Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1313: C1313: Chương 1313
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Để ngăn chặn cương thi, người ta xây dựng thềm cửa thật cao vì cương thi không thể nhảy qua.Lúc trước đọc mấy chuyện quỷ thần, Tô Tử Chiến luôn cảm thấy chi tiết này không hợp lý, sao có chuyện cương thi không thể nhảy qua thềm cửa, cương thi lợi hại như vậy nào có chuyện bị ngăn cản chỉ bởi thềm cửa?Ít ra thì cơ thể cứng cáp như tường đồng vách sắt của cương thi cũng có thể phá vỡ thềm cửa, hoặc nếu chẳng may ngã vào thềm cửa rồi đứng phắt dậy thì có thể vào nhà rồi đấy thôi?Bây giờ tận mắt nhìn thấy, quả thực là… có một ‘lỗi’ không thể giải thích được ở cương thi,Diêu Linh Nguyệt vẫn đang nhảy tưng tưng tại chỗ nhưng không sao thoát được khỏi quan tài.Hơn nữa, những thứ ngọ nguậy dưới quần áo của cô cũng càng lúc càng vặn vẹo nhanh hơn, mắt thường có thể nhìn thấy chuyển động tạo thành xiềng xích, kéo cô về phía quan tài.Nói cách khác, cho dù có thoát khỏi những chiếc đinh, cô vẫn sẽ bị vướng vào những ‘xiềng xích’ này và không thể rời đi!Kỷ Trường vốn muốn kêu Túc Bảo lên trước rồi đeo bùa cho Diêu Linh Nguyệt, hoặc dạy cô bé con cách diệt trừ Chung Trùng.Bọn côn trùng này quỷ quyệt đến mức hắn lo lắng cô bé con vô tình chạm vào sẽ bị chúng bám lên người.Nhưng cuối cùng Kỷ Trường không nói gì cả.Quả nhiên, Túc Bảo bò ra khỏi quan tài, cầm một lá bùa đặt lên trán Diêu Linh Nguyệt khiến cô lập tức ngừng nhảy.Túc Bảo giơ tay bắt gì đó.Rắc một tiếng.Một trong những ‘xiềng xích’ bị bé kéo ra, đám côn trùng đang bò bỗng chui vào lớp da Diêu Linh Nguyệt rồi bay ngược ra ngoài, văng khắp sàn nhà với thân thể đầy máu.Diêu Linh Nguyệt không ngừng hét lên đau đớn.Tô Tử Du lo lắng nhưng không giúp được gì.Cậu biết rất rõ việc chạy tới giúp sức vào lúc này chỉ gây thêm rắc rối.Thế là cậu lùi lại hai bước…Tô Tử Chiến cũng lùi lại hai bước.Cậu không thể ngu ngốc tới độ lao tới ‘giúp đỡ’ khi biết rõ mình không có năng lực và chỉ gây rắc rối cho người khác.Tuyệt đối không phải vì hèn nhát…Túc Bảo phát hiện, trực tiếp bắt côn trùng sẽ khiến chúng đâm vào da mợ cả trước rồi mới bay ra ngoài, điều đó khiến mợ cả đau đớn vô cùng.Bé không tiếp tục cách bắt trùng thô lỗ như vậy nữa mà lấy chu sa và tờ giấy màu vàng đã chuẩn bị sẵn ra khỏi túi, nhanh chóng lấy tay làm bút rồi vẽ vài lá bùa.Tô Tử Du nhìn kỹ, định bụng nhớ nét vẽ của Túc Bảo, cuốn sổ của cậu chứa đầy những hình vẽ trên lá bùa, vì cậu không biết vẽ nên trước tiên cần phỏng theo.Nhưng, cậu chợt phát hiện những hình vẽ trên lá bùa hôm nay phức tạp đến mức chỉ nhìn thôi cậu cũng cảm thấy chóng mặt và không thể nhớ được gì cả.Túc Bảo vẽ xong, lần lượt đặt lên tim, vai và xương hông của Diêu Linh Nguyệt, sau đó thắp một nén hương c*m v** lòng đất cách đó không xa.Khi hương cháy, lá bùa trên người Diêu Linh Nguyệt cũng từ từ bốc cháy, những con trùng trong cơ thể cô như bị hun thuốc, lần lượt bò ra khỏi người cô và bò về phía nền đất bùn nơi có nén hương.
