Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1416: C1416: Chương 1416
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo vội vàng ngăn cô ấy lại.“Không cần đâu mợ!”Mợ cả chỉ mặc mỗi áo lót ở bên trong, nếu cởi ra nữa…Quỷ đào hoa ngồi xổm xuống, kéo đai lưng trên áo khoác lông cừu xuống, giúp Túc Bảo sửa sang lại quần áo, sau đó lại dùng đai lưng buộc chặt.Giống như một cô bé đang mặc đồ cổ trang vậy.Ống tay áo còn rất dài, tay Túc Bảo rụt ở bên trong, quỷ đào hoa ép chặt quần áo rộng thùng thình, bảo đảm quần áo dán sát vào người Túc Bảo… Như vậy sẽ ấm hơn một chút.“Mợ cả, ban nãy mợ rơi xuống chỗ nào vậy, con không tìm thấy mợ.” Có người đi cùng, Túc Bảo từ từ bình định lại.Diêu Tinh Nguyệt chỉ vào bên kia, khóe môi mấp máy, cố hết sức nói: “Thụ… Phủ…”“Thụ phủ?” Quỷ đào hoa kỳ quái nói: “Thứ gì vậy?”Quỷ mít ướt nói: “Cùng qua đó xem thử.”Túc Bảo nhìn chằm chằm một bên khác, đáy lòng bồn chồn.Không biết vì sao, hình như bé nghe thấy có tiếng người đang gọi bé…Quỷ đào hoa hô to một tiếng, gọi quỷ nhu nhược quỷ xui xẻo và quỷ hồ đồ trở về, quỷ nhu nhược thấy Túc Bảo có quần áo để mặc rồi thì mới thấy yên tâm hơn chút.Nó nhìn cái áo khoác bị ném trên mặt đất của Túc Bảo, muốn nhặt lên treo trên “thi thể” để phơi khô, nhưng không đụng vào được.Lúc Túc Bảo mặc áo khoác, bọn nó có thể chạm vào, nhưng một khi cái áo khoác này không còn ở trên người Túc Bảo nữa, bọn nó sẽ không thể chạm vào được.“Đi thôi!” Quỷ đào hoa nói.Diêu Linh Nguyệt nhấc Túc Bảo lên.Bởi vì chưa bế ai bao giờ, chân tay cô ấy luống cuống không tìm thấy tư thế chính xác, Túc Bảo bị treo ngược rồi lại bị xoay tròn, vất vả lắm mới bế được.Quỷ nhu nhược lập tức nói: “Để ta!”Diêu Linh Nguyệt ôm chặt Túc Bảo, không chịu buông tay.Cô ấy liếc mắt nhìn quỷ nhu nhược, thốt ra hai chữ: “Ngươi… lạnh.”Quỷ nhu nhược nhìn thấy một tia đắc ý ở trong mắt Diêu Linh Nguyệt, nó nhất thời im lặng.Nhưng Diêu Linh Nguyệt quả thật ấm hơn bọn nó, bọn nó không có nhiệt độ, Diêu Linh Nguyệt còn có 15 độ.“Thôi bỏ đi… Đi thôi!” Nó ép chặt quần áo cho Túc Bảo, gắt gao đi theo phía sau.Đi thẳng một đường xuyên qua vô số “thi thể”“Nơi này rốt cuộc là nơi nào vậy…” Quỷ mít ướt nhìn mà thấy sợ, khóc ròng nói: “Thật đáng sợ.”Quỷ xui xẻo: “Này này, bây giờ ngươi đang là một con quỷ đấy, còn sợ gì nữa?”Quỷ mít ướt: “Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc tôi sợ đến muốn khóc.”Bầy quỷ: “…”Túc Bảo ghé vào vai Diêu Linh Nguyệt, nhìn chằm chằm “thi thể”gần nhất.
Túc Bảo vội vàng ngăn cô ấy lại.
“Không cần đâu mợ!”
Mợ cả chỉ mặc mỗi áo lót ở bên trong, nếu cởi ra nữa…
Quỷ đào hoa ngồi xổm xuống, kéo đai lưng trên áo khoác lông cừu xuống, giúp Túc Bảo sửa sang lại quần áo, sau đó lại dùng đai lưng buộc chặt.
Giống như một cô bé đang mặc đồ cổ trang vậy.
Ống tay áo còn rất dài, tay Túc Bảo rụt ở bên trong, quỷ đào hoa ép chặt quần áo rộng thùng thình, bảo đảm quần áo dán sát vào người Túc Bảo… Như vậy sẽ ấm hơn một chút.
“Mợ cả, ban nãy mợ rơi xuống chỗ nào vậy, con không tìm thấy mợ.” Có người đi cùng, Túc Bảo từ từ bình định lại.
Diêu Tinh Nguyệt chỉ vào bên kia, khóe môi mấp máy, cố hết sức nói: “Thụ… Phủ…”
“Thụ phủ?” Quỷ đào hoa kỳ quái nói: “Thứ gì vậy?”
Quỷ mít ướt nói: “Cùng qua đó xem thử.”
Túc Bảo nhìn chằm chằm một bên khác, đáy lòng bồn chồn.
Không biết vì sao, hình như bé nghe thấy có tiếng người đang gọi bé…
Quỷ đào hoa hô to một tiếng, gọi quỷ nhu nhược quỷ xui xẻo và quỷ hồ đồ trở về, quỷ nhu nhược thấy Túc Bảo có quần áo để mặc rồi thì mới thấy yên tâm hơn chút.
Nó nhìn cái áo khoác bị ném trên mặt đất của Túc Bảo, muốn nhặt lên treo trên “thi thể” để phơi khô, nhưng không đụng vào được.
Lúc Túc Bảo mặc áo khoác, bọn nó có thể chạm vào, nhưng một khi cái áo khoác này không còn ở trên người Túc Bảo nữa, bọn nó sẽ không thể chạm vào được.
“Đi thôi!” Quỷ đào hoa nói.
Diêu Linh Nguyệt nhấc Túc Bảo lên.
Bởi vì chưa bế ai bao giờ, chân tay cô ấy luống cuống không tìm thấy tư thế chính xác, Túc Bảo bị treo ngược rồi lại bị xoay tròn, vất vả lắm mới bế được.
Quỷ nhu nhược lập tức nói: “Để ta!”
Diêu Linh Nguyệt ôm chặt Túc Bảo, không chịu buông tay.
Cô ấy liếc mắt nhìn quỷ nhu nhược, thốt ra hai chữ: “Ngươi… lạnh.”
Quỷ nhu nhược nhìn thấy một tia đắc ý ở trong mắt Diêu Linh Nguyệt, nó nhất thời im lặng.
Nhưng Diêu Linh Nguyệt quả thật ấm hơn bọn nó, bọn nó không có nhiệt độ, Diêu Linh Nguyệt còn có 15 độ.
“Thôi bỏ đi… Đi thôi!” Nó ép chặt quần áo cho Túc Bảo, gắt gao đi theo phía sau.
Đi thẳng một đường xuyên qua vô số “thi thể”
“Nơi này rốt cuộc là nơi nào vậy…” Quỷ mít ướt nhìn mà thấy sợ, khóc ròng nói: “Thật đáng sợ.”
Quỷ xui xẻo: “Này này, bây giờ ngươi đang là một con quỷ đấy, còn sợ gì nữa?”
Quỷ mít ướt: “Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc tôi sợ đến muốn khóc.”
Bầy quỷ: “…”
Túc Bảo ghé vào vai Diêu Linh Nguyệt, nhìn chằm chằm “thi thể”gần nhất.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo vội vàng ngăn cô ấy lại.“Không cần đâu mợ!”Mợ cả chỉ mặc mỗi áo lót ở bên trong, nếu cởi ra nữa…Quỷ đào hoa ngồi xổm xuống, kéo đai lưng trên áo khoác lông cừu xuống, giúp Túc Bảo sửa sang lại quần áo, sau đó lại dùng đai lưng buộc chặt.Giống như một cô bé đang mặc đồ cổ trang vậy.Ống tay áo còn rất dài, tay Túc Bảo rụt ở bên trong, quỷ đào hoa ép chặt quần áo rộng thùng thình, bảo đảm quần áo dán sát vào người Túc Bảo… Như vậy sẽ ấm hơn một chút.“Mợ cả, ban nãy mợ rơi xuống chỗ nào vậy, con không tìm thấy mợ.” Có người đi cùng, Túc Bảo từ từ bình định lại.Diêu Tinh Nguyệt chỉ vào bên kia, khóe môi mấp máy, cố hết sức nói: “Thụ… Phủ…”“Thụ phủ?” Quỷ đào hoa kỳ quái nói: “Thứ gì vậy?”Quỷ mít ướt nói: “Cùng qua đó xem thử.”Túc Bảo nhìn chằm chằm một bên khác, đáy lòng bồn chồn.Không biết vì sao, hình như bé nghe thấy có tiếng người đang gọi bé…Quỷ đào hoa hô to một tiếng, gọi quỷ nhu nhược quỷ xui xẻo và quỷ hồ đồ trở về, quỷ nhu nhược thấy Túc Bảo có quần áo để mặc rồi thì mới thấy yên tâm hơn chút.Nó nhìn cái áo khoác bị ném trên mặt đất của Túc Bảo, muốn nhặt lên treo trên “thi thể” để phơi khô, nhưng không đụng vào được.Lúc Túc Bảo mặc áo khoác, bọn nó có thể chạm vào, nhưng một khi cái áo khoác này không còn ở trên người Túc Bảo nữa, bọn nó sẽ không thể chạm vào được.“Đi thôi!” Quỷ đào hoa nói.Diêu Linh Nguyệt nhấc Túc Bảo lên.Bởi vì chưa bế ai bao giờ, chân tay cô ấy luống cuống không tìm thấy tư thế chính xác, Túc Bảo bị treo ngược rồi lại bị xoay tròn, vất vả lắm mới bế được.Quỷ nhu nhược lập tức nói: “Để ta!”Diêu Linh Nguyệt ôm chặt Túc Bảo, không chịu buông tay.Cô ấy liếc mắt nhìn quỷ nhu nhược, thốt ra hai chữ: “Ngươi… lạnh.”Quỷ nhu nhược nhìn thấy một tia đắc ý ở trong mắt Diêu Linh Nguyệt, nó nhất thời im lặng.Nhưng Diêu Linh Nguyệt quả thật ấm hơn bọn nó, bọn nó không có nhiệt độ, Diêu Linh Nguyệt còn có 15 độ.“Thôi bỏ đi… Đi thôi!” Nó ép chặt quần áo cho Túc Bảo, gắt gao đi theo phía sau.Đi thẳng một đường xuyên qua vô số “thi thể”“Nơi này rốt cuộc là nơi nào vậy…” Quỷ mít ướt nhìn mà thấy sợ, khóc ròng nói: “Thật đáng sợ.”Quỷ xui xẻo: “Này này, bây giờ ngươi đang là một con quỷ đấy, còn sợ gì nữa?”Quỷ mít ướt: “Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc tôi sợ đến muốn khóc.”Bầy quỷ: “…”Túc Bảo ghé vào vai Diêu Linh Nguyệt, nhìn chằm chằm “thi thể”gần nhất.