Tác giả:

Dù trời vẫn chưa sáng hẳn, nhưng nương theo chút ánh sáng từ bình minh vẫn có thể nhìn rõ cảnh vật ở hai bên.Tống Sở sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.Vừa rồi phòng thí nghiệm bị một làn sóng zombie tấn công, cô cùng tiến sĩ đang ở trung tâm phòng thí nghiệm, lúc đó Giang Bác đang nghiên cứu cổng không gian, bởi vì thế giới của họ đã bị ô nhiễm, cho dù không có zombie thì con người cũng không ở được, cho nên phòng thí nghiệm vẫn luôn một mực nghiên cứu mở ra một không gian mới, hi vọng có thể đưa nhân loại vào một không gian khác để sinh sống.Nhưng thí nghiệm còn chưa kịp hoàn thành, lần này làn sóng zombie ồ ạt tấn công, vị tiến sĩ vẫn luôn yếu ớt dùng hết sức để đem cô kéo vào cổng không gian bán thành phẩm kia.Khi cô tỉnh dậy đã thấy mình đang ở một nơi xa lạ.Hai bên là những hàng cây tươi tốt, nhìn kích thước thì giống như những loại thực vật chưa bị biến đổi được nuôi cấy trong phòng thí nghiệm. Kể từ sau mạt thế, loại cây này đã biến mất, các nhà thực vật học phải tốn không ít…

