Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1308: C1308: Chương 1308

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bây giờ cậu bé vẫn chưa rõ ràng chuyện năm đó, đương nhiên sẽ không thả Diêu Kính Vân và Diêu Thi Duyệt đi, cậu bé dặn dò: “Trông chừng bọn họ.”Diêu Kính Vân nhíu mày nhìn Túc Bảo.Con nhóc này thật phiền phức, không thấy ông ta đang nói chuyện với gia chủ nhà họ Diêu sao, tự nhiên giật ống tay áo gia chủ nhà bọn họ gọi đi chỗ khác.Đứa nhỏ nhà họ Tô quả nhiên là được thương nhân đầy mùi tiền nuôi ra, kiêu ngạo không có giáo dục.Diêu Kính Vân lập tức đi theo sau.Nữ quỷ áo cưới cười một tiếng: “Quan nhân, ngài đi đâu vậy nha ~”Bàn tay trắng bệch của nó nắm chặt lấy cổ tay ông ta.Diêu Kính Vân bị dọa đến mức hai chân xiết chặt, nước tiểu cố gắng nhịn nãy giờ suýt chút nữa tuôn trào.Ông ta bình tĩnh lại, quát lớn: “Làm càn! Không thấy ta là trưởng bối của gia chủ các ngươi sao? Tránh ra!”Nữ quỷ áo cưới kinh ngạc nhìn về phía quỷ đào hoa.Quỷ đào hoa: “Ngươi đang nói cái quái gì vậy? Đầu óc ngươi có bình thường không thế? Ai là gia chủ nhà họ Diêu các ngươi? Hừ!”Diêu Kính Vân tức gần chết, mấy ác quỷ này theo dõi ông ta chặt chẽ, ông ta thật sự không dám làm bậy.Được rồi, nhà họ Tô nuôi gia chủ mấy năm, không thân thiết với ông ta là chuyện bình thường, đợi cậu bé quay về họ Diêu, ông ta sẽ đích thân dạy cậu bé làm thế nào để quản lí đám quỷ này. Đã là nô tài thì nên có dáng vẻ của nô tài!Túc Bảo, Tô Tử Du và Tô Tử Chiến đi vào hầm trú ẩn.Bên trong đen kịt, nếu như nói ngoài rừng cây có thể miễn cưỡng thấy được chút bóng thì nơi này cái gì cũng không nhìn thấy.Tô Tử Chiến vẫn luôn không lên tiếng ấn đồng hồ thông minh trên cổ tay, một giây sau đó một ánh sáng mạnh mẽ chiếu sáng toàn bộ hầm trú ẩn.“Oa!” Túc Bảo ngạc nhiên: “Thật sáng nha, so với “lửa” nhỏ tinh thần của em còn sáng hơn đó!”Cô bé nói rồi ném ra một quả cầu lửa.Tô Tử Chiến: “…”Cái này của cô bé còn không lợi hại hơn đèn pin sao?Túc Bảo một trái một phải kéo hai anh trai, dặn dò như người lớn: “Anh nhỏ, anh lớn, lát nữa gặp mợ, các anh muốn nói gì với mợ?”“Nếu mợ không về với chúng ta thì sao bây giờ?”Tô Tử Chiến và Tô Tử Du im lặng.Túc Bảo quay đầu nhìn thoáng qua, cô bé vội vàng nói sang chuyện khác: “Vừa rồi chị gái đào hoa nói quan tài bị đóng đinh, lát nữa em sẽ gỡ ra nha!”Đi qua hành lang rất dài, ba đứa nhỏ nhanh chóng đến chỗ sâu nhất trong hầm trú ẩn.Đây là một nơi khá rộng, đỉnh hầm khá cao, khoảng chừng 3m, có các loại dây leo thích bóng râm trên vách, xung quanh dán đầy các loại bùa chú nền vàng chữ đỏ.Nhìn quanh không còn thứ gì khác.Tô Tử Chiến nghĩ rằng quỷ đào hoa nói bên trong có một cái quan tài được dựng lên, không ngờ là chôn dưới đất, bên trên không có nắp, miệng quan tài bằng với mặt đất…

Bây giờ cậu bé vẫn chưa rõ ràng chuyện năm đó, đương nhiên sẽ không thả Diêu Kính Vân và Diêu Thi Duyệt đi, cậu bé dặn dò: “Trông chừng bọn họ.”

