Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1326: C1326: Chương 1326

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Du nhấp một ngụm sữa đậu này, vỗ về cái bụng đang sôi ùng ục trước, rồi mới trả lời: “Chắc là chưa dậy đâu bà, bình thường bảy giờ rưỡi con bé mới tỉnh mà… Nếu ăn sáng ở nhà thì dậy muộn chút cũng không sao đâu ạ, chỉ cần đến trường trước chín giờ là được rồi.”Tô Tử Chiến bình tĩnh nói thêm: “Con gái ngủ nhiều một chút cũng không sao.”Bà cụ Tô lại bảo: “Ý bà là Hân Hân cơ.”Tô Tử Du: “…”Tô Tử Chiến vội vàng đứng dậy: “Để cháu đi gọi em ấy.”Nếu bà nội đang giận, chắc chắn sẽ mở miệng quát mắng ngay lúc họ vừa cắn miếng bánh bao đầu tiên, thế nên cậu sẽ viện cớ lên lầu gọi Hân Hân dậy để lẻn đi trước, chờ tới khi hai người họ xuống dưới, em trai cũng đã hứng chịu hết cuồng phong bão tố rồi.Tô Tử Du: “…”Cảm ơn anh trai nhiều, anh đúng là anh ruột của em rồi!Bà cụ Tô ngồi xuống bàn, như thuận miệng hỏi: “Phải rồi, hôm nay là ngày giỗ của chú bác cả của ông nội hai đứa nên hai đứa sẽ được nghỉ một ngày để theo bà đi thắp hương.”Tô Tử Du: “?”Tô Tử Du sững sờ, cẩn thẩn nhớ lại từng chi tiết, rõ ràng trước kia có bao giờ đi thăm mộ riêng một chú hay một một bác nào đâu?Chú bác là từ để chỉ những người thân có cùng một ông nội. Chú bác cả của ông nội, nghĩa là chú hoặc bác của ông nội, tức cậu phải gọi là ông chú hoặc ông bác cả…Nghĩ vậy, Tô Tử Du bỗng thấy hình như có gì đó sai sai, có điều vì không quá hiệu về mấy mối quan hệ họ hàng, vai vế này nên nhất thời đầu óc cứ quay cuồng, không biết bà nội đang nhắc tới ai.Thế là Tô Tử Du hỏi thẳng: “Bà nội ơi, bà đang nói đến ông chú hay ông bác cả vậy ạ?”Cái cớ này bà cụ Tô cũng chỉ vừa nghĩ ra, sau đó thuận miệng nói luôn, chứ chưa có thời gian cân nhắc kỹ càng. Cuối cùng, bà chỉ đành nói đại: “Chú và bác của ông nội cháu.”Tô Tử Du lập tức hiểu ra: “Ồ, tức hôm nay là ngày giỗ của hai người luôn. Bà nội cũng thật là, nói bác cả làm gì, báo hại cháu rối hết cả lên, sao không nói thẳng ra là chú bác của ông nội cho rồi, còn bày đặt chú bác cả nữa? Rõ ràng chú là chỉ người nhỏ hơn, còn bác mới là người lớn hơn mà.”Xét về vai vế sẽ có chú nhỏ, bác cả, nhưng không có chú cả, bác nhỏ, thế nên nhất định là bà nội lầm rồi.Bà cụ Tô lùa đại vài đũa, sau đó trừng mắt lườm cậu: “Không ăn đúng không?” . truyen bac chienTô Tử Du nổi hết cả da gà, vội xúc cơm cho vào miệng: “Ha ha, ăn mà ạ.”Bà cụ Tô trầm giọng dạy bảo: “Ăn không trò, ngủ không chuyện, lúc ăn cơm đừng nói chuyện hay bàn bạc gì hết.”Nghe vậy, Tô Tử Du vội khóa miệng lại, vì cậu có cảm giác còn nói nữa là bà nội sẽ giơ tay vỗ trán cậu cái bốp đấy.Tô Tử Tích soạn sách soạn vở xong xuôi mới xuống lầu, lát sau, Hân Hân còn đang ngái ngủ cũng bước xuống. Đi theo phía sau là Tô Tử Chiến và Tô Nhất Trần, hai cha con đang nhỏ giọng nói gì đó, trong mắt Tô Nhất Trần thoáng hiện vẻ kinh ngạc.Hân Hân vẫn còn hơi mơ màng, vừa mở miệng đã hỏi: “Em gái đâu rồi?”Tô Tử Du cúi đầu lùa cơm, ậm ừ đáp: “Chưa có dậy.”Hân Hân ồ một tiếng rồi ngồi vào bàn.Ăn cơm xong, Hân Hân và Tô Tử Tích chuẩn bị đi học, lại bất ngờ phát hiện hai anh được nghỉ ở nhà.Hân Hân trợn trừng hai mắt: “Tại sao chứ? Sao hai người lại được nghỉ?”Tô Tử Chiến ngồi cạnh bàn, từ tốn giải thích: “Bọn anh phải đi thăm mộ chú bác cả.”Ông cụ Tô nghe vậy thì ngẩng đầu lên, trong mắt hiện rõ vẻ khó hiểu, chú bác cả? Thăm mộ? Sao ông ấy không biết gì hết?