Để ngăn chặn cương thi, người ta xây dựng thềm cửa thật cao vì cương thi không thể nhảy qua.
Lúc trước đọc mấy chuyện quỷ thần, Tô Tử Chiến luôn cảm thấy chi tiết này không hợp lý, sao có chuyện cương thi không thể nhảy qua thềm cửa, cương thi lợi hại như vậy nào có chuyện bị ngăn cản chỉ bởi thềm cửa?
Ít ra thì cơ thể cứng cáp như tường đồng vách sắt của cương thi cũng có thể phá vỡ thềm cửa, hoặc nếu chẳng may ngã vào thềm cửa rồi đứng phắt dậy thì có thể vào nhà rồi đấy thôi?
Bây giờ tận mắt nhìn thấy, quả thực là… có một ‘lỗi’ không thể giải thích được ở cương thi,
Diêu Linh Nguyệt vẫn đang nhảy tưng tưng tại chỗ nhưng không sao thoát được khỏi quan tài.
Hơn nữa, những thứ ngọ nguậy dưới quần áo của cô cũng càng lúc càng vặn vẹo nhanh hơn, mắt thường có thể nhìn thấy chuyển động tạo thành xiềng xích, kéo cô về phía quan tài.
Nói cách khác, cho dù có thoát khỏi những chiếc đinh, cô vẫn sẽ bị vướng vào những ‘xiềng xích’ này và không thể rời đi!
Kỷ Trường vốn muốn kêu Túc Bảo lên trước rồi đeo bùa cho Diêu Linh Nguyệt, hoặc dạy cô bé con cách diệt trừ Chung Trùng.
Bọn côn trùng này quỷ quyệt đến mức hắn lo lắng cô bé con vô tình chạm vào sẽ bị chúng bám lên người.
Nhưng cuối cùng Kỷ Trường không nói gì cả.
Quả nhiên, Túc Bảo bò ra khỏi quan tài, cầm một lá bùa đặt lên trán Diêu Linh Nguyệt khiến cô lập tức ngừng nhảy.
Túc Bảo giơ tay bắt gì đó.
Rắc một tiếng.
Một trong những ‘xiềng xích’ bị bé kéo ra, đám côn trùng đang bò bỗng chui vào lớp da Diêu Linh Nguyệt rồi bay ngược ra ngoài, văng khắp sàn nhà với thân thể đầy máu.
Diêu Linh Nguyệt không ngừng hét lên đau đớn.
Tô Tử Du lo lắng nhưng không giúp được gì.
Cậu biết rất rõ việc chạy tới giúp sức vào lúc này chỉ gây thêm rắc rối.
Thế là cậu lùi lại hai bước…
Tô Tử Chiến cũng lùi lại hai bước.
Cậu không thể ngu ngốc tới độ lao tới ‘giúp đỡ’ khi biết rõ mình không có năng lực và chỉ gây rắc rối cho người khác.
Tuyệt đối không phải vì hèn nhát…
Túc Bảo phát hiện, trực tiếp bắt côn trùng sẽ khiến chúng đâm vào da mợ cả trước rồi mới bay ra ngoài, điều đó khiến mợ cả đau đớn vô cùng.
Bé không tiếp tục cách bắt trùng thô lỗ như vậy nữa mà lấy chu sa và tờ giấy màu vàng đã chuẩn bị sẵn ra khỏi túi, nhanh chóng lấy tay làm bút rồi vẽ vài lá bùa.
Tô Tử Du nhìn kỹ, định bụng nhớ nét vẽ của Túc Bảo, cuốn sổ của cậu chứa đầy những hình vẽ trên lá bùa, vì cậu không biết vẽ nên trước tiên cần phỏng theo.
Nhưng, cậu chợt phát hiện những hình vẽ trên lá bùa hôm nay phức tạp đến mức chỉ nhìn thôi cậu cũng cảm thấy chóng mặt và không thể nhớ được gì cả.
Túc Bảo vẽ xong, lần lượt đặt lên tim, vai và xương hông của Diêu Linh Nguyệt, sau đó thắp một nén hương c*m v** lòng đất cách đó không xa.