Diêu Kính Vân nhíu mày nhìn Túc Bảo.

Con nhóc này thật phiền phức, không thấy ông ta đang nói chuyện với gia chủ nhà họ Diêu sao, tự nhiên giật ống tay áo gia chủ nhà bọn họ gọi đi chỗ khác.

Đứa nhỏ nhà họ Tô quả nhiên là được thương nhân đầy mùi tiền nuôi ra, kiêu ngạo không có giáo dục.

Diêu Kính Vân lập tức đi theo sau.

Nữ quỷ áo cưới cười một tiếng: “Quan nhân, ngài đi đâu vậy nha ~”

Bàn tay trắng bệch của nó nắm chặt lấy cổ tay ông ta.

Diêu Kính Vân bị dọa đến mức hai chân xiết chặt, nước tiểu cố gắng nhịn nãy giờ suýt chút nữa tuôn trào.

Ông ta bình tĩnh lại, quát lớn: “Làm càn! Không thấy ta là trưởng bối của gia chủ các ngươi sao? Tránh ra!”

Nữ quỷ áo cưới kinh ngạc nhìn về phía quỷ đào hoa.

Quỷ đào hoa: “Ngươi đang nói cái quái gì vậy? Đầu óc ngươi có bình thường không thế? Ai là gia chủ nhà họ Diêu các ngươi? Hừ!”

Diêu Kính Vân tức gần chết, mấy ác quỷ này theo dõi ông ta chặt chẽ, ông ta thật sự không dám làm bậy.

Được rồi, nhà họ Tô nuôi gia chủ mấy năm, không thân thiết với ông ta là chuyện bình thường, đợi cậu bé quay về họ Diêu, ông ta sẽ đích thân dạy cậu bé làm thế nào để quản lí đám quỷ này. Đã là nô tài thì nên có dáng vẻ của nô tài!

Túc Bảo, Tô Tử Du và Tô Tử Chiến đi vào hầm trú ẩn.

Bên trong đen kịt, nếu như nói ngoài rừng cây có thể miễn cưỡng thấy được chút bóng thì nơi này cái gì cũng không nhìn thấy.

Tô Tử Chiến vẫn luôn không lên tiếng ấn đồng hồ thông minh trên cổ tay, một giây sau đó một ánh sáng mạnh mẽ chiếu sáng toàn bộ hầm trú ẩn.

“Oa!” Túc Bảo ngạc nhiên: “Thật sáng nha, so với “lửa” nhỏ tinh thần của em còn sáng hơn đó!”

Cô bé nói rồi ném ra một quả cầu lửa.

Tô Tử Chiến: “…”

Cái này của cô bé còn không lợi hại hơn đèn pin sao?

Túc Bảo một trái một phải kéo hai anh trai, dặn dò như người lớn: “Anh nhỏ, anh lớn, lát nữa gặp mợ, các anh muốn nói gì với mợ?”

“Nếu mợ không về với chúng ta thì sao bây giờ?”

Tô Tử Chiến và Tô Tử Du im lặng.

Túc Bảo quay đầu nhìn thoáng qua, cô bé vội vàng nói sang chuyện khác: “Vừa rồi chị gái đào hoa nói quan tài bị đóng đinh, lát nữa em sẽ gỡ ra nha!”

Đi qua hành lang rất dài, ba đứa nhỏ nhanh chóng đến chỗ sâu nhất trong hầm trú ẩn.

Đây là một nơi khá rộng, đỉnh hầm khá cao, khoảng chừng 3m, có các loại dây leo thích bóng râm trên vách, xung quanh dán đầy các loại bùa chú nền vàng chữ đỏ.

Nhìn quanh không còn thứ gì khác.

