Ta cảm thấy Hoàng thượng muốn giết ta. Sau khi vào cung, ta chỉ dùng một năm để leo từ vị trí Mỹ nhân lên Quý phi, gần như là được Hoàng đế kéo thẳng một mạch lên ngôi vị Quý phi. Năm ấy trong hậu cung, không có ai là không biết đến tên của ta. Thậm chí có nhóm cung nhân còn lén lút nói với nhay là ta từng học yêu pháp, mê hoặc đế vương. Tuy cha ta là Tướng quân, nhưng cũng chỉ trấn giữ biên cương, chứ không phải mấy vị tướng lĩnh nhậm chức cao quý sống ở Kinh Thành kia. Thế nên kiểu cất nhắc điên cuồng này khiến cho ta phải kinh hồn bạt vía. Lòng vua khó đoán, trước khi giết ngươi, thì phải yêu ngươi trước. Mười chín tuổi Phó Đình Ngạn nắm quyền trong tay, cho đến tận bây giờ đã chấp chính tám năm. Đầu tiên là g**t ch*t tên lạm quyền Chu Chinh, sau đó g**t ch*t Tôn Thái phi, kẻ vẫn luôn “bóp cổ họng” của hắn. Kiểu đế vương thủ đoạn tàn nhẫn máu me này, ta vốn tưởng rằng hắn là một người không giận tự uy, lạnh lùng cao quý, nhưng không ngờ, trong lúc không có ai vị đế vương này lại…
Chương 20: Chương 20
Ta Không Muốn Độc SủngTác giả: A KiềuTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhTa cảm thấy Hoàng thượng muốn giết ta. Sau khi vào cung, ta chỉ dùng một năm để leo từ vị trí Mỹ nhân lên Quý phi, gần như là được Hoàng đế kéo thẳng một mạch lên ngôi vị Quý phi. Năm ấy trong hậu cung, không có ai là không biết đến tên của ta. Thậm chí có nhóm cung nhân còn lén lút nói với nhay là ta từng học yêu pháp, mê hoặc đế vương. Tuy cha ta là Tướng quân, nhưng cũng chỉ trấn giữ biên cương, chứ không phải mấy vị tướng lĩnh nhậm chức cao quý sống ở Kinh Thành kia. Thế nên kiểu cất nhắc điên cuồng này khiến cho ta phải kinh hồn bạt vía. Lòng vua khó đoán, trước khi giết ngươi, thì phải yêu ngươi trước. Mười chín tuổi Phó Đình Ngạn nắm quyền trong tay, cho đến tận bây giờ đã chấp chính tám năm. Đầu tiên là g**t ch*t tên lạm quyền Chu Chinh, sau đó g**t ch*t Tôn Thái phi, kẻ vẫn luôn “bóp cổ họng” của hắn. Kiểu đế vương thủ đoạn tàn nhẫn máu me này, ta vốn tưởng rằng hắn là một người không giận tự uy, lạnh lùng cao quý, nhưng không ngờ, trong lúc không có ai vị đế vương này lại… Cuối cùng Phó ĐìnhNgạn lặng lẽ đưa ta trở về, hắn dẫn ta đi dạo một vòng, lúc trở lại phòng ngủhai mi mắt đã muốn nhắm chặt vào nhau, không bao lâu sau đã thiếp đi.Sáng ngày hôm sau,lúc dùng điểm tâm, ta tình cờ gặp Ân Diêu, nàng ta dường như rất mệt mỏi, đáy mắtđỏ ngầu, nét mặt mệt mỏi, ta ngậm bánh kếp trong miệng nhìn nàng ta một cái,lúc đối phương nhìn thấy ta, sống lưng đang sụp xuống liền thẳng lên.Ân Diêu nhìn vềphía ta, ta bình tĩnh quay mặt đi, chuyên tâm dùng bữa, ánh sáng trước mắt bỗngtối sầm lại, Ân Diêu ngồi trước mặt ta.Ta gắp một đũa rauxanh, bình tĩnh nói: “Minh phi cũng chưa ăn à?”