Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1418: C1418: Chương 1418

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bé muốn đi tìm hôn quân kia.Đánh nhau với đối phương!Nếu nơi này thật sự là địa phủ, vậy có nghĩa là bé đã chết…Nhưng bé không muốn chết!Nếu bé chết, bà ngoại nhất định sẽ khóc rất đau lòng, bé không nỡ rời xa bà ngoại, không nỡ rời xa các cậu, không nỡ rời xa ba và các anh các chị, còn có Canh Gác, Tướng Quân, Tiểu Ngũ, Huyền Linh, ông nội rùa…“Anh Tử Tích đi một vòng cũng có thể trở về, chắc chắn em cũng có thể trở về.” Túc Bảo nắm chặt nắm tay nhỏ: “Chúng ta đi vào, đánh hôn quân một trận, sau đó bỏ chạy.”Quỷ nhu nhược: “Ờm…”Xác định đánh diêm vương một trận xong, còn có thể chạy trốn được hả?Diêu Linh Nguyệt nghe lời Túc Bảo, thấy Túc Bảo nói muốn đi vào, cô ấy không chút nghĩ ngợi cất bước, khập khiễng đi vào trong.Tuy rằng chân bị gãy nhưng không ảnh hưởng đến bước đi của cô ấy, người bình thường bị gãy chân không thể đứng thẳng được là bởi vì đau, cô ấy không đau, chỉ cần có một điểm tựa là cô ấy có thể đi tiếp.Rất nhanh đã đến trước cửa điện diêm vương.Đứng trước cửa, Túc Bảo ngửa đầu nhìn bảng hiệu trên đỉnh đầu, cổ mỏi nhừ.Vừa rồi đứng ở ngoài môn đình nhìn thì bé không cảm thấy điện diêm vương cao đến thế, hiện tại mới cảm thấy cực kỳ cao lớn.Bé nhớ lại lời anh Tử Tích nói, đến trước cửa điện diêm vương thì nhảy vào trong…Túc Bảo nhìn cửa lớn đóng chặt, khó hiểu, hình như không giống lắm!Bé đẩy cửa, nhưng lại không đẩy được.Túc Bảo đập đập cửa, ho thật to: “Mau mở cửa, có bản lĩnh bắt tui xuống, có bản lĩnh thì ông mở cửa đi!”Khóe miệng của đám quỷ giật giật.Chuyện này, chuyện này, chuyện này…Đây là đang khiêu chiến với diêm vương gia hả?Không hổ là cục cưng của bọn họ!“Mợ cả, thả con xuống.” Túc Bảo rời khỏi vòng tay của Diêu Linh Nguyệt, đi lên dùng sức đẩy ra.“Hây dô!” Túc Bảo dùng toàn bộ sức lực, sợi dây đỏ trên tay phát ra một vầng ánh sáng chói lọi!Chỉ nghe kẽo kẹt một tiếng…Cửa lớn điện diêm vương, bị đẩy ra!Một cơn gió mạnh thổi ra từ bên trong.Trong giây phút cửa lớn bị mở ra, tiếng cười bén nhọn lại vang lên: “Khà khà khà…”Kẽo kẹt kẽo kẹt…Xuất hiện cùng với tiếng cười, còn có tiếng thứ gì đó vặn vẹo, mấy người Túc Bảo quay đầu lại nhìn, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.Đám “thi thể” ban nãy còn đứng sừng sững bất động, giờ này khắc này đều vặn ngược cổ, có cái xoay 90 độ, có cái xoay 360 độ, cơ thể không nhúc nhích nhưng đầu lại xoay một vòng.

Bé muốn đi tìm hôn quân kia.

Đánh nhau với đối phương!

Nếu nơi này thật sự là địa phủ, vậy có nghĩa là bé đã chết…

Nhưng bé không muốn chết!

Nếu bé chết, bà ngoại nhất định sẽ khóc rất đau lòng, bé không nỡ rời xa bà ngoại, không nỡ rời xa các cậu, không nỡ rời xa ba và các anh các chị, còn có Canh Gác, Tướng Quân, Tiểu Ngũ, Huyền Linh, ông nội rùa…

“Anh Tử Tích đi một vòng cũng có thể trở về, chắc chắn em cũng có thể trở về.” Túc Bảo nắm chặt nắm tay nhỏ: “Chúng ta đi vào, đánh hôn quân một trận, sau đó bỏ chạy.”

Quỷ nhu nhược: “Ờm…”

Xác định đánh diêm vương một trận xong, còn có thể chạy trốn được hả?

Diêu Linh Nguyệt nghe lời Túc Bảo, thấy Túc Bảo nói muốn đi vào, cô ấy không chút nghĩ ngợi cất bước, khập khiễng đi vào trong.

Tuy rằng chân bị gãy nhưng không ảnh hưởng đến bước đi của cô ấy, người bình thường bị gãy chân không thể đứng thẳng được là bởi vì đau, cô ấy không đau, chỉ cần có một điểm tựa là cô ấy có thể đi tiếp.

Rất nhanh đã đến trước cửa điện diêm vương.

Đứng trước cửa, Túc Bảo ngửa đầu nhìn bảng hiệu trên đỉnh đầu, cổ mỏi nhừ.

Vừa rồi đứng ở ngoài môn đình nhìn thì bé không cảm thấy điện diêm vương cao đến thế, hiện tại mới cảm thấy cực kỳ cao lớn.

