Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 485
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 485Rầm!Kỳ Môn Khốn Thiên Trận được giải phong ấn trước, bốn đạo linh quang hiển hiện chiếu rọi xuống mặt đất, chiếu xuyên lên bầu trời, bên trên còn có phù văn hiển hiện, trong chốc lát đan xen vào nhau tụ thành một đại trận.“Kỳ môn khốn thiên trận”, lão già mặc đồ tím lạnh giọng như thể biết đến Kỳ Môn Khốn Thiên Trận này.Vù!Trong chốc lát, Phọc Tiên Trận cũng xuất hiện, vả lại cảnh tượng vô cùng hoành tráng, có chín đường sáng chiếu lên trời cao, chiếu rọi mặt đất, hội tụ thành cả trận pháp trói người khủng khiếp.“Khốn Tiên Trận huyền cấp”, lão già mặc đồ tím tối sầm mặt lại, có vẻ như lão ta cũng biết trận pháp này của nhà Thượng Quan.Tiếp sau đó, hai trận pháp cùng xuất hiện trói lão ta ở giữa.“Chính là lúc này”, khi mọi thứ đã trong tầm kiểm soát, Diệp Thành bay ra khỏi lò luyện đan, Thượng Quan Ngọc Nhi cũng bay ra ngoài.“Các người…”, thấy Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi lần lượt bay ra ngoài, lão già mặc đồ tím khuôn mặt vốn đã tối sầm cả lại thì lúc này trông lại càng tôi độc hơn. Lão ta mất bao nhiêu thời gian và công sức như vậy nhưng không ngờ vào đúng thời khắc quan trọng lại xảy ra biến cố, là một tu sĩ ở cảnh giới Không Minh, lão ta lại bị hai kẻ tiểu bối gài bẫy.“Đi”, Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi không chậm trễ, bay nhanh vào trong rừng rậm.“Đứng lại”, lão già kia lạnh giọng định đuổi theo nhưng đã bị cả hai trận pháp kia trói chân lại.“Trận pháp thế này mà cũng đòi ngăn ta lại sao?”, lão ta điên cuồng, tung chưởng đánh vào hai trận pháp kia, trận pháp rung lên liên hồi, suýt chút nữa thì bị phá vỡ.“Lão ta ở cảnh giới Không Minh, không ngăn được lão ấy lâu đâu”, trong rừng rậm, Diệp Thành vừa nhanh chóng bỏ trốn vừa không quên liếc về phía sau, sắc mặt khó coi thấy rõ.“Là sống hay chết phải xem tạo hoá rồi”.“Đi”.Rầm!Cả hai người chưa đi được bao lâu thì phía sau đã vang lên tiếng động rầm trời, Kỳ Môn Khốn Thiên Trần và Huyền Cấp Phọc Tiên Trận đều bị lão già kia công phá. Uy lực của một kẻ ở cảnh giới Không Minh quá mạnh, lò luyện đan kia cũng theo đó mà bay lên trời, huyết mang kinh người phóng ra đủ để làm sụt cả một ngọn núi.“Các ngươi chạy nổi không?”, giọng nói lạnh lùng thậm chí là gằn lên, lão già mặc đồ tím di chuyển như một đạo thần hồng truy sát về phía trước.Cảm nhận được lão ta đang đuổi theo sau, Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi biến sắc, mồ hôi nhễ nhại thấm ướt bộ y phục.“Sư phụ, cứu con”, Diệp Thành lấy truyền âm phù ra, th* d*c hét vào trong đó.“Tam thúc công, cứu con”, Thượng Quan Ngọc Nhi ở bên cũng lấy linh phù giống với Diệp Thành ra, vội hét vào trong.Ừm?Lúc này, Sở Huyên đang ngự không phi hành phát hiện linh phù sáng lên thì lấy ra, linh phù này là loại truyền âm nghìn dặm, tương thông với truyền âm phù của Diệp Thành.“Sư phụ, cứu con”, đột nhiên, bên trong truyền âm phù vang lên giọng nói gấp gáp của Diệp Thành.“Sư muội, là Diệp Thành sao?”, mấy người phía Dương Đỉnh Thiên ở bên cũng nhìn sang Sở Huyên.“Là Diệp Thành”.
Chương 485
Rầm!
