Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1422: C1422: Chương 1422

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo mở to mắt, nước mắt nhanh chóng ngập đôi mắt cô bé.Cô bé lùi từng bước một, sau đó xoay người chạy về phía điện diêm vương.“Anh Phan… chị đào hoa, chú xui xẻo… các ngươi nhất định phải chờ ta…”Cô bé bước một chân vào điện diêm vương, nhịn không được mà quay đầu lại, đúng lúc thấy cảnh quỷ nhu nhược bị cắn xé.“Anh Phan…!” Túc Bảo mở to mắt.Quỷ nhu nhược mỉm cười lần cuối cùng với cô bé…Chân Túc Bảo mềm nhũn, lần đầu tiên cô bé cảm nhận được sự bi thương tột độ và sự khủng hoảng vô tận…Cảnh cuối cùng là mợ cả lao đến, dùng cơ thể ngăn trước cửa chính điện diêm vương, ầm một tiếng, cửa điện diêm vương hoàn toàn đóng lại.Ngăn cách với tiếng gầm thét cắn xé bên ngoài, ngăn cách cô bé với họ, thế giới này chỉ còn một mình cô bé.“Ha ha ha…”Đột nhiên bên tai Túc Bảo vang lên tiếng cười xảo quyệt của phụ nữ…Một giây trước khi quỷ nhu nhược bị nuốt vào, nó đột nhiên hiểu ra một chuyện.Kỷ Trường không giống bình thường, quyển sổ lóng lánh kim quang kia.Hơn nữa hắn vẫn luôn bảo vệ Túc Bảo, luôn dạy cô bé các đạo lý, trải qua nhân gian muôn màu.Cộng với điện diêm vương trước mắt…Cho đến bây giờ nghi ngờ không dám khẳng định của họ, cuối cùng cũng đều có đáp án…Túc Bảo, chính là diêm vương tương lai!“Túc Bảo, phải sống sót nha…” Trong không khí như có tiếng nỉ non của quỷ nhu nhược: “Không cần phải sợ… Dũng cảm tiến về phía trước…”Quỷ đào hoa cũng không còn kiên trì nổi, nó cười cười, thấp giọng nói với bản thân: “Không ngờ có thể đưa bé con đến nơi này… Bé ngoan, nhất định phải thắng.”Quỷ mít ướt và quỷ hồ đồ chưa kịp nói câu nào đã bị nuốt, nữ quỷ áo cưới, dì xấu xí và lệ quỷ nhỏ cũng không biết đã đi đâu.Quỷ xui xẻo buồn vô cớ cười một tiếng: “Rất muốn ăn một viên kẹo nữa…”Diêu Linh Nguyệt ngăn trước cửa điện diêm vương, cô ấy bị tầng tầng lớp lớp nữ quỷ đầu bạc bao trùm, chút bóng cũng không nhìn thấy.Đám quỷ nhu nhược đang định từ bỏ.Nhưng…Đột nhiên hình như chúng nghe thấy tiếng Túc Bảo òa khóc.Quỷ nhu nhược đã bị cắn nuốt đột nhiên mở to mắt.Không… Không được!Nó không thể từ bỏ!Nếu như nó thật sự biến mất thì một mình Túc Bảo lẻ loi ở chỗ này không ra được thì sao?Nhớ lại cảnh ban nãy… Bé ngoan của nó lẻ loi trơ trọi lảo đảo nghiêng ngả đi trong bóng đêm, nghẹn ngào gọi “anh Phan”…

Túc Bảo mở to mắt, nước mắt nhanh chóng ngập đôi mắt cô bé.

Cô bé lùi từng bước một, sau đó xoay người chạy về phía điện diêm vương.

“Anh Phan… chị đào hoa, chú xui xẻo… các ngươi nhất định phải chờ ta…”

Cô bé bước một chân vào điện diêm vương, nhịn không được mà quay đầu lại, đúng lúc thấy cảnh quỷ nhu nhược bị cắn xé.

“Anh Phan…!” Túc Bảo mở to mắt.

Quỷ nhu nhược mỉm cười lần cuối cùng với cô bé…

Chân Túc Bảo mềm nhũn, lần đầu tiên cô bé cảm nhận được sự bi thương tột độ và sự khủng hoảng vô tận…

Cảnh cuối cùng là mợ cả lao đến, dùng cơ thể ngăn trước cửa chính điện diêm vương, ầm một tiếng, cửa điện diêm vương hoàn toàn đóng lại.

Ngăn cách với tiếng gầm thét cắn xé bên ngoài, ngăn cách cô bé với họ, thế giới này chỉ còn một mình cô bé.

“Ha ha ha…”

Đột nhiên bên tai Túc Bảo vang lên tiếng cười xảo quyệt của phụ nữ…

Một giây trước khi quỷ nhu nhược bị nuốt vào, nó đột nhiên hiểu ra một chuyện.

Kỷ Trường không giống bình thường, quyển sổ lóng lánh kim quang kia.

Hơn nữa hắn vẫn luôn bảo vệ Túc Bảo, luôn dạy cô bé các đạo lý, trải qua nhân gian muôn màu.

