Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1388: C1388: Chương 1388

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bà cụ Tô cau mày, vô thức liếc nhìn Diêu Linh Nguyệt.Ánh mắt của Diêu Linh Nguyệt dán chặt vào Tô Tử Chiến.Trong mắt người ta chỉ có con trai… Haiz.Quên đi, cái đầu gỗ này chắc chắn không thể hiểu được suy nghĩ không đứng đắn của những cô gái trẻ.Nhưng Tô Tử Chiến không dễ dụ dỗ như vậy, cậu cảnh giác nhìn Ngô Tư Cần.Cô ta có ý gì, có phải đang ngấp nghé vị trí làm mẹ của cậu không?“Rốt cuộc cô khóc lóc cái gì!” Tô Tử Chiến trừng mắt: “Ba tôi không mắng cũng không đánh cô, cũng không bắt cô bồi thường đồng hồ bị đụng hỏng, cô khóc lóc mãi là muốn thu hút sự chú ý của ba tôi sao?”Dưới sự ảnh hưởng của dì, cả nhà bọn họ đã đọc hết một trăm lẻ tám cuốn tiểu thuyết ngôn tình đấy.Cách cũ mèm này không có tác dụng ở đây!Đôi mắt của Ngô Tư Cần ngập tràn nước mắt, trông thật đáng thương: “Tổng giám đốc Tô…”Tô Nhất Trần hoàn toàn không để ý đến điều này, lạnh lùng nói: “Cho nên cô định bồi thường?”Ngô Tư Cần sửng sốt nhịn không được khóc nấc lên: “Tôi… Tôi không đủ khả năng chi trả…”Vẻ mặt Tô Nhất Trần vô cảm, giống như đang kinh doanh: “Vậy giải pháp của cô là gì?”Ngô Tư Cần chỉ cảm thấy tủi thân, cô ta không có cách nào giải quyết, chỉ muốn xin lỗi và được tha thứ.Cô ta thực sự không có ý đó, tổng giám đốc Tô không thiếu tiền, có thể dễ dàng mua được tám, mười chiếc đồng hồ như thế này phải không?Nhưng cô ta chỉ mới tốt nghiệp lại thuộc tầng lớp thấp nhất trong xã hội, tại sao không nói một câu là sẽ tha thứ cho cô ta… Cứ như vậy cô ta cảm thấy bất an lắm.“Tôi… Tôi… Tôi xin lỗi!” Ngô Tư Cần khóc lóc: “Tôi thực sự không cố ý đâu, tổng giám đốc Tô, anh có thể tha thứ cho tôi được không?”Tô Nhất Trần lạnh lùng: “Cho nên giải pháp của cô là cô đập nát đồ của tôi, nhưng tôi phải tha thứ cho cô?”Ngô Tư Cần vội vàng nói: “Ý tôi không phải vậy…”Túc Bảo lắc đầu: “Vậy ý của cô là?”“Cậu cả vốn dĩ không yêu cầu dì bồi thường, nhưng dì cứ nói xin lỗi, sau đó đến khi cậu cả yêu cầu dì bồi thường, dì lại nói không đủ khả năng, cho nên dì chỉ muốn cậu cả nói một câu “không sao” thôi.”Tô Tử Chiến khoanh tay, vẻ mặt không vui nói: “Đúng vậy, cô đã làm hỏng đồ của người khác, thứ đồ này không chỉ là chuyện tiền bạc mà nó là món quà duy nhất mà người di đã qua đời của tôi tặng cho ba tôi, cô dựa vào cái gì mà muốn cha tôi tha lỗi cho cô?”Ngô Tư Cần “ôi” rồi nói: “Xin lỗi, tôi không biết chiếc đồng hồ này có ý nghĩa lớn đến thế…”Nước mắt cô ta lập tức trào ra, giống như mở vòi nước, nói khóc là tuôn.“Tôi phải làm sao đây… Tôi không biết, tôi thực sự không biết… Tôi xin lỗi, tổng giám đốc Tô, tất cả là lỗi của tôi, tôi xin lỗi… Anh muốn tôi bồi thường thế nào cũng được, đều là lỗi của tôi…”Tô Tử Chiến trợn mắt nói: “Không chịu nổi! Ba tôi không yêu cầu cô bồi thường thì cô cứ liên tục tiếp cận ba tôi để nói xin lỗi! Ba tôi cho cô bồi thường thì cô nói cô không có tiền nên không bồi thường nỗi! Sau khi nói bồi thường không nổi thì giờ lại nói muốn cô bồi thường như thế nào cũng được!”

