"Tất cả đàn ông trên đời này đều là những tên giả dối " Một cô gái đang ngồi trong quán bar với cô bạn thân nhất của mình. Cô vừa bị người yêu đá. Hắn nói cô không lãng mạng, không đáp ứng đủ yêu cầu của hắn về một cô bạn gái lý tưởng. Thế đấy, tình yêu 10 năm của cô đi tong. "Ừ đúng, bọn họ đều khốn nạn như nhau. Mà cậu say rồi, chúng ta về thôi." Cô bạn thân của cô cố gắn lôi cô về nhưng không được. Đã thế lại còn bị cô xô cho ngã Cô vùng vẫy. Hét lên: " Hôm nay chị đây phải tìm được một em tiểu thịt tươi kkk." Cô bạn thân mải mê nhặt đồ thì không biết trời xui đất khiến thế nào cô lại đi lạc vào một căn phòng tối om. Nhìn lên nhìn xuống, chắc do men rượu nên lúc này cô mạnh miệng gớm: " Có tiểu thịt tươi nào ở đây không ra tiếp đại bà đây. Nhanh lên không bà đây đổi ý." Đột nhiên cô nhìn cũng chẳng rõ lắm, một thân ảnh ư là đẹp trai đang nằm ở đó. Trên chiếc giường lớn xa hoa. Không biết trời xui đất khiến thế nào cô lại tiến lại gần lay lay hắn: " Tiểu thịt tươi, dậy tiếp đãi bà…
Chương 32: 32: Giang Hồ Cứu Nguy
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!Tác giả: Min NguyễnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Tất cả đàn ông trên đời này đều là những tên giả dối " Một cô gái đang ngồi trong quán bar với cô bạn thân nhất của mình. Cô vừa bị người yêu đá. Hắn nói cô không lãng mạng, không đáp ứng đủ yêu cầu của hắn về một cô bạn gái lý tưởng. Thế đấy, tình yêu 10 năm của cô đi tong. "Ừ đúng, bọn họ đều khốn nạn như nhau. Mà cậu say rồi, chúng ta về thôi." Cô bạn thân của cô cố gắn lôi cô về nhưng không được. Đã thế lại còn bị cô xô cho ngã Cô vùng vẫy. Hét lên: " Hôm nay chị đây phải tìm được một em tiểu thịt tươi kkk." Cô bạn thân mải mê nhặt đồ thì không biết trời xui đất khiến thế nào cô lại đi lạc vào một căn phòng tối om. Nhìn lên nhìn xuống, chắc do men rượu nên lúc này cô mạnh miệng gớm: " Có tiểu thịt tươi nào ở đây không ra tiếp đại bà đây. Nhanh lên không bà đây đổi ý." Đột nhiên cô nhìn cũng chẳng rõ lắm, một thân ảnh ư là đẹp trai đang nằm ở đó. Trên chiếc giường lớn xa hoa. Không biết trời xui đất khiến thế nào cô lại tiến lại gần lay lay hắn: " Tiểu thịt tươi, dậy tiếp đãi bà… Đoàn phu nhân nhìn người nọ rồi nói:"Nó đồng ý cưới rồi.Anh định thưởng cho tôi gì đây? Tôi ở Thẩm gia đã lâu rồi, ông ta vốn chỉ đụng vào tôi có một lần, đứa con này cũng chẳng phải của ông ta mà là của anh đấy."Người đan ông nọ ôm eo vị phu nhân trẻ rồi nói:"Em cần gì gấp như vậy, bây giờ chúng ta liền tới nơi riêng của chúng ta."Bọn họ rời đi, cũng chả biết đi đâu nhưng chính xác là làm một điều đáng kinh tởm."Khương thư kí, cảm giác được giảm đốc chăm sóc có gì lạ không? Có gì mới không kể tôi nghe với đi."Thẩm Giai Kì, cô thư kí của phó giám đốc Tần vừa pha cà phê vừa