Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1355: C1355: Chương 1355

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Quỷ xui xẻo hưng phấn chọc tay: “Bảo, chúng ta làm tốt chứ? Có thưởng gì không? Hehehe…”Túc Bảo sờ túi nói: “Ồ, lần này con không mua kẹo.”Bà ngoại không cho bé mua kẹo nên thỉnh thoảng ba bé sẽ bí mật mua về cho bé.Trong mắt quỷ xui xẻo hiện lên một tia tiếc nuối, nhưng nó lập tức nói: “Không sao đâu, lần sau bù nha!”Quỷ nhu nhược liếc nhìn nó: “Không biết xấu hổ hay sao mà đòi kẹo của một đứa bé? Không vấn đề gì đâu Bảo yêu, không cần nghe lời quỷ xui xẻo, không có kẹo cũng không sao hết nha.”Chúng làm việc cho Túc Bảo cũng chẳng phải vì kẹo của bé!Túc Bảo đột nhiên nhảy xuống giường, đi đến bàn trang điểm nhỏ của mình, mở ngăn kéo ra, tìm thấy dưới đáy một viên kẹo giấu kín.Sau đó bé chui xuống gầm giường, loay hoay một lúc rồi lôi ra một chiếc khác.Tiếp theo, bé mở tủ tìm được thêm một chiếc kẹo từ túi chiếc áo khoác nhỏ treo trong tủ.Chúng quỷ: “…”Chà, người khác giấu tiền tiêu vặt còn Túc Bảo thì giấu kẹo…Túc Bảo nhìn kẹo trong tay, có ba viên kẹo… Còn thiếu một viên.Bé cố gắng nhớ lại rồi chạy ra ngoài ban công, đi vào phòng rừng nhiệt đới của Tiểu Ngũ, moi ra một cái kẹo từ trong đám cỏ.“Tèng téng teng ~” Túc Bảo cầm bốn viên kẹo trong tay và vui vẻ nói: “Của các quỷ đây!”Quỷ hồn của bé không thể sống thiếu kẹo!Đám quỷ sửng sốt, sau đó trong trái tim vốn đã lạnh lẽo bấy lâu nay bỗng len lỏi một hơi ấm.Tốt quá.……Khi chúng ở vùng núi hoang vu, cứ mở miệng ra là nhà họ Diêu lại gọi chúng bằng hai từ ‘nô lệ’.Chúng bán mạng cho Túc Bảo, có lẽ trong mắt người khác chúng đúng là nô lệ.Chúng cũng từng phạm phải những tội ác tày trời, nhưng chúng không ngờ rằng một ngày nào đó, một đứa bé lại đối xử chân thành với chúng như vậy.Quỷ nhu nhược ôm Túc Bảo từ phía sau, nhỏ giọng nói: “Bảo bối, cảm ơn…”Đôi mắt cười của Túc Bảo sáng như cả một dải ngân hà, chói lóa và đẹp đẽ.Bé vui vẻ nói: “Không có gì!”Quỷ đào hoa cảm thấy hốc mắt nó ngân ngấn lệ, vội nhận lấy viên kẹo trước tiên rồi nói: “Ta muốn cái màu hồng!”Quỷ xui xẻo lập tức chộp lấy một chiếc: “Vậy ta lấy chiếc màu xanh lá cây.”Quỷ nhu nhược lấy viên kẹo màu vàng trong tay Túc Bảo, phần còn lại thuộc về quỷ hồ đồ.Đám ác quỷ vui vẻ ăn kẹo trong miệng, cảm nhận được vị ngọt mà chỉ có con người mới có thể cảm nhận được.Tốt quá……Quỷ đào hoa đổi chủ đề, hỏi: “Đúng rồi quỷ hồ đồ, vừa rồi khi ở trên vùng núi hoang vu, hình ảnh ngươi chết năm xưa có máu chảy ra từ bảy lỗ, rốt cuộc ngươi đã chết như thế nào?”Sau khi bị bắt quỷ hồ đồ bị ném thẳng vào hồ lô, chịu đòn roi nhiều lần mới ngoan ngoãn như bây giờ.