Kỳ Môn Khốn Thiên Trận được giải phong ấn trước, bốn đạo linh quang hiển hiện chiếu rọi xuống mặt đất, chiếu xuyên lên bầu trời, bên trên còn có phù văn hiển hiện, trong chốc lát đan xen vào nhau tụ thành một đại trận.
“Kỳ môn khốn thiên trận”, lão già mặc đồ tím lạnh giọng như thể biết đến Kỳ Môn Khốn Thiên Trận này.
Vù!
Trong chốc lát, Phọc Tiên Trận cũng xuất hiện, vả lại cảnh tượng vô cùng hoành tráng, có chín đường sáng chiếu lên trời cao, chiếu rọi mặt đất, hội tụ thành cả trận pháp trói người khủng khiếp.
“Khốn Tiên Trận huyền cấp”, lão già mặc đồ tím tối sầm mặt lại, có vẻ như lão ta cũng biết trận pháp này của nhà Thượng Quan.
Tiếp sau đó, hai trận pháp cùng xuất hiện trói lão ta ở giữa.
“Chính là lúc này”, khi mọi thứ đã trong tầm kiểm soát, Diệp Thành bay ra khỏi lò luyện đan, Thượng Quan Ngọc Nhi cũng bay ra ngoài.
“Các người…”, thấy Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi lần lượt bay ra ngoài, lão già mặc đồ tím khuôn mặt vốn đã tối sầm cả lại thì lúc này trông lại càng tôi độc hơn. Lão ta mất bao nhiêu thời gian và công sức như vậy nhưng không ngờ vào đúng thời khắc quan trọng lại xảy ra biến cố, là một tu sĩ ở cảnh giới Không Minh, lão ta lại bị hai kẻ tiểu bối gài bẫy.
“Đi”, Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi không chậm trễ, bay nhanh vào trong rừng rậm.
“Đứng lại”, lão già kia lạnh giọng định đuổi theo nhưng đã bị cả hai trận pháp kia trói chân lại.
“Trận pháp thế này mà cũng đòi ngăn ta lại sao?”, lão ta điên cuồng, tung chưởng đánh vào hai trận pháp kia, trận pháp rung lên liên hồi, suýt chút nữa thì bị phá vỡ.
“Lão ta ở cảnh giới Không Minh, không ngăn được lão ấy lâu đâu”, trong rừng rậm, Diệp Thành vừa nhanh chóng bỏ trốn vừa không quên liếc về phía sau, sắc mặt khó coi thấy rõ.
“Là sống hay chết phải xem tạo hoá rồi”.
“Đi”.
Rầm!
Cả hai người chưa đi được bao lâu thì phía sau đã vang lên tiếng động rầm trời, Kỳ Môn Khốn Thiên Trần và Huyền Cấp Phọc Tiên Trận đều bị lão già kia công phá. Uy lực của một kẻ ở cảnh giới Không Minh quá mạnh, lò luyện đan kia cũng theo đó mà bay lên trời, huyết mang kinh người phóng ra đủ để làm sụt cả một ngọn núi.
“Các ngươi chạy nổi không?”, giọng nói lạnh lùng thậm chí là gằn lên, lão già mặc đồ tím di chuyển như một đạo thần hồng truy sát về phía trước.
Cảm nhận được lão ta đang đuổi theo sau, Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi biến sắc, mồ hôi nhễ nhại thấm ướt bộ y phục.
“Sư phụ, cứu con”, Diệp Thành lấy truyền âm phù ra, th* d*c hét vào trong đó.
“Tam thúc công, cứu con”, Thượng Quan Ngọc Nhi ở bên cũng lấy linh phù giống với Diệp Thành ra, vội hét vào trong.
Ừm?
Lúc này, Sở Huyên đang ngự không phi hành phát hiện linh phù sáng lên thì lấy ra, linh phù này là loại truyền âm nghìn dặm, tương thông với truyền âm phù của Diệp Thành.
“Sư phụ, cứu con”, đột nhiên, bên trong truyền âm phù vang lên giọng nói gấp gáp của Diệp Thành.
“Sư muội, là Diệp Thành sao?”, mấy người phía Dương Đỉnh Thiên ở bên cũng nhìn sang Sở Huyên.
