Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1342: C1342: Chương 1342
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Diêu Thi Duyệt thay đổi sắc mặt: “Ông dám?”Chú Ngưu tôi xiên!Có gì mà không dám chứ!Nói đến chức trách, cho dù ở đâu chú ấy cũng đều có lí!Diêu Thi Duyệt không ngờ chú ấy vẫn hùng hổ như cũ, nói xiên là xiên!Cô ta ra sức giãy dụa, mũ và khẩu trang đều bị rơi hết.“Thả tôi ra!” Diêu Thi Duyệt khó thở: “Ông có biết tôi là ai không!”Khẩu trang của cô ta rơi xuống, nói chuyện là lộ, chú Ngưu ngạc nhiêu, là một bà già trọc lóc không có răng còn tưởng mình là tiên nữ trên trời sao?Chú Ngưu cạn lời nói: “Biết, cô là vợ tổng giám đốc Tô chứ đâu.”Diêu Thi Duyệt vui mừng: “Đúng! Vậy mà ông còn dám…”Chú Ngưu tôi xiên!Nghĩ hay quá ha, lại còn vợ tổng giám đốc Tô, cho tí chuyện còn được đà lấn tới à.Nhị trưởng lão nhà họ Diêu tức giận quát lớn: “Dừng tay! Dừng tay cho tôi!”Ông ta quay đầu tức giận nói với chú Nhiếp: “Quản gia Nhiếp! Đừng tưởng mấy người nắm trong tay hai đứa bé nhà họ Diêu chúng tôi thì tôi không dám làm gì mấy người! Các người phải hiểu rằng nhà họ Diêu chúng tôi chưa từng nghĩ đến chuyện kết thân với nhà mấy người! Cho nên sẽ không cần phải duy trì cái gọi là mặt mũi với người ngoài, tốt nhất mấy người nên nghe theo lời tôi nói đi!”Chú Nhiếp: “…”Túc Bảo trốn sau lưng chú Nhiếp, bé tức giận vung tay nói: “Ném ra ngoài!”Chú Ngưu lập tức dùng sức đẩy Diêu Thi Duyệt ngã nhào ra sau, sau đó nhắm chuẩn nhị trưởng lão nhà họ Diêu.Sắc mặt nhị trưởng lão họ Diêu lạnh lẽo, ngón tay ông ta hơi động đậy.Ông ta không nổi giận thì thật sự nghĩ ông ta là người bình thường sao?Một con trùng dài gần như trong suốt lao nhanh về phía chú Ngưu.Nhị trưởng lão họ Diêu thề sẽ để cho tên giúp việc chó má này chết bất ngờ, nếu không nhà họ Tô căn bản không xem ông ta ra gì!Một tiếng bộp vang lên.Hai cánh tay Túc Bảo nâng lên, cô bé đập chết con trùng kia như đập muỗi.Bé thu tay lại cọ vào mông quần, vô tội nói với chú Nhiếp: “Có con muỗi.”Chú Nhiếp: “Được, tối nay chú Nhiếp sẽ cho người đi sát trùng.”Nhị trưởng lão nhà họ Diêu: “???”Trùng hợp sao?Nghe nói đứa bé này rất được nhà họ Tô cưng chiều, chắc là gia chủ họ Diêu nhà bọn họ đã dạy cho con bé một chút trò lặt vặt, đúng lúc đánh chết chung trùng…Nhị trưởng lão nhà họ Diêu cảm giác chắc là như vậy, dù sao gia chủ nhỏ họ Diêu là người đến ác quỷ cũng có thể áp chế được.Ồn ào bên ngoài khiến người trong nhà chú ý.“Xảy ra chuyện gì?” Tô Nhất Trần đi ra, lạnh lùng nhìn quanh một vòng.
Diêu Thi Duyệt thay đổi sắc mặt: “Ông dám?”
Chú Ngưu tôi xiên!
Có gì mà không dám chứ!
Nói đến chức trách, cho dù ở đâu chú ấy cũng đều có lí!
Diêu Thi Duyệt không ngờ chú ấy vẫn hùng hổ như cũ, nói xiên là xiên!
Cô ta ra sức giãy dụa, mũ và khẩu trang đều bị rơi hết.
“Thả tôi ra!” Diêu Thi Duyệt khó thở: “Ông có biết tôi là ai không!”
Khẩu trang của cô ta rơi xuống, nói chuyện là lộ, chú Ngưu ngạc nhiêu, là một bà già trọc lóc không có răng còn tưởng mình là tiên nữ trên trời sao?
Chú Ngưu cạn lời nói: “Biết, cô là vợ tổng giám đốc Tô chứ đâu.”
Diêu Thi Duyệt vui mừng: “Đúng! Vậy mà ông còn dám…”
Chú Ngưu tôi xiên!
Nghĩ hay quá ha, lại còn vợ tổng giám đốc Tô, cho tí chuyện còn được đà lấn tới à.
Nhị trưởng lão nhà họ Diêu tức giận quát lớn: “Dừng tay! Dừng tay cho tôi!”
Ông ta quay đầu tức giận nói với chú Nhiếp: “Quản gia Nhiếp! Đừng tưởng mấy người nắm trong tay hai đứa bé nhà họ Diêu chúng tôi thì tôi không dám làm gì mấy người! Các người phải hiểu rằng nhà họ Diêu chúng tôi chưa từng nghĩ đến chuyện kết thân với nhà mấy người! Cho nên sẽ không cần phải duy trì cái gọi là mặt mũi với người ngoài, tốt nhất mấy người nên nghe theo lời tôi nói đi!”
