Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1305: C1305: Chương 1305
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ông ta cảm thấy bản thân không thể thở được, rắn cắn Diêu Thi Duyệt không biết có phải là rắn độc không, sau khi ngã xuống Diêu Thi Duyệt không còn sức để bò lên nữa, cô ta trượt xuống ổ rắn, nhanh chóng bị mười mấy con rắn quấn lấy.Lúc này một giọng nói vang lên: “Chị gái áo cưới, đừng b*p ch*t ông ta!”Giọng nói lạnh lùng vang lên dưới ánh trăng, một bé trai đứng dưới bóng cây cách đấy không xa.Con ngươi trưởng lão to ra, ông ta đột nhiên cảm thấy lực trên cổ mình giảm bớt, ông ta nhanh chóng hít sâu một hơi.Túc Bảo nắm tay Tô Tử Du đi theo phía sau, cô bé hết nhìn người đàn ông hơn năm mươi tuổi kia rồi lại nhìn Diêu Thi Duyệt.Ngọn núi hoang này khá đặc biệt, âm khí tập trung về đây, hai anh trai của cô bé đều có thể thấy quỷ ở nơi này.Lúc này Tô Tử Chiến vô cùng trầm mặc, khuôn mặt nhỏ nhắn căng ra, nhìn rất lạnh lùng, dáng vẻ cũng rất nghiêm túc.Chỉ là âm khí ở hầm trú ẩn gần đó quá lạnh, cậu bé lạnh đến phát run…Túc Bảo lặng lẽ đặt một lá bùa vào trong tay cậu bé nói: “Anh lớn, nắm chặt nha!”Sau đó cũng nhét một lá bùa tương tự vào tay Tô Tử Du.Tô Tử Du tự nhiên hơn anh trai mình nhiều, dù sao cũng là người gặp quỷ nhiều lần, bây giờ cậu bé còn dám nói chuyện với đám quỷ đó nữa.Hai người nắm chặt tấm bùa, lúc này mới thấy đỡ hơn.Tô Tử Du thấp giọng hỏi: “Em gái, sư phụ và cha em sao vẫn chưa quay lại?”Hóa ra ban nãy không tìm được Mộc Quy Phàm, Túc Bảo lo lắng, nói rất lâu sư phụ của bé mới đi tìm người.Túc Bảo nói: “Anh nhỏ đừng sợ, chúng ta có thể làm được!”Tô Tử Du không được, cậu bé không quá được…Lúc này quỷ nhu nhược và quỷ đào hoa quay về nói: “Tìm được người rồi… Ở trong cùng hầm trú ẩn.”Tô Tử Du vội vàng hỏi: “Là… là người ấy sao…”Quỷ đào hoa lắc đầu: “Không rõ, cô ấy bị đính vào trong quan tài, nhìn giống như cương thi vậy…”Tô Tử Du ngạc nhiên, cương thi?Vất vả lắm mới tiếp nhận được quỷ, bây giờ lại còn có cả cương thi.Cậu bé nhìn về phía Diêu Thi Duyệt nói: “Trước tiên kéo cô ta ra trước.”Bé ngoan Túc Bảo đứng sau lưng Tô Tử Du, thời điểm này đương nhiên là để hai anh trai vô cùng thông minh của bé nói chuyện rồi.Cô bé nhìn về phía anh lớn thông minh nhất… Lúc này anh lớn đang mím chặt môi, đứng nghiêm, không nói lời nào.Túc Bảo tò mò: “Anh lớn, có phải anh sợ không?”Tô Tử Chiến cười lạnh: “Sao có thể?”Cậu bé nhìn lướt qua nữ quỷ áo cưới một cái rồi lập tức thu ánh mắt lại.Túc Bảo hiểu rõ không nên nói thẳng ra.Quỷ nhu nhược và quỷ xui xẻo một trái một phải kéo tay Diêu Thi Duyệt lên, không biết Diêu Thi Duyệt có phải là bị doạ cho ngất hay là bị rắn cắn mà ngất xỉu, cô ta như một đống bùn nhão nằm co quắp trên mặt đất.Tô Tử Du nhíu mày, cậu bé chỉ có thể nhìn về phía trưởng lão hỏi: “Các người là ai, vì sao lại ở chỗ này, người phụ nữ bị đóng đinh trong quan tài trong hầm trú ẩn là ai?”
