Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1412: C1412: Chương 1412
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Túc Bảo… Túc Bảo của bà…” Bà ngoại ôm mũ cùng một chiếc giày của Túc Bảo, ánh mắt trống rỗng nỉ non.“Tiếp tục tìm cho tôi…”Tô Nhất Trần nhíu chặt mi tâm, mái tóc luôn luôn chỉnh tề có chút lộn xộn: “Sống phải thấy người, chết… chết phải thấy xác!”Những lời này, làm cho mọi người không khỏi run lên.Một tháng sau, ngọn núi hoang tồn tại mấy chục năm cũng không thể bị người đào lên, hoàn toàn bị san thành đất bằng.Tất cả người của sơn trang nhà họ Mộc đều đã trở lại, cầm xẻng đào từng phát một, đột nhiên có người ngã xuống hoặc là đột nhiên có người phát điên, sẽ thay người khác.Tướng quân và lính canh xuyên qua núi hoang đất chết, đám chó được sơn trang nuôi dưỡng cũng trải rộng núi hoang và lòng sông đóng băng, lấy núi hoang làm trung tâm khuếch tán ra bên ngoài khoảng mười km, tìm kiếm từng tấc một.Nhưng đều không tìm thấy Túc Bảo.Người ngoài cũng không khỏi lắc đầu, hành động này của nhà họ Tô đúng là điên rồ, tìm một tháng vẫn không tìm được… Đứa nhóc còn bé như vậy, có lẽ lành ít dữ nhiều.Lại nói Túc Bảo, thời khắc bị tuyết vùi lấp, bé cũng cảm giác mình bị thứ gì đó bắt lấy mắt cá chân, nhanh chóng kéo về phía sau!Bé bị treo ngược lên, mũ đã bị rơi vào đúng lúc đó, chỉ nghe thấy một tiếng “rầm” vang lên, bé ngã đến choáng váng đầu óc, ngẩng đầu lại thì thấy mình đã ở bên trong hầm trú ẩn trên núi hoang rồi!Diêu Linh Nguyệt nằm trên mặt đất, cả người đầy máu, không biết là bị thứ gì cắn, hai bên chân đều cong queo một cách kỳ quặc, giống như bị bẻ gãy.Cô ấy giãy dụa, vươn tay về phía Túc Bảo.Uỳnh…Mặt đất hầm trú ẩn đột nhiên nứt ra, Túc Bảo bất ngờ không kịp đề phòng bị rơi thẳng xuống dưới.Đồng tử Diêu Linh Nguyệt co rụt lại, lảo đảo đứng lên, tung người nhảy xuống khe nứt!“Túc Bảo!” Khóe mắt Kỷ Trường như muốn nứt ra, nhào tới nhưng đã không còn thấy bóng dáng Túc Bảo và Diêu Linh Nguyệt đâu nữa rồi.Dưới lòng đất là núi thây biển máu, từng cái đầu người đang gào thét trong im lặng, tròng mắt trắng bệch liều mạng duỗi tay lên trên, rậm rạp chằng chịt khiến người ta tê cả da đầu.Cảnh tượng này có chút giống địa ngục…“Túc Bảo! Chịu đựng!” Kỷ Trường chặt đứt hai nữ quỷ đầu bạc, đối phương lập tức biến thành một nhúm sát khí rồi tiêu tán trong nháy mắt.“Sư phụ tới ngay đây!”Nhưng mà hầm trú ẩn đột nhiên sụp đổ, ầm một tiếng lấp kín khe nứt.Một luồng sát khí âm lãnh xông thẳng lên, Kỷ Trường còn chưa kịp phản ứng, luồng sát khí này đã biến thành lực hút, hai mắt hắn tối sầm lại, bị cuốn vào đó.“Là âm mạch!…”Tí tách… tí tách…Tiếng nước nhỏ vào trong hồ.Túc Bảo cố hé mí mắt nặng nề, lục tục bò dậy.