“Ăn uống vô độ, cókhác gì lợn chứ?”Không ngờ lại đangâm thầm mắng ta.Ta nâng mắt lên,im lặng bình tĩnh nhìn thoáng qua bộ dạng đầy sát khí của Ân Diêu.Phó Đình Ngạn luônnói rằng, xét về thủ đoạn, ta không phải đối thủ của Ân Diêu.Nhưng ta vẫn luônthắc mắc, một người như Ân Diêu, sao có thể tồn tại trong hậu cung đến tận bâygiờ?Ta không khỏi hỏira miệng thắc mắc của mình, dù sao bọn ta cũng có địa vị như nhau, nàng ta cũngkhông dám làm gì ta.“Minh phi, hậucung hiểm ác, tính tình này của ngươi, sao có thể sống đến bây giờ?”Ban đầu Ân Diêucòn cho rằng ta đang trêu chọc nàng ta, nhưng có lẽ dáng vẻ của ta quá mứcnghiêm túc, biểu cảm trên mặt nàng ta cứng đờ trong chốc lác, sau đó lại lộ rabiểu cảm mà ta không hiểu nổi.“Ta vào cung bốnnăm, không biết đã đạp lên đầu bao nhiêu người mới có thể ngồi lên vị trí hiệntại, một người luôn thuận buồm xuôi gió leo lên như ngươi thì biết cái gì?”Có lẽ ta đã chạmvào ký ức không mấy tốt đẹp của Ân Diêu, khiến nàng ta không còn hứng thú giàyvò ta nữa, nàng ta xoay người bỏ đi, để lại cho ta một bóng dáng đỏ rực như lửa.Dường như mỗi ngườiở trong cung, nếu không có mục đích, thì rất khó có thể sống sót qua những đêmđiên cuồng đó, không kể ngày đêm như Phó Đình Ngạn, muốn đoạt phượng vị như ÂnDiêu, còn có kẻ vì cố gắng sống sót như ta.Tất cả chúng ta đềucần có một mục đích, mới có thể mang lại ý nghĩa cho cuộc sống vô vọng này.Ta đặt đũa xuống,điểm tâm trước mắt không còn thơm ngon nữa, A Yên lại bưng đến hai bát sữachua, theo tầm mắt của ta nhìn thấy Ân Diêu, hỏi ta: “Nàng ta đến đây làm gì thế?”Sau đó nàng ấy thấytâm trạng của ta có chút không đúng, còn tưởng rằng ta bị Ân Diêu bắt nạt, lôngmày lập tức nhếch lên trời: “Ta đi tìm nàng ta!”Nói xong liền đặtbát xuống định đi lên lầu, ta sợ đến mức vội vàng đứng dậy khỏi bàn, túm lấytay nàng ấy.“Bình tĩnh… bìnhtĩnh! Ngươi thành tiểu thư của ta rồi sao? Bình tĩnh…” Ta vừa lôi vừa kéo A Yênngồi xuống ghế, nhìn thấy bộ dạng như đang chuẩn bị g**t ch*t Ân Diêu của nàng ấythì có chút dở khóc dở cười: “Nàng ta không làm gì ta cả, nói hai câu thôi.”“Lần sau người cóthể tránh xa nàng ta ra.” A Yên chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép, giốngnhư một lão mẫu thân mạnh mẽ răn dạy đứa con không đàng hoàng của mình, tay runrun chỉ lên lầu: “Nàng ta y hệt một con bọ cạp có độc, người lại lương thiệnnhư vậy, đến lúc đó cắn trúng người, người chỉ có thể hét lên thôi.”Ta liên tục trấnan A Yên, lửa giận của A Yên dần dập tắt, quay sang cùng ta ăn sữa chua, khôngcòn muốn tìm Ân Diêu tính sổ nữa, cùng lúc đó, người hầu của Dịch quán gõ cửaphòng ta.Người hầu hành lễvới ta rồi nói: “Tưởng quý phi, người trong phủ Tưởng Tướng quân đến cầu kiến.”Ta đi theo người hầuđến hậu viện, phát hiện đối phương là quản gia trong phủ của cha ta.Quản gia thấy ta đến,vội quỳ xuống đất thỉnh an, ta để người hầu lui xuống, xung quanh không có ai,ta vội vàng đỡ lão quản gia đứng dậy: “A Ông mau đứng dậy đi, ở đây không cóai, không cần làm mấy nghi thức này.”