Dù trời vẫn chưa sáng hẳn, nhưng nương theo chút ánh sáng từ bình minh vẫn có thể nhìn rõ cảnh vật ở hai bên.Tống Sở sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.Vừa rồi phòng thí nghiệm bị một làn sóng zombie tấn công, cô cùng tiến sĩ đang ở trung tâm phòng thí nghiệm, lúc đó Giang Bác đang nghiên cứu cổng không gian, bởi vì thế giới của họ đã bị ô nhiễm, cho dù không có zombie thì con người cũng không ở được, cho nên phòng thí nghiệm vẫn luôn một mực nghiên cứu mở ra một không gian mới, hi vọng có thể đưa nhân loại vào một không gian khác để sinh sống.Nhưng thí nghiệm còn chưa kịp hoàn thành, lần này làn sóng zombie ồ ạt tấn công, vị tiến sĩ vẫn luôn yếu ớt dùng hết sức để đem cô kéo vào cổng không gian bán thành phẩm kia.Khi cô tỉnh dậy đã thấy mình đang ở một nơi xa lạ.Hai bên là những hàng cây tươi tốt, nhìn kích thước thì giống như những loại thực vật chưa bị biến đổi được nuôi cấy trong phòng thí nghiệm. Kể từ sau mạt thế, loại cây này đã biến mất, các nhà thực vật học phải tốn không ít…
Chương 157: Chương 157
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60Tác giả: Hồ ĐộTruyện Cung Đấu, Truyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngDù trời vẫn chưa sáng hẳn, nhưng nương theo chút ánh sáng từ bình minh vẫn có thể nhìn rõ cảnh vật ở hai bên.Tống Sở sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.Vừa rồi phòng thí nghiệm bị một làn sóng zombie tấn công, cô cùng tiến sĩ đang ở trung tâm phòng thí nghiệm, lúc đó Giang Bác đang nghiên cứu cổng không gian, bởi vì thế giới của họ đã bị ô nhiễm, cho dù không có zombie thì con người cũng không ở được, cho nên phòng thí nghiệm vẫn luôn một mực nghiên cứu mở ra một không gian mới, hi vọng có thể đưa nhân loại vào một không gian khác để sinh sống.Nhưng thí nghiệm còn chưa kịp hoàn thành, lần này làn sóng zombie ồ ạt tấn công, vị tiến sĩ vẫn luôn yếu ớt dùng hết sức để đem cô kéo vào cổng không gian bán thành phẩm kia.Khi cô tỉnh dậy đã thấy mình đang ở một nơi xa lạ.Hai bên là những hàng cây tươi tốt, nhìn kích thước thì giống như những loại thực vật chưa bị biến đổi được nuôi cấy trong phòng thí nghiệm. Kể từ sau mạt thế, loại cây này đã biến mất, các nhà thực vật học phải tốn không ít… Ngay cả huyện trưởng cũng không thể tùy tiện sử dụng tài nguyên của nhà nước, vậy không phải rất lộn xộn sao?Giang Bác cũng biết chắc chắn không thể lấy được những thứ này mà không có điều kiện.Chỗ này quá nghèo, một chút đồ vật đều có vẻ rất quý giá, hơn nữa cái gì cũng là của tài sản chung.Giang Bác nói ngay: "Tôi có thể trao đổi với các chú, nếu như xe ở các khu vực khác còn cần cải tiến động cơ tôi có thể vẽ giúp một tay. Nếu như không cần cải tiến xe, các người xem thử còn cần cải tiến cái gì hay không."Thư ký Lý: “..." Khẩu khí này thật lớn, giống như muốn cải tiến cái gì đều có thể cải tiến thành công cái đó vậy.Chẳng qua cái này không quan trọng là đồng ý hay từ chối, nhất định phải để huyện trưởng lên tiếng, một