Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1285: C1285: Chương 1285

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô ta tỏ vẻ gì chứ.Lúc này bên phía xe lại truyền đến chó sủa.Chó săn bị buộc dây, dây dắt chó nằm trong tay Vạn Bát Thực, Vạn Bát Thực ngồi trên xe không nhúc nhích —— Túc Bảo bảo anh ta ngồi đừng nhúc nhích, anh ta quả thật không hề nhúc nhích.Túc Bảo lôi kéo chú Nhiếp, lặng lẽ nói thầm vào tai chú ấy mấy câu.Vẻ mặt chú Nhiếp khó xử, gửi tin nhắn cho Tô Nhất Trần, Tô Nhất Trần chỉ trả lời một câu: Nghe lời cô chủ nhỏ.Chú ấy chỉ có thể gật đầu.“Mọi người cứ buông cô ta ra đi!” Chú Nhiếp nói: “Chỉ là hiểu lầm thôi.”Diêu Thi Duyệt trừng mắt nhìn bảo vệ một cái, bực bội bò lên, nhưng đáy lòng lại không nhịn được mà đắc ý.Nhìn xem, biết ngay Tô Tử Du vẫn không thể buông bỏ được mà!Bị cô ta bắt chẹt rồi!Chỉ cần có thể bắt chẹt một đứa nhóc, có được một điểm đột phá, như vậy cơ hội của cô ta sẽ tới.Tiên gia nói quả thật không sai, ra tay với đứa nhóc trước, mặc dù trong quá trình đó có gặp phải một ít cản trở nhưng cuối cùng cô ta vẫn thắng.Sau khi Diêu Thi Duyệt đứng lên, chật vật vuốt tóc vài cái, ra vẻ trấn định, tao nhã giẫm giày cao gót đi tới trước mặt mấy người Túc Bảo.Túc Bảo lại đột nhiên ngẩng đầu, cười híp mắt nhìn cô ta.“Dì à, tui bấm tay tính thử, dì sắp gặp xui xẻo rồi đó!”Diêu Thi Duyệt sửng sốt, chợt khinh thường, một con nhóc thì biết cái gì gọi là bấm tay tính toán chứ? .||||| Truyện đề cử: Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần |||||Vừa nghĩ như vậy, chợt nghe Túc Bảo nói: “Chú Bát Thập, chú mau nói “hi” đi!”Bé giơ tay nhỏ lên lắc thật mạnh.Vạn Bát Thực sửng sốt, vô cùng thành thật giơ tay lên, xua xua tay nói: “… Hi ~”Anh ta vừa mới “hi” xong, chó săn trong tay lập tức giãy khỏi dây buộc, vèo một tiếng xông ra ngoài!Diêu Thi Duyệt đang tao nhã vén tóc, vừa định nói chuyện.Chợt thấy một con chó săn lớn vọt tới, cô ta sợ tới mức theo bản năng xoay người bỏ chạy!Nhưng hai cái đùi sao có thể chạy thắng được bốn chân.Chó săn hung ác nhe răng, cắn một cái vào mông cô ta.Diêu Thi Duyệt kêu thảm thiết một tiếng, chạy trốn càng mau.Mọi người ở hiện trường chỉ thấy người phụ nữ này một giây trước còn rất tao nhã vén tóc, chuyện trò vui vẻ, tươi cười xinh đẹp.Giây tiếp theo đã bị chó đuổi theo hai con phố, giày cao gót cũng bốc hơi luôn…Túc Bảo nhăn mũi hừ một tiếng, nói thầm một câu rất nhỏ: “Đây không phải là do tui kêu con chó cắn nha, là chú Bát Thập chào hỏi tui, con chó mới tự chạy ra á…”Tư Diệc Nhiên vừa hay đi ngang qua: “…”Cậu nghe thấy rồi…Diêu Thi Duyệt bị chó đuổi theo hai con phố, tóc tai hỗn độn, cuối cùng còn bị cảnh sát bắt.Cô ta tức giận đến hộc máu: “Không phải ông ta đã nói, đây chỉ là hiểu lầm thôi sao…”Diêu Thi Duyệt chỉ vào chú Nhiếp.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cô ta tỏ vẻ gì chứ.

Lúc này bên phía xe lại truyền đến chó sủa.

Chó săn bị buộc dây, dây dắt chó nằm trong tay Vạn Bát Thực, Vạn Bát Thực ngồi trên xe không nhúc nhích —— Túc Bảo bảo anh ta ngồi đừng nhúc nhích, anh ta quả thật không hề nhúc nhích.

Túc Bảo lôi kéo chú Nhiếp, lặng lẽ nói thầm vào tai chú ấy mấy câu.

Vẻ mặt chú Nhiếp khó xử, gửi tin nhắn cho Tô Nhất Trần, Tô Nhất Trần chỉ trả lời một câu: Nghe lời cô chủ nhỏ.

Chú ấy chỉ có thể gật đầu.

“Mọi người cứ buông cô ta ra đi!” Chú Nhiếp nói: “Chỉ là hiểu lầm thôi.”

Diêu Thi Duyệt trừng mắt nhìn bảo vệ một cái, bực bội bò lên, nhưng đáy lòng lại không nhịn được mà đắc ý.

Nhìn xem, biết ngay Tô Tử Du vẫn không thể buông bỏ được mà!

Bị cô ta bắt chẹt rồi!

Chỉ cần có thể bắt chẹt một đứa nhóc, có được một điểm đột phá, như vậy cơ hội của cô ta sẽ tới.

Tiên gia nói quả thật không sai, ra tay với đứa nhóc trước, mặc dù trong quá trình đó có gặp phải một ít cản trở nhưng cuối cùng cô ta vẫn thắng.

Sau khi Diêu Thi Duyệt đứng lên, chật vật vuốt tóc vài cái, ra vẻ trấn định, tao nhã giẫm giày cao gót đi tới trước mặt mấy người Túc Bảo.

Túc Bảo lại đột nhiên ngẩng đầu, cười híp mắt nhìn cô ta.

“Dì à, tui bấm tay tính thử, dì sắp gặp xui xẻo rồi đó!”

Diêu Thi Duyệt sửng sốt, chợt khinh thường, một con nhóc thì biết cái gì gọi là bấm tay tính toán chứ? .

||||| Truyện đề cử: Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần |||||

Vừa nghĩ như vậy, chợt nghe Túc Bảo nói: “Chú Bát Thập, chú mau nói “hi” đi!”

Bé giơ tay nhỏ lên lắc thật mạnh.

Vạn Bát Thực sửng sốt, vô cùng thành thật giơ tay lên, xua xua tay nói: “… Hi ~”

Anh ta vừa mới “hi” xong, chó săn trong tay lập tức giãy khỏi dây buộc, vèo một tiếng xông ra ngoài!

Diêu Thi Duyệt đang tao nhã vén tóc, vừa định nói chuyện.

Chợt thấy một con chó săn lớn vọt tới, cô ta sợ tới mức theo bản năng xoay người bỏ chạy!

Nhưng hai cái đùi sao có thể chạy thắng được bốn chân.

Chó săn hung ác nhe răng, cắn một cái vào mông cô ta.

Diêu Thi Duyệt kêu thảm thiết một tiếng, chạy trốn càng mau.

Mọi người ở hiện trường chỉ thấy người phụ nữ này một giây trước còn rất tao nhã vén tóc, chuyện trò vui vẻ, tươi cười xinh đẹp.

Giây tiếp theo đã bị chó đuổi theo hai con phố, giày cao gót cũng bốc hơi luôn…

Túc Bảo nhăn mũi hừ một tiếng, nói thầm một câu rất nhỏ: “Đây không phải là do tui kêu con chó cắn nha, là chú Bát Thập chào hỏi tui, con chó mới tự chạy ra á…”

Tư Diệc Nhiên vừa hay đi ngang qua: “…”

Cậu nghe thấy rồi…

Diêu Thi Duyệt bị chó đuổi theo hai con phố, tóc tai hỗn độn, cuối cùng còn bị cảnh sát bắt.