“Vâng.” Quản gia từdưới đất đứng dậy, nhìn xung quanh một lượt, mới lấy từ trong tay áo ra một tờgiấy, nhỏ giọng nói với ta: “Lão gia sợ bại lộ cho nên để ta đến truyền tin chotiểu thư, chuyện ngày đó tiểu thư yêu cầu, những gì lão gia tra được chỉ có từngnày.”Hình như cha ta đãtra ra được một số manh mối về vụ ám sát.“Tiểu thư, nếukhông phải tình thế bắt buộc thì đừng tiết lộ ra ngoài, người môi giới phải mạohiểm rất lớn đó.”Trước khi đi quảngia đã dặn dò ta một câu rồi vội vàng rời đi, ta nhanh chóng quay về phòng, mởtờ giấy ra.[Một nữ tử còn trẻ,nói giọng trong Kinh thành, hơn mười tám tuổi.]Manh mối này khôngcó gì phân biệt để tra ra cả mà?Trong nhóm ngườitính cả ta gồm hơn ba mươi nữ tử, kiểm tra từng người một sẽ mệt chết.Ta đưa tờ giấy vàochậu than đốt cháy, sau đó ném vào trong, suy nghĩ một chút rồi gọi A Yên đến.A Yên đang giặt quầnáo, lúc bị ta tìm đến thậm chí còn chưa buông ống tay áo xuống.“Làm sao vậy?” AYên lau tay vào vạt áo.“Giúp ta điều tramột chuyện, ngày bị ám sát, có nữ tử trẻ tuổi nào rời khỏi đoàn người không.”.
Cuối cùng Phó Đình
Ngạn lặng lẽ đưa ta trở về, hắn dẫn ta đi dạo một vòng, lúc trở lại phòng ngủ
hai mi mắt đã muốn nhắm chặt vào nhau, không bao lâu sau đã thiếp đi.
Sáng ngày hôm sau,
lúc dùng điểm tâm, ta tình cờ gặp Ân Diêu, nàng ta dường như rất mệt mỏi, đáy mắt
đỏ ngầu, nét mặt mệt mỏi, ta ngậm bánh kếp trong miệng nhìn nàng ta một cái,
lúc đối phương nhìn thấy ta, sống lưng đang sụp xuống liền thẳng lên.
Ân Diêu nhìn về
phía ta, ta bình tĩnh quay mặt đi, chuyên tâm dùng bữa, ánh sáng trước mắt bỗng
tối sầm lại, Ân Diêu ngồi trước mặt ta.
Ta gắp một đũa rau
xanh, bình tĩnh nói: “Minh phi cũng chưa ăn à?”
“Ăn uống vô độ, có
khác gì lợn chứ?”
Không ngờ lại đang
âm thầm mắng ta.
Ta nâng mắt lên,
im lặng bình tĩnh nhìn thoáng qua bộ dạng đầy sát khí của Ân Diêu.
Phó Đình Ngạn luôn
nói rằng, xét về thủ đoạn, ta không phải đối thủ của Ân Diêu.
Nhưng ta vẫn luôn
thắc mắc, một người như Ân Diêu, sao có thể tồn tại trong hậu cung đến tận bây
giờ?
Ta không khỏi hỏi
ra miệng thắc mắc của mình, dù sao bọn ta cũng có địa vị như nhau, nàng ta cũng
không dám làm gì ta.
“Minh phi, hậu
cung hiểm ác, tính tình này của ngươi, sao có thể sống đến bây giờ?”
Ban đầu Ân Diêu
còn cho rằng ta đang trêu chọc nàng ta, nhưng có lẽ dáng vẻ của ta quá mức
nghiêm túc, biểu cảm trên mặt nàng ta cứng đờ trong chốc lác, sau đó lại lộ ra
biểu cảm mà ta không hiểu nổi.
“Ta vào cung bốn
năm, không biết đã đạp lên đầu bao nhiêu người mới có thể ngồi lên vị trí hiện
tại, một người luôn thuận buồm xuôi gió leo lên như ngươi thì biết cái gì?”
Có lẽ ta đã chạm
vào ký ức không mấy tốt đẹp của Ân Diêu, khiến nàng ta không còn hứng thú giày
vò ta nữa, nàng ta xoay người bỏ đi, để lại cho ta một bóng dáng đỏ rực như lửa.
