Tác giả:

Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…

Chương 484

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 484Trong lò luyện đan, tiếng khóc than của những đứa trẻ vang lên không ngừng rồi dần dần hoà vào với linh hồn của Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi. Linh hồn lực của bọn họ cũng mạnh dần lên trong quá trình này.Đối với bọn họ mà nói thì đây có lẽ là một tạo hoá. Có điều dù là vậy thì hiện giờ điều quan trọng hơn cả đó là bọn họ phải sống sót ra được khỏi đây.Diệp Thành ngồi khoanh chân, mở mắt ra, trong ánh mắt còn có ánh sáng loé qua: “Thời cơ đến rồi”.Nghe vậy, Thượng Quan Ngọc Nhi cũng mở mắt ra, hít vào một hơi thật sâu nhìn sang Diệp Thành.“Cô có trận pháp trói buộc con người hay linh phù nào không?”, Diệp Thành nhìn sang Thượng Quan Ngọc Nhi.Thượng Quan Ngọc Nhi bặm môi, hai, ba giây sau mới lấy một đạo linh phù đưa cho Diệp Thành: “Đây chính là Huyền Cấp Phọc Tiên Trận Phù, bên trong phong ấn Khốn Nhân Pháp Trận của của nhà Thượng Quan ta”.“Có thể giam giữ tu sĩ ở cảnh giới Không Minh trong bao lâu?”“Nhiều nhất mười giây”.“Chuẩn bị tinh thần xông ra ngoài”, Diệp Thành liếc nhìn Thượng Quan Ngọc Nhi.Ừm!Thượng Quan Ngọc Nhi khẽ gật đầu, luồng sức mạnh trong cơ thể hội tụ, chỉ đợi giây phút xông phá.Phía này, Diệp Thành đã triệu gọi Tử Huyên cho nó đem tấm linh phù thứ hai của Kỳ Môn Khốn Thiên Trận kết hợp với trận phù Phọc Tiên cấp Huyền của Thượng Quan Ngọc Nhi. Còn hắn lật tay lấy ra roi sắt chuyên đánh vào linh hồn con người.Giây phút sau đó, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, trong ánh mắt còn mang theo ánh sáng sắc lạnh.Ra tay!Sau tiếng hét đó, Tử Huyên giây trước còn đang đứng yên bất động thì giây phút này bay ra khỏi lò luyện đan xông về phía lão già mặc áo bào tím.Ừm!Thấy bên trong lò có kẻ xông ra, lão ta cau mày: “Trong lò luyện đan sao lại có kẻ thứ ba?”“Không đúng, là hình nộm”, sau giây phút thắc mắc đó, lão ta chợt nheo mắt lại.“Đáng chết”, thấy Tử Huyên xông ra, sắc mặt lão già mặc đồ tím tối sầm cả lại.Vào đúng giây phút quan trọng, lão ta bắt buộc phải ngừng việc đẩy linh hồn vào, sau đó huyễn hoá ra bàn tay bóp về phía Tử Huyên: “Một hình nộm mà cũng đòi tấn công ta?”Thế nhưng đúng lúc lão ta định tiêu diệt Tử Huyên thì Diệp Thành ở trong lò luyện đan đã quất roi sắt nện vào vách lò.Bang!Tiếng kim loại va vào nhau vang lên chói tai, vì lò luyện đan không chỉ dùng để luyện đan mà còn là binh khí của lão già kia, cũng bởi linh hồn và binh khí tương thông nên linh hồn của lão ta bị tổn thương, trong đầu bắt đầu dội lên cơn đau, bàn tay lão vừa vươn ra đã phải ngừng lại.Keng! Keng! Keng!Âm thanh trong lò luyện đan vang lên không dứt, Diệp Thành cứ thế quất liền mười mấy roi.Phía này, lão già mặc đồ tím vừa tỉnh táo lại thì lại lần nữa chìm vào cơn choáng váng.Lúc này, Tử Huyên đã đem Kỳ Môn Khốn Thiên Trận và Huyền Cấp Phọc Tiên Trận ra, mục tiêu chính là lão già kia.