Chú Nhiếp: “…”
Túc Bảo trốn sau lưng chú Nhiếp, bé tức giận vung tay nói: “Ném ra ngoài!”
Chú Ngưu lập tức dùng sức đẩy Diêu Thi Duyệt ngã nhào ra sau, sau đó nhắm chuẩn nhị trưởng lão nhà họ Diêu.
Sắc mặt nhị trưởng lão họ Diêu lạnh lẽo, ngón tay ông ta hơi động đậy.
Ông ta không nổi giận thì thật sự nghĩ ông ta là người bình thường sao?
Một con trùng dài gần như trong suốt lao nhanh về phía chú Ngưu.
Nhị trưởng lão họ Diêu thề sẽ để cho tên giúp việc chó má này chết bất ngờ, nếu không nhà họ Tô căn bản không xem ông ta ra gì!
Một tiếng bộp vang lên.
Hai cánh tay Túc Bảo nâng lên, cô bé đập chết con trùng kia như đập muỗi.
Bé thu tay lại cọ vào mông quần, vô tội nói với chú Nhiếp: “Có con muỗi.”
Chú Nhiếp: “Được, tối nay chú Nhiếp sẽ cho người đi sát trùng.”
Nhị trưởng lão nhà họ Diêu: “???”
Trùng hợp sao?
Nghe nói đứa bé này rất được nhà họ Tô cưng chiều, chắc là gia chủ họ Diêu nhà bọn họ đã dạy cho con bé một chút trò lặt vặt, đúng lúc đánh chết chung trùng…
Nhị trưởng lão nhà họ Diêu cảm giác chắc là như vậy, dù sao gia chủ nhỏ họ Diêu là người đến ác quỷ cũng có thể áp chế được.
Ồn ào bên ngoài khiến người trong nhà chú ý.
“Xảy ra chuyện gì?” Tô Nhất Trần đi ra, lạnh lùng nhìn quanh một vòng.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Diêu Thi Duyệt thay đổi sắc mặt: “Ông dám?”Chú Ngưu tôi xiên!Có gì mà không dám chứ!Nói đến chức trách, cho dù ở đâu chú ấy cũng đều có lí!Diêu Thi Duyệt không ngờ chú ấy vẫn hùng hổ như cũ, nói xiên là xiên!Cô ta ra sức giãy dụa, mũ và khẩu trang đều bị rơi hết.“Thả tôi ra!” Diêu Thi Duyệt khó thở: “Ông có biết tôi là ai không!”Khẩu trang của cô ta rơi xuống, nói chuyện là lộ, chú Ngưu ngạc nhiêu, là một bà già trọc lóc không có răng còn tưởng mình là tiên nữ trên trời sao?Chú Ngưu cạn lời nói: “Biết, cô là vợ tổng giám đốc Tô chứ đâu.”Diêu Thi Duyệt vui mừng: “Đúng! Vậy mà ông còn dám…”Chú Ngưu tôi xiên!Nghĩ hay quá ha, lại còn vợ tổng giám đốc Tô, cho tí chuyện còn được đà lấn tới à.Nhị trưởng lão nhà họ Diêu tức giận quát lớn: “Dừng tay! Dừng tay cho tôi!”Ông ta quay đầu tức giận nói với chú Nhiếp: “Quản gia Nhiếp! Đừng tưởng mấy người nắm trong tay hai đứa bé nhà họ Diêu chúng tôi thì tôi không dám làm gì mấy người! Các người phải hiểu rằng nhà họ Diêu chúng tôi chưa từng nghĩ đến chuyện kết thân với nhà mấy người! Cho nên sẽ không cần phải duy trì cái gọi là mặt mũi với người ngoài, tốt nhất mấy người nên nghe theo lời tôi nói đi!”Chú Nhiếp: “…”Túc Bảo trốn sau lưng chú Nhiếp, bé tức giận vung tay nói: “Ném ra ngoài!”Chú Ngưu lập tức dùng sức đẩy Diêu Thi Duyệt ngã nhào ra sau, sau đó nhắm chuẩn nhị trưởng lão nhà họ Diêu.Sắc mặt nhị trưởng lão họ Diêu lạnh lẽo, ngón tay ông ta hơi động đậy.Ông ta không nổi giận thì thật sự nghĩ ông ta là người bình thường sao?Một con trùng dài gần như trong suốt lao nhanh về phía chú Ngưu.Nhị trưởng lão họ Diêu thề sẽ để cho tên giúp việc chó má này chết bất ngờ, nếu không nhà họ Tô căn bản không xem ông ta ra gì!Một tiếng bộp vang lên.Hai cánh tay Túc Bảo nâng lên, cô bé đập chết con trùng kia như đập muỗi.Bé thu tay lại cọ vào mông quần, vô tội nói với chú Nhiếp: “Có con muỗi.”Chú Nhiếp: “Được, tối nay chú Nhiếp sẽ cho người đi sát trùng.”Nhị trưởng lão nhà họ Diêu: “???”Trùng hợp sao?Nghe nói đứa bé này rất được nhà họ Tô cưng chiều, chắc là gia chủ họ Diêu nhà bọn họ đã dạy cho con bé một chút trò lặt vặt, đúng lúc đánh chết chung trùng…Nhị trưởng lão nhà họ Diêu cảm giác chắc là như vậy, dù sao gia chủ nhỏ họ Diêu là người đến ác quỷ cũng có thể áp chế được.Ồn ào bên ngoài khiến người trong nhà chú ý.“Xảy ra chuyện gì?” Tô Nhất Trần đi ra, lạnh lùng nhìn quanh một vòng.