Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1281: C1281: Chương 1281
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vẻ mặt Tô Tử Du như gặp phải sóng to gió lớn!!!Dì…Mẹ!?Cậu biết chuyện dượng cậu bẻ gãy tay Diêu Thi Duyệt.Người phụ nữ này mới nói đến việc cứu mẹ cậu… Vậy mẹ cậu hiện ở đâu?Không rõ tại sao, Tô Tử Du bỗng vô cớ thấy bất an.Trong mắt Diêu Thi Duyệt hiện lên một tia thắng lợi.Tuy cô ta không rõ ai phá giải thuật Hạ Giáng Đầu của mình, nhưng trước khi ra ngoài cô ta đã bói một quẻ, hôm nay cô có mười lăm phút.Nói cách khác, cô ta được an toàn trong mười lăm phút, nhưng cô ta rút ngắn thời gian xuống còn năm phút để đảm bảo an toàn tuyệt đối.Diêu Thi Duyệt nhìn đồng hồ, cô ta còn một phút.Đủ rồi!Tô Tử Du đã bị cô ta thuyết phục.Quả nhiên, Tô Tử Du nói: “Bà ấy là mẹ của con!”Tô Tử Du nắm lấy dây đeo vai của cặp sách và đi về phía trước.Diêu Thi Duyệt cong môi, nắm lấy tay Tô Tử Du và dẫn cậu ra ngoài.Ngay khi Tô Tử Du theo Diêu Thi Duyệt ra khỏi hàng rào an toàn, các học sinh lớp 4 -1 bước ra.Thời gian trả học sinh của các lớp được sắp xếp theo thứ tự, lớp của Tô Tử Chiến xếp sau Tô Tử Du.Tô Tử Chiến không nhìn thấy Tô Tử Du ngay lập tức, nhưng Tư Diệc Nhiên – Bạn học cùng lớp với Tô Tử Chiến lại nhạy bén trông thấy gáy của Tô Tử Du phía trước.Cậu nhìn thấy Tô Tử Du xách cặp đi cùng một người phụ nữ xa lạ, hai tay nắm chặt dây vai, trông có vẻ khác thường.Tư Diệc Nhiên không buồn nghĩ ngợi, lúc đi qua hàng rào an toàn, cậu giơ tay nắm lấy cổ áo Tô Tử Du, kéo Tô Tử Du lùi lại!Tô Tử Du đột nhiên bị cổ áo sơ mi siết chặt cổ, không khỏi le lưỡi, quay người trừng mắt: “Anh làm cái gì vậy…!”Sắc mặt Tư Diệc Nhiên lạnh lùng đến vô cảm: “Hỏi anh trai cậu đi.”Cuối cùng Tô Tử Chiến cũng nghe thấy có gì đó không ổn, cậu quay đầu nhìn lại, hết nhìn Tô Tử Du rồi lại nhìn Diêu Thi Duyệt, cau mày nói: “Em với người phụ nữ này đi đâu thế?”Ngay khi Diêu Thi Duyệt sắp thành công, Tô Tử Du đã bị kéo lại, cô ta vô cùng tức giận và nắm tay Tô Tử Du chặt hơn.Thấy cô giáo lớp 4-1 nhìn về phía mình, cô ta lập tức lặp lại thủ đoạn cũ: “Chào cô, tôi là mẹ của Tử Chiến. Hôm nay tôi sẽ đưa hai đứa bé về nhà. Ba hai đứa đang họp, bà nội lại ốm.”Cô giáo lớp 4 -1 liếc nhìn Diêu Thi Duyệt rồi hỏi Tô Tử Chiến: “Đó là mẹ của em à?”Tô Tử Chiến kiên quyết nói: “Không phải ạ.”Cô giáo lớp 4-1 lập tức quay đầu nhìn cô giáo bên cạnh và nói: “Bảo vệ! Kẹp cô này ra ngoài!!”Diêu Thi Duyệt: “…”Mẹ kiếp….Diêu Thi Duyệt suýt chút nữa là chửi ầm lên!Ngay khi giáo viên chạy đi gọi bảo vệ, cô ta lập tức cầm lấy ống máu ở trong túi xách ra đặt vào trong tay Tô Tử Du.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vẻ mặt Tô Tử Du như gặp phải sóng to gió lớn!!!