Chương 164: Chương 164

Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60Tác giả: Hồ ĐộTruyện Cung Đấu, Truyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngDù trời vẫn chưa sáng hẳn, nhưng nương theo chút ánh sáng từ bình minh vẫn có thể nhìn rõ cảnh vật ở hai bên.Tống Sở sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.Vừa rồi phòng thí nghiệm bị một làn sóng zombie tấn công, cô cùng tiến sĩ đang ở trung tâm phòng thí nghiệm, lúc đó Giang Bác đang nghiên cứu cổng không gian, bởi vì thế giới của họ đã bị ô nhiễm, cho dù không có zombie thì con người cũng không ở được, cho nên phòng thí nghiệm vẫn luôn một mực nghiên cứu mở ra một không gian mới, hi vọng có thể đưa nhân loại vào một không gian khác để sinh sống.Nhưng thí nghiệm còn chưa kịp hoàn thành, lần này làn sóng zombie ồ ạt tấn công, vị tiến sĩ vẫn luôn yếu ớt dùng hết sức để đem cô kéo vào cổng không gian bán thành phẩm kia.Khi cô tỉnh dậy đã thấy mình đang ở một nơi xa lạ.Hai bên là những hàng cây tươi tốt, nhìn kích thước thì giống như những loại thực vật chưa bị biến đổi được nuôi cấy trong phòng thí nghiệm. Kể từ sau mạt thế, loại cây này đã biến mất, các nhà thực vật học phải tốn không ít… Mã Lan cảm động đến rối tinh rối mù, đầu tiên là con trai cho tiền với phiếu, bây giờ đến con gái c*̃ng kiếm tiền.Cảm giác làm mẹ của bà càng ngày càng không có đất dụng võ.Mã Lan và Tô Chí Phong cùng cân nhắc có phải nên mua một ngôi nhà mới hay không.TBCBây giờ trong nhà đã thật sự có tiền, trước đó Tống Sở nhặt thỏi vàng, sau khi đổi tiền cũng không dùng bao nhiêu vẫn dư một khoản rất lớn, lúc đầu lo lắng muốn mua lương thực ở chợ đen, cho rằng phải dùng rất nhiều, kết quả nhà bọn họ lại được ăn lương thực thương phẩm. Mã Lan trở thành công nhân chính thức nên đãi ngộ cũng khá, Tô Chí Phong bây giờ thêm ba ca, mỗi tháng thu nhập cũng nhiều thêm ba đồng, bình thường tiền lương của cặp vợ chồng cũng tiêu không hết.Bây giờ hai đứa nhỏ còn đặc biệt có tương lai, luôn cầm tiền về nhà.Mã Lan cũng cảm thấy tiền này nhiều đến phỏng tay.Hơn nữa, Mã Lan cũng muốn cho các con một môi trường tốt. Phòng này của bọn họ là lúc trước được đơn vị Tô Chí Phong phân cho, bởi vì chỉ có một chỉ tiêu của Tô Chí Phong cho nên diện tích phòng ở không lớn.Bên ký túc xá này quá nhiều người ở, mỗi tối ngoài hành lang đều là tiếng hét ầm ĩ. Hai đứa nhỏ cũng thích học tập, bây giờ con của anh cả và anh hai còn thường xuyên đến nhà cùng viết sách, cái nhà này kiểu gì c*̃ng không thích hợp.Tô Chí Phong nói: "Nhà cửa cũng không dễ mua."Mã Lan nghĩ đến bối cảnh thời đại hiện nay thì bắt đầu ưu sầu.Thời đại này, nhà ở đều do đơn vị phân chia, không thể mua bán. Có thể mua bán cũng chỉ có những căn nhà riêng của dân cư gốc, nhưng nhà như vậy rất ít, người có nhà tự nhiên sẽ không bán. Dù sao ở nơi huyện thành như này, nhà ở và lương thực đều là đồ vật quý giá nhất.Mã Lan vẫn không cam tâm: "Chúng ta thử vận may trước, xem ai có ý tưởng gì về phương diện này hay không. Tôi muốn mua nhà giống như loại nhà của cha mẹ đang ở, nhà có một khoảng sân nhỏ, sau này có thể trồng chút rau trong sân, còn có thể làm cho Sở Sở một cái xích đu. Tôi còn nghĩ làm phòng sách cho hai đứa nhỏ, con nhà chúng ta rất có tương lai như thế, tôi muốn cho bọn nhỏ môi trường tốt nhất."Những ý nghĩ này thật tốt đẹp, Tô Chí Phong nghe cũng khao khát không thôi, ông tưởng tượng trồng nho trong sân, chờ nho chín, bế con gái nhà mình đi hái nho ăn.Chuyện mua nhà này là chuyện lớn, mặc dù còn chưa thấy bóng dáng, nhưng ý tưởng này vẫn phải trao đổi cùng bọn nhỏ.Vì vậy nhân lúc ăn cơm tối, cặp vợ chồng đã nói ý tưởng này với bọn nhỏ.Tống Sở nghe xong, hai mắt sáng lấp lánh."Quá tốt rồi, cuối cùng con cũng có phòng riêng của mình."Trời có mắt rồi, cô đã lớn như vậy, hai đời, cho tới bây giờ chưa từng ngủ trong phòng của mình. Hoàn cảnh trước kia tốt thì tốt, nhưng tiến sĩ muốn cô trông chừng khi đi ngủ, cho nên giường hai người trong cùng một phòng. Bây giờ tiến sĩ đã trưởng thành, không cần cô dỗ dành, có thể tách ra ngủ.Giang Bác có chút không vui.Mã Lan nói: "Tạm thời các con vẫn phải chen chúc một chút, nhà chúng ta mua, khả năng cũng chỉ có thể mua cái có hai phòng."Tống Sở sững sờ: "Mẹ, không đủ tiền sao?" Cô còn có rất nhiều vàng.Mã Lan nói: "Tiền chắc chắn đủ, nhưng nhà ở không dễ mua. Với lại nhà ta nhân khẩu ít, không thể mua nhà quá lớn."Bà tốt xấu gì cũng là người biết lịch sử phát triển, nếu mua nhà quá lớn, sau này bị người ta đem ra bàn tán, vậy thì sẽ phiền phức, ngộ nhỡ bị người ta xem như tiểu tư bản mang ra xử lý thì sao?Cho nên lúc mua nhà cũng chỉ mua hai phòng, cùng lắm thì đến lúc đó lại dùng rèm ngăn cách.Thời đại này đối với phương diện kia c*̃ng không được chú ý nhiều như vậy, rất nhiều nhà ba thế hệ chen chúc bên trong một phòng đấy.