Dường như mỗi người
ở trong cung, nếu không có mục đích, thì rất khó có thể sống sót qua những đêm
điên cuồng đó, không kể ngày đêm như Phó Đình Ngạn, muốn đoạt phượng vị như Ân
Diêu, còn có kẻ vì cố gắng sống sót như ta.
Tất cả chúng ta đều
cần có một mục đích, mới có thể mang lại ý nghĩa cho cuộc sống vô vọng này.
Ta đặt đũa xuống,
điểm tâm trước mắt không còn thơm ngon nữa, A Yên lại bưng đến hai bát sữa
chua, theo tầm mắt của ta nhìn thấy Ân Diêu, hỏi ta: “Nàng ta đến đây làm gì thế?”
Sau đó nàng ấy thấy
tâm trạng của ta có chút không đúng, còn tưởng rằng ta bị Ân Diêu bắt nạt, lông
mày lập tức nhếch lên trời: “Ta đi tìm nàng ta!”
Nói xong liền đặt
bát xuống định đi lên lầu, ta sợ đến mức vội vàng đứng dậy khỏi bàn, túm lấy
tay nàng ấy.
“Bình tĩnh… bình
tĩnh! Ngươi thành tiểu thư của ta rồi sao? Bình tĩnh…” Ta vừa lôi vừa kéo A Yên
ngồi xuống ghế, nhìn thấy bộ dạng như đang chuẩn bị g**t ch*t Ân Diêu của nàng ấy
thì có chút dở khóc dở cười: “Nàng ta không làm gì ta cả, nói hai câu thôi.
”
“Lần sau người có
thể tránh xa nàng ta ra.
” A Yên chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép, giống
như một lão mẫu thân mạnh mẽ răn dạy đứa con không đàng hoàng của mình, tay run
run chỉ lên lầu: “Nàng ta y hệt một con bọ cạp có độc, người lại lương thiện
như vậy, đến lúc đó cắn trúng người, người chỉ có thể hét lên thôi.
”
Ta liên tục trấn
an A Yên, lửa giận của A Yên dần dập tắt, quay sang cùng ta ăn sữa chua, không
còn muốn tìm Ân Diêu tính sổ nữa, cùng lúc đó, người hầu của Dịch quán gõ cửa
phòng ta.
Người hầu hành lễ
với ta rồi nói: “Tưởng quý phi, người trong phủ Tưởng Tướng quân đến cầu kiến.
”
Ta đi theo người hầu
đến hậu viện, phát hiện đối phương là quản gia trong phủ của cha ta.
Quản gia thấy ta đến,
vội quỳ xuống đất thỉnh an, ta để người hầu lui xuống, xung quanh không có ai,
ta vội vàng đỡ lão quản gia đứng dậy: “A Ông mau đứng dậy đi, ở đây không có
ai, không cần làm mấy nghi thức này.
”
“Vâng.
” Quản gia từ
dưới đất đứng dậy, nhìn xung quanh một lượt, mới lấy từ trong tay áo ra một tờ
giấy, nhỏ giọng nói với ta: “Lão gia sợ bại lộ cho nên để ta đến truyền tin cho
tiểu thư, chuyện ngày đó tiểu thư yêu cầu, những gì lão gia tra được chỉ có từng
này.
”
Hình như cha ta đã
tra ra được một số manh mối về vụ ám sát.
“Tiểu thư, nếu
không phải tình thế bắt buộc thì đừng tiết lộ ra ngoài, người môi giới phải mạo
hiểm rất lớn đó.
”
Trước khi đi quản
gia đã dặn dò ta một câu rồi vội vàng rời đi, ta nhanh chóng quay về phòng, mở
tờ giấy ra.
[Một nữ tử còn trẻ,
nói giọng trong Kinh thành, hơn mười tám tuổi.
]
Manh mối này không
có gì phân biệt để tra ra cả mà?
Trong nhóm người
tính cả ta gồm hơn ba mươi nữ tử, kiểm tra từng người một sẽ mệt chết.
Ta đưa tờ giấy vào
chậu than đốt cháy, sau đó ném vào trong, suy nghĩ một chút rồi gọi A Yên đến.
A Yên đang giặt quần
áo, lúc bị ta tìm đến thậm chí còn chưa buông ống tay áo xuống.
“Làm sao vậy?” A
Yên lau tay vào vạt áo.
“Giúp ta điều tra
một chuyện, ngày bị ám sát, có nữ tử trẻ tuổi nào rời khỏi đoàn người không.
