Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1294: C1294: Chương 1294
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Túc Bảo và Tô Tử Du suýt hét lên.Bóng đen ở cửa nói: “Chuẩn bị đi đâu?”Đó là giọng nói của Tô Tử Chiến…Tô Tử Chiến mặc đồ ở nhà màu xám, cau mày nói: “Lần sau nhớ gọi anh trước nhé.”Túc Bảo ngơ ngác nói: “Được nha…”Tô Tử Du cũng trưng ra bộ mặt ngơ ngác: “Không thành vấn đề nha, anh trai…”Chẳng ngờ anh trai cậu lại muốn lẻn đi cùng, thật kỳ lạ!Tô Tử Chiến điều chỉnh lại chiếc đồng hồ công nghệ cao trên cổ tay, lạnh lùng nói với vẻ kiêu ngạo: “Em quá ngu ngốc, anh sợ em sẽ lại bị một người phụ nữ ngốc nghếch bắt cóc.”Vậy thì cậu biết đi đâu tìm em trai? Ngốc thế thì tốt nhất đừng tự ý ra ngoài, tránh trường hợp cuối cùng cậu vẫn phải đi tìm…Tô Tử Du: “…”Không thể không nói, những đứa trẻ bảy, tám, chín tuổi là những đứa trẻ to gan lớn mật nhất.Trẻ em ở độ tuổi này không nhận thức được nguy hiểm và vô cùng dũng cảm, dám một mình vượt núi, băng sông, đến các quán cà phê Internet ở các quận cách xa hàng chục km để lướt web, dám cùng bạn bè đạp xe vòng quanh thế giới, hại cho người lớn phải tìm kiếm khắp nơi, ngày nay tin tức tìm trẻ lạc vẫn luôn tràn ngập trên báo đài.Túc Bảo cùng hai anh trai bước ra khỏi sân, đi tìm con chó hoang và Thủ Vọng rồi dắt chúng bỏ chạy.Tô Tử Du lo lắng hỏi: “Em ơi, sao phải mang theo chó?”Túc Bảo trả lời rất chuyên nghiệp: “TV diễn thế suốt mà anh”.Mang theo chó sẽ tìm được người.Bé là một đứa trẻ đúc kết được nhiều bài học từ TV nha.Tô Tử Du không nói nên lời.Ba đứa trẻ đi đến khu rừng nhỏ ở sân sau, tường quá cao nên không trèo ra được, bọn trẻ quyết định bò qua chuồng chó.Túc Bảo nói: “Em bò trước.”Tô Tử Du kéo Túc Bảo lại: “Không được, lỡ như trong hốc có rắn thì sao? Anh bò trước.”Tô Tử Chiến: “…”Cậu câm nín, nằm bò xuống rồi nho nhã bò qua hốc, dáng vẻ hoàn toàn khác với cậu nhóc luôn lặng lẽ đọc Shakespeare trước đây.Túc Bảo đi ở giữa, Tô Tử Du đi cuối, đi được nửa đường, Tô Tử Du vô tình nhớ tới nữ quỷ trong giấc mơ hồi nãy, cậu luôn có cảm giác nữ quỷ đang bò sau lưng nên nhất thời đẩy người nhanh hơn.Sau đó cậu va vào mông Túc Bảo.Túc Bảo ngã nhoài: “Ối…”Tô Tử Chiến lập tức kéo Túc Bảo dậy, ôm bé vào lòng, cau mày nói: “Có sao không em?”Cậu còn nhớ buổi chiều Túc Bảo khóc lóc hỏi răng cửa đã rụng chưa.Túc Bảo nói: “Em không sao, răng cửa của em vẫn còn nha!”Tô Tử Chiến: “…”Mộc Quy Phàm ngồi trên tường, nhìn ba đứa nhóc đang chui ra ngoài như những hiệp sĩ.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Túc Bảo và Tô Tử Du suýt hét lên.
Bóng đen ở cửa nói: “Chuẩn bị đi đâu?”
Đó là giọng nói của Tô Tử Chiến…
Tô Tử Chiến mặc đồ ở nhà màu xám, cau mày nói: “Lần sau nhớ gọi anh trước nhé.”
Túc Bảo ngơ ngác nói: “Được nha…”
Tô Tử Du cũng trưng ra bộ mặt ngơ ngác: “Không thành vấn đề nha, anh trai…”
Chẳng ngờ anh trai cậu lại muốn lẻn đi cùng, thật kỳ lạ!
Tô Tử Chiến điều chỉnh lại chiếc đồng hồ công nghệ cao trên cổ tay, lạnh lùng nói với vẻ kiêu ngạo: “Em quá ngu ngốc, anh sợ em sẽ lại bị một người phụ nữ ngốc nghếch bắt cóc.”
Vậy thì cậu biết đi đâu tìm em trai? Ngốc thế thì tốt nhất đừng tự ý ra ngoài, tránh trường hợp cuối cùng cậu vẫn phải đi tìm…
Tô Tử Du: “…”
Không thể không nói, những đứa trẻ bảy, tám, chín tuổi là những đứa trẻ to gan lớn mật nhất.
Trẻ em ở độ tuổi này không nhận thức được nguy hiểm và vô cùng dũng cảm, dám một mình vượt núi, băng sông, đến các quán cà phê Internet ở các quận cách xa hàng chục km để lướt web, dám cùng bạn bè đạp xe vòng quanh thế giới, hại cho người lớn phải tìm kiếm khắp nơi, ngày nay tin tức tìm trẻ lạc vẫn luôn tràn ngập trên báo đài.
Túc Bảo cùng hai anh trai bước ra khỏi sân, đi tìm con chó hoang và Thủ Vọng rồi dắt chúng bỏ chạy.