Cô ta tức giận đến hộc máu: “Không phải ông ta đã nói, đây chỉ là hiểu lầm thôi sao…”

Diêu Thi Duyệt chỉ vào chú Nhiếp.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô ta tỏ vẻ gì chứ.Lúc này bên phía xe lại truyền đến chó sủa.Chó săn bị buộc dây, dây dắt chó nằm trong tay Vạn Bát Thực, Vạn Bát Thực ngồi trên xe không nhúc nhích —— Túc Bảo bảo anh ta ngồi đừng nhúc nhích, anh ta quả thật không hề nhúc nhích.Túc Bảo lôi kéo chú Nhiếp, lặng lẽ nói thầm vào tai chú ấy mấy câu.Vẻ mặt chú Nhiếp khó xử, gửi tin nhắn cho Tô Nhất Trần, Tô Nhất Trần chỉ trả lời một câu: Nghe lời cô chủ nhỏ.Chú ấy chỉ có thể gật đầu.“Mọi người cứ buông cô ta ra đi!” Chú Nhiếp nói: “Chỉ là hiểu lầm thôi.”Diêu Thi Duyệt trừng mắt nhìn bảo vệ một cái, bực bội bò lên, nhưng đáy lòng lại không nhịn được mà đắc ý.Nhìn xem, biết ngay Tô Tử Du vẫn không thể buông bỏ được mà!Bị cô ta bắt chẹt rồi!Chỉ cần có thể bắt chẹt một đứa nhóc, có được một điểm đột phá, như vậy cơ hội của cô ta sẽ tới.Tiên gia nói quả thật không sai, ra tay với đứa nhóc trước, mặc dù trong quá trình đó có gặp phải một ít cản trở nhưng cuối cùng cô ta vẫn thắng.Sau khi Diêu Thi Duyệt đứng lên, chật vật vuốt tóc vài cái, ra vẻ trấn định, tao nhã giẫm giày cao gót đi tới trước mặt mấy người Túc Bảo.Túc Bảo lại đột nhiên ngẩng đầu, cười híp mắt nhìn cô ta.“Dì à, tui bấm tay tính thử, dì sắp gặp xui xẻo rồi đó!”Diêu Thi Duyệt sửng sốt, chợt khinh thường, một con nhóc thì biết cái gì gọi là bấm tay tính toán chứ? .||||| Truyện đề cử: Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần |||||Vừa nghĩ như vậy, chợt nghe Túc Bảo nói: “Chú Bát Thập, chú mau nói “hi” đi!”Bé giơ tay nhỏ lên lắc thật mạnh.Vạn Bát Thực sửng sốt, vô cùng thành thật giơ tay lên, xua xua tay nói: “… Hi ~”Anh ta vừa mới “hi” xong, chó săn trong tay lập tức giãy khỏi dây buộc, vèo một tiếng xông ra ngoài!Diêu Thi Duyệt đang tao nhã vén tóc, vừa định nói chuyện.Chợt thấy một con chó săn lớn vọt tới, cô ta sợ tới mức theo bản năng xoay người bỏ chạy!Nhưng hai cái đùi sao có thể chạy thắng được bốn chân.Chó săn hung ác nhe răng, cắn một cái vào mông cô ta.Diêu Thi Duyệt kêu thảm thiết một tiếng, chạy trốn càng mau.Mọi người ở hiện trường chỉ thấy người phụ nữ này một giây trước còn rất tao nhã vén tóc, chuyện trò vui vẻ, tươi cười xinh đẹp.Giây tiếp theo đã bị chó đuổi theo hai con phố, giày cao gót cũng bốc hơi luôn…Túc Bảo nhăn mũi hừ một tiếng, nói thầm một câu rất nhỏ: “Đây không phải là do tui kêu con chó cắn nha, là chú Bát Thập chào hỏi tui, con chó mới tự chạy ra á…”Tư Diệc Nhiên vừa hay đi ngang qua: “…”Cậu nghe thấy rồi…Diêu Thi Duyệt bị chó đuổi theo hai con phố, tóc tai hỗn độn, cuối cùng còn bị cảnh sát bắt.Cô ta tức giận đến hộc máu: “Không phải ông ta đã nói, đây chỉ là hiểu lầm thôi sao…”Diêu Thi Duyệt chỉ vào chú Nhiếp.

Chương 1285: C1285: Chương 1285