Mã Lan cảm động đến rối tinh rối mù, đầu tiên là con trai cho tiền với phiếu, bây giờ đến con gái c*̃ng kiếm tiền.

Cảm giác làm mẹ của bà càng ngày càng không có đất dụng võ.

Mã Lan và Tô Chí Phong cùng cân nhắc có phải nên mua một ngôi nhà mới hay không.

TBC

Bây giờ trong nhà đã thật sự có tiền, trước đó Tống Sở nhặt thỏi vàng, sau khi đổi tiền cũng không dùng bao nhiêu vẫn dư một khoản rất lớn, lúc đầu lo lắng muốn mua lương thực ở chợ đen, cho rằng phải dùng rất nhiều, kết quả nhà bọn họ lại được ăn lương thực thương phẩm. Mã Lan trở thành công nhân chính thức nên đãi ngộ cũng khá, Tô Chí Phong bây giờ thêm ba ca, mỗi tháng thu nhập cũng nhiều thêm ba đồng, bình thường tiền lương của cặp vợ chồng cũng tiêu không hết.

Bây giờ hai đứa nhỏ còn đặc biệt có tương lai, luôn cầm tiền về nhà.

Mã Lan cũng cảm thấy tiền này nhiều đến phỏng tay.

Hơn nữa, Mã Lan cũng muốn cho các con một môi trường tốt. Phòng này của bọn họ là lúc trước được đơn vị Tô Chí Phong phân cho, bởi vì chỉ có một chỉ tiêu của Tô Chí Phong cho nên diện tích phòng ở không lớn.

Bên ký túc xá này quá nhiều người ở, mỗi tối ngoài hành lang đều là tiếng hét ầm ĩ. Hai đứa nhỏ cũng thích học tập, bây giờ con của anh cả và anh hai còn thường xuyên đến nhà cùng viết sách, cái nhà này kiểu gì c*̃ng không thích hợp.

Tô Chí Phong nói: "Nhà cửa cũng không dễ mua."

Mã Lan nghĩ đến bối cảnh thời đại hiện nay thì bắt đầu ưu sầu.

Thời đại này, nhà ở đều do đơn vị phân chia, không thể mua bán. Có thể mua bán cũng chỉ có những căn nhà riêng của dân cư gốc, nhưng nhà như vậy rất ít, người có nhà tự nhiên sẽ không bán. Dù sao ở nơi huyện thành như này, nhà ở và lương thực đều là đồ vật quý giá nhất.

Mã Lan vẫn không cam tâm: "Chúng ta thử vận may trước, xem ai có ý tưởng gì về phương diện này hay không. Tôi muốn mua nhà giống như loại nhà của cha mẹ đang ở, nhà có một khoảng sân nhỏ, sau này có thể trồng chút rau trong sân, còn có thể làm cho Sở Sở một cái xích đu. Tôi còn nghĩ làm phòng sách cho hai đứa nhỏ, con nhà chúng ta rất có tương lai như thế, tôi muốn cho bọn nhỏ môi trường tốt nhất."

Những ý nghĩ này thật tốt đẹp, Tô Chí Phong nghe cũng khao khát không thôi, ông tưởng tượng trồng nho trong sân, chờ nho chín, bế con gái nhà mình đi hái nho ăn.

Chuyện mua nhà này là chuyện lớn, mặc dù còn chưa thấy bóng dáng, nhưng ý tưởng này vẫn phải trao đổi cùng bọn nhỏ.

Vì vậy nhân lúc ăn cơm tối, cặp vợ chồng đã nói ý tưởng này với bọn nhỏ.

Tống Sở nghe xong, hai mắt sáng lấp lánh.

"Quá tốt rồi, cuối cùng con cũng có phòng riêng của mình."

Trời có mắt rồi, cô đã lớn như vậy, hai đời, cho tới bây giờ chưa từng ngủ trong phòng của mình. Hoàn cảnh trước kia tốt thì tốt, nhưng tiến sĩ muốn cô trông chừng khi đi ngủ, cho nên giường hai người trong cùng một phòng. Bây giờ tiến sĩ đã trưởng thành, không cần cô dỗ dành, có thể tách ra ngủ.