nhìn Viên Viên rồi hỏi bằng giọng rất chi là hưng phấn.Viên Viên cũng có chút đến chịu với cô gái này.Từ lúc cô ra khỏi phòng giám đốc, cô ấy đã không ngừng xoay quanh cô mà hỏi biết bao thứ trên trời dưới biển nào là:Phòng giám đốc như nào, có đẹp không?, Cô thấy giảm đốc như nào?, và vân vân mây mây câu hỏi khác.Truyện Cung ĐấuViên Viên cũng đến bất lực, chỉ ậm ừ cho qua, trốn vào văn phòng của Thành Hạo, ngồi vào bàn thư kí mới hết ồn được.Ting ting"Viên Viên, nhanh cứu viện, giám đốc sắp giết người, nhanh cứu viện."Dưới phòng maketing, một bầu không khí trầm lặng bao trùm.Thành Hạo ngồi ngay ngắn trước ghế trưởng phòng, lật lật tài liệu.Càng lật vẻ mặt càng khó chịu.Trường phòng maketing bị uy áp kia làm cho hoảng loạn, không sắp xếp được ngôn từ, lắp bắp nói:"Giám đốc, chuyện này chúng tôi cố hết sức rồi nhưng mà không điều hướng được dư luận đi theo hướng khác.Cái đó, cái này...!chúng tôi..."Không đợi anh ấy ấp úng gì thêm Thành Hạo đã nói tiếp:"Các cậu làm không tồi nhưng tin nóng này không được dập xuống."Tinh tinh.Tiếng điện thoại của Thành Hạo vang lên.Trước đây chưa từng có tiền lệ anh bật chuông khi đang họp.Thành Hạo cầm điện thoại lên, tâm tình có chút được xua đi.Nội dung tin nhắn chỉ vẻn vẹn vài chữ:Trưa nay anh không có lịch trình, chi bằng đi ăn với tôi, tôi cảm ơn anh vụ hồi sáng có được không sếp?Không để đối phương chờ lâu, Thành Hạo trầm ổn mà nhắn lại:Được.Tâm tình có chút tốt lên, liền nói chuyện với nhân viên khác đi.Đúng là vitamin tình yêu thật đáng sợ.Trình Thư Kí đứng bên cạnh, xem được cuộc trò chuyện nọ cũng không khỏi cảm thán.Được một hồi trò chuyện tâm tình khá lâu sau, Thành Hạo cũng rời đi, bỏ lại Trình Thư kí sử lý nốt công việc.Vừa tiễn được thần tài đi, mọi người ai nấy đều thở phào, tranh nhau lấy giấy thấm mồ hôi lạnh trên chán.Làm việc với vua như đùa với hổ đáng sợ quá.Cứ áp lực như này bọn họ sỡ giảm tuổi thọ mất.Trình thư kí- tên thật Trình Côn, một người trầm tính, dáng vẻ ổn định, nhỏ nhắn hơn so với một người đàn ông nhưng chức nghiệp vô cùng hoàn hảo.Việc khó gì vào tay anh ta cũng ổn thỏa.Nếu nói Tần Thế An là cánh tay phải của Thành Hạo thì người này đích thị là cánh tay trái của cậu.Trình Côn nhìn bọn họ rồi cất tiếng:"Mấy người còn may nắm đấy là có Khương Tiểu Thư ra mặt giúp.Mấy cô cậu cũng biết tìm cứi viện đấy."Một người trong đó cũng cười trừ vội đưa lời biện bạch:"Tình thế nguy cấp, giang hồ cứu nguy mà hhh."Đang giải quyết nốt công việc dang dở, Tần Thế An từ đâu chui ra, gọi Trình Côn lại:"Đến giờ ăn trưa rồi, cậu còn không cho nta ngủ? Thấy có đáng sợ không Trình học đệ?"Trình Côn nghe thấy giọng nói cũng không khỏi có chút khó ưa:"Cậu đến đây làm gì? Không về bên cậu mà giải quyết chuyện đi.Nhìn cậu có vẻ cũng khá rảnh nhỉ?".