người thư ký như ông ta quả thực không dám làm chủ.Dù sao mấy ngày trước còn nghe huyện trưởng nói qua, các huyện khác còn tìm ông ta hỏi thăm chuyện cải tiến động cơ."Nếu không, chúng ta chờ huyện trưởng trở về rồi thương lượng nhé? Trước tiên tôi giúp cậu mang những đồ vật có thể tìm đến đây."Giang Bác gật đầu: "Cũng được, không có sắt thép thì thay bằng tấm ván gỗ, chuẩn bị nhanh một chút, mỗi lần cháu đi bộ đến đây đều rất mệt mỏi."Thư ký Lý rất muốn nói một câu, cậu nhóc quả thực rất giống các ông lớn trong xã hội cũ.Đi mấy bước đã mệt mỏi như vậy, sau này ở trên cương vị cao làm sao gian khổ phấn đấu?Có điều nói cũng không dám nói ra, ngộ nhỡ đắc tội vị thiên tài nhỏ này, làm chậm trễ chuyện trong huyện thì làm sao xử lý.Huyện trưởng Lữ trở về sẽ không tha cho ông ta....Lúc này trong huyện ủy khu vực Vân Sơn, Huyện trưởng Lữ hăng hái đón nhận lời biểu dương của huyện uỷ khu vực.TBCHuyện uỷ khu vực Vân Sơn sau khi biết tình hình cải tiến xe trong huyện Bình An, tỏ vẻ rất tán dương đối với chuyện này."Huyện Bình Anh là huyện chủ động giải quyết khó khăn, các đồng chí huyện Bình An đều là tự lập tự cường, tự lực cánh sinh, không cản trở những đồng chí của tổ chức."Huyện trưởng Lữ cười tươi như hoa.Trong lòng các huyện trưởng khác đều đang chua xót .Trước kia là ghen tị huyện Bình An có mỏ, giống như ông lớn của xã hội cũ nên mới không nghèo, dù cho dân chúng nghèo ở nơi khác đang tăng lên, dân chúng huyện Bình An tốt xấu gì cũng có thể dựa vào cái mỏ này mà sống.Hiện tại chua xót chính là chuyện tốt gì cũng đều bị huyện Bình Anh chiếm, mọi người nhất trí bỏ phiếu để huyện Bình An được cứu tế lương thực muộn nhất, kết quả huyện Bình An lại nằm trong danh sách đầu. Lãnh đạo nói người dân huyện Bình An phải đào mỏ, phải sản xuất thép, rất quan trọng đối với đất nước, phải để bọn họ ăn uống tốt để làm việc.Sau đó mưa nhân tạo tới, lại để huyện Bình An hưởng trước. Lần này lãnh đạo đưa ra lý do bởi vì máy bay người ta bên kia vừa khéo tiện đường, ngay sau đó cho huyện Bình An trận mưa kéo dài hai hôm.Bây giờ, đến xe của huyện Bình An cũng chạy nhanh hơn của họ.Chuyện tốt gì cũng đều để bọn họ chiếm được, có thể không tức giận sao?Sau khi huyện uỷ khu vực khen ngợi xong, còn phê duyệt ban thưởng cho huyện Bình An một ít đồ vật, kèm thêm ban thưởng vật chất và tinh thần cho công nhân tiến hành cải tiến xe.Nhưng khiến Huyện trưởng Lữ vui mừng nhất là, đã làm được điều hứa hẹn với Giang Bác, khu vực không những được thưởng mà còn thưởng thêm cho cậu nhóc?Nhưng mà rất nhanh, Huyện trưởng Lữ không còn cười vui vẻ nữa, huyện uỷ khu vực để cho huyện Bình Anh chia sẻ tài nguyên, cũng trợ giúp cải tiến xe trong các huyện khác.Huyện trưởng Lữ: “..." Giúp thế nào đây, những chiếc xe này cải tiến cũng không phải chuyện đơn giản. Đồng chí Tô Giang Bác nói, tình trạng cải tiến mỗi một loại động cơ đều không giống nhau, phải để cậu nhóc nhìn qua trước sau đó mới có thể quyết định cải tiến như thế nào.
