Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1299: C1299: Chương 1299

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vừa rồi anh nhỏ ở phía sau nói nhỏ rồi đột nhiên la to xoay người về phía trước.Hại cô bé và anh lớn phải nhanh chóng phi nước đại, khó khăn lắm mới đuổi kịp anh nhỏ.Vừa quay đầu lại đã phát hiện không biết mình chạy đi đâu, đường nhỏ vừa lên núi ban nãy đã không thấy nữa.Ba ở phía sau cũng không thấy.Trong lòng Tô Tử Chiến hơi căng thẳng, cậu bé thấp giọng nói: “Làm sao bây giờ?”Túc Bảo lắc đầu: “Không sao, sư phụ em vẫn còn ở đây.”Nghe thấy người sư phụ lợi hại của cô bé vẫn còn ở đây, Tô Tử Chiến thả lỏng.Răng Tô Tử Du không ngừng đánh vào nhau, cậu bé run rẩy: “Em gái, vừa rồi anh mới bị một bàn tay xương khô cháy đen kéo ở…”Lúc này cậu bé mới dám quay đầu nhìn bả vai mình, không biết có phải ảo giác không mà cậu luôn cảm thấy bả vai lạnh như băng.Túc Bảo vỗ vai cậu an ủi: “Vừa rồi tụi em ở phía sau anh, không có gì cả.”Kỷ Trường nhìn xung quanh nói: “Là do âm khí nơi này quá nặng, âm khí rơi xuống vai cậu bé nên cậu ấy mới có ảo giác.”Trên núi càng lạnh hơn, gió thỉnh thoảng thổi qua.Buổi tối trên núi ở nông thôn không thể nhìn thấy gì, buổi tối trong công viên ở thành phố dù không có đèn nhưng cũng có thể thấy ánh sáng từ bầu trời chiếu xuống.Ngọn núi hoang cằn cỗi này giống với núi ở nông thôn, tối đen như mực, ánh sáng của các tòa nhà xung quanh không chiếu đến được.Tướng Quân không chạy đi, nó nằm cạnh chân Túc Bảo như đang canh gác.“Có nghe thấy tiếng gì không?” Tô Tử Chiến tập trung.Túc Bảo và Tô Tử Du lập tức ngậm miệng, vểnh tai lắng nghe.Trong bóng tối không có âm thanh gì, chỉ có tiếng thở của mấy người họ, sự tĩnh mịch này càng khiến người ta sợ hãi hơn.Trong sự sợ hãi này, không biết tiếng cạch cạch cạch vang lên từ chỗ nào.Mặc dù chưa từng nghe qua âm thanh này nhưng Tô Tử Du theo bản năng nhớ đến âm thanh của xương khớp.Cậu bé nuốt nước bọt: “Em em em gái… Ban ngày chúng ta đến cũng như vậy, vì sao không để ngày mai hẵng đến?”Túc Bảo nói rất có lí: “Vì ngày mai anh phải đi học nha!”Tô Tử Du: “…”Cậu bé vừa định nói mình có thể trốn học nhưng lại nhớ đến cảnh bà ngoại dùng tay không đánh dượng thì lập tức ngậm miệng.Tiếng lạch cạch kia vẫn còn văng vẳng bên tai, mấy người đi về phía trước theo âm thanh này.Sâu bên trong bùn đất không ánh mặt trời có một cái hầm, bên trong chôn một cái quan tài, quan tài chôn ngang với mặt đất, vừa giống chôn lại không giống chôn.Diêu Thi Duyệt đi theo sau một trưởng lão, nhìn trưởng lão nâng tấm ván quan tài lên, cô ta im lặng nhìn thoáng qua nữ thi nằm bên trong.Nói đúng ra là người chết sống lại.Người chị xinh đẹp một thời ngày trước của cô ta bây giờ đã vừa gầy vừa đen, hoàn toàn thay đổi.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vừa rồi anh nhỏ ở phía sau nói nhỏ rồi đột nhiên la to xoay người về phía trước.