Tô Tử Chiến nghĩ rằng quỷ đào hoa nói bên trong có một cái quan tài được dựng lên, không ngờ là chôn dưới đất, bên trên không có nắp, miệng quan tài bằng với mặt đất…

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bây giờ cậu bé vẫn chưa rõ ràng chuyện năm đó, đương nhiên sẽ không thả Diêu Kính Vân và Diêu Thi Duyệt đi, cậu bé dặn dò: “Trông chừng bọn họ.”Diêu Kính Vân nhíu mày nhìn Túc Bảo.Con nhóc này thật phiền phức, không thấy ông ta đang nói chuyện với gia chủ nhà họ Diêu sao, tự nhiên giật ống tay áo gia chủ nhà bọn họ gọi đi chỗ khác.Đứa nhỏ nhà họ Tô quả nhiên là được thương nhân đầy mùi tiền nuôi ra, kiêu ngạo không có giáo dục.Diêu Kính Vân lập tức đi theo sau.Nữ quỷ áo cưới cười một tiếng: “Quan nhân, ngài đi đâu vậy nha ~”Bàn tay trắng bệch của nó nắm chặt lấy cổ tay ông ta.Diêu Kính Vân bị dọa đến mức hai chân xiết chặt, nước tiểu cố gắng nhịn nãy giờ suýt chút nữa tuôn trào.Ông ta bình tĩnh lại, quát lớn: “Làm càn! Không thấy ta là trưởng bối của gia chủ các ngươi sao? Tránh ra!”Nữ quỷ áo cưới kinh ngạc nhìn về phía quỷ đào hoa.Quỷ đào hoa: “Ngươi đang nói cái quái gì vậy? Đầu óc ngươi có bình thường không thế? Ai là gia chủ nhà họ Diêu các ngươi? Hừ!”Diêu Kính Vân tức gần chết, mấy ác quỷ này theo dõi ông ta chặt chẽ, ông ta thật sự không dám làm bậy.Được rồi, nhà họ Tô nuôi gia chủ mấy năm, không thân thiết với ông ta là chuyện bình thường, đợi cậu bé quay về họ Diêu, ông ta sẽ đích thân dạy cậu bé làm thế nào để quản lí đám quỷ này. Đã là nô tài thì nên có dáng vẻ của nô tài!Túc Bảo, Tô Tử Du và Tô Tử Chiến đi vào hầm trú ẩn.Bên trong đen kịt, nếu như nói ngoài rừng cây có thể miễn cưỡng thấy được chút bóng thì nơi này cái gì cũng không nhìn thấy.Tô Tử Chiến vẫn luôn không lên tiếng ấn đồng hồ thông minh trên cổ tay, một giây sau đó một ánh sáng mạnh mẽ chiếu sáng toàn bộ hầm trú ẩn.“Oa!” Túc Bảo ngạc nhiên: “Thật sáng nha, so với “lửa” nhỏ tinh thần của em còn sáng hơn đó!”Cô bé nói rồi ném ra một quả cầu lửa.Tô Tử Chiến: “…”Cái này của cô bé còn không lợi hại hơn đèn pin sao?Túc Bảo một trái một phải kéo hai anh trai, dặn dò như người lớn: “Anh nhỏ, anh lớn, lát nữa gặp mợ, các anh muốn nói gì với mợ?”“Nếu mợ không về với chúng ta thì sao bây giờ?”Tô Tử Chiến và Tô Tử Du im lặng.Túc Bảo quay đầu nhìn thoáng qua, cô bé vội vàng nói sang chuyện khác: “Vừa rồi chị gái đào hoa nói quan tài bị đóng đinh, lát nữa em sẽ gỡ ra nha!”Đi qua hành lang rất dài, ba đứa nhỏ nhanh chóng đến chỗ sâu nhất trong hầm trú ẩn.Đây là một nơi khá rộng, đỉnh hầm khá cao, khoảng chừng 3m, có các loại dây leo thích bóng râm trên vách, xung quanh dán đầy các loại bùa chú nền vàng chữ đỏ.Nhìn quanh không còn thứ gì khác.Tô Tử Chiến nghĩ rằng quỷ đào hoa nói bên trong có một cái quan tài được dựng lên, không ngờ là chôn dưới đất, bên trên không có nắp, miệng quan tài bằng với mặt đất…

Chương 1308: C1308: Chương 1308