Ngay cả huyện trưởng cũng không thể tùy tiện sử dụng tài nguyên của nhà nước, vậy không phải rất lộn xộn sao?
Giang Bác cũng biết chắc chắn không thể lấy được những thứ này mà không có điều kiện.
Chỗ này quá nghèo, một chút đồ vật đều có vẻ rất quý giá, hơn nữa cái gì cũng là của tài sản chung.
Giang Bác nói ngay: "Tôi có thể trao đổi với các chú, nếu như xe ở các khu vực khác còn cần cải tiến động cơ tôi có thể vẽ giúp một tay. Nếu như không cần cải tiến xe, các người xem thử còn cần cải tiến cái gì hay không."
Thư ký Lý: “..." Khẩu khí này thật lớn, giống như muốn cải tiến cái gì đều có thể cải tiến thành công cái đó vậy.
Chẳng qua cái này không quan trọng là đồng ý hay từ chối, nhất định phải để huyện trưởng lên tiếng, một người thư ký như ông ta quả thực không dám làm chủ.
Dù sao mấy ngày trước còn nghe huyện trưởng nói qua, các huyện khác còn tìm ông ta hỏi thăm chuyện cải tiến động cơ.
"Nếu không, chúng ta chờ huyện trưởng trở về rồi thương lượng nhé? Trước tiên tôi giúp cậu mang những đồ vật có thể tìm đến đây."
Giang Bác gật đầu: "Cũng được, không có sắt thép thì thay bằng tấm ván gỗ, chuẩn bị nhanh một chút, mỗi lần cháu đi bộ đến đây đều rất mệt mỏi."
Thư ký Lý rất muốn nói một câu, cậu nhóc quả thực rất giống các ông lớn trong xã hội cũ.
Đi mấy bước đã mệt mỏi như vậy, sau này ở trên cương vị cao làm sao gian khổ phấn đấu?
Có điều nói cũng không dám nói ra, ngộ nhỡ đắc tội vị thiên tài nhỏ này, làm chậm trễ chuyện trong huyện thì làm sao xử lý.
Huyện trưởng Lữ trở về sẽ không tha cho ông ta.
...
Lúc này trong huyện ủy khu vực Vân Sơn, Huyện trưởng Lữ hăng hái đón nhận lời biểu dương của huyện uỷ khu vực.
TBC
Huyện uỷ khu vực Vân Sơn sau khi biết tình hình cải tiến xe trong huyện Bình An, tỏ vẻ rất tán dương đối với chuyện này.
"Huyện Bình Anh là huyện chủ động giải quyết khó khăn, các đồng chí huyện Bình An đều là tự lập tự cường, tự lực cánh sinh, không cản trở những đồng chí của tổ chức."
Huyện trưởng Lữ cười tươi như hoa.
Trong lòng các huyện trưởng khác đều đang chua xót .
Trước kia là ghen tị huyện Bình An có mỏ, giống như ông lớn của xã hội cũ nên mới không nghèo, dù cho dân chúng nghèo ở nơi khác đang tăng lên, dân chúng huyện Bình An tốt xấu gì cũng có thể dựa vào cái mỏ này mà sống.
Hiện tại chua xót chính là chuyện tốt gì cũng đều bị huyện Bình Anh chiếm, mọi người nhất trí bỏ phiếu để huyện Bình An được cứu tế lương thực muộn nhất, kết quả huyện Bình An lại nằm trong danh sách đầu. Lãnh đạo nói người dân huyện Bình An phải đào mỏ, phải sản xuất thép, rất quan trọng đối với đất nước, phải để bọn họ ăn uống tốt để làm việc.
Sau đó mưa nhân tạo tới, lại để huyện Bình An hưởng trước. Lần này lãnh đạo đưa ra lý do bởi vì máy bay người ta bên kia vừa khéo tiện đường, ngay sau đó cho huyện Bình An trận mưa kéo dài hai hôm.