Bé nhớ lại lời anh Tử Tích nói, đến trước cửa điện diêm vương thì nhảy vào trong…

Túc Bảo nhìn cửa lớn đóng chặt, khó hiểu, hình như không giống lắm!

Bé đẩy cửa, nhưng lại không đẩy được.

Túc Bảo đập đập cửa, ho thật to: “Mau mở cửa, có bản lĩnh bắt tui xuống, có bản lĩnh thì ông mở cửa đi!”

Khóe miệng của đám quỷ giật giật.

Chuyện này, chuyện này, chuyện này…

Đây là đang khiêu chiến với diêm vương gia hả?

Không hổ là cục cưng của bọn họ!

“Mợ cả, thả con xuống.” Túc Bảo rời khỏi vòng tay của Diêu Linh Nguyệt, đi lên dùng sức đẩy ra.

“Hây dô!” Túc Bảo dùng toàn bộ sức lực, sợi dây đỏ trên tay phát ra một vầng ánh sáng chói lọi!

Chỉ nghe kẽo kẹt một tiếng…

Cửa lớn điện diêm vương, bị đẩy ra!

Một cơn gió mạnh thổi ra từ bên trong.

Trong giây phút cửa lớn bị mở ra, tiếng cười bén nhọn lại vang lên: “Khà khà khà…”

Kẽo kẹt kẽo kẹt…

Xuất hiện cùng với tiếng cười, còn có tiếng thứ gì đó vặn vẹo, mấy người Túc Bảo quay đầu lại nhìn, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

Đám “thi thể” ban nãy còn đứng sừng sững bất động, giờ này khắc này đều vặn ngược cổ, có cái xoay 90 độ, có cái xoay 360 độ, cơ thể không nhúc nhích nhưng đầu lại xoay một vòng.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bé muốn đi tìm hôn quân kia.Đánh nhau với đối phương!Nếu nơi này thật sự là địa phủ, vậy có nghĩa là bé đã chết…Nhưng bé không muốn chết!Nếu bé chết, bà ngoại nhất định sẽ khóc rất đau lòng, bé không nỡ rời xa bà ngoại, không nỡ rời xa các cậu, không nỡ rời xa ba và các anh các chị, còn có Canh Gác, Tướng Quân, Tiểu Ngũ, Huyền Linh, ông nội rùa…“Anh Tử Tích đi một vòng cũng có thể trở về, chắc chắn em cũng có thể trở về.” Túc Bảo nắm chặt nắm tay nhỏ: “Chúng ta đi vào, đánh hôn quân một trận, sau đó bỏ chạy.”Quỷ nhu nhược: “Ờm…”Xác định đánh diêm vương một trận xong, còn có thể chạy trốn được hả?Diêu Linh Nguyệt nghe lời Túc Bảo, thấy Túc Bảo nói muốn đi vào, cô ấy không chút nghĩ ngợi cất bước, khập khiễng đi vào trong.Tuy rằng chân bị gãy nhưng không ảnh hưởng đến bước đi của cô ấy, người bình thường bị gãy chân không thể đứng thẳng được là bởi vì đau, cô ấy không đau, chỉ cần có một điểm tựa là cô ấy có thể đi tiếp.Rất nhanh đã đến trước cửa điện diêm vương.Đứng trước cửa, Túc Bảo ngửa đầu nhìn bảng hiệu trên đỉnh đầu, cổ mỏi nhừ.Vừa rồi đứng ở ngoài môn đình nhìn thì bé không cảm thấy điện diêm vương cao đến thế, hiện tại mới cảm thấy cực kỳ cao lớn.Bé nhớ lại lời anh Tử Tích nói, đến trước cửa điện diêm vương thì nhảy vào trong…Túc Bảo nhìn cửa lớn đóng chặt, khó hiểu, hình như không giống lắm!Bé đẩy cửa, nhưng lại không đẩy được.Túc Bảo đập đập cửa, ho thật to: “Mau mở cửa, có bản lĩnh bắt tui xuống, có bản lĩnh thì ông mở cửa đi!”Khóe miệng của đám quỷ giật giật.Chuyện này, chuyện này, chuyện này…Đây là đang khiêu chiến với diêm vương gia hả?Không hổ là cục cưng của bọn họ!“Mợ cả, thả con xuống.” Túc Bảo rời khỏi vòng tay của Diêu Linh Nguyệt, đi lên dùng sức đẩy ra.“Hây dô!” Túc Bảo dùng toàn bộ sức lực, sợi dây đỏ trên tay phát ra một vầng ánh sáng chói lọi!Chỉ nghe kẽo kẹt một tiếng…Cửa lớn điện diêm vương, bị đẩy ra!Một cơn gió mạnh thổi ra từ bên trong.Trong giây phút cửa lớn bị mở ra, tiếng cười bén nhọn lại vang lên: “Khà khà khà…”Kẽo kẹt kẽo kẹt…Xuất hiện cùng với tiếng cười, còn có tiếng thứ gì đó vặn vẹo, mấy người Túc Bảo quay đầu lại nhìn, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.Đám “thi thể” ban nãy còn đứng sừng sững bất động, giờ này khắc này đều vặn ngược cổ, có cái xoay 90 độ, có cái xoay 360 độ, cơ thể không nhúc nhích nhưng đầu lại xoay một vòng.

Chương 1418: C1418: Chương 1418