Giang Bác có chút không vui.

Mã Lan nói: "Tạm thời các con vẫn phải chen chúc một chút, nhà chúng ta mua, khả năng cũng chỉ có thể mua cái có hai phòng."

Tống Sở sững sờ: "Mẹ, không đủ tiền sao?" Cô còn có rất nhiều vàng.

Mã Lan nói: "Tiền chắc chắn đủ, nhưng nhà ở không dễ mua. Với lại nhà ta nhân khẩu ít, không thể mua nhà quá lớn."

Bà tốt xấu gì cũng là người biết lịch sử phát triển, nếu mua nhà quá lớn, sau này bị người ta đem ra bàn tán, vậy thì sẽ phiền phức, ngộ nhỡ bị người ta xem như tiểu tư bản mang ra xử lý thì sao?

Cho nên lúc mua nhà cũng chỉ mua hai phòng, cùng lắm thì đến lúc đó lại dùng rèm ngăn cách.

Thời đại này đối với phương diện kia c*̃ng không được chú ý nhiều như vậy, rất nhiều nhà ba thế hệ chen chúc bên trong một phòng đấy.

Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60Tác giả: Hồ ĐộTruyện Cung Đấu, Truyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngDù trời vẫn chưa sáng hẳn, nhưng nương theo chút ánh sáng từ bình minh vẫn có thể nhìn rõ cảnh vật ở hai bên.Tống Sở sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.Vừa rồi phòng thí nghiệm bị một làn sóng zombie tấn công, cô cùng tiến sĩ đang ở trung tâm phòng thí nghiệm, lúc đó Giang Bác đang nghiên cứu cổng không gian, bởi vì thế giới của họ đã bị ô nhiễm, cho dù không có zombie thì con người cũng không ở được, cho nên phòng thí nghiệm vẫn luôn một mực nghiên cứu mở ra một không gian mới, hi vọng có thể đưa nhân loại vào một không gian khác để sinh sống.Nhưng thí nghiệm còn chưa kịp hoàn thành, lần này làn sóng zombie ồ ạt tấn công, vị tiến sĩ vẫn luôn yếu ớt dùng hết sức để đem cô kéo vào cổng không gian bán thành phẩm kia.Khi cô tỉnh dậy đã thấy mình đang ở một nơi xa lạ.Hai bên là những hàng cây tươi tốt, nhìn kích thước thì giống như những loại thực vật chưa bị biến đổi được nuôi cấy trong phòng thí nghiệm. Kể từ sau mạt thế, loại cây này đã biến mất, các nhà thực vật học phải tốn không ít… Mã Lan cảm động đến rối tinh rối mù, đầu tiên là con trai cho tiền với phiếu, bây giờ đến con gái c*̃ng kiếm tiền.Cảm giác làm mẹ của bà càng ngày càng không có đất dụng võ.Mã Lan và Tô Chí Phong cùng cân nhắc có phải nên mua một ngôi nhà mới hay không.TBCBây giờ trong nhà đã thật sự có tiền, trước đó Tống Sở nhặt thỏi vàng, sau khi đổi tiền cũng không dùng bao nhiêu vẫn dư một khoản rất lớn, lúc đầu lo lắng muốn mua lương thực ở chợ đen, cho rằng phải dùng rất nhiều, kết quả nhà bọn họ lại được ăn lương thực thương phẩm. Mã Lan trở thành công nhân chính thức nên đãi ngộ cũng khá, Tô Chí Phong bây giờ thêm ba ca, mỗi tháng thu nhập cũng nhiều thêm ba đồng, bình thường tiền lương của cặp vợ chồng cũng tiêu không hết.Bây giờ hai đứa nhỏ còn đặc biệt có tương lai, luôn cầm tiền về nhà.Mã Lan cũng cảm thấy tiền này