Dì…Mẹ!?
Cậu biết chuyện dượng cậu bẻ gãy tay Diêu Thi Duyệt.
Người phụ nữ này mới nói đến việc cứu mẹ cậu… Vậy mẹ cậu hiện ở đâu?
Không rõ tại sao, Tô Tử Du bỗng vô cớ thấy bất an.
Trong mắt Diêu Thi Duyệt hiện lên một tia thắng lợi.
Tuy cô ta không rõ ai phá giải thuật Hạ Giáng Đầu của mình, nhưng trước khi ra ngoài cô ta đã bói một quẻ, hôm nay cô có mười lăm phút.
Nói cách khác, cô ta được an toàn trong mười lăm phút, nhưng cô ta rút ngắn thời gian xuống còn năm phút để đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Diêu Thi Duyệt nhìn đồng hồ, cô ta còn một phút.
Đủ rồi!
Tô Tử Du đã bị cô ta thuyết phục.
Quả nhiên, Tô Tử Du nói: “Bà ấy là mẹ của con!”
Tô Tử Du nắm lấy dây đeo vai của cặp sách và đi về phía trước.
Diêu Thi Duyệt cong môi, nắm lấy tay Tô Tử Du và dẫn cậu ra ngoài.
Ngay khi Tô Tử Du theo Diêu Thi Duyệt ra khỏi hàng rào an toàn, các học sinh lớp 4 -1 bước ra.
Thời gian trả học sinh của các lớp được sắp xếp theo thứ tự, lớp của Tô Tử Chiến xếp sau Tô Tử Du.
Tô Tử Chiến không nhìn thấy Tô Tử Du ngay lập tức, nhưng Tư Diệc Nhiên – Bạn học cùng lớp với Tô Tử Chiến lại nhạy bén trông thấy gáy của Tô Tử Du phía trước.
Cậu nhìn thấy Tô Tử Du xách cặp đi cùng một người phụ nữ xa lạ, hai tay nắm chặt dây vai, trông có vẻ khác thường.
Tư Diệc Nhiên không buồn nghĩ ngợi, lúc đi qua hàng rào an toàn, cậu giơ tay nắm lấy cổ áo Tô Tử Du, kéo Tô Tử Du lùi lại!
Tô Tử Du đột nhiên bị cổ áo sơ mi siết chặt cổ, không khỏi le lưỡi, quay người trừng mắt: “Anh làm cái gì vậy…!”
Sắc mặt Tư Diệc Nhiên lạnh lùng đến vô cảm: “Hỏi anh trai cậu đi.”
Cuối cùng Tô Tử Chiến cũng nghe thấy có gì đó không ổn, cậu quay đầu nhìn lại, hết nhìn Tô Tử Du rồi lại nhìn Diêu Thi Duyệt, cau mày nói: “Em với người phụ nữ này đi đâu thế?”
Ngay khi Diêu Thi Duyệt sắp thành công, Tô Tử Du đã bị kéo lại, cô ta vô cùng tức giận và nắm tay Tô Tử Du chặt hơn.
Thấy cô giáo lớp 4-1 nhìn về phía mình, cô ta lập tức lặp lại thủ đoạn cũ: “Chào cô, tôi là mẹ của Tử Chiến. Hôm nay tôi sẽ đưa hai đứa bé về nhà. Ba hai đứa đang họp, bà nội lại ốm.”
Cô giáo lớp 4 -1 liếc nhìn Diêu Thi Duyệt rồi hỏi Tô Tử Chiến: “Đó là mẹ của em à?”
Tô Tử Chiến kiên quyết nói: “Không phải ạ.”
Cô giáo lớp 4-1 lập tức quay đầu nhìn cô giáo bên cạnh và nói: “Bảo vệ! Kẹp cô này ra ngoài!!”
Diêu Thi Duyệt: “…”
Mẹ kiếp….
Diêu Thi Duyệt suýt chút nữa là chửi ầm lên!