Bà cụ Tô cau mày, vô thức liếc nhìn Diêu Linh Nguyệt.

Ánh mắt của Diêu Linh Nguyệt dán chặt vào Tô Tử Chiến.

Trong mắt người ta chỉ có con trai… Haiz.

Quên đi, cái đầu gỗ này chắc chắn không thể hiểu được suy nghĩ không đứng đắn của những cô gái trẻ.

Nhưng Tô Tử Chiến không dễ dụ dỗ như vậy, cậu cảnh giác nhìn Ngô Tư Cần.

Cô ta có ý gì, có phải đang ngấp nghé vị trí làm mẹ của cậu không?

“Rốt cuộc cô khóc lóc cái gì!” Tô Tử Chiến trừng mắt: “Ba tôi không mắng cũng không đánh cô, cũng không bắt cô bồi thường đồng hồ bị đụng hỏng, cô khóc lóc mãi là muốn thu hút sự chú ý của ba tôi sao?”

Dưới sự ảnh hưởng của dì, cả nhà bọn họ đã đọc hết một trăm lẻ tám cuốn tiểu thuyết ngôn tình đấy.

Cách cũ mèm này không có tác dụng ở đây!

Đôi mắt của Ngô Tư Cần ngập tràn nước mắt, trông thật đáng thương: “Tổng giám đốc Tô…”

Tô Nhất Trần hoàn toàn không để ý đến điều này, lạnh lùng nói: “Cho nên cô định bồi thường?”

Ngô Tư Cần sửng sốt nhịn không được khóc nấc lên: “Tôi… Tôi không đủ khả năng chi trả…”

Vẻ mặt Tô Nhất Trần vô cảm, giống như đang kinh doanh: “Vậy giải pháp của cô là gì?”

Ngô Tư Cần chỉ cảm thấy tủi thân, cô ta không có cách nào giải quyết, chỉ muốn xin lỗi và được tha thứ.

Cô ta thực sự không có ý đó, tổng giám đốc Tô không thiếu tiền, có thể dễ dàng mua được tám, mười chiếc đồng hồ như thế này phải không?

Nhưng cô ta chỉ mới tốt nghiệp lại thuộc tầng lớp thấp nhất trong xã hội, tại sao không nói một câu là sẽ tha thứ cho cô ta… Cứ như vậy cô ta cảm thấy bất an lắm.

“Tôi… Tôi… Tôi xin lỗi!” Ngô Tư Cần khóc lóc: “Tôi thực sự không cố ý đâu, tổng giám đốc Tô, anh có thể tha thứ cho tôi được không?”

Tô Nhất Trần lạnh lùng: “Cho nên giải pháp của cô là cô đập nát đồ của tôi, nhưng tôi phải tha thứ cho cô?”

Ngô Tư Cần vội vàng nói: “Ý tôi không phải vậy…”

Túc Bảo lắc đầu: “Vậy ý của cô là?”

“Cậu cả vốn dĩ không yêu cầu dì bồi thường, nhưng dì cứ nói xin lỗi, sau đó đến khi cậu cả yêu cầu dì bồi thường, dì lại nói không đủ khả năng, cho nên dì chỉ muốn cậu cả nói một câu “không sao” thôi.”

Tô Tử Chiến khoanh tay, vẻ mặt không vui nói: “Đúng vậy, cô đã làm hỏng đồ của người khác, thứ đồ này không chỉ là chuyện tiền bạc mà nó là món quà duy nhất mà người di đã qua đời của tôi tặng cho ba tôi, cô dựa vào cái gì mà muốn cha tôi tha lỗi cho cô?”

Ngô Tư Cần “ôi” rồi nói: “Xin lỗi, tôi không biết chiếc đồng hồ này có ý nghĩa lớn đến thế…”

Nước mắt cô ta lập tức trào ra, giống như mở vòi nước, nói khóc là tuôn.

“Tôi phải làm sao đây… Tôi không biết, tôi thực sự không biết… Tôi xin lỗi, tổng giám đốc Tô, tất cả là lỗi của tôi, tôi xin lỗi… Anh muốn tôi bồi thường thế nào cũng được, đều là lỗi của tôi…”