Quỷ xui xẻo hưng phấn chọc tay: “Bảo, chúng ta làm tốt chứ? Có thưởng gì không? Hehehe…”

Túc Bảo sờ túi nói: “Ồ, lần này con không mua kẹo.”

Bà ngoại không cho bé mua kẹo nên thỉnh thoảng ba bé sẽ bí mật mua về cho bé.

Trong mắt quỷ xui xẻo hiện lên một tia tiếc nuối, nhưng nó lập tức nói: “Không sao đâu, lần sau bù nha!”

Quỷ nhu nhược liếc nhìn nó: “Không biết xấu hổ hay sao mà đòi kẹo của một đứa bé? Không vấn đề gì đâu Bảo yêu, không cần nghe lời quỷ xui xẻo, không có kẹo cũng không sao hết nha.”

Chúng làm việc cho Túc Bảo cũng chẳng phải vì kẹo của bé!

Túc Bảo đột nhiên nhảy xuống giường, đi đến bàn trang điểm nhỏ của mình, mở ngăn kéo ra, tìm thấy dưới đáy một viên kẹo giấu kín.

Sau đó bé chui xuống gầm giường, loay hoay một lúc rồi lôi ra một chiếc khác.

Tiếp theo, bé mở tủ tìm được thêm một chiếc kẹo từ túi chiếc áo khoác nhỏ treo trong tủ.

Chúng quỷ: “…”

Chà, người khác giấu tiền tiêu vặt còn Túc Bảo thì giấu kẹo…

Túc Bảo nhìn kẹo trong tay, có ba viên kẹo… Còn thiếu một viên.

Bé cố gắng nhớ lại rồi chạy ra ngoài ban công, đi vào phòng rừng nhiệt đới của Tiểu Ngũ, moi ra một cái kẹo từ trong đám cỏ.

“Tèng téng teng ~” Túc Bảo cầm bốn viên kẹo trong tay và vui vẻ nói: “Của các quỷ đây!”

Quỷ hồn của bé không thể sống thiếu kẹo!

Đám quỷ sửng sốt, sau đó trong trái tim vốn đã lạnh lẽo bấy lâu nay bỗng len lỏi một hơi ấm.

Tốt quá.……

Khi chúng ở vùng núi hoang vu, cứ mở miệng ra là nhà họ Diêu lại gọi chúng bằng hai từ ‘nô lệ’.

Chúng bán mạng cho Túc Bảo, có lẽ trong mắt người khác chúng đúng là nô lệ.

Chúng cũng từng phạm phải những tội ác tày trời, nhưng chúng không ngờ rằng một ngày nào đó, một đứa bé lại đối xử chân thành với chúng như vậy.

Quỷ nhu nhược ôm Túc Bảo từ phía sau, nhỏ giọng nói: “Bảo bối, cảm ơn…”

Đôi mắt cười của Túc Bảo sáng như cả một dải ngân hà, chói lóa và đẹp đẽ.

Bé vui vẻ nói: “Không có gì!”

Quỷ đào hoa cảm thấy hốc mắt nó ngân ngấn lệ, vội nhận lấy viên kẹo trước tiên rồi nói: “Ta muốn cái màu hồng!”

Quỷ xui xẻo lập tức chộp lấy một chiếc: “Vậy ta lấy chiếc màu xanh lá cây.”

Quỷ nhu nhược lấy viên kẹo màu vàng trong tay Túc Bảo, phần còn lại thuộc về quỷ hồ đồ.

Đám ác quỷ vui vẻ ăn kẹo trong miệng, cảm nhận được vị ngọt mà chỉ có con người mới có thể cảm nhận được.

Tốt quá……

Quỷ đào hoa đổi chủ đề, hỏi: “Đúng rồi quỷ hồ đồ, vừa rồi khi ở trên vùng núi hoang vu, hình ảnh ngươi chết năm xưa có máu chảy ra từ bảy lỗ, rốt cuộc ngươi đã chết như thế nào?”