Đoàn phu nhân nhìn người nọ rồi nói:
"Nó đồng ý cưới rồi.
Anh định thưởng cho tôi gì đây? Tôi ở Thẩm gia đã lâu rồi, ông ta vốn chỉ đụng vào tôi có một lần, đứa con này cũng chẳng phải của ông ta mà là của anh đấy."
Người đan ông nọ ôm eo vị phu nhân trẻ rồi nói:
"Em cần gì gấp như vậy, bây giờ chúng ta liền tới nơi riêng của chúng ta."
Bọn họ rời đi, cũng chả biết đi đâu nhưng chính xác là làm một điều đáng kinh tởm.
"Khương thư kí, cảm giác được giảm đốc chăm sóc có gì lạ không? Có gì mới không kể tôi nghe với đi."
Thẩm Giai Kì, cô thư kí của phó giám đốc Tần vừa pha cà phê vừa nhìn Viên Viên rồi hỏi bằng giọng rất chi là hưng phấn.
Viên Viên cũng có chút đến chịu với cô gái này.
Từ lúc cô ra khỏi phòng giám đốc, cô ấy đã không ngừng xoay quanh cô mà hỏi biết bao thứ trên trời dưới biển nào là:Phòng giám đốc như nào, có đẹp không?, Cô thấy giảm đốc như nào?, và vân vân mây mây câu hỏi khác.
Truyện Cung Đấu
Viên Viên cũng đến bất lực, chỉ ậm ừ cho qua, trốn vào văn phòng của Thành Hạo, ngồi vào bàn thư kí mới hết ồn được.
Ting ting
"Viên Viên, nhanh cứu viện, giám đốc sắp giết người, nhanh cứu viện."
Dưới phòng maketing, một bầu không khí trầm lặng bao trùm.
Thành Hạo ngồi ngay ngắn trước ghế trưởng phòng, lật lật tài liệu.
Càng lật vẻ mặt càng khó chịu.
Trường phòng maketing bị uy áp kia làm cho hoảng loạn, không sắp xếp được ngôn từ, lắp bắp nói:
"Giám đốc, chuyện này chúng tôi cố hết sức rồi nhưng mà không điều hướng được dư luận đi theo hướng khác.
Cái đó, cái này...!chúng tôi..."
Không đợi anh ấy ấp úng gì thêm Thành Hạo đã nói tiếp:
"Các cậu làm không tồi nhưng tin nóng này không được dập xuống."
Tinh tinh.
Tiếng điện thoại của Thành Hạo vang lên.
Trước đây chưa từng có tiền lệ anh bật chuông khi đang họp.
Thành Hạo cầm điện thoại lên, tâm tình có chút được xua đi.
Nội dung tin nhắn chỉ vẻn vẹn vài chữ:
Trưa nay anh không có lịch trình, chi bằng đi ăn với tôi, tôi cảm ơn anh vụ hồi sáng có được không sếp?
Không để đối phương chờ lâu, Thành Hạo trầm ổn mà nhắn lại:
Được.
Tâm tình có chút tốt lên, liền nói chuyện với nhân viên khác đi.
Đúng là vitamin tình yêu thật đáng sợ.
Trình Thư Kí đứng bên cạnh, xem được cuộc trò chuyện nọ cũng không khỏi cảm thán.
Được một hồi trò chuyện tâm tình khá lâu sau, Thành Hạo cũng rời đi, bỏ lại Trình Thư kí sử lý nốt công việc.
Vừa tiễn được thần tài đi, mọi người ai nấy đều thở phào, tranh nhau lấy giấy thấm mồ hôi lạnh trên chán.
Làm việc với vua như đùa với hổ đáng sợ quá.