Hại cô bé và anh lớn phải nhanh chóng phi nước đại, khó khăn lắm mới đuổi kịp anh nhỏ.

Vừa quay đầu lại đã phát hiện không biết mình chạy đi đâu, đường nhỏ vừa lên núi ban nãy đã không thấy nữa.

Ba ở phía sau cũng không thấy.

Trong lòng Tô Tử Chiến hơi căng thẳng, cậu bé thấp giọng nói: “Làm sao bây giờ?”

Túc Bảo lắc đầu: “Không sao, sư phụ em vẫn còn ở đây.”

Nghe thấy người sư phụ lợi hại của cô bé vẫn còn ở đây, Tô Tử Chiến thả lỏng.

Răng Tô Tử Du không ngừng đánh vào nhau, cậu bé run rẩy: “Em gái, vừa rồi anh mới bị một bàn tay xương khô cháy đen kéo ở…”

Lúc này cậu bé mới dám quay đầu nhìn bả vai mình, không biết có phải ảo giác không mà cậu luôn cảm thấy bả vai lạnh như băng.

Túc Bảo vỗ vai cậu an ủi: “Vừa rồi tụi em ở phía sau anh, không có gì cả.”

Kỷ Trường nhìn xung quanh nói: “Là do âm khí nơi này quá nặng, âm khí rơi xuống vai cậu bé nên cậu ấy mới có ảo giác.”

Trên núi càng lạnh hơn, gió thỉnh thoảng thổi qua.

Buổi tối trên núi ở nông thôn không thể nhìn thấy gì, buổi tối trong công viên ở thành phố dù không có đèn nhưng cũng có thể thấy ánh sáng từ bầu trời chiếu xuống.

Ngọn núi hoang cằn cỗi này giống với núi ở nông thôn, tối đen như mực, ánh sáng của các tòa nhà xung quanh không chiếu đến được.

Tướng Quân không chạy đi, nó nằm cạnh chân Túc Bảo như đang canh gác.

“Có nghe thấy tiếng gì không?” Tô Tử Chiến tập trung.

Túc Bảo và Tô Tử Du lập tức ngậm miệng, vểnh tai lắng nghe.

Trong bóng tối không có âm thanh gì, chỉ có tiếng thở của mấy người họ, sự tĩnh mịch này càng khiến người ta sợ hãi hơn.

Trong sự sợ hãi này, không biết tiếng cạch cạch cạch vang lên từ chỗ nào.

Mặc dù chưa từng nghe qua âm thanh này nhưng Tô Tử Du theo bản năng nhớ đến âm thanh của xương khớp.

Cậu bé nuốt nước bọt: “Em em em gái… Ban ngày chúng ta đến cũng như vậy, vì sao không để ngày mai hẵng đến?”

Túc Bảo nói rất có lí: “Vì ngày mai anh phải đi học nha!”

Tô Tử Du: “…”

Cậu bé vừa định nói mình có thể trốn học nhưng lại nhớ đến cảnh bà ngoại dùng tay không đánh dượng thì lập tức ngậm miệng.

Tiếng lạch cạch kia vẫn còn văng vẳng bên tai, mấy người đi về phía trước theo âm thanh này.

Sâu bên trong bùn đất không ánh mặt trời có một cái hầm, bên trong chôn một cái quan tài, quan tài chôn ngang với mặt đất, vừa giống chôn lại không giống chôn.

Diêu Thi Duyệt đi theo sau một trưởng lão, nhìn trưởng lão nâng tấm ván quan tài lên, cô ta im lặng nhìn thoáng qua nữ thi nằm bên trong.

Nói đúng ra là người chết sống lại.