nhiều đến phỏng tay.Hơn nữa, Mã Lan cũng muốn cho các con một môi trường tốt. Phòng này của bọn họ là lúc trước được đơn vị Tô Chí Phong phân cho, bởi vì chỉ có một chỉ tiêu của Tô Chí Phong cho nên diện tích phòng ở không lớn.Bên ký túc xá này quá nhiều người ở, mỗi tối ngoài hành lang đều là tiếng hét ầm ĩ. Hai đứa nhỏ cũng thích học tập, bây giờ con của anh cả và anh hai còn thường xuyên đến nhà cùng viết sách, cái nhà này kiểu gì c*̃ng không thích hợp.Tô Chí Phong nói: "Nhà cửa cũng không dễ mua."Mã Lan nghĩ đến bối cảnh thời đại hiện nay thì bắt đầu ưu sầu.Thời đại này, nhà ở đều do đơn vị phân chia, không thể mua bán. Có thể mua bán cũng chỉ có những căn nhà riêng của dân cư gốc, nhưng nhà như vậy rất ít, người có nhà tự nhiên sẽ không bán. Dù sao ở nơi huyện thành như này, nhà ở và lương thực đều là đồ vật quý giá nhất.Mã Lan vẫn không cam tâm: "Chúng ta thử vận may trước, xem ai có ý tưởng gì về phương diện này hay không. Tôi muốn mua nhà giống như loại nhà của cha mẹ đang ở, nhà có một khoảng sân nhỏ, sau này có thể trồng chút rau trong sân, còn có thể làm cho Sở Sở một cái xích đu. Tôi còn nghĩ làm phòng sách cho hai đứa nhỏ, con nhà chúng ta rất có tương lai như thế, tôi muốn cho bọn nhỏ môi trường tốt nhất."Những ý nghĩ này thật tốt đẹp, Tô Chí Phong nghe cũng khao khát không thôi, ông tưởng tượng trồng nho trong sân, chờ nho chín, bế con gái nhà mình đi hái nho ăn.Chuyện mua nhà này là chuyện lớn, mặc dù còn chưa thấy bóng dáng, nhưng ý tưởng này vẫn phải trao đổi cùng bọn nhỏ.Vì vậy nhân lúc ăn cơm tối, cặp vợ chồng đã nói ý tưởng này với bọn nhỏ.Tống Sở nghe xong, hai mắt sáng lấp lánh."Quá tốt rồi, cuối cùng con cũng có phòng riêng của mình."Trời có mắt rồi, cô đã lớn như vậy, hai đời, cho tới bây giờ chưa từng ngủ trong phòng của mình. Hoàn cảnh trước kia tốt thì tốt, nhưng tiến sĩ muốn cô trông chừng khi đi ngủ, cho nên giường hai người trong cùng một phòng. Bây giờ tiến sĩ đã trưởng thành, không cần cô dỗ dành, có thể tách ra ngủ.Giang Bác có chút không vui.Mã Lan nói: "Tạm thời các con vẫn phải chen chúc một chút, nhà chúng ta mua, khả năng cũng chỉ có thể mua cái có hai phòng."Tống Sở sững sờ: "Mẹ, không đủ tiền sao?" Cô còn có rất nhiều vàng.Mã Lan nói: "Tiền chắc chắn đủ, nhưng nhà ở không dễ mua. Với lại nhà ta nhân khẩu ít, không thể mua nhà quá lớn."Bà tốt xấu gì cũng là người biết lịch sử phát triển, nếu mua nhà quá lớn, sau này bị người ta đem ra bàn tán, vậy thì sẽ phiền phức, ngộ nhỡ bị người ta xem như tiểu tư bản mang ra xử lý thì sao?Cho nên lúc mua nhà cũng chỉ mua hai phòng, cùng lắm thì đến lúc đó lại dùng rèm ngăn cách.Thời đại này đối với phương diện kia c*̃ng không được chú ý nhiều như vậy, rất nhiều nhà ba thế hệ chen chúc bên trong một phòng đấy.

Chương 164: Chương 164