Cứ áp lực như này bọn họ sỡ giảm tuổi thọ mất.
Trình thư kí- tên thật Trình Côn, một người trầm tính, dáng vẻ ổn định, nhỏ nhắn hơn so với một người đàn ông nhưng chức nghiệp vô cùng hoàn hảo.
Việc khó gì vào tay anh ta cũng ổn thỏa.
Nếu nói Tần Thế An là cánh tay phải của Thành Hạo thì người này đích thị là cánh tay trái của cậu.
Trình Côn nhìn bọn họ rồi cất tiếng:
"Mấy người còn may nắm đấy là có Khương Tiểu Thư ra mặt giúp.
Mấy cô cậu cũng biết tìm cứi viện đấy."
Một người trong đó cũng cười trừ vội đưa lời biện bạch:
"Tình thế nguy cấp, giang hồ cứu nguy mà hhh."
Đang giải quyết nốt công việc dang dở, Tần Thế An từ đâu chui ra, gọi Trình Côn lại:
"Đến giờ ăn trưa rồi, cậu còn không cho nta ngủ? Thấy có đáng sợ không Trình học đệ?"
Trình Côn nghe thấy giọng nói cũng không khỏi có chút khó ưa:
"Cậu đến đây làm gì? Không về bên cậu mà giải quyết chuyện đi.
Nhìn cậu có vẻ cũng khá rảnh nhỉ?".
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!Tác giả: Min NguyễnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Tất cả đàn ông trên đời này đều là những tên giả dối " Một cô gái đang ngồi trong quán bar với cô bạn thân nhất của mình. Cô vừa bị người yêu đá. Hắn nói cô không lãng mạng, không đáp ứng đủ yêu cầu của hắn về một cô bạn gái lý tưởng. Thế đấy, tình yêu 10 năm của cô đi tong. "Ừ đúng, bọn họ đều khốn nạn như nhau. Mà cậu say rồi, chúng ta về thôi." Cô bạn thân của cô cố gắn lôi cô về nhưng không được. Đã thế lại còn bị cô xô cho ngã Cô vùng vẫy. Hét lên: " Hôm nay chị đây phải tìm được một em tiểu thịt tươi kkk." Cô bạn thân mải mê nhặt đồ thì không biết trời xui đất khiến thế nào cô lại đi lạc vào một căn phòng tối om. Nhìn lên nhìn xuống, chắc do men rượu nên lúc này cô mạnh miệng gớm: " Có tiểu thịt tươi nào ở đây không ra tiếp đại bà đây. Nhanh lên không bà đây đổi ý." Đột nhiên cô nhìn cũng chẳng rõ lắm, một thân ảnh ư là đẹp trai đang nằm ở đó. Trên chiếc giường lớn xa hoa. Không biết trời xui đất khiến thế nào cô lại tiến lại gần lay lay hắn: " Tiểu thịt tươi, dậy tiếp đãi bà… Đoàn phu nhân nhìn người nọ rồi nói:"Nó đồng ý cưới rồi.Anh định thưởng cho tôi gì đây? Tôi ở Thẩm gia đã lâu rồi, ông ta vốn chỉ đụng vào tôi có một lần, đứa con này cũng chẳng phải của ông ta mà là của anh đấy."Người đan ông nọ ôm eo vị phu nhân trẻ rồi nói:"Em cần gì gấp như vậy, bây giờ chúng ta liền tới nơi riêng của chúng ta."Bọn họ rời đi, cũng chả biết đi đâu nhưng chính xác là làm một điều đáng kinh tởm."Khương thư kí, cảm giác được giảm đốc chăm sóc có gì lạ không? Có gì mới không kể tôi nghe với đi."Thẩm Giai Kì, cô thư kí của phó giám đốc Tần vừa pha cà phê vừa nhìn Viên Viên rồi hỏi bằng giọng rất chi là hưng phấn.Viên Viên cũng có chút đến chịu với cô gái này.Từ lúc cô ra khỏi phòng giám đốc, cô ấy đã không ngừng xoay quanh cô mà hỏi biết bao thứ trên trời dưới biển nào là:Phòng giám đốc như nào, có đẹp không?, Cô thấy giảm đốc như nào?, và vân vân mây mây câu hỏi khác.Truyện Cung ĐấuViên Viên cũng đến bất lực, chỉ ậm ừ cho qua, trốn vào văn phòng của Thành Hạo, ngồi vào bàn thư kí mới hết ồn được.Ting ting"Viên Viên, nhanh cứu viện, giám đốc sắp giết người, nhanh cứu viện."Dưới phòng maketing, một bầu không khí trầm lặng bao trùm.Thành Hạo ngồi ngay ngắn trước ghế trưởng phòng, lật lật tài liệu.Càng lật vẻ mặt càng khó chịu.Trường phòng maketing bị uy áp kia làm cho hoảng loạn, không sắp xếp được ngôn từ, lắp bắp nói:"Giám đốc, chuyện này chúng tôi cố hết sức rồi nhưng mà không điều hướng được dư luận đi theo hướng khác.Cái đó, cái này...!chúng tôi..."Không đợi anh ấy ấp úng gì thêm Thành Hạo đã nói tiếp:"Các cậu làm không tồi nhưng tin nóng này không được dập xuống."Tinh tinh.Tiếng điện thoại của Thành Hạo vang lên.Trước đây chưa từng có tiền lệ anh bật chuông khi đang họp.Thành Hạo cầm điện thoại lên, tâm tình có chút được xua đi.Nội dung tin nhắn chỉ vẻn vẹn vài chữ:Trưa nay anh không có lịch trình, chi bằng đi ăn với tôi, tôi cảm ơn anh vụ hồi sáng có được không sếp?Không để đối phương chờ lâu, Thành Hạo trầm ổn mà nhắn lại:Được.Tâm tình có chút tốt lên, liền nói chuyện với nhân viên khác đi.Đúng là vitamin tình yêu thật đáng sợ.Trình Thư Kí đứng bên cạnh, xem được cuộc trò chuyện nọ cũng không khỏi cảm thán.Được một hồi trò chuyện tâm tình khá lâu sau, Thành Hạo cũng rời đi, bỏ lại Trình Thư kí sử lý nốt công việc.Vừa tiễn được thần tài đi, mọi người ai nấy đều thở phào, tranh nhau lấy giấy thấm mồ hôi lạnh trên chán.Làm việc với vua như đùa với hổ đáng sợ quá.Cứ áp lực như này bọn họ sỡ giảm tuổi thọ mất.Trình thư kí- tên thật Trình Côn, một người trầm tính, dáng vẻ ổn định, nhỏ nhắn hơn so với một người đàn ông nhưng chức nghiệp vô cùng hoàn hảo.Việc khó gì vào tay anh ta cũng ổn thỏa.Nếu nói Tần Thế An là cánh tay phải của Thành Hạo thì người này đích thị là cánh tay trái của cậu.Trình Côn nhìn bọn họ rồi cất tiếng:"Mấy người còn may nắm đấy là có Khương Tiểu Thư ra mặt giúp.Mấy cô cậu cũng biết tìm cứi viện đấy."Một người trong đó cũng cười trừ vội đưa lời biện bạch:"Tình thế nguy cấp, giang hồ cứu nguy mà hhh."Đang giải quyết nốt công việc dang dở, Tần Thế An từ đâu chui ra, gọi Trình Côn lại:"Đến giờ ăn trưa rồi, cậu còn không cho nta ngủ? Thấy có đáng sợ không Trình học đệ?"Trình Côn nghe thấy giọng nói cũng không khỏi có chút khó ưa:"Cậu đến đây làm gì? Không về bên cậu mà giải quyết chuyện đi.Nhìn cậu có vẻ cũng khá rảnh nhỉ?".