Ông ta cảm thấy bản thân không thể thở được, rắn cắn Diêu Thi Duyệt không biết có phải là rắn độc không, sau khi ngã xuống Diêu Thi Duyệt không còn sức để bò lên nữa, cô ta trượt xuống ổ rắn, nhanh chóng bị mười mấy con rắn quấn lấy.
Lúc này một giọng nói vang lên: “Chị gái áo cưới, đừng b*p ch*t ông ta!”
Giọng nói lạnh lùng vang lên dưới ánh trăng, một bé trai đứng dưới bóng cây cách đấy không xa.
Con ngươi trưởng lão to ra, ông ta đột nhiên cảm thấy lực trên cổ mình giảm bớt, ông ta nhanh chóng hít sâu một hơi.
Túc Bảo nắm tay Tô Tử Du đi theo phía sau, cô bé hết nhìn người đàn ông hơn năm mươi tuổi kia rồi lại nhìn Diêu Thi Duyệt.
Ngọn núi hoang này khá đặc biệt, âm khí tập trung về đây, hai anh trai của cô bé đều có thể thấy quỷ ở nơi này.
Lúc này Tô Tử Chiến vô cùng trầm mặc, khuôn mặt nhỏ nhắn căng ra, nhìn rất lạnh lùng, dáng vẻ cũng rất nghiêm túc.
Chỉ là âm khí ở hầm trú ẩn gần đó quá lạnh, cậu bé lạnh đến phát run…
Túc Bảo lặng lẽ đặt một lá bùa vào trong tay cậu bé nói: “Anh lớn, nắm chặt nha!”
Sau đó cũng nhét một lá bùa tương tự vào tay Tô Tử Du.
Tô Tử Du tự nhiên hơn anh trai mình nhiều, dù sao cũng là người gặp quỷ nhiều lần, bây giờ cậu bé còn dám nói chuyện với đám quỷ đó nữa.
Hai người nắm chặt tấm bùa, lúc này mới thấy đỡ hơn.
Tô Tử Du thấp giọng hỏi: “Em gái, sư phụ và cha em sao vẫn chưa quay lại?”
Hóa ra ban nãy không tìm được Mộc Quy Phàm, Túc Bảo lo lắng, nói rất lâu sư phụ của bé mới đi tìm người.
Túc Bảo nói: “Anh nhỏ đừng sợ, chúng ta có thể làm được!”
Tô Tử Du không được, cậu bé không quá được…
Lúc này quỷ nhu nhược và quỷ đào hoa quay về nói: “Tìm được người rồi… Ở trong cùng hầm trú ẩn.”
Tô Tử Du vội vàng hỏi: “Là… là người ấy sao…”
Quỷ đào hoa lắc đầu: “Không rõ, cô ấy bị đính vào trong quan tài, nhìn giống như cương thi vậy…”
Tô Tử Du ngạc nhiên, cương thi?
Vất vả lắm mới tiếp nhận được quỷ, bây giờ lại còn có cả cương thi.
Cậu bé nhìn về phía Diêu Thi Duyệt nói: “Trước tiên kéo cô ta ra trước.”
Bé ngoan Túc Bảo đứng sau lưng Tô Tử Du, thời điểm này đương nhiên là để hai anh trai vô cùng thông minh của bé nói chuyện rồi.
Cô bé nhìn về phía anh lớn thông minh nhất… Lúc này anh lớn đang mím chặt môi, đứng nghiêm, không nói lời nào.
Túc Bảo tò mò: “Anh lớn, có phải anh sợ không?”
Tô Tử Chiến cười lạnh: “Sao có thể?”
Cậu bé nhìn lướt qua nữ quỷ áo cưới một cái rồi lập tức thu ánh mắt lại.
Túc Bảo hiểu rõ không nên nói thẳng ra.
Quỷ nhu nhược và quỷ xui xẻo một trái một phải kéo tay Diêu Thi Duyệt lên, không biết Diêu Thi Duyệt có phải là bị doạ cho ngất hay là bị rắn cắn mà ngất xỉu, cô ta như một đống bùn nhão nằm co quắp trên mặt đất.