Ngay khi giáo viên chạy đi gọi bảo vệ, cô ta lập tức cầm lấy ống máu ở trong túi xách ra đặt vào trong tay Tô Tử Du.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vẻ mặt Tô Tử Du như gặp phải sóng to gió lớn!!!Dì…Mẹ!?Cậu biết chuyện dượng cậu bẻ gãy tay Diêu Thi Duyệt.Người phụ nữ này mới nói đến việc cứu mẹ cậu… Vậy mẹ cậu hiện ở đâu?Không rõ tại sao, Tô Tử Du bỗng vô cớ thấy bất an.Trong mắt Diêu Thi Duyệt hiện lên một tia thắng lợi.Tuy cô ta không rõ ai phá giải thuật Hạ Giáng Đầu của mình, nhưng trước khi ra ngoài cô ta đã bói một quẻ, hôm nay cô có mười lăm phút.Nói cách khác, cô ta được an toàn trong mười lăm phút, nhưng cô ta rút ngắn thời gian xuống còn năm phút để đảm bảo an toàn tuyệt đối.Diêu Thi Duyệt nhìn đồng hồ, cô ta còn một phút.Đủ rồi!Tô Tử Du đã bị cô ta thuyết phục.Quả nhiên, Tô Tử Du nói: “Bà ấy là mẹ của con!”Tô Tử Du nắm lấy dây đeo vai của cặp sách và đi về phía trước.Diêu Thi Duyệt cong môi, nắm lấy tay Tô Tử Du và dẫn cậu ra ngoài.Ngay khi Tô Tử Du theo Diêu Thi Duyệt ra khỏi hàng rào an toàn, các học sinh lớp 4 -1 bước ra.Thời gian trả học sinh của các lớp được sắp xếp theo thứ tự, lớp của Tô Tử Chiến xếp sau Tô Tử Du.Tô Tử Chiến không nhìn thấy Tô Tử Du ngay lập tức, nhưng Tư Diệc Nhiên – Bạn học cùng lớp với Tô Tử Chiến lại nhạy bén trông thấy gáy của Tô Tử Du phía trước.Cậu nhìn thấy Tô Tử Du xách cặp đi cùng một người phụ nữ xa lạ, hai tay nắm chặt dây vai, trông có vẻ khác thường.Tư Diệc Nhiên không buồn nghĩ ngợi, lúc đi qua hàng rào an toàn, cậu giơ tay nắm lấy cổ áo Tô Tử Du, kéo Tô Tử Du lùi lại!Tô Tử Du đột nhiên bị cổ áo sơ mi siết chặt cổ, không khỏi le lưỡi, quay người trừng mắt: “Anh làm cái gì vậy…!”Sắc mặt Tư Diệc Nhiên lạnh lùng đến vô cảm: “Hỏi anh trai cậu đi.”Cuối cùng Tô Tử Chiến cũng nghe thấy có gì đó không ổn, cậu quay đầu nhìn lại, hết nhìn Tô Tử Du rồi lại nhìn Diêu Thi Duyệt, cau mày nói: “Em với người phụ nữ này đi đâu thế?”Ngay khi Diêu Thi Duyệt sắp thành công, Tô Tử Du đã bị kéo lại, cô ta vô cùng tức giận và nắm tay Tô Tử Du chặt hơn.Thấy cô giáo lớp 4-1 nhìn về phía mình, cô ta lập tức lặp lại thủ đoạn cũ: “Chào cô, tôi là mẹ của Tử Chiến. Hôm nay tôi sẽ đưa hai đứa bé về nhà. Ba hai đứa đang họp, bà nội lại ốm.”Cô giáo lớp 4 -1 liếc nhìn Diêu Thi Duyệt rồi hỏi Tô Tử Chiến: “Đó là mẹ của em à?”Tô Tử Chiến kiên quyết nói: “Không phải ạ.”Cô giáo lớp 4-1 lập tức quay đầu nhìn cô giáo bên cạnh và nói: “Bảo vệ! Kẹp cô này ra ngoài!!”Diêu Thi Duyệt: “…”Mẹ kiếp….Diêu Thi Duyệt suýt chút nữa là chửi ầm lên!Ngay khi giáo viên chạy đi gọi bảo vệ, cô ta lập tức cầm lấy ống máu ở trong túi xách ra đặt vào trong tay Tô Tử Du.