Bây giờ, đến xe của huyện Bình An cũng chạy nhanh hơn của họ.
Chuyện tốt gì cũng đều để bọn họ chiếm được, có thể không tức giận sao?
Sau khi huyện uỷ khu vực khen ngợi xong, còn phê duyệt ban thưởng cho huyện Bình An một ít đồ vật, kèm thêm ban thưởng vật chất và tinh thần cho công nhân tiến hành cải tiến xe.
Nhưng khiến Huyện trưởng Lữ vui mừng nhất là, đã làm được điều hứa hẹn với Giang Bác, khu vực không những được thưởng mà còn thưởng thêm cho cậu nhóc?
Nhưng mà rất nhanh, Huyện trưởng Lữ không còn cười vui vẻ nữa, huyện uỷ khu vực để cho huyện Bình Anh chia sẻ tài nguyên, cũng trợ giúp cải tiến xe trong các huyện khác.
Huyện trưởng Lữ: “..." Giúp thế nào đây, những chiếc xe này cải tiến cũng không phải chuyện đơn giản. Đồng chí Tô Giang Bác nói, tình trạng cải tiến mỗi một loại động cơ đều không giống nhau, phải để cậu nhóc nhìn qua trước sau đó mới có thể quyết định cải tiến như thế nào.
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60Tác giả: Hồ ĐộTruyện Cung Đấu, Truyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngDù trời vẫn chưa sáng hẳn, nhưng nương theo chút ánh sáng từ bình minh vẫn có thể nhìn rõ cảnh vật ở hai bên.Tống Sở sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.Vừa rồi phòng thí nghiệm bị một làn sóng zombie tấn công, cô cùng tiến sĩ đang ở trung tâm phòng thí nghiệm, lúc đó Giang Bác đang nghiên cứu cổng không gian, bởi vì thế giới của họ đã bị ô nhiễm, cho dù không có zombie thì con người cũng không ở được, cho nên phòng thí nghiệm vẫn luôn một mực nghiên cứu mở ra một không gian mới, hi vọng có thể đưa nhân loại vào một không gian khác để sinh sống.Nhưng thí nghiệm còn chưa kịp hoàn thành, lần này làn sóng zombie ồ ạt tấn công, vị tiến sĩ vẫn luôn yếu ớt dùng hết sức để đem cô kéo vào cổng không gian bán thành phẩm kia.Khi cô tỉnh dậy đã thấy mình đang ở một nơi xa lạ.Hai bên là những hàng cây tươi tốt, nhìn kích thước thì giống như những loại thực vật chưa bị biến đổi được nuôi cấy trong phòng thí nghiệm. Kể từ sau mạt thế, loại cây này đã biến mất, các nhà thực vật học phải tốn không ít… Ngay cả huyện trưởng cũng không thể tùy tiện sử dụng tài nguyên của nhà nước, vậy không phải rất lộn xộn sao?Giang Bác cũng biết chắc chắn không thể lấy được những thứ này mà không có điều kiện.Chỗ này quá nghèo, một chút đồ vật đều có vẻ rất quý giá, hơn nữa cái gì cũng là của tài sản chung.Giang Bác nói ngay: "Tôi có thể trao đổi với các chú, nếu như xe ở các khu vực khác còn cần cải tiến động cơ tôi có thể vẽ giúp một tay. Nếu như không cần cải tiến xe, các người xem thử còn cần cải tiến cái gì hay không."Thư ký Lý: “..." Khẩu khí này thật lớn, giống như muốn cải tiến cái gì đều có thể cải tiến thành công cái đó vậy.Chẳng qua cái này không quan trọng là đồng ý hay từ chối, nhất định phải để huyện trưởng lên tiếng, một người thư ký như ông ta quả thực không dám làm chủ.Dù sao mấy ngày