Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 679
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 679“Khụ khụ khụ…”“Tỉnh rồi?”Khoảnh khắc mở mắt ra, Ôn Hủ Hủ chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, buồn nôn đến mỗi suýt nôn ra ngay lập tức.Đỗ Hoa Sênh ở bên cạnh, ngoảnh mặt làm thinh.Khó khăn lắm Ôn Hủ Hủ mới trở lại bình thường, lúc này mới phát hiện ra cậu mình.“Cậu, cậu… sao cậu lại ở đây? Cháu… đang ở đâu đây?”Cô yếu ớt quan sát xung quanh, lúc này mới nhận ra rằng dường như mình không phải ở trại cho, mà đang nằm trong một căn nhà cũ kỹ khá tồi tàn.Đây là…?Bỗng cô nhận ra bình hoa tráng men màu xanh lá cây trên bậu cửa sổ, và những giấy khen viết tên cô dán đầy trên bức tường.“Ở đâu à? Ở âm phủ đấy!”Đỗ Hoa Sênh thật sự nóng nảy, nghe thấy cháu gái vừa tỉnh dậy đã hỏi như vậy thì rất khó chịu cà khịa một câu.Ôn Hủ Hủ không dám nói gì nữa.Người cậu này của cô, từ sau cái chết của Đỗ Quân Hoa con gái mình lần đầu tiên chủ động đến thăm cô, cô đã xúc động đến rơi lệ bởi vì may mắn này nên còn dám mong đợi gì hơn ở ông đây?Vì vậy, giữa cậu và cháu đều im lặng trong một thời gian rất dài.“Đỗ Hoa Sênh, ông còn ở trên đó làm gì đấy? Còn không lăn xuống ăn cơm?”Bỗng, dưới lầu vang lên tiếng trách mắng của mợ Lưu Bội.Nghe vậy, ngón tay Ôn Hủ Hủ lại trắng bệch và cứng đờ một cách mất kiểm soát.Quả nhiên cô đang ở nhà họ Đỗ.Làm sao sẽ? Tại sao cô lại đến nơi này?Không phải cô ở trại chó sao?Đầu óc Ôn Hủ Hủ hoàn toàn rối bời.“Nếu không muốn chết thì ngoan ngoãn nằm ở đây, bây giờ Hoắc Tư Tước đã không phải là người trước đây nữa rồi, lần này cháu may mắn sống sót nhưng không có nghĩa là sẽ có lần sau!”Cuối cùng, Đỗ Hoa Sênh đã để lại cho Ổn Hủ Hủ câu nói này lúc ông ta rời đi.Ôn Hủ Hủ đờ đẫn.Thực ra cô thật sự không biết, tại sao mình lại trở về nhà họ Đỗ? Cũng quả thực nhớ rằng người đàn ông đó muốn g**t ch*t mình ở trại chó.Ôn Hủ Hủ nằm trên gác xép rất lâu.Cho đến khi, người giúp việc già của nhà họ Đỗ đi lên.“Dì Đồng, dì có biết tại sao cháu đến đây không?”“Hả? Ông chủ không nói cho cháu biết sao? Là ông ấy đến tìm cô gia xin cháu về.” Người giúp việc già vẫn gọi Hoắc Tư Tước là cô gia, nhưng nghe thấy Ôn Hủ Hủ hỏi điều này bà ấy rất kỳ lạ.Ôn Hủ Hủ ngừng lại.Là cậu tìm Hoắc Tư Tước xin cô về?
Chương 679
“Khụ khụ khụ…”
“Tỉnh rồi?”
Khoảnh khắc mở mắt ra, Ôn Hủ Hủ chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, buồn nôn đến mỗi suýt nôn ra ngay lập tức.
Đỗ Hoa Sênh ở bên cạnh, ngoảnh mặt làm thinh.
Khó khăn lắm Ôn Hủ Hủ mới trở lại bình thường, lúc này mới phát hiện ra cậu mình.
“Cậu, cậu… sao cậu lại ở đây? Cháu… đang ở đâu đây?”
Cô yếu ớt quan sát xung quanh, lúc này mới nhận ra rằng dường như mình không phải ở trại cho, mà đang nằm trong một căn nhà cũ kỹ khá tồi tàn.
Đây là…?
Bỗng cô nhận ra bình hoa tráng men màu xanh lá cây trên bậu cửa sổ, và những giấy khen viết tên cô dán đầy trên bức tường.
“Ở đâu à? Ở âm phủ đấy!”
Đỗ Hoa Sênh thật sự nóng nảy, nghe thấy cháu gái vừa tỉnh dậy đã hỏi như vậy thì rất khó chịu cà khịa một câu.
Ôn Hủ Hủ không dám nói gì nữa.
Người cậu này của cô, từ sau cái chết của Đỗ Quân Hoa con gái mình lần đầu tiên chủ động đến thăm cô, cô đã xúc động đến rơi lệ bởi vì may mắn này nên còn dám mong đợi gì hơn ở ông đây?
Vì vậy, giữa cậu và cháu đều im lặng trong một thời gian rất dài.
“Đỗ Hoa Sênh, ông còn ở trên đó làm gì đấy? Còn không lăn xuống ăn cơm?”