Tô Tử Du nhấp một ngụm sữa đậu này, vỗ về cái bụng đang sôi ùng ục trước, rồi mới trả lời: “Chắc là chưa dậy đâu bà, bình thường bảy giờ rưỡi con bé mới tỉnh mà… Nếu ăn sáng ở nhà thì dậy muộn chút cũng không sao đâu ạ, chỉ cần đến trường trước chín giờ là được rồi.”

Tô Tử Chiến bình tĩnh nói thêm: “Con gái ngủ nhiều một chút cũng không sao.”

Bà cụ Tô lại bảo: “Ý bà là Hân Hân cơ.”

Tô Tử Du: “…”

Tô Tử Chiến vội vàng đứng dậy: “Để cháu đi gọi em ấy.”

Nếu bà nội đang giận, chắc chắn sẽ mở miệng quát mắng ngay lúc họ vừa cắn miếng bánh bao đầu tiên, thế nên cậu sẽ viện cớ lên lầu gọi Hân Hân dậy để lẻn đi trước, chờ tới khi hai người họ xuống dưới, em trai cũng đã hứng chịu hết cuồng phong bão tố rồi.

Tô Tử Du: “…”

Cảm ơn anh trai nhiều, anh đúng là anh ruột của em rồi!

Bà cụ Tô ngồi xuống bàn, như thuận miệng hỏi: “Phải rồi, hôm nay là ngày giỗ của chú bác cả của ông nội hai đứa nên hai đứa sẽ được nghỉ một ngày để theo bà đi thắp hương.”

Tô Tử Du: “?”

Tô Tử Du sững sờ, cẩn thẩn nhớ lại từng chi tiết, rõ ràng trước kia có bao giờ đi thăm mộ riêng một chú hay một một bác nào đâu?

Chú bác là từ để chỉ những người thân có cùng một ông nội. Chú bác cả của ông nội, nghĩa là chú hoặc bác của ông nội, tức cậu phải gọi là ông chú hoặc ông bác cả…

Nghĩ vậy, Tô Tử Du bỗng thấy hình như có gì đó sai sai, có điều vì không quá hiệu về mấy mối quan hệ họ hàng, vai vế này nên nhất thời đầu óc cứ quay cuồng, không biết bà nội đang nhắc tới ai.

Thế là Tô Tử Du hỏi thẳng: “Bà nội ơi, bà đang nói đến ông chú hay ông bác cả vậy ạ?”

Cái cớ này bà cụ Tô cũng chỉ vừa nghĩ ra, sau đó thuận miệng nói luôn, chứ chưa có thời gian cân nhắc kỹ càng. Cuối cùng, bà chỉ đành nói đại: “Chú và bác của ông nội cháu.”