trước còn nghe huyện trưởng nói qua, các huyện khác còn tìm ông ta hỏi thăm chuyện cải tiến động cơ."Nếu không, chúng ta chờ huyện trưởng trở về rồi thương lượng nhé? Trước tiên tôi giúp cậu mang những đồ vật có thể tìm đến đây."Giang Bác gật đầu: "Cũng được, không có sắt thép thì thay bằng tấm ván gỗ, chuẩn bị nhanh một chút, mỗi lần cháu đi bộ đến đây đều rất mệt mỏi."Thư ký Lý rất muốn nói một câu, cậu nhóc quả thực rất giống các ông lớn trong xã hội cũ.Đi mấy bước đã mệt mỏi như vậy, sau này ở trên cương vị cao làm sao gian khổ phấn đấu?Có điều nói cũng không dám nói ra, ngộ nhỡ đắc tội vị thiên tài nhỏ này, làm chậm trễ chuyện trong huyện thì làm sao xử lý.Huyện trưởng Lữ trở về sẽ không tha cho ông ta....Lúc này trong huyện ủy khu vực Vân Sơn, Huyện trưởng Lữ hăng hái đón nhận lời biểu dương của huyện uỷ khu vực.TBCHuyện uỷ khu vực Vân Sơn sau khi biết tình hình cải tiến xe trong huyện Bình An, tỏ vẻ rất tán dương đối với chuyện này."Huyện Bình Anh là huyện chủ động giải quyết khó khăn, các đồng chí huyện Bình An đều là tự lập tự cường, tự lực cánh sinh, không cản trở những đồng chí của tổ chức."Huyện trưởng Lữ cười tươi như hoa.Trong lòng các huyện trưởng khác đều đang chua xót .Trước kia là ghen tị huyện Bình An có mỏ, giống như ông lớn của xã hội cũ nên mới không nghèo, dù cho dân chúng nghèo ở nơi khác đang tăng lên, dân chúng huyện Bình An tốt xấu gì cũng có thể dựa vào cái mỏ này mà sống.Hiện tại chua xót chính là chuyện tốt gì cũng đều bị huyện Bình Anh chiếm, mọi người nhất trí bỏ phiếu để huyện Bình An được cứu tế lương thực muộn nhất, kết quả huyện Bình An lại nằm trong danh sách đầu. Lãnh đạo nói người dân huyện Bình An phải đào mỏ, phải sản xuất thép, rất quan trọng đối với đất nước, phải để bọn họ ăn uống tốt để làm việc.Sau đó mưa nhân tạo tới, lại để huyện Bình An hưởng trước. Lần này lãnh đạo đưa ra lý do bởi vì máy bay người ta bên kia vừa khéo tiện đường, ngay sau đó cho huyện Bình An trận mưa kéo dài hai hôm.Bây giờ, đến xe của huyện Bình An cũng chạy nhanh hơn của họ.Chuyện tốt gì cũng đều để bọn họ chiếm được, có thể không tức giận sao?Sau khi huyện uỷ khu vực khen ngợi xong, còn phê duyệt ban thưởng cho huyện Bình An một ít đồ vật, kèm thêm ban thưởng vật chất và tinh thần cho công nhân tiến hành cải tiến xe.Nhưng khiến Huyện trưởng Lữ vui mừng nhất là, đã làm được điều hứa hẹn với Giang Bác, khu vực không những được thưởng mà còn thưởng thêm cho cậu nhóc?Nhưng mà rất nhanh, Huyện trưởng Lữ không còn cười vui vẻ nữa, huyện uỷ khu vực để cho huyện Bình Anh chia sẻ tài nguyên, cũng trợ giúp cải tiến xe trong các huyện khác.Huyện trưởng Lữ: “..." Giúp thế nào đây, những chiếc xe này cải tiến cũng không phải chuyện đơn giản. Đồng chí Tô Giang Bác nói, tình trạng cải tiến mỗi một loại động cơ đều không giống nhau, phải để cậu nhóc nhìn qua trước sau đó mới có thể quyết định cải tiến như thế nào.