”.
Ta Không Muốn Độc SủngTác giả: A KiềuTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhTa cảm thấy Hoàng thượng muốn giết ta. Sau khi vào cung, ta chỉ dùng một năm để leo từ vị trí Mỹ nhân lên Quý phi, gần như là được Hoàng đế kéo thẳng một mạch lên ngôi vị Quý phi. Năm ấy trong hậu cung, không có ai là không biết đến tên của ta. Thậm chí có nhóm cung nhân còn lén lút nói với nhay là ta từng học yêu pháp, mê hoặc đế vương. Tuy cha ta là Tướng quân, nhưng cũng chỉ trấn giữ biên cương, chứ không phải mấy vị tướng lĩnh nhậm chức cao quý sống ở Kinh Thành kia. Thế nên kiểu cất nhắc điên cuồng này khiến cho ta phải kinh hồn bạt vía. Lòng vua khó đoán, trước khi giết ngươi, thì phải yêu ngươi trước. Mười chín tuổi Phó Đình Ngạn nắm quyền trong tay, cho đến tận bây giờ đã chấp chính tám năm. Đầu tiên là g**t ch*t tên lạm quyền Chu Chinh, sau đó g**t ch*t Tôn Thái phi, kẻ vẫn luôn “bóp cổ họng” của hắn. Kiểu đế vương thủ đoạn tàn nhẫn máu me này, ta vốn tưởng rằng hắn là một người không giận tự uy, lạnh lùng cao quý, nhưng không ngờ, trong lúc không có ai vị đế vương này lại… Cuối cùng Phó ĐìnhNgạn lặng lẽ đưa ta trở về, hắn dẫn ta đi dạo một vòng, lúc trở lại phòng ngủhai mi mắt đã muốn nhắm chặt vào nhau, không bao lâu sau đã thiếp đi.Sáng ngày hôm sau,lúc dùng điểm tâm, ta tình cờ gặp Ân Diêu, nàng ta dường như rất mệt mỏi, đáy mắtđỏ ngầu, nét mặt mệt mỏi, ta ngậm bánh kếp trong miệng nhìn nàng ta một cái,lúc đối phương nhìn thấy ta, sống lưng đang sụp xuống liền thẳng lên.Ân Diêu nhìn vềphía ta, ta bình tĩnh quay mặt đi, chuyên tâm dùng bữa, ánh sáng trước mắt bỗngtối sầm lại, Ân Diêu ngồi trước mặt ta.Ta gắp một đũa rauxanh, bình tĩnh nói: “Minh phi cũng chưa ăn à?”“Ăn uống vô độ, cókhác gì lợn chứ?”Không ngờ lại đangâm thầm mắng ta.Ta nâng mắt lên,im lặng bình tĩnh nhìn thoáng qua bộ dạng đầy sát khí của Ân Diêu.Phó Đình Ngạn luônnói rằng, xét về thủ đoạn, ta không phải đối thủ của Ân Diêu.Nhưng ta vẫn luônthắc mắc, một người như Ân Diêu, sao có thể tồn tại trong hậu cung đến tận bâygiờ?Ta không khỏi hỏira miệng thắc mắc của mình, dù sao bọn ta cũng có địa vị như nhau, nàng ta cũngkhông dám làm gì ta.“Minh phi, hậucung hiểm ác, tính tình này của ngươi, sao có thể sống đến bây giờ?”Ban đầu Ân Diêucòn cho rằng ta đang trêu chọc nàng ta, nhưng có lẽ dáng vẻ của ta quá mứcnghiêm túc, biểu cảm trên mặt nàng ta cứng đờ trong chốc lác, sau đó lại lộ rabiểu cảm mà ta không hiểu nổi.“Ta vào cung bốnnăm, không biết đã đạp lên đầu bao nhiêu người mới có thể ngồi lên vị trí hiệntại, một người luôn thuận buồm xuôi gió leo lên như ngươi thì biết cái gì?”Có lẽ ta đã chạmvào ký ức không mấy tốt đẹp của Ân Diêu, khiến nàng ta không còn hứng thú giàyvò ta nữa, nàng ta xoay người bỏ đi, để lại cho ta một bóng dáng đỏ rực như lửa.Dường như mỗi ngườiở trong cung, nếu không có mục đích, thì rất khó có thể sống sót qua những