Tô Tử Du lập tức hiểu ra: “Ồ, tức hôm nay là ngày giỗ của hai người luôn. Bà nội cũng thật là, nói bác cả làm gì, báo hại cháu rối hết cả lên, sao không nói thẳng ra là chú bác của ông nội cho rồi, còn bày đặt chú bác cả nữa? Rõ ràng chú là chỉ người nhỏ hơn, còn bác mới là người lớn hơn mà.”

Xét về vai vế sẽ có chú nhỏ, bác cả, nhưng không có chú cả, bác nhỏ, thế nên nhất định là bà nội lầm rồi.

Bà cụ Tô lùa đại vài đũa, sau đó trừng mắt lườm cậu: “Không ăn đúng không?” . truyen bac chien

Tô Tử Du nổi hết cả da gà, vội xúc cơm cho vào miệng: “Ha ha, ăn mà ạ.”

Bà cụ Tô trầm giọng dạy bảo: “Ăn không trò, ngủ không chuyện, lúc ăn cơm đừng nói chuyện hay bàn bạc gì hết.”

Nghe vậy, Tô Tử Du vội khóa miệng lại, vì cậu có cảm giác còn nói nữa là bà nội sẽ giơ tay vỗ trán cậu cái bốp đấy.

Tô Tử Tích soạn sách soạn vở xong xuôi mới xuống lầu, lát sau, Hân Hân còn đang ngái ngủ cũng bước xuống. Đi theo phía sau là Tô Tử Chiến và Tô Nhất Trần, hai cha con đang nhỏ giọng nói gì đó, trong mắt Tô Nhất Trần thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Hân Hân vẫn còn hơi mơ màng, vừa mở miệng đã hỏi: “Em gái đâu rồi?”

Tô Tử Du cúi đầu lùa cơm, ậm ừ đáp: “Chưa có dậy.”

Hân Hân ồ một tiếng rồi ngồi vào bàn.

Ăn cơm xong, Hân Hân và Tô Tử Tích chuẩn bị đi học, lại bất ngờ phát hiện hai anh được nghỉ ở nhà.

Hân Hân trợn trừng hai mắt: “Tại sao chứ? Sao hai người lại được nghỉ?”

Tô Tử Chiến ngồi cạnh bàn, từ tốn giải thích: “Bọn anh phải đi thăm mộ chú bác cả.”

Ông cụ Tô nghe vậy thì ngẩng đầu lên, trong mắt hiện rõ vẻ khó hiểu, chú bác cả? Thăm mộ? Sao ông ấy không biết gì hết?

