-Buổi trưa- Cô đang tụ tập cùng một số nhân viên đi xuống canteen chuẩn bị ăn cơm thì nhận được một cuộc điện thoại từ ông nội. Cô hơi dáo giác nhìn quanh suy nghĩ nhưng rồi cũng bắt máy lên nghe:" Alo ạ?". Đáp lại lời cô là giọng nói trầm trầm ngày nào của ông nội:" Tiểu Tuyết, con mau về đây ông có chuyện này muốn bàn với con!" " Chuyện gì thế ạ?" Cô ngạc nhiên hỏi. " Vấn đề của con là về nhà không được hỏi nhiều" Khi thấy cô nói nhiều , ông nội mắng một câu. " Dạ" Cô sụt sùi tắt máy, trong lòng không yên tâm một chút nào. Ông nội cô luôn lo lắng cho cô nhưng cô lại không muốn ông nội quá lo lắng về chuyện của mình sợ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của ông. Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Một đám cưới mà cô mơ ước như bao người con gái khác ấy thế mà lại ...!khiến cô đau lòng. Cô bị người ta cắm sừng ngay lúc chuẩn bị đám cưới. Hôm nay, ông nội cô muốn làm gì nữa đây? Cô gạt hết nước mắt , dũng cảm bước lên xe. Tài xế niềm nở hỏi:" Về nhà sao tiểu thư?" Cô là tiểu thư họ Mộc.…
Chương 4: 4: Yên Bề Gia Thất Phần 1
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê LươngTác giả: mèo (linhi)Truyện Ngôn Tình-Buổi trưa- Cô đang tụ tập cùng một số nhân viên đi xuống canteen chuẩn bị ăn cơm thì nhận được một cuộc điện thoại từ ông nội. Cô hơi dáo giác nhìn quanh suy nghĩ nhưng rồi cũng bắt máy lên nghe:" Alo ạ?". Đáp lại lời cô là giọng nói trầm trầm ngày nào của ông nội:" Tiểu Tuyết, con mau về đây ông có chuyện này muốn bàn với con!" " Chuyện gì thế ạ?" Cô ngạc nhiên hỏi. " Vấn đề của con là về nhà không được hỏi nhiều" Khi thấy cô nói nhiều , ông nội mắng một câu. " Dạ" Cô sụt sùi tắt máy, trong lòng không yên tâm một chút nào. Ông nội cô luôn lo lắng cho cô nhưng cô lại không muốn ông nội quá lo lắng về chuyện của mình sợ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của ông. Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Một đám cưới mà cô mơ ước như bao người con gái khác ấy thế mà lại ...!khiến cô đau lòng. Cô bị người ta cắm sừng ngay lúc chuẩn bị đám cưới. Hôm nay, ông nội cô muốn làm gì nữa đây? Cô gạt hết nước mắt , dũng cảm bước lên xe. Tài xế niềm nở hỏi:" Về nhà sao tiểu thư?" Cô là tiểu thư họ Mộc.… " Mày dám nói chuyện với anh mày như thế à ? Hỗn xược thế ! " Anh có vẻ tức giận lắm." Anh hai trