Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1353: C1353: Chương 1353

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Con nhìn thấy sự khao khát trong mắt mợ!” Tiểu Ngũ nói. “Hay là con dạy mợ cách nói tiếng người nhé?”Diêu Linh Nguyệt tiếp tục nhìn chằm chằm Tiểu Ngũ.Tiểu Ngũ bay tới trước mặt Diêu Linh Nguyệt, nói: “Mợ nói hahahaha đi!”Diêu Linh Nguyệt: “…”Tiểu Ngũ rất kiên nhẫn và nói: “Hahahaha!”Diêu Linh Nguyệt: “…”Tiểu Ngũ lẩm bẩm: “Mẹ kiếp, có miệng mà không biết nói? Khó dạy hơn cả lão Lục!”Giọng nói vừa dứt, Cái Chuông vốn ẩn náu bấy lâu đột nhiên chộp xuống từ rèm cửa, bay về phía Tiểu Ngũ!Tiểu Ngũ sợ đến mức hồn sắp lìa khỏi phách, hét “Mẹ kiếp” rồi bay lên.Cái Chuông đứng canh ở cửa sổ, chờ bắt ba ba trong rọ.Căn phòng đột nhiên ồn ào với tiếng gà bay chó chạy…ồ không, vẹt bay mèo nhảy mới đúng chứ.“Chết tiệt, lão Lục, đủ rồi đó nha… Á——”“Đuôi của ta!”“Ôi thượng đế ơi, con thề là con sẽ đá vào mông Cái Chuông bằng bộ móng vuốt cỡ 35 của mình, vâng, con thề!”Cái Chuông nhanh chóng nhào tới, Tiểu Ngũ hoảng sợ, đột nhiên bay lên đầu Diêu Linh Nguyệt.Con mèo bỗng phanh lại, vẫy đuôi nhìn chằm chằm con vẹt trên đầu Diêu Linh Nguyệt.Tiểu Ngũ: “Ha ha… nhào lên, có bản lĩnh thì cứ nhào lên!”Tiểu Ngũ tìm được chỗ dựa, kiêu ngạo nói: “Ta là Trường Sơn Triệu Tử Long! Mau kẹp lão Lục ra ngoài!”Cái Chuông gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, dùng sức dẫm mạnh lên lưng ghế, tuy nặng gần tám cân nhưng nó vẫn rất nhanh nhẹn, động tác nhanh chóng và chính xác, nó bay vút qua đầu Diêu Linh Nguyệt rồi tiện chân giẫm lên đầu cô một phát.Tiểu Ngũ sợ hãi vội vàng bay lên, lúc này Cái Chuông đột nhiên cảm giác được chân sau của mình bị tóm lấy.Diêu Linh Nguyệt kéo con mèo xuống, cô không biết làm thế nào để nhấc con mèo nên chỉ đành nắm lấy hai chân sau của nó và giữ trước mặt, nhìn nó một cách vô cảm.Con mèo hoa khó chịu kêu meo meo, cúi xuống cắn vào mu bàn tay của Diêu Linh Nguyệt.Hầu hết mọi người sẽ sợ hãi khi bị mèo cắn và sẽ nhanh chóng thả mèo ra.Tiếc thay, Diêu Linh Nguyệt đã không làm vậy.Cái Chuông cắn mạnh và hung ác hơn.Diêu Linh Nguyệt ngơ ngác nhìn nơi bị cắn, sau đó bỗng nhiên cúi đầu cắn vào sau gáy Cái Chuông.Cái Chuông trợn tròn con mắt!Nó không nhả, Diêu Linh Nguyệt cũng không nhả.Một người một mèo, ngươi cắn ta, ta cắn ngươi, Cái Chuông dùng hết sức cắn người, Diêu Linh Nguyệt cũng dốc hết sức cắn mèo!

“Con nhìn thấy sự khao khát trong mắt mợ!” Tiểu Ngũ nói. “Hay là con dạy mợ cách nói tiếng người nhé?”

Diêu Linh Nguyệt tiếp tục nhìn chằm chằm Tiểu Ngũ.

Tiểu Ngũ bay tới trước mặt Diêu Linh Nguyệt, nói: “Mợ nói hahahaha đi!”

Diêu Linh Nguyệt: “…”

Tiểu Ngũ rất kiên nhẫn và nói: “Hahahaha!”

Diêu Linh Nguyệt: “…”

Tiểu Ngũ lẩm bẩm: “Mẹ kiếp, có miệng mà không biết nói? Khó dạy hơn cả lão Lục!”

Giọng nói vừa dứt, Cái Chuông vốn ẩn náu bấy lâu đột nhiên chộp xuống từ rèm cửa, bay về phía Tiểu Ngũ!

Tiểu Ngũ sợ đến mức hồn sắp lìa khỏi phách, hét “Mẹ kiếp” rồi bay lên.

Cái Chuông đứng canh ở cửa sổ, chờ bắt ba ba trong rọ.

Căn phòng đột nhiên ồn ào với tiếng gà bay chó chạy…ồ không, vẹt bay mèo nhảy mới đúng chứ.

“Chết tiệt, lão Lục, đủ rồi đó nha… Á——”

“Đuôi của ta!”

“Ôi thượng đế ơi, con thề là con sẽ đá vào mông Cái Chuông bằng bộ móng vuốt cỡ 35 của mình, vâng, con thề!”

Cái Chuông nhanh chóng nhào tới, Tiểu Ngũ hoảng sợ, đột nhiên bay lên đầu Diêu Linh Nguyệt.

Con mèo bỗng phanh lại, vẫy đuôi nhìn chằm chằm con vẹt trên đầu Diêu Linh Nguyệt.