“Là Diệp Thành”.
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 485Rầm!Kỳ Môn Khốn Thiên Trận được giải phong ấn trước, bốn đạo linh quang hiển hiện chiếu rọi xuống mặt đất, chiếu xuyên lên bầu trời, bên trên còn có phù văn hiển hiện, trong chốc lát đan xen vào nhau tụ thành một đại trận.“Kỳ môn khốn thiên trận”, lão già mặc đồ tím lạnh giọng như thể biết đến Kỳ Môn Khốn Thiên Trận này.Vù!Trong chốc lát, Phọc Tiên Trận cũng xuất hiện, vả lại cảnh tượng vô cùng hoành tráng, có chín đường sáng chiếu lên trời cao, chiếu rọi mặt đất, hội tụ thành cả trận pháp trói người khủng khiếp.“Khốn Tiên Trận huyền cấp”, lão già mặc đồ tím tối sầm mặt lại, có vẻ như lão ta cũng biết trận pháp này của nhà Thượng Quan.Tiếp sau đó, hai trận pháp cùng xuất hiện trói lão ta ở giữa.“Chính là lúc này”, khi mọi thứ đã trong tầm kiểm soát, Diệp Thành bay ra khỏi lò luyện đan, Thượng Quan Ngọc Nhi cũng bay ra ngoài.“Các người…”, thấy Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi lần lượt bay ra ngoài, lão già mặc đồ tím khuôn mặt vốn đã tối sầm cả lại thì lúc này trông lại càng tôi độc hơn. Lão ta mất bao nhiêu thời gian và công sức như vậy nhưng không ngờ vào đúng thời khắc quan trọng lại xảy ra biến cố, là một tu sĩ ở cảnh giới Không Minh, lão ta lại bị hai kẻ tiểu bối gài bẫy.“Đi”, Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi không chậm trễ, bay nhanh vào trong rừng rậm.“Đứng lại”, lão già kia lạnh giọng định đuổi theo nhưng đã bị cả hai trận pháp kia trói chân lại.“Trận pháp thế này mà cũng đòi ngăn ta lại sao?”, lão ta điên cuồng, tung chưởng đánh vào hai trận pháp kia, trận pháp rung lên liên hồi, suýt chút nữa thì bị phá vỡ.“Lão ta ở cảnh giới Không Minh, không ngăn được lão ấy lâu đâu”, trong rừng rậm, Diệp Thành vừa nhanh chóng bỏ trốn vừa không quên liếc về phía sau, sắc mặt khó coi thấy rõ.“Là sống hay chết phải xem tạo hoá rồi”.“Đi”.Rầm!Cả hai người chưa đi được bao lâu thì phía sau đã vang lên tiếng động rầm trời, Kỳ Môn Khốn Thiên Trần và Huyền Cấp Phọc Tiên Trận đều bị lão già kia công phá. Uy lực của một kẻ ở cảnh giới Không Minh quá mạnh, lò luyện đan kia cũng theo đó mà bay lên trời, huyết mang kinh người phóng ra đủ để làm sụt cả một ngọn núi.“Các ngươi chạy nổi không?”, giọng nói lạnh lùng thậm chí là gằn lên, lão già mặc đồ tím di chuyển như một đạo thần hồng truy sát về phía trước.Cảm nhận được lão ta đang đuổi theo sau, Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi biến sắc, mồ hôi nhễ nhại thấm ướt bộ y phục.“Sư phụ, cứu con”, Diệp Thành lấy truyền âm phù ra, th* d*c hét vào trong đó.“Tam thúc công, cứu con”, Thượng Quan Ngọc Nhi ở bên cũng lấy linh phù giống với Diệp Thành ra, vội hét vào trong.Ừm?Lúc này, Sở Huyên đang ngự không phi hành phát hiện linh phù sáng lên thì lấy ra, linh phù này là loại truyền âm nghìn dặm, tương thông với truyền âm phù của Diệp Thành.“Sư phụ, cứu con”, đột nhiên, bên trong truyền âm phù vang lên giọng nói gấp gáp của Diệp Thành.“Sư muội, là Diệp Thành sao?”, mấy người phía Dương Đỉnh Thiên ở bên cũng nhìn sang Sở Huyên.“Là Diệp Thành”.