Bỗng, dưới lầu vang lên tiếng trách mắng của mợ Lưu Bội.
Nghe vậy, ngón tay Ôn Hủ Hủ lại trắng bệch và cứng đờ một cách mất kiểm soát.
Quả nhiên cô đang ở nhà họ Đỗ.
Làm sao sẽ? Tại sao cô lại đến nơi này?
Không phải cô ở trại chó sao?
Đầu óc Ôn Hủ Hủ hoàn toàn rối bời.
“Nếu không muốn chết thì ngoan ngoãn nằm ở đây, bây giờ Hoắc Tư Tước đã không phải là người trước đây nữa rồi, lần này cháu may mắn sống sót nhưng không có nghĩa là sẽ có lần sau!”
Cuối cùng, Đỗ Hoa Sênh đã để lại cho Ổn Hủ Hủ câu nói này lúc ông ta rời đi.
Ôn Hủ Hủ đờ đẫn.
Thực ra cô thật sự không biết, tại sao mình lại trở về nhà họ Đỗ? Cũng quả thực nhớ rằng người đàn ông đó muốn g**t ch*t mình ở trại chó.
Ôn Hủ Hủ nằm trên gác xép rất lâu.
Cho đến khi, người giúp việc già của nhà họ Đỗ đi lên.
“Dì Đồng, dì có biết tại sao cháu đến đây không?”
“Hả? Ông chủ không nói cho cháu biết sao? Là ông ấy đến tìm cô gia xin cháu về.” Người giúp việc già vẫn gọi Hoắc Tư Tước là cô gia, nhưng nghe thấy Ôn Hủ Hủ hỏi điều này bà ấy rất kỳ lạ.
Ôn Hủ Hủ ngừng lại.
Là cậu tìm Hoắc Tư Tước xin cô về?
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 679“Khụ khụ khụ…”“Tỉnh rồi?”Khoảnh khắc mở mắt ra, Ôn Hủ Hủ chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, buồn nôn đến mỗi suýt nôn ra ngay lập tức.Đỗ Hoa Sênh ở bên cạnh, ngoảnh mặt làm thinh.Khó khăn lắm Ôn Hủ Hủ mới trở lại bình thường, lúc này mới phát hiện ra cậu mình.“Cậu, cậu… sao cậu lại ở đây? Cháu… đang ở đâu đây?”Cô yếu ớt quan sát xung quanh, lúc này mới nhận ra rằng dường như mình không phải ở trại cho, mà đang nằm trong một căn nhà cũ kỹ khá tồi tàn.Đây là…?Bỗng cô nhận ra bình hoa tráng men màu xanh lá cây trên bậu cửa sổ, và những giấy khen viết tên cô dán đầy trên bức tường.“Ở đâu à? Ở âm phủ đấy!”Đỗ Hoa Sênh thật sự nóng nảy, nghe thấy cháu gái vừa tỉnh dậy đã hỏi như vậy thì rất khó chịu cà khịa một câu.Ôn Hủ Hủ không dám nói gì nữa.Người cậu này của cô, từ sau cái chết của Đỗ Quân Hoa con gái mình lần đầu tiên chủ động đến thăm cô, cô đã xúc động đến rơi lệ bởi vì may mắn này nên còn dám mong đợi gì hơn ở ông đây?Vì vậy, giữa cậu và cháu đều im lặng trong một thời gian rất dài.“Đỗ Hoa Sênh, ông còn ở trên đó làm gì đấy? Còn không lăn xuống ăn cơm?”Bỗng, dưới lầu vang lên tiếng trách mắng của mợ Lưu Bội.Nghe vậy, ngón tay Ôn Hủ Hủ lại trắng bệch và cứng đờ một cách mất kiểm soát.Quả nhiên cô đang ở nhà họ Đỗ.Làm sao sẽ? Tại sao cô lại đến nơi này?Không phải cô ở trại chó sao?Đầu óc Ôn Hủ Hủ hoàn toàn rối bời.“Nếu không muốn chết thì ngoan ngoãn nằm ở đây, bây giờ Hoắc Tư Tước đã không phải là người trước đây nữa rồi, lần này cháu may mắn sống sót nhưng không có nghĩa là sẽ có lần sau!”Cuối cùng, Đỗ Hoa Sênh đã để lại cho Ổn Hủ Hủ câu nói này lúc ông ta rời đi.Ôn Hủ Hủ đờ đẫn.Thực ra cô thật sự không biết, tại sao mình lại trở về nhà họ Đỗ? Cũng quả thực nhớ rằng người đàn ông đó muốn g**t ch*t mình ở trại chó.Ôn Hủ Hủ nằm trên gác xép rất lâu.Cho đến khi, người giúp việc già của nhà họ Đỗ đi lên.“Dì Đồng, dì có biết tại sao cháu đến đây không?”“Hả? Ông chủ không nói cho cháu biết sao? Là ông ấy đến tìm cô gia xin cháu về.” Người giúp việc già vẫn gọi Hoắc Tư Tước là cô gia, nhưng nghe thấy Ôn Hủ Hủ hỏi điều này bà ấy rất kỳ lạ.Ôn Hủ Hủ ngừng lại.Là cậu tìm Hoắc Tư Tước xin cô về?