Khi hương cháy, lá bùa trên người Diêu Linh Nguyệt cũng từ từ bốc cháy, những con trùng trong cơ thể cô như bị hun thuốc, lần lượt bò ra khỏi người cô và bò về phía nền đất bùn nơi có nén hương.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Để ngăn chặn cương thi, người ta xây dựng thềm cửa thật cao vì cương thi không thể nhảy qua.Lúc trước đọc mấy chuyện quỷ thần, Tô Tử Chiến luôn cảm thấy chi tiết này không hợp lý, sao có chuyện cương thi không thể nhảy qua thềm cửa, cương thi lợi hại như vậy nào có chuyện bị ngăn cản chỉ bởi thềm cửa?Ít ra thì cơ thể cứng cáp như tường đồng vách sắt của cương thi cũng có thể phá vỡ thềm cửa, hoặc nếu chẳng may ngã vào thềm cửa rồi đứng phắt dậy thì có thể vào nhà rồi đấy thôi?Bây giờ tận mắt nhìn thấy, quả thực là… có một ‘lỗi’ không thể giải thích được ở cương thi,Diêu Linh Nguyệt vẫn đang nhảy tưng tưng tại chỗ nhưng không sao thoát được khỏi quan tài.Hơn nữa, những thứ ngọ nguậy dưới quần áo của cô cũng càng lúc càng vặn vẹo nhanh hơn, mắt thường có thể nhìn thấy chuyển động tạo thành xiềng xích, kéo cô về phía quan tài.Nói cách khác, cho dù có thoát khỏi những chiếc đinh, cô vẫn sẽ bị vướng vào những ‘xiềng xích’ này và không thể rời đi!Kỷ Trường vốn muốn kêu Túc Bảo lên trước rồi đeo bùa cho Diêu Linh Nguyệt, hoặc dạy cô bé con cách diệt trừ Chung Trùng.Bọn côn trùng này quỷ quyệt đến mức hắn lo lắng cô bé con vô tình chạm vào sẽ bị chúng bám lên người.Nhưng cuối cùng Kỷ Trường không nói gì cả.Quả nhiên, Túc Bảo bò ra khỏi quan tài, cầm một lá bùa đặt lên trán Diêu Linh Nguyệt khiến cô lập tức ngừng nhảy.Túc Bảo giơ tay bắt gì đó.Rắc một tiếng.Một trong những ‘xiềng xích’ bị bé kéo ra, đám côn trùng đang bò bỗng chui vào lớp da Diêu Linh Nguyệt rồi bay ngược ra ngoài, văng khắp sàn nhà với thân thể đầy máu.Diêu Linh Nguyệt không ngừng hét lên đau đớn.Tô Tử Du lo lắng nhưng không giúp được gì.Cậu biết rất rõ việc chạy tới giúp sức vào lúc này chỉ gây thêm rắc rối.Thế là cậu lùi lại hai bước…Tô Tử Chiến cũng lùi lại hai bước.Cậu không thể ngu ngốc tới độ lao tới ‘giúp đỡ’ khi biết rõ mình không có năng lực và chỉ gây rắc rối cho người khác.Tuyệt đối không phải vì hèn nhát…Túc Bảo phát hiện, trực tiếp bắt côn trùng sẽ khiến chúng đâm vào da mợ cả trước rồi mới bay ra ngoài, điều đó khiến mợ cả đau đớn vô cùng.Bé không tiếp tục cách bắt trùng thô lỗ như vậy nữa mà lấy chu sa và tờ giấy màu vàng đã chuẩn bị sẵn ra khỏi túi, nhanh chóng lấy tay làm bút rồi vẽ vài lá bùa.Tô Tử Du nhìn kỹ, định bụng nhớ nét vẽ của Túc Bảo, cuốn sổ của cậu chứa đầy những hình vẽ trên lá bùa, vì cậu không biết vẽ nên trước tiên cần phỏng theo.Nhưng, cậu chợt phát hiện những hình vẽ trên lá bùa hôm nay phức tạp đến mức chỉ nhìn thôi cậu cũng cảm thấy chóng mặt và không thể nhớ được gì cả.Túc Bảo vẽ xong, lần lượt đặt lên tim, vai và xương hông của Diêu Linh Nguyệt, sau đó thắp một nén hương c*m v** lòng đất cách đó không xa.Khi hương cháy, lá bùa trên người Diêu Linh Nguyệt cũng từ từ bốc cháy, những con trùng trong cơ thể cô như bị hun thuốc, lần lượt bò ra khỏi người cô và bò về phía nền đất bùn nơi có nén hương.