Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1274: C1274: Chương 1274
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bà đương nhiên không chịu nhượng bộ, bắt đầu đánh nhau với ma nữ, sau đó cắn vào tay của ả ta, định sẽ xé một mảnh da của ả xuống…Nhưng đúng lúc này, một bàn tay nho nhỏ giáng một cái tát xuống.Bà cụ Tô sửng sốt một lát, tầm mắt chợt trở nên rõ ràng, đâu đó không có ma nữ nào cả, chỉ có những người vẻ mặt lo lắng đang móc miệng bà.Dì Ngô: “Bà cụ, mau mở miệng!”Ông cụ: “Bà già chết tiệt, sao bà lại tự cắn mình? Bà muốn thì cắn tôi này!”Túc Bảo: “Bà ngoại, mau tỉnh lại đi!”Bà cụ Tô không nhịn được há miệng, nhưng bà chưa kịp cảm nhận được sự đau đớn ở đầu lưỡi thì bàn tay hôi hám của ông cụ Tô đã đút vào.“?”Vẻ mặt ông cụ Tô đau khổ, nhỏ giọng dỗ dành: “Ngoan, không cắn nữa! Muốn thì cắn tay tôi này, tôi da dày thịt béo.”Ông cụ Tô đổ mồ hôi đầm đìa, ban nãy tay ông vừa mới chộp bát cơm của con chó, còn chưa rửa sạch… Có mùi thuốc bắc.Bà cụ Tô giả vờ cắn một phát, bà cứ tưởng ông cụ Tô sẽ rút tay lại nhưng không ngờ ông cụ lại nhét tay vào tận cổ họng bà.“Này…” Bà cụ Tô nắm lấy tay ông cụ Tô, cố gắng rút ra nhưng ông cụ càng muốn phân cao thấp.Bà cụ Tô: “…”Bà muốn chém ông già này bằng tay không!“Ú ú ú…!” Bà cụ Tô trợn mắt, miệng ú ớ.Ông cụ Tô: Ôi thế này thì mình càng không thể rút tay.Túc Bảo nắm lấy tay ông cụ Tô, vội vàng nói: “Ông ngoại, bà ngoại con ổn rồi, ông mau rút tay ra đi…”Ông cụ Tô lo lắng xác nhận: “Con chắc chứ?”Túc Bảo: “Dạ! Chắc ạ!”Ông cụ Tô lắc đầu: “Ông ngoại không dám chắc, chúng ta chờ xem tình hình thế nào đã.”Bà cụ Tô tát mạnh vào đầu chồng.Bốp!Ông cụ Tô lập tức thu tay lại, nói: “Lần này thì chắc rồi.”Mọi người: “…”Cuối cùng thì bà cụ Tô cũng có thể nói được, tức giận mắng: “Ông đúng là hồ đồ….”Lưỡi bà đau quá.Túc Bảo ấn vào mu bàn tay của bà ngoại, vẻ mặt nghiêm túc: “Bà ngoại, đừng cử động.”Vừa rồi bé chạy vội quá nên không kịp mang cặp theo, đương nhiên không có lá bùa để dùng.Tất nhiên, bé có thể quay lại phòng để lấy vài lá bùa, nhưng Túc Bảo không dám rời mắt khỏi bà ngoại bé.Bé ngó nghiêng, cầm chiếc ly trên bàn lên, lấy khăn giấy ra và dùng ngón trỏ viết nguệch ngoạc lên khăn.Sau đó bé ném khăn giấy vào ly, khăn giấy lập tức bốc cháy, Túc Bảo không buồn nghĩ ngợi mà lập tức ghé chiếc ly sát mũi bà cụ Tô.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bà đương nhiên không chịu nhượng bộ, bắt đầu đánh nhau với ma nữ, sau đó cắn vào tay của ả ta, định sẽ xé một mảnh da của ả xuống…
Nhưng đúng lúc này, một bàn tay nho nhỏ giáng một cái tát xuống.
Bà cụ Tô sửng sốt một lát, tầm mắt chợt trở nên rõ ràng, đâu đó không có ma nữ nào cả, chỉ có những người vẻ mặt lo lắng đang móc miệng bà.
Dì Ngô: “Bà cụ, mau mở miệng!”
Ông cụ: “Bà già chết tiệt, sao bà lại tự cắn mình? Bà muốn thì cắn tôi này!”
Túc Bảo: “Bà ngoại, mau tỉnh lại đi!”
Bà cụ Tô không nhịn được há miệng, nhưng bà chưa kịp cảm nhận được sự đau đớn ở đầu lưỡi thì bàn tay hôi hám của ông cụ Tô đã đút vào.
“?”
Vẻ mặt ông cụ Tô đau khổ, nhỏ giọng dỗ dành: “Ngoan, không cắn nữa! Muốn thì cắn tay tôi này, tôi da dày thịt béo.”
Ông cụ Tô đổ mồ hôi đầm đìa, ban nãy tay ông vừa mới chộp bát cơm của con chó, còn chưa rửa sạch… Có mùi thuốc bắc.
Bà cụ Tô giả vờ cắn một phát, bà cứ tưởng ông cụ Tô sẽ rút tay lại nhưng không ngờ ông cụ lại nhét tay vào tận cổ họng bà.
“Này…” Bà cụ Tô nắm lấy tay ông cụ Tô, cố gắng rút ra nhưng ông cụ càng muốn phân cao thấp.
Bà cụ Tô: “…”
Bà muốn chém ông già này bằng tay không!