Tô Tử Du nhíu mày, cậu bé chỉ có thể nhìn về phía trưởng lão hỏi: “Các người là ai, vì sao lại ở chỗ này, người phụ nữ bị đóng đinh trong quan tài trong hầm trú ẩn là ai?”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ông ta cảm thấy bản thân không thể thở được, rắn cắn Diêu Thi Duyệt không biết có phải là rắn độc không, sau khi ngã xuống Diêu Thi Duyệt không còn sức để bò lên nữa, cô ta trượt xuống ổ rắn, nhanh chóng bị mười mấy con rắn quấn lấy.Lúc này một giọng nói vang lên: “Chị gái áo cưới, đừng b*p ch*t ông ta!”Giọng nói lạnh lùng vang lên dưới ánh trăng, một bé trai đứng dưới bóng cây cách đấy không xa.Con ngươi trưởng lão to ra, ông ta đột nhiên cảm thấy lực trên cổ mình giảm bớt, ông ta nhanh chóng hít sâu một hơi.Túc Bảo nắm tay Tô Tử Du đi theo phía sau, cô bé hết nhìn người đàn ông hơn năm mươi tuổi kia rồi lại nhìn Diêu Thi Duyệt.Ngọn núi hoang này khá đặc biệt, âm khí tập trung về đây, hai anh trai của cô bé đều có thể thấy quỷ ở nơi này.Lúc này Tô Tử Chiến vô cùng trầm mặc, khuôn mặt nhỏ nhắn căng ra, nhìn rất lạnh lùng, dáng vẻ cũng rất nghiêm túc.Chỉ là âm khí ở hầm trú ẩn gần đó quá lạnh, cậu bé lạnh đến phát run…Túc Bảo lặng lẽ đặt một lá bùa vào trong tay cậu bé nói: “Anh lớn, nắm chặt nha!”Sau đó cũng nhét một lá bùa tương tự vào tay Tô Tử Du.Tô Tử Du tự nhiên hơn anh trai mình nhiều, dù sao cũng là người gặp quỷ nhiều lần, bây giờ cậu bé còn dám nói chuyện với đám quỷ đó nữa.Hai người nắm chặt tấm bùa, lúc này mới thấy đỡ hơn.Tô Tử Du thấp giọng hỏi: “Em gái, sư phụ và cha em sao vẫn chưa quay lại?”Hóa ra ban nãy không tìm được Mộc Quy Phàm, Túc Bảo lo lắng, nói rất lâu sư phụ của bé mới đi tìm người.Túc Bảo nói: “Anh nhỏ đừng sợ, chúng ta có thể làm được!”Tô Tử Du không được, cậu bé không quá được…Lúc này quỷ nhu nhược và quỷ đào hoa quay về nói: “Tìm được người rồi… Ở trong cùng hầm trú ẩn.”Tô Tử Du vội vàng hỏi: “Là… là người ấy sao…”Quỷ đào hoa lắc đầu: “Không rõ, cô ấy bị đính vào trong quan tài, nhìn giống như cương thi vậy…”Tô Tử Du ngạc nhiên, cương thi?Vất vả lắm mới tiếp nhận được quỷ, bây giờ lại còn có cả cương thi.Cậu bé nhìn về phía Diêu Thi Duyệt nói: “Trước tiên kéo cô ta ra trước.”Bé ngoan Túc Bảo đứng sau lưng Tô Tử Du, thời điểm này đương nhiên là để hai anh trai vô cùng thông minh của bé nói chuyện rồi.Cô bé nhìn về phía anh lớn thông minh nhất… Lúc này anh lớn đang mím chặt môi, đứng nghiêm, không nói lời nào.Túc Bảo tò mò: “Anh lớn, có phải anh sợ không?”Tô Tử Chiến cười lạnh: “Sao có thể?”Cậu bé nhìn lướt qua nữ quỷ áo cưới một cái rồi lập tức thu ánh mắt lại.Túc Bảo hiểu rõ không nên nói thẳng ra.Quỷ nhu nhược và quỷ xui xẻo một trái một phải kéo tay Diêu Thi Duyệt lên, không biết Diêu Thi Duyệt có phải là bị doạ cho ngất hay là bị rắn cắn mà ngất xỉu, cô ta như một đống bùn nhão nằm co quắp trên mặt đất.Tô Tử Du nhíu mày, cậu bé chỉ có thể nhìn về phía trưởng lão hỏi: “Các người là ai, vì sao lại ở chỗ này, người phụ nữ bị đóng đinh trong quan tài trong hầm trú ẩn là ai?”