Người chị xinh đẹp một thời ngày trước của cô ta bây giờ đã vừa gầy vừa đen, hoàn toàn thay đổi.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vừa rồi anh nhỏ ở phía sau nói nhỏ rồi đột nhiên la to xoay người về phía trước.Hại cô bé và anh lớn phải nhanh chóng phi nước đại, khó khăn lắm mới đuổi kịp anh nhỏ.Vừa quay đầu lại đã phát hiện không biết mình chạy đi đâu, đường nhỏ vừa lên núi ban nãy đã không thấy nữa.Ba ở phía sau cũng không thấy.Trong lòng Tô Tử Chiến hơi căng thẳng, cậu bé thấp giọng nói: “Làm sao bây giờ?”Túc Bảo lắc đầu: “Không sao, sư phụ em vẫn còn ở đây.”Nghe thấy người sư phụ lợi hại của cô bé vẫn còn ở đây, Tô Tử Chiến thả lỏng.Răng Tô Tử Du không ngừng đánh vào nhau, cậu bé run rẩy: “Em gái, vừa rồi anh mới bị một bàn tay xương khô cháy đen kéo ở…”Lúc này cậu bé mới dám quay đầu nhìn bả vai mình, không biết có phải ảo giác không mà cậu luôn cảm thấy bả vai lạnh như băng.Túc Bảo vỗ vai cậu an ủi: “Vừa rồi tụi em ở phía sau anh, không có gì cả.”Kỷ Trường nhìn xung quanh nói: “Là do âm khí nơi này quá nặng, âm khí rơi xuống vai cậu bé nên cậu ấy mới có ảo giác.”Trên núi càng lạnh hơn, gió thỉnh thoảng thổi qua.Buổi tối trên núi ở nông thôn không thể nhìn thấy gì, buổi tối trong công viên ở thành phố dù không có đèn nhưng cũng có thể thấy ánh sáng từ bầu trời chiếu xuống.Ngọn núi hoang cằn cỗi này giống với núi ở nông thôn, tối đen như mực, ánh sáng của các tòa nhà xung quanh không chiếu đến được.Tướng Quân không chạy đi, nó nằm cạnh chân Túc Bảo như đang canh gác.“Có nghe thấy tiếng gì không?” Tô Tử Chiến tập trung.Túc Bảo và Tô Tử Du lập tức ngậm miệng, vểnh tai lắng nghe.Trong bóng tối không có âm thanh gì, chỉ có tiếng thở của mấy người họ, sự tĩnh mịch này càng khiến người ta sợ hãi hơn.Trong sự sợ hãi này, không biết tiếng cạch cạch cạch vang lên từ chỗ nào.Mặc dù chưa từng nghe qua âm thanh này nhưng Tô Tử Du theo bản năng nhớ đến âm thanh của xương khớp.Cậu bé nuốt nước bọt: “Em em em gái… Ban ngày chúng ta đến cũng như vậy, vì sao không để ngày mai hẵng đến?”Túc Bảo nói rất có lí: “Vì ngày mai anh phải đi học nha!”Tô Tử Du: “…”Cậu bé vừa định nói mình có thể trốn học nhưng lại nhớ đến cảnh bà ngoại dùng tay không đánh dượng thì lập tức ngậm miệng.Tiếng lạch cạch kia vẫn còn văng vẳng bên tai, mấy người đi về phía trước theo âm thanh này.Sâu bên trong bùn đất không ánh mặt trời có một cái hầm, bên trong chôn một cái quan tài, quan tài chôn ngang với mặt đất, vừa giống chôn lại không giống chôn.Diêu Thi Duyệt đi theo sau một trưởng lão, nhìn trưởng lão nâng tấm ván quan tài lên, cô ta im lặng nhìn thoáng qua nữ thi nằm bên trong.Nói đúng ra là người chết sống lại.Người chị xinh đẹp một thời ngày trước của cô ta bây giờ đã vừa gầy vừa đen, hoàn toàn thay đổi.

Chương 1299: C1299: Chương 1299