Chương 484

Trong lò luyện đan, tiếng khóc than của những đứa trẻ vang lên không ngừng rồi dần dần hoà vào với linh hồn của Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi. Linh hồn lực của bọn họ cũng mạnh dần lên trong quá trình này.

Đối với bọn họ mà nói thì đây có lẽ là một tạo hoá. Có điều dù là vậy thì hiện giờ điều quan trọng hơn cả đó là bọn họ phải sống sót ra được khỏi đây.

Diệp Thành ngồi khoanh chân, mở mắt ra, trong ánh mắt còn có ánh sáng loé qua: “Thời cơ đến rồi”.

Nghe vậy, Thượng Quan Ngọc Nhi cũng mở mắt ra, hít vào một hơi thật sâu nhìn sang Diệp Thành.

“Cô có trận pháp trói buộc con người hay linh phù nào không?”, Diệp Thành nhìn sang Thượng Quan Ngọc Nhi.

Thượng Quan Ngọc Nhi bặm môi, hai, ba giây sau mới lấy một đạo linh phù đưa cho Diệp Thành: “Đây chính là Huyền Cấp Phọc Tiên Trận Phù, bên trong phong ấn Khốn Nhân Pháp Trận của của nhà Thượng Quan ta”.

“Có thể giam giữ tu sĩ ở cảnh giới Không Minh trong bao lâu?”

“Nhiều nhất mười giây”.

“Chuẩn bị tinh thần xông ra ngoài”, Diệp Thành liếc nhìn Thượng Quan Ngọc Nhi.

Ừm!

Thượng Quan Ngọc Nhi khẽ gật đầu, luồng sức mạnh trong cơ thể hội tụ, chỉ đợi giây phút xông phá.

Phía này, Diệp Thành đã triệu gọi Tử Huyên cho nó đem tấm linh phù thứ hai của Kỳ Môn Khốn Thiên Trận kết hợp với trận phù Phọc Tiên cấp Huyền của Thượng Quan Ngọc Nhi. Còn hắn lật tay lấy ra roi sắt chuyên đánh vào linh hồn con người.

Giây phút sau đó, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, trong ánh mắt còn mang theo ánh sáng sắc lạnh.

Ra tay!

Sau tiếng hét đó, Tử Huyên giây trước còn đang đứng yên bất động thì giây phút này bay ra khỏi lò luyện đan xông về phía lão già mặc áo bào tím.

Ừm!

Thấy bên trong lò có kẻ xông ra, lão ta cau mày: “Trong lò luyện đan sao lại có kẻ thứ ba?”

“Không đúng, là hình nộm”, sau giây phút thắc mắc đó, lão ta chợt nheo mắt lại.

“Đáng chết”, thấy Tử Huyên xông ra, sắc mặt lão già mặc đồ tím tối sầm cả lại.

Vào đúng giây phút quan trọng, lão ta bắt buộc phải ngừng việc đẩy linh hồn vào, sau đó huyễn hoá ra bàn tay bóp về phía Tử Huyên: “Một hình nộm mà cũng đòi tấn công ta?”

Thế nhưng đúng lúc lão ta định tiêu diệt Tử Huyên thì Diệp Thành ở trong lò luyện đan đã quất roi sắt nện vào vách lò.

Bang!

Tiếng kim loại va vào nhau vang lên chói tai, vì lò luyện đan không chỉ dùng để luyện đan mà còn là binh khí của lão già kia, cũng bởi linh hồn và binh khí tương thông nên linh hồn của lão ta bị tổn thương, trong đầu bắt đầu dội lên cơn đau, bàn tay lão vừa vươn ra đã phải ngừng lại.

Keng! Keng! Keng!

Âm thanh trong lò luyện đan vang lên không dứt, Diệp Thành cứ thế quất liền mười mấy roi.

Phía này, lão già mặc đồ tím vừa tỉnh táo lại thì lại lần nữa chìm vào cơn choáng váng.

Lúc này, Tử Huyên đã đem Kỳ Môn Khốn Thiên Trận và Huyền Cấp Phọc Tiên Trận ra, mục tiêu chính là lão già kia.