đêmđiên cuồng đó, không kể ngày đêm như Phó Đình Ngạn, muốn đoạt phượng vị như ÂnDiêu, còn có kẻ vì cố gắng sống sót như ta.Tất cả chúng ta đềucần có một mục đích, mới có thể mang lại ý nghĩa cho cuộc sống vô vọng này.Ta đặt đũa xuống,điểm tâm trước mắt không còn thơm ngon nữa, A Yên lại bưng đến hai bát sữachua, theo tầm mắt của ta nhìn thấy Ân Diêu, hỏi ta: “Nàng ta đến đây làm gì thế?”Sau đó nàng ấy thấytâm trạng của ta có chút không đúng, còn tưởng rằng ta bị Ân Diêu bắt nạt, lôngmày lập tức nhếch lên trời: “Ta đi tìm nàng ta!”Nói xong liền đặtbát xuống định đi lên lầu, ta sợ đến mức vội vàng đứng dậy khỏi bàn, túm lấytay nàng ấy.“Bình tĩnh… bìnhtĩnh! Ngươi thành tiểu thư của ta rồi sao? Bình tĩnh…” Ta vừa lôi vừa kéo A Yênngồi xuống ghế, nhìn thấy bộ dạng như đang chuẩn bị g**t ch*t Ân Diêu của nàng ấythì có chút dở khóc dở cười: “Nàng ta không làm gì ta cả, nói hai câu thôi.”“Lần sau người cóthể tránh xa nàng ta ra.” A Yên chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép, giốngnhư một lão mẫu thân mạnh mẽ răn dạy đứa con không đàng hoàng của mình, tay runrun chỉ lên lầu: “Nàng ta y hệt một con bọ cạp có độc, người lại lương thiệnnhư vậy, đến lúc đó cắn trúng người, người chỉ có thể hét lên thôi.”Ta liên tục trấnan A Yên, lửa giận của A Yên dần dập tắt, quay sang cùng ta ăn sữa chua, khôngcòn muốn tìm Ân Diêu tính sổ nữa, cùng lúc đó, người hầu của Dịch quán gõ cửaphòng ta.Người hầu hành lễvới ta rồi nói: “Tưởng quý phi, người trong phủ Tưởng Tướng quân đến cầu kiến.”Ta đi theo người hầuđến hậu viện, phát hiện đối phương là quản gia trong phủ của cha ta.Quản gia thấy ta đến,vội quỳ xuống đất thỉnh an, ta để người hầu lui xuống, xung quanh không có ai,ta vội vàng đỡ lão quản gia đứng dậy: “A Ông mau đứng dậy đi, ở đây không cóai, không cần làm mấy nghi thức này.”“Vâng.” Quản gia từdưới đất đứng dậy, nhìn xung quanh một lượt, mới lấy từ trong tay áo ra một tờgiấy, nhỏ giọng nói với ta: “Lão gia sợ bại lộ cho nên để ta đến truyền tin chotiểu thư, chuyện ngày đó tiểu thư yêu cầu, những gì lão gia tra được chỉ có từngnày.”Hình như cha ta đãtra ra được một số manh mối về vụ ám sát.“Tiểu thư, nếukhông phải tình thế bắt buộc thì đừng tiết lộ ra ngoài, người môi giới phải mạohiểm rất lớn đó.”Trước khi đi quảngia đã dặn dò ta một câu rồi vội vàng rời đi, ta nhanh chóng quay về phòng, mởtờ giấy ra.[Một nữ tử còn trẻ,nói giọng trong Kinh thành, hơn mười tám tuổi.]Manh mối này khôngcó gì phân biệt để tra ra cả mà?Trong nhóm ngườitính cả ta gồm hơn ba mươi nữ tử, kiểm tra từng người một sẽ mệt chết.Ta đưa tờ giấy vàochậu than đốt cháy, sau đó ném vào trong, suy nghĩ một chút rồi gọi A Yên đến.A Yên đang giặt quầnáo, lúc bị ta tìm đến thậm chí còn chưa buông ống tay áo xuống.“Làm sao vậy?” AYên lau tay vào vạt áo.“Giúp ta điều tramột chuyện, ngày bị ám sát, có nữ tử trẻ tuổi nào rời khỏi đoàn người không.”.