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Du nhấp một ngụm sữa đậu này, vỗ về cái bụng đang sôi ùng ục trước, rồi mới trả lời: “Chắc là chưa dậy đâu bà, bình thường bảy giờ rưỡi con bé mới tỉnh mà… Nếu ăn sáng ở nhà thì dậy muộn chút cũng không sao đâu ạ, chỉ cần đến trường trước chín giờ là được rồi.”Tô Tử Chiến bình tĩnh nói thêm: “Con gái ngủ nhiều một chút cũng không sao.”Bà cụ Tô lại bảo: “Ý bà là Hân Hân cơ.”Tô Tử Du: “…”Tô Tử Chiến vội vàng đứng dậy: “Để cháu đi gọi em ấy.”Nếu bà nội đang giận, chắc chắn sẽ mở miệng quát mắng ngay lúc họ vừa cắn miếng bánh bao đầu tiên, thế nên cậu sẽ viện cớ lên lầu gọi Hân Hân dậy để lẻn đi trước, chờ tới khi hai người họ xuống dưới, em trai cũng đã hứng chịu hết cuồng phong bão tố rồi.Tô Tử Du: “…”Cảm ơn anh trai nhiều, anh đúng là anh ruột của em rồi!Bà cụ Tô ngồi xuống bàn, như thuận miệng hỏi: “Phải rồi, hôm nay là ngày giỗ của chú bác cả của ông nội hai đứa nên hai đứa sẽ được nghỉ một ngày để theo bà đi thắp hương.”Tô Tử Du: “?”Tô Tử Du sững sờ, cẩn thẩn nhớ lại từng chi tiết, rõ ràng trước kia có bao giờ đi thăm mộ riêng một chú hay một một bác nào đâu?Chú bác là từ để chỉ những người thân có cùng một ông nội. Chú bác cả của ông nội, nghĩa là chú hoặc bác của ông nội, tức cậu phải gọi là ông chú hoặc ông bác cả…Nghĩ vậy, Tô Tử Du bỗng thấy hình như có gì đó sai sai, có điều vì không quá hiệu về mấy mối quan hệ họ hàng, vai vế này nên nhất thời đầu óc cứ quay cuồng, không biết bà nội đang nhắc tới ai.Thế là Tô Tử Du hỏi thẳng: “Bà nội ơi, bà đang nói đến ông chú hay ông bác cả vậy ạ?”Cái cớ này bà cụ Tô cũng chỉ vừa nghĩ ra, sau đó thuận miệng nói luôn, chứ chưa có thời gian cân nhắc kỹ càng. Cuối cùng, bà chỉ đành nói đại: “Chú và bác của ông nội cháu.”Tô Tử Du lập tức hiểu ra: “Ồ, tức hôm nay là ngày giỗ của hai người luôn. Bà nội cũng thật là, nói bác cả làm gì, báo hại cháu rối hết cả lên, sao không nói thẳng ra là chú bác của ông nội cho rồi, còn bày đặt chú bác cả nữa? Rõ ràng chú là chỉ người nhỏ hơn, còn bác mới là người lớn hơn mà.”Xét về vai vế sẽ có chú nhỏ, bác cả, nhưng không có chú cả, bác nhỏ, thế nên nhất định là bà nội lầm rồi.Bà cụ Tô lùa đại vài đũa, sau đó trừng mắt lườm cậu: “Không ăn đúng không?” . truyen bac chienTô Tử Du nổi hết cả da gà, vội xúc cơm cho vào miệng: “Ha ha, ăn mà ạ.”Bà cụ Tô trầm giọng dạy bảo: “Ăn không trò, ngủ không chuyện, lúc ăn cơm đừng nói chuyện hay bàn bạc gì hết.”Nghe vậy, Tô Tử Du vội khóa miệng lại, vì cậu có cảm giác còn nói nữa là bà nội sẽ giơ tay vỗ trán cậu cái bốp đấy.Tô Tử Tích soạn sách soạn vở xong xuôi mới xuống lầu, lát sau, Hân Hân còn đang ngái ngủ cũng bước xuống. Đi theo phía sau là Tô Tử Chiến và Tô Nhất Trần, hai cha con đang nhỏ giọng nói gì đó, trong mắt Tô Nhất Trần thoáng hiện vẻ kinh ngạc.Hân Hân vẫn còn hơi mơ màng, vừa mở miệng đã hỏi: “Em gái đâu rồi?”Tô Tử Du cúi đầu lùa cơm, ậm ừ đáp: “Chưa có dậy.”Hân Hân ồ một tiếng rồi ngồi vào bàn.Ăn cơm xong, Hân Hân và Tô Tử Tích chuẩn bị đi học, lại bất ngờ phát hiện hai anh được nghỉ ở nhà.Hân Hân trợn trừng hai mắt: “Tại sao chứ? Sao hai người lại được nghỉ?”Tô Tử Chiến ngồi cạnh bàn, từ tốn giải thích: “Bọn anh phải đi thăm mộ chú bác cả.”Ông cụ Tô nghe vậy thì ngẩng đầu lên, trong mắt hiện rõ vẻ khó hiểu, chú bác cả? Thăm mộ? Sao ông ấy không biết gì hết?

Chương 1326: C1326: Chương 1326