“Túc Bảo… Túc Bảo của bà…” Bà ngoại ôm mũ cùng một chiếc giày của Túc Bảo, ánh mắt trống rỗng nỉ non.
“Tiếp tục tìm cho tôi…”Tô Nhất Trần nhíu chặt mi tâm, mái tóc luôn luôn chỉnh tề có chút lộn xộn: “Sống phải thấy người, chết… chết phải thấy xác!”
Những lời này, làm cho mọi người không khỏi run lên.
Một tháng sau, ngọn núi hoang tồn tại mấy chục năm cũng không thể bị người đào lên, hoàn toàn bị san thành đất bằng.
Tất cả người của sơn trang nhà họ Mộc đều đã trở lại, cầm xẻng đào từng phát một, đột nhiên có người ngã xuống hoặc là đột nhiên có người phát điên, sẽ thay người khác.
Tướng quân và lính canh xuyên qua núi hoang đất chết, đám chó được sơn trang nuôi dưỡng cũng trải rộng núi hoang và lòng sông đóng băng, lấy núi hoang làm trung tâm khuếch tán ra bên ngoài khoảng mười km, tìm kiếm từng tấc một.
Nhưng đều không tìm thấy Túc Bảo.
Người ngoài cũng không khỏi lắc đầu, hành động này của nhà họ Tô đúng là điên rồ, tìm một tháng vẫn không tìm được… Đứa nhóc còn bé như vậy, có lẽ lành ít dữ nhiều.
Lại nói Túc Bảo, thời khắc bị tuyết vùi lấp, bé cũng cảm giác mình bị thứ gì đó bắt lấy mắt cá chân, nhanh chóng kéo về phía sau!
Bé bị treo ngược lên, mũ đã bị rơi vào đúng lúc đó, chỉ nghe thấy một tiếng “rầm” vang lên, bé ngã đến choáng váng đầu óc, ngẩng đầu lại thì thấy mình đã ở bên trong hầm trú ẩn trên núi hoang rồi!
Diêu Linh Nguyệt nằm trên mặt đất, cả người đầy máu, không biết là bị thứ gì cắn, hai bên chân đều cong queo một cách kỳ quặc, giống như bị bẻ gãy.
Cô ấy giãy dụa, vươn tay về phía Túc Bảo.
Uỳnh…
Mặt đất hầm trú ẩn đột nhiên nứt ra, Túc Bảo bất ngờ không kịp đề phòng bị rơi thẳng xuống dưới.
Đồng tử Diêu Linh Nguyệt co rụt lại, lảo đảo đứng lên, tung người nhảy xuống khe nứt!
“Túc Bảo!” Khóe mắt Kỷ Trường như muốn nứt ra, nhào tới nhưng đã không còn thấy bóng dáng Túc Bảo và Diêu Linh Nguyệt đâu nữa rồi.
Dưới lòng đất là núi thây biển máu, từng cái đầu người đang gào thét trong im lặng, tròng mắt trắng bệch liều mạng duỗi tay lên trên, rậm rạp chằng chịt khiến người ta tê cả da đầu.
Cảnh tượng này có chút giống địa ngục…
“Túc Bảo! Chịu đựng!” Kỷ Trường chặt đứt hai nữ quỷ đầu bạc, đối phương lập tức biến thành một nhúm sát khí rồi tiêu tán trong nháy mắt.
“Sư phụ tới ngay đây!”
Nhưng mà hầm trú ẩn đột nhiên sụp đổ, ầm một tiếng lấp kín khe nứt.
Một luồng sát khí âm lãnh xông thẳng lên, Kỷ Trường còn chưa kịp phản ứng, luồng sát khí này đã biến thành lực hút, hai mắt hắn tối sầm lại, bị cuốn vào đó.
“Là âm mạch!…”
Tí tách… tí tách…
Tiếng nước nhỏ vào trong hồ.