Cộng với điện diêm vương trước mắt…

Cho đến bây giờ nghi ngờ không dám khẳng định của họ, cuối cùng cũng đều có đáp án…

Túc Bảo, chính là diêm vương tương lai!

“Túc Bảo, phải sống sót nha…” Trong không khí như có tiếng nỉ non của quỷ nhu nhược: “Không cần phải sợ… Dũng cảm tiến về phía trước…”

Quỷ đào hoa cũng không còn kiên trì nổi, nó cười cười, thấp giọng nói với bản thân: “Không ngờ có thể đưa bé con đến nơi này… Bé ngoan, nhất định phải thắng.”

Quỷ mít ướt và quỷ hồ đồ chưa kịp nói câu nào đã bị nuốt, nữ quỷ áo cưới, dì xấu xí và lệ quỷ nhỏ cũng không biết đã đi đâu.

Quỷ xui xẻo buồn vô cớ cười một tiếng: “Rất muốn ăn một viên kẹo nữa…”

Diêu Linh Nguyệt ngăn trước cửa điện diêm vương, cô ấy bị tầng tầng lớp lớp nữ quỷ đầu bạc bao trùm, chút bóng cũng không nhìn thấy.

Đám quỷ nhu nhược đang định từ bỏ.

Nhưng…

Đột nhiên hình như chúng nghe thấy tiếng Túc Bảo òa khóc.

Quỷ nhu nhược đã bị cắn nuốt đột nhiên mở to mắt.

Không… Không được!

Nó không thể từ bỏ!

Nếu như nó thật sự biến mất thì một mình Túc Bảo lẻ loi ở chỗ này không ra được thì sao?

Nhớ lại cảnh ban nãy… Bé ngoan của nó lẻ loi trơ trọi lảo đảo nghiêng ngả đi trong bóng đêm, nghẹn ngào gọi “anh Phan”…

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo mở to mắt, nước mắt nhanh chóng ngập đôi mắt cô bé.Cô bé lùi từng bước một, sau đó xoay người chạy về phía điện diêm vương.“Anh Phan… chị đào hoa, chú xui xẻo… các ngươi nhất định phải chờ ta…”Cô bé bước một chân vào điện diêm vương, nhịn không được mà quay đầu lại, đúng lúc thấy cảnh quỷ nhu nhược bị cắn xé.“Anh Phan…!” Túc Bảo mở to mắt.Quỷ nhu nhược mỉm cười lần cuối cùng với cô bé…Chân Túc Bảo mềm nhũn, lần đầu tiên cô bé cảm nhận được sự bi thương tột độ và sự khủng hoảng vô tận…Cảnh cuối cùng là mợ cả lao đến, dùng cơ thể ngăn trước cửa chính điện diêm vương, ầm một tiếng, cửa điện diêm vương hoàn toàn đóng lại.Ngăn cách với tiếng gầm thét cắn xé bên ngoài, ngăn cách cô bé với họ, thế giới này chỉ còn một mình cô bé.“Ha ha ha…”Đột nhiên bên tai Túc Bảo vang lên tiếng cười xảo quyệt của phụ nữ…Một giây trước khi quỷ nhu nhược bị nuốt vào, nó đột nhiên hiểu ra một chuyện.Kỷ Trường không giống bình thường, quyển sổ lóng lánh kim quang kia.Hơn nữa hắn vẫn luôn bảo vệ Túc Bảo, luôn dạy cô bé các đạo lý, trải qua nhân gian muôn màu.Cộng với điện diêm vương trước mắt…Cho đến bây giờ nghi ngờ không dám khẳng định của họ, cuối cùng cũng đều có đáp án…Túc Bảo, chính là diêm vương tương lai!“Túc Bảo, phải sống sót nha…” Trong không khí như có tiếng nỉ non của quỷ nhu nhược: “Không cần phải sợ… Dũng cảm tiến về phía trước…”Quỷ đào hoa cũng không còn kiên trì nổi, nó cười cười, thấp giọng nói với bản thân: “Không ngờ có thể đưa bé con đến nơi này… Bé ngoan, nhất định phải thắng.”Quỷ mít ướt và quỷ hồ đồ chưa kịp nói câu nào đã bị nuốt, nữ quỷ áo cưới, dì xấu xí và lệ quỷ nhỏ cũng không biết đã đi đâu.Quỷ xui xẻo buồn vô cớ cười một tiếng: “Rất muốn ăn một viên kẹo nữa…”Diêu Linh Nguyệt ngăn trước cửa điện diêm vương, cô ấy bị tầng tầng lớp lớp nữ quỷ đầu bạc bao trùm, chút bóng cũng không nhìn thấy.Đám quỷ nhu nhược đang định từ bỏ.Nhưng…Đột nhiên hình như chúng nghe thấy tiếng Túc Bảo òa khóc.Quỷ nhu nhược đã bị cắn nuốt đột nhiên mở to mắt.Không… Không được!Nó không thể từ bỏ!Nếu như nó thật sự biến mất thì một mình Túc Bảo lẻ loi ở chỗ này không ra được thì sao?Nhớ lại cảnh ban nãy… Bé ngoan của nó lẻ loi trơ trọi lảo đảo nghiêng ngả đi trong bóng đêm, nghẹn ngào gọi “anh Phan”…

Chương 1422: C1422: Chương 1422