Tô Tử Chiến trợn mắt nói: “Không chịu nổi! Ba tôi không yêu cầu cô bồi thường thì cô cứ liên tục tiếp cận ba tôi để nói xin lỗi! Ba tôi cho cô bồi thường thì cô nói cô không có tiền nên không bồi thường nỗi! Sau khi nói bồi thường không nổi thì giờ lại nói muốn cô bồi thường như thế nào cũng được!”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bà cụ Tô cau mày, vô thức liếc nhìn Diêu Linh Nguyệt.Ánh mắt của Diêu Linh Nguyệt dán chặt vào Tô Tử Chiến.Trong mắt người ta chỉ có con trai… Haiz.Quên đi, cái đầu gỗ này chắc chắn không thể hiểu được suy nghĩ không đứng đắn của những cô gái trẻ.Nhưng Tô Tử Chiến không dễ dụ dỗ như vậy, cậu cảnh giác nhìn Ngô Tư Cần.Cô ta có ý gì, có phải đang ngấp nghé vị trí làm mẹ của cậu không?“Rốt cuộc cô khóc lóc cái gì!” Tô Tử Chiến trừng mắt: “Ba tôi không mắng cũng không đánh cô, cũng không bắt cô bồi thường đồng hồ bị đụng hỏng, cô khóc lóc mãi là muốn thu hút sự chú ý của ba tôi sao?”Dưới sự ảnh hưởng của dì, cả nhà bọn họ đã đọc hết một trăm lẻ tám cuốn tiểu thuyết ngôn tình đấy.Cách cũ mèm này không có tác dụng ở đây!Đôi mắt của Ngô Tư Cần ngập tràn nước mắt, trông thật đáng thương: “Tổng giám đốc Tô…”Tô Nhất Trần hoàn toàn không để ý đến điều này, lạnh lùng nói: “Cho nên cô định bồi thường?”Ngô Tư Cần sửng sốt nhịn không được khóc nấc lên: “Tôi… Tôi không đủ khả năng chi trả…”Vẻ mặt Tô Nhất Trần vô cảm, giống như đang kinh doanh: “Vậy giải pháp của cô là gì?”Ngô Tư Cần chỉ cảm thấy tủi thân, cô ta không có cách nào giải quyết, chỉ muốn xin lỗi và được tha thứ.Cô ta thực sự không có ý đó, tổng giám đốc Tô không thiếu tiền, có thể dễ dàng mua được tám, mười chiếc đồng hồ như thế này phải không?Nhưng cô ta chỉ mới tốt nghiệp lại thuộc tầng lớp thấp nhất trong xã hội, tại sao không nói một câu là sẽ tha thứ cho cô ta… Cứ như vậy cô ta cảm thấy bất an lắm.“Tôi… Tôi… Tôi xin lỗi!” Ngô Tư Cần khóc lóc: “Tôi thực sự không cố ý đâu, tổng giám đốc Tô, anh có thể tha thứ cho tôi được không?”Tô Nhất Trần lạnh lùng: “Cho nên giải pháp của cô là cô đập nát đồ của tôi, nhưng tôi phải tha thứ cho cô?”Ngô Tư Cần vội vàng nói: “Ý tôi không phải vậy…”Túc Bảo lắc đầu: “Vậy ý của cô là?”“Cậu cả vốn dĩ không yêu cầu dì bồi thường, nhưng dì cứ nói xin lỗi, sau đó đến khi cậu cả yêu cầu dì bồi thường, dì lại nói không đủ khả năng, cho nên dì chỉ muốn cậu cả nói một câu “không sao” thôi.”Tô Tử Chiến khoanh tay, vẻ mặt không vui nói: “Đúng vậy, cô đã làm hỏng đồ của người khác, thứ đồ này không chỉ là chuyện tiền bạc mà nó là món quà duy nhất mà người di đã qua đời của tôi tặng cho ba tôi, cô dựa vào cái gì mà muốn cha tôi tha lỗi cho cô?”Ngô Tư Cần “ôi” rồi nói: “Xin lỗi, tôi không biết chiếc đồng hồ này có ý nghĩa lớn đến thế…”Nước mắt cô ta lập tức trào ra, giống như mở vòi nước, nói khóc là tuôn.“Tôi phải làm sao đây… Tôi không biết, tôi thực sự không biết… Tôi xin lỗi, tổng giám đốc Tô, tất cả là lỗi của tôi, tôi xin lỗi… Anh muốn tôi bồi thường thế nào cũng được, đều là lỗi của tôi…”Tô Tử Chiến trợn mắt nói: “Không chịu nổi! Ba tôi không yêu cầu cô bồi thường thì cô cứ liên tục tiếp cận ba tôi để nói xin lỗi! Ba tôi cho cô bồi thường thì cô nói cô không có tiền nên không bồi thường nỗi! Sau khi nói bồi thường không nổi thì giờ lại nói muốn cô bồi thường như thế nào cũng được!”

Chương 1388: C1388: Chương 1388