Túc Bảo cố hé mí mắt nặng nề, lục tục bò dậy.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Túc Bảo… Túc Bảo của bà…” Bà ngoại ôm mũ cùng một chiếc giày của Túc Bảo, ánh mắt trống rỗng nỉ non.“Tiếp tục tìm cho tôi…”Tô Nhất Trần nhíu chặt mi tâm, mái tóc luôn luôn chỉnh tề có chút lộn xộn: “Sống phải thấy người, chết… chết phải thấy xác!”Những lời này, làm cho mọi người không khỏi run lên.Một tháng sau, ngọn núi hoang tồn tại mấy chục năm cũng không thể bị người đào lên, hoàn toàn bị san thành đất bằng.Tất cả người của sơn trang nhà họ Mộc đều đã trở lại, cầm xẻng đào từng phát một, đột nhiên có người ngã xuống hoặc là đột nhiên có người phát điên, sẽ thay người khác.Tướng quân và lính canh xuyên qua núi hoang đất chết, đám chó được sơn trang nuôi dưỡng cũng trải rộng núi hoang và lòng sông đóng băng, lấy núi hoang làm trung tâm khuếch tán ra bên ngoài khoảng mười km, tìm kiếm từng tấc một.Nhưng đều không tìm thấy Túc Bảo.Người ngoài cũng không khỏi lắc đầu, hành động này của nhà họ Tô đúng là điên rồ, tìm một tháng vẫn không tìm được… Đứa nhóc còn bé như vậy, có lẽ lành ít dữ nhiều.Lại nói Túc Bảo, thời khắc bị tuyết vùi lấp, bé cũng cảm giác mình bị thứ gì đó bắt lấy mắt cá chân, nhanh chóng kéo về phía sau!Bé bị treo ngược lên, mũ đã bị rơi vào đúng lúc đó, chỉ nghe thấy một tiếng “rầm” vang lên, bé ngã đến choáng váng đầu óc, ngẩng đầu lại thì thấy mình đã ở bên trong hầm trú ẩn trên núi hoang rồi!Diêu Linh Nguyệt nằm trên mặt đất, cả người đầy máu, không biết là bị thứ gì cắn, hai bên chân đều cong queo một cách kỳ quặc, giống như bị bẻ gãy.Cô ấy giãy dụa, vươn tay về phía Túc Bảo.Uỳnh…Mặt đất hầm trú ẩn đột nhiên nứt ra, Túc Bảo bất ngờ không kịp đề phòng bị rơi thẳng xuống dưới.Đồng tử Diêu Linh Nguyệt co rụt lại, lảo đảo đứng lên, tung người nhảy xuống khe nứt!“Túc Bảo!” Khóe mắt Kỷ Trường như muốn nứt ra, nhào tới nhưng đã không còn thấy bóng dáng Túc Bảo và Diêu Linh Nguyệt đâu nữa rồi.Dưới lòng đất là núi thây biển máu, từng cái đầu người đang gào thét trong im lặng, tròng mắt trắng bệch liều mạng duỗi tay lên trên, rậm rạp chằng chịt khiến người ta tê cả da đầu.Cảnh tượng này có chút giống địa ngục…“Túc Bảo! Chịu đựng!” Kỷ Trường chặt đứt hai nữ quỷ đầu bạc, đối phương lập tức biến thành một nhúm sát khí rồi tiêu tán trong nháy mắt.“Sư phụ tới ngay đây!”Nhưng mà hầm trú ẩn đột nhiên sụp đổ, ầm một tiếng lấp kín khe nứt.Một luồng sát khí âm lãnh xông thẳng lên, Kỷ Trường còn chưa kịp phản ứng, luồng sát khí này đã biến thành lực hút, hai mắt hắn tối sầm lại, bị cuốn vào đó.“Là âm mạch!…”Tí tách… tí tách…Tiếng nước nhỏ vào trong hồ.Túc Bảo cố hé mí mắt nặng nề, lục tục bò dậy.