Sau khi bị bắt quỷ hồ đồ bị ném thẳng vào hồ lô, chịu đòn roi nhiều lần mới ngoan ngoãn như bây giờ.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Quỷ xui xẻo hưng phấn chọc tay: “Bảo, chúng ta làm tốt chứ? Có thưởng gì không? Hehehe…”Túc Bảo sờ túi nói: “Ồ, lần này con không mua kẹo.”Bà ngoại không cho bé mua kẹo nên thỉnh thoảng ba bé sẽ bí mật mua về cho bé.Trong mắt quỷ xui xẻo hiện lên một tia tiếc nuối, nhưng nó lập tức nói: “Không sao đâu, lần sau bù nha!”Quỷ nhu nhược liếc nhìn nó: “Không biết xấu hổ hay sao mà đòi kẹo của một đứa bé? Không vấn đề gì đâu Bảo yêu, không cần nghe lời quỷ xui xẻo, không có kẹo cũng không sao hết nha.”Chúng làm việc cho Túc Bảo cũng chẳng phải vì kẹo của bé!Túc Bảo đột nhiên nhảy xuống giường, đi đến bàn trang điểm nhỏ của mình, mở ngăn kéo ra, tìm thấy dưới đáy một viên kẹo giấu kín.Sau đó bé chui xuống gầm giường, loay hoay một lúc rồi lôi ra một chiếc khác.Tiếp theo, bé mở tủ tìm được thêm một chiếc kẹo từ túi chiếc áo khoác nhỏ treo trong tủ.Chúng quỷ: “…”Chà, người khác giấu tiền tiêu vặt còn Túc Bảo thì giấu kẹo…Túc Bảo nhìn kẹo trong tay, có ba viên kẹo… Còn thiếu một viên.Bé cố gắng nhớ lại rồi chạy ra ngoài ban công, đi vào phòng rừng nhiệt đới của Tiểu Ngũ, moi ra một cái kẹo từ trong đám cỏ.“Tèng téng teng ~” Túc Bảo cầm bốn viên kẹo trong tay và vui vẻ nói: “Của các quỷ đây!”Quỷ hồn của bé không thể sống thiếu kẹo!Đám quỷ sửng sốt, sau đó trong trái tim vốn đã lạnh lẽo bấy lâu nay bỗng len lỏi một hơi ấm.Tốt quá.……Khi chúng ở vùng núi hoang vu, cứ mở miệng ra là nhà họ Diêu lại gọi chúng bằng hai từ ‘nô lệ’.Chúng bán mạng cho Túc Bảo, có lẽ trong mắt người khác chúng đúng là nô lệ.Chúng cũng từng phạm phải những tội ác tày trời, nhưng chúng không ngờ rằng một ngày nào đó, một đứa bé lại đối xử chân thành với chúng như vậy.Quỷ nhu nhược ôm Túc Bảo từ phía sau, nhỏ giọng nói: “Bảo bối, cảm ơn…”Đôi mắt cười của Túc Bảo sáng như cả một dải ngân hà, chói lóa và đẹp đẽ.Bé vui vẻ nói: “Không có gì!”Quỷ đào hoa cảm thấy hốc mắt nó ngân ngấn lệ, vội nhận lấy viên kẹo trước tiên rồi nói: “Ta muốn cái màu hồng!”Quỷ xui xẻo lập tức chộp lấy một chiếc: “Vậy ta lấy chiếc màu xanh lá cây.”Quỷ nhu nhược lấy viên kẹo màu vàng trong tay Túc Bảo, phần còn lại thuộc về quỷ hồ đồ.Đám ác quỷ vui vẻ ăn kẹo trong miệng, cảm nhận được vị ngọt mà chỉ có con người mới có thể cảm nhận được.Tốt quá……Quỷ đào hoa đổi chủ đề, hỏi: “Đúng rồi quỷ hồ đồ, vừa rồi khi ở trên vùng núi hoang vu, hình ảnh ngươi chết năm xưa có máu chảy ra từ bảy lỗ, rốt cuộc ngươi đã chết như thế nào?”Sau khi bị bắt quỷ hồ đồ bị ném thẳng vào hồ lô, chịu đòn roi nhiều lần mới ngoan ngoãn như bây giờ.

Chương 1355: C1355: Chương 1355