Tiểu Ngũ: “Ha ha… nhào lên, có bản lĩnh thì cứ nhào lên!”

Tiểu Ngũ tìm được chỗ dựa, kiêu ngạo nói: “Ta là Trường Sơn Triệu Tử Long! Mau kẹp lão Lục ra ngoài!”

Cái Chuông gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, dùng sức dẫm mạnh lên lưng ghế, tuy nặng gần tám cân nhưng nó vẫn rất nhanh nhẹn, động tác nhanh chóng và chính xác, nó bay vút qua đầu Diêu Linh Nguyệt rồi tiện chân giẫm lên đầu cô một phát.

Tiểu Ngũ sợ hãi vội vàng bay lên, lúc này Cái Chuông đột nhiên cảm giác được chân sau của mình bị tóm lấy.

Diêu Linh Nguyệt kéo con mèo xuống, cô không biết làm thế nào để nhấc con mèo nên chỉ đành nắm lấy hai chân sau của nó và giữ trước mặt, nhìn nó một cách vô cảm.

Con mèo hoa khó chịu kêu meo meo, cúi xuống cắn vào mu bàn tay của Diêu Linh Nguyệt.

Hầu hết mọi người sẽ sợ hãi khi bị mèo cắn và sẽ nhanh chóng thả mèo ra.

Tiếc thay, Diêu Linh Nguyệt đã không làm vậy.

Cái Chuông cắn mạnh và hung ác hơn.

Diêu Linh Nguyệt ngơ ngác nhìn nơi bị cắn, sau đó bỗng nhiên cúi đầu cắn vào sau gáy Cái Chuông.

Cái Chuông trợn tròn con mắt!

Nó không nhả, Diêu Linh Nguyệt cũng không nhả.

Một người một mèo, ngươi cắn ta, ta cắn ngươi, Cái Chuông dùng hết sức cắn người, Diêu Linh Nguyệt cũng dốc hết sức cắn mèo!

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Con nhìn thấy sự khao khát trong mắt mợ!” Tiểu Ngũ nói. “Hay là con dạy mợ cách nói tiếng người nhé?”Diêu Linh Nguyệt tiếp tục nhìn chằm chằm Tiểu Ngũ.Tiểu Ngũ bay tới trước mặt Diêu Linh Nguyệt, nói: “Mợ nói hahahaha đi!”Diêu Linh Nguyệt: “…”Tiểu Ngũ rất kiên nhẫn và nói: “Hahahaha!”Diêu Linh Nguyệt: “…”Tiểu Ngũ lẩm bẩm: “Mẹ kiếp, có miệng mà không biết nói? Khó dạy hơn cả lão Lục!”Giọng nói vừa dứt, Cái Chuông vốn ẩn náu bấy lâu đột nhiên chộp xuống từ rèm cửa, bay về phía Tiểu Ngũ!Tiểu Ngũ sợ đến mức hồn sắp lìa khỏi phách, hét “Mẹ kiếp” rồi bay lên.Cái Chuông đứng canh ở cửa sổ, chờ bắt ba ba trong rọ.Căn phòng đột nhiên ồn ào với tiếng gà bay chó chạy…ồ không, vẹt bay mèo nhảy mới đúng chứ.“Chết tiệt, lão Lục, đủ rồi đó nha… Á——”“Đuôi của ta!”“Ôi thượng đế ơi, con thề là con sẽ đá vào mông Cái Chuông bằng bộ móng vuốt cỡ 35 của mình, vâng, con thề!”Cái Chuông nhanh chóng nhào tới, Tiểu Ngũ hoảng sợ, đột nhiên bay lên đầu Diêu Linh Nguyệt.Con mèo bỗng phanh lại, vẫy đuôi nhìn chằm chằm con vẹt trên đầu Diêu Linh Nguyệt.Tiểu Ngũ: “Ha ha… nhào lên, có bản lĩnh thì cứ nhào lên!”Tiểu Ngũ tìm được chỗ dựa, kiêu ngạo nói: “Ta là Trường Sơn Triệu Tử Long! Mau kẹp lão Lục ra ngoài!”Cái Chuông gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, dùng sức dẫm mạnh lên lưng ghế, tuy nặng gần tám cân nhưng nó vẫn rất nhanh nhẹn, động tác nhanh chóng và chính xác, nó bay vút qua đầu Diêu Linh Nguyệt rồi tiện chân giẫm lên đầu cô một phát.Tiểu Ngũ sợ hãi vội vàng bay lên, lúc này Cái Chuông đột nhiên cảm giác được chân sau của mình bị tóm lấy.Diêu Linh Nguyệt kéo con mèo xuống, cô không biết làm thế nào để nhấc con mèo nên chỉ đành nắm lấy hai chân sau của nó và giữ trước mặt, nhìn nó một cách vô cảm.Con mèo hoa khó chịu kêu meo meo, cúi xuống cắn vào mu bàn tay của Diêu Linh Nguyệt.Hầu hết mọi người sẽ sợ hãi khi bị mèo cắn và sẽ nhanh chóng thả mèo ra.Tiếc thay, Diêu Linh Nguyệt đã không làm vậy.Cái Chuông cắn mạnh và hung ác hơn.Diêu Linh Nguyệt ngơ ngác nhìn nơi bị cắn, sau đó bỗng nhiên cúi đầu cắn vào sau gáy Cái Chuông.Cái Chuông trợn tròn con mắt!Nó không nhả, Diêu Linh Nguyệt cũng không nhả.Một người một mèo, ngươi cắn ta, ta cắn ngươi, Cái Chuông dùng hết sức cắn người, Diêu Linh Nguyệt cũng dốc hết sức cắn mèo!

Chương 1353: C1353: Chương 1353