“Ú ú ú…!” Bà cụ Tô trợn mắt, miệng ú ớ.
Ông cụ Tô: Ôi thế này thì mình càng không thể rút tay.
Túc Bảo nắm lấy tay ông cụ Tô, vội vàng nói: “Ông ngoại, bà ngoại con ổn rồi, ông mau rút tay ra đi…”
Ông cụ Tô lo lắng xác nhận: “Con chắc chứ?”
Túc Bảo: “Dạ! Chắc ạ!”
Ông cụ Tô lắc đầu: “Ông ngoại không dám chắc, chúng ta chờ xem tình hình thế nào đã.”
Bà cụ Tô tát mạnh vào đầu chồng.
Bốp!
Ông cụ Tô lập tức thu tay lại, nói: “Lần này thì chắc rồi.”
Mọi người: “…”
Cuối cùng thì bà cụ Tô cũng có thể nói được, tức giận mắng: “Ông đúng là hồ đồ….”
Lưỡi bà đau quá.
Túc Bảo ấn vào mu bàn tay của bà ngoại, vẻ mặt nghiêm túc: “Bà ngoại, đừng cử động.”
Vừa rồi bé chạy vội quá nên không kịp mang cặp theo, đương nhiên không có lá bùa để dùng.
Tất nhiên, bé có thể quay lại phòng để lấy vài lá bùa, nhưng Túc Bảo không dám rời mắt khỏi bà ngoại bé.
Bé ngó nghiêng, cầm chiếc ly trên bàn lên, lấy khăn giấy ra và dùng ngón trỏ viết nguệch ngoạc lên khăn.
Sau đó bé ném khăn giấy vào ly, khăn giấy lập tức bốc cháy, Túc Bảo không buồn nghĩ ngợi mà lập tức ghé chiếc ly sát mũi bà cụ Tô.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bà đương nhiên không chịu nhượng bộ, bắt đầu đánh nhau với ma nữ, sau đó cắn vào tay của ả ta, định sẽ xé một mảnh da của ả xuống…Nhưng đúng lúc này, một bàn tay nho nhỏ giáng một cái tát xuống.Bà cụ Tô sửng sốt một lát, tầm mắt chợt trở nên rõ ràng, đâu đó không có ma nữ nào cả, chỉ có những người vẻ mặt lo lắng đang móc miệng bà.Dì Ngô: “Bà cụ, mau mở miệng!”Ông cụ: “Bà già chết tiệt, sao bà lại tự cắn mình? Bà muốn thì cắn tôi này!”Túc Bảo: “Bà ngoại, mau tỉnh lại đi!”Bà cụ Tô không nhịn được há miệng, nhưng bà chưa kịp cảm nhận được sự đau đớn ở đầu lưỡi thì bàn tay hôi hám của ông cụ Tô đã đút vào.“?”Vẻ mặt ông cụ Tô đau khổ, nhỏ giọng dỗ dành: “Ngoan, không cắn nữa! Muốn thì cắn tay tôi này, tôi da dày thịt béo.”Ông cụ Tô đổ mồ hôi đầm đìa, ban nãy tay ông vừa mới chộp bát cơm của con chó, còn chưa rửa sạch… Có mùi thuốc bắc.Bà cụ Tô giả vờ cắn một phát, bà cứ tưởng ông cụ Tô sẽ rút tay lại nhưng không ngờ ông cụ lại nhét tay vào tận cổ họng bà.“Này…” Bà cụ Tô nắm lấy tay ông cụ Tô, cố gắng rút ra nhưng ông cụ càng muốn phân cao thấp.Bà cụ Tô: “…”Bà muốn chém ông già này bằng tay không!“Ú ú ú…!” Bà cụ Tô trợn mắt, miệng ú ớ.Ông cụ Tô: Ôi thế này thì mình càng không thể rút tay.Túc Bảo nắm lấy tay ông cụ Tô, vội vàng nói: “Ông ngoại, bà ngoại con ổn rồi, ông mau rút tay ra đi…”Ông cụ Tô lo lắng xác nhận: “Con chắc chứ?”Túc Bảo: “Dạ! Chắc ạ!”Ông cụ Tô lắc đầu: “Ông ngoại không dám chắc, chúng ta chờ xem tình hình thế nào đã.”Bà cụ Tô tát mạnh vào đầu chồng.Bốp!Ông cụ Tô lập tức thu tay lại, nói: “Lần này thì chắc rồi.”Mọi người: “…”Cuối cùng thì bà cụ Tô cũng có thể nói được, tức giận mắng: “Ông đúng là hồ đồ….”Lưỡi bà đau quá.Túc Bảo ấn vào mu bàn tay của bà ngoại, vẻ mặt nghiêm túc: “Bà ngoại, đừng cử động.”Vừa rồi bé chạy vội quá nên không kịp mang cặp theo, đương nhiên không có lá bùa để dùng.Tất nhiên, bé có thể quay lại phòng để lấy vài lá bùa, nhưng Túc Bảo không dám rời mắt khỏi bà ngoại bé.Bé ngó nghiêng, cầm chiếc ly trên bàn lên, lấy khăn giấy ra và dùng ngón trỏ viết nguệch ngoạc lên khăn.Sau đó bé ném khăn giấy vào ly, khăn giấy lập tức bốc cháy, Túc Bảo không buồn nghĩ ngợi mà lập tức ghé chiếc ly sát mũi bà cụ Tô.