Tô Tử Du lo lắng hỏi: “Em ơi, sao phải mang theo chó?”
Túc Bảo trả lời rất chuyên nghiệp: “TV diễn thế suốt mà anh”.
Mang theo chó sẽ tìm được người.
Bé là một đứa trẻ đúc kết được nhiều bài học từ TV nha.
Tô Tử Du không nói nên lời.
Ba đứa trẻ đi đến khu rừng nhỏ ở sân sau, tường quá cao nên không trèo ra được, bọn trẻ quyết định bò qua chuồng chó.
Túc Bảo nói: “Em bò trước.”
Tô Tử Du kéo Túc Bảo lại: “Không được, lỡ như trong hốc có rắn thì sao? Anh bò trước.”
Tô Tử Chiến: “…”
Cậu câm nín, nằm bò xuống rồi nho nhã bò qua hốc, dáng vẻ hoàn toàn khác với cậu nhóc luôn lặng lẽ đọc Shakespeare trước đây.
Túc Bảo đi ở giữa, Tô Tử Du đi cuối, đi được nửa đường, Tô Tử Du vô tình nhớ tới nữ quỷ trong giấc mơ hồi nãy, cậu luôn có cảm giác nữ quỷ đang bò sau lưng nên nhất thời đẩy người nhanh hơn.
Sau đó cậu va vào mông Túc Bảo.
Túc Bảo ngã nhoài: “Ối…”
Tô Tử Chiến lập tức kéo Túc Bảo dậy, ôm bé vào lòng, cau mày nói: “Có sao không em?”
Cậu còn nhớ buổi chiều Túc Bảo khóc lóc hỏi răng cửa đã rụng chưa.
Túc Bảo nói: “Em không sao, răng cửa của em vẫn còn nha!”
Tô Tử Chiến: “…”
Mộc Quy Phàm ngồi trên tường, nhìn ba đứa nhóc đang chui ra ngoài như những hiệp sĩ.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Túc Bảo và Tô Tử Du suýt hét lên.Bóng đen ở cửa nói: “Chuẩn bị đi đâu?”Đó là giọng nói của Tô Tử Chiến…Tô Tử Chiến mặc đồ ở nhà màu xám, cau mày nói: “Lần sau nhớ gọi anh trước nhé.”Túc Bảo ngơ ngác nói: “Được nha…”Tô Tử Du cũng trưng ra bộ mặt ngơ ngác: “Không thành vấn đề nha, anh trai…”Chẳng ngờ anh trai cậu lại muốn lẻn đi cùng, thật kỳ lạ!Tô Tử Chiến điều chỉnh lại chiếc đồng hồ công nghệ cao trên cổ tay, lạnh lùng nói với vẻ kiêu ngạo: “Em quá ngu ngốc, anh sợ em sẽ lại bị một người phụ nữ ngốc nghếch bắt cóc.”Vậy thì cậu biết đi đâu tìm em trai? Ngốc thế thì tốt nhất đừng tự ý ra ngoài, tránh trường hợp cuối cùng cậu vẫn phải đi tìm…Tô Tử Du: “…”Không thể không nói, những đứa trẻ bảy, tám, chín tuổi là những đứa trẻ to gan lớn mật nhất.Trẻ em ở độ tuổi này không nhận thức được nguy hiểm và vô cùng dũng cảm, dám một mình vượt núi, băng sông, đến các quán cà phê Internet ở các quận cách xa hàng chục km để lướt web, dám cùng bạn bè đạp xe vòng quanh thế giới, hại cho người lớn phải tìm kiếm khắp nơi, ngày nay tin tức tìm trẻ lạc vẫn luôn tràn ngập trên báo đài.Túc Bảo cùng hai anh trai bước ra khỏi sân, đi tìm con chó hoang và Thủ Vọng rồi dắt chúng bỏ chạy.Tô Tử Du lo lắng hỏi: “Em ơi, sao phải mang theo chó?”Túc Bảo trả lời rất chuyên nghiệp: “TV diễn thế suốt mà anh”.Mang theo chó sẽ tìm được người.Bé là một đứa trẻ đúc kết được nhiều bài học từ TV nha.Tô Tử Du không nói nên lời.Ba đứa trẻ đi đến khu rừng nhỏ ở sân sau, tường quá cao nên không trèo ra được, bọn trẻ quyết định bò qua chuồng chó.Túc Bảo nói: “Em bò trước.”Tô Tử Du kéo Túc Bảo lại: “Không được, lỡ như trong hốc có rắn thì sao? Anh bò trước.”Tô Tử Chiến: “…”Cậu câm nín, nằm bò xuống rồi nho nhã bò qua hốc, dáng vẻ hoàn toàn khác với cậu nhóc luôn lặng lẽ đọc Shakespeare trước đây.Túc Bảo đi ở giữa, Tô Tử Du đi cuối, đi được nửa đường, Tô Tử Du vô tình nhớ tới nữ quỷ trong giấc mơ hồi nãy, cậu luôn có cảm giác nữ quỷ đang bò sau lưng nên nhất thời đẩy người nhanh hơn.Sau đó cậu va vào mông Túc Bảo.Túc Bảo ngã nhoài: “Ối…”Tô Tử Chiến lập tức kéo Túc Bảo dậy, ôm bé vào lòng, cau mày nói: “Có sao không em?”Cậu còn nhớ buổi chiều Túc Bảo khóc lóc hỏi răng cửa đã rụng chưa.Túc Bảo nói: “Em không sao, răng cửa của em vẫn còn nha!”Tô Tử Chiến: “…”Mộc Quy Phàm ngồi trên tường, nhìn ba đứa nhóc đang chui ra ngoài như những hiệp sĩ.