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 484Trong lò luyện đan, tiếng khóc than của những đứa trẻ vang lên không ngừng rồi dần dần hoà vào với linh hồn của Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi. Linh hồn lực của bọn họ cũng mạnh dần lên trong quá trình này.Đối với bọn họ mà nói thì đây có lẽ là một tạo hoá. Có điều dù là vậy thì hiện giờ điều quan trọng hơn cả đó là bọn họ phải sống sót ra được khỏi đây.Diệp Thành ngồi khoanh chân, mở mắt ra, trong ánh mắt còn có ánh sáng loé qua: “Thời cơ đến rồi”.Nghe vậy, Thượng Quan Ngọc Nhi cũng mở mắt ra, hít vào một hơi thật sâu nhìn sang Diệp Thành.“Cô có trận pháp trói buộc con người hay linh phù nào không?”, Diệp Thành nhìn sang Thượng Quan Ngọc Nhi.Thượng Quan Ngọc Nhi bặm môi, hai, ba giây sau mới lấy một đạo linh phù đưa cho Diệp Thành: “Đây chính là Huyền Cấp Phọc Tiên Trận Phù, bên trong phong ấn Khốn Nhân Pháp Trận của của nhà Thượng Quan ta”.“Có thể giam giữ tu sĩ ở cảnh giới Không Minh trong bao lâu?”“Nhiều nhất mười giây”.“Chuẩn bị tinh thần xông ra ngoài”, Diệp Thành liếc nhìn Thượng Quan Ngọc Nhi.Ừm!Thượng Quan Ngọc Nhi khẽ gật đầu, luồng sức mạnh trong cơ thể hội tụ, chỉ đợi giây phút xông phá.Phía này, Diệp Thành đã triệu gọi Tử Huyên cho nó đem tấm linh phù thứ hai của Kỳ Môn Khốn Thiên Trận kết hợp với trận phù Phọc Tiên cấp Huyền của Thượng Quan Ngọc Nhi. Còn hắn lật tay lấy ra roi sắt chuyên đánh vào linh hồn con người.Giây phút sau đó, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, trong ánh mắt còn mang theo ánh sáng sắc lạnh.Ra tay!Sau tiếng hét đó, Tử Huyên giây trước còn đang đứng yên bất động thì giây phút này bay ra khỏi lò luyện đan xông về phía lão già mặc áo bào tím.Ừm!Thấy bên trong lò có kẻ xông ra, lão ta cau mày: “Trong lò luyện đan sao lại có kẻ thứ ba?”“Không đúng, là hình nộm”, sau giây phút thắc mắc đó, lão ta chợt nheo mắt lại.“Đáng chết”, thấy Tử Huyên xông ra, sắc mặt lão già mặc đồ tím tối sầm cả lại.Vào đúng giây phút quan trọng, lão ta bắt buộc phải ngừng việc đẩy linh hồn vào, sau đó huyễn hoá ra bàn tay bóp về phía Tử Huyên: “Một hình nộm mà cũng đòi tấn công ta?”Thế nhưng đúng lúc lão ta định tiêu diệt Tử Huyên thì Diệp Thành ở trong lò luyện đan đã quất roi sắt nện vào vách lò.Bang!Tiếng kim loại va vào nhau vang lên chói tai, vì lò luyện đan không chỉ dùng để luyện đan mà còn là binh khí của lão già kia, cũng bởi linh hồn và binh khí tương thông nên linh hồn của lão ta bị tổn thương, trong đầu bắt đầu dội lên cơn đau, bàn tay lão vừa vươn ra đã phải ngừng lại.Keng! Keng! Keng!Âm thanh trong lò luyện đan vang lên không dứt, Diệp Thành cứ thế quất liền mười mấy roi.Phía này, lão già mặc đồ tím vừa tỉnh táo lại thì lại lần nữa chìm vào cơn choáng váng.Lúc này, Tử Huyên đã đem Kỳ Môn Khốn Thiên Trận và Huyền Cấp Phọc Tiên Trận ra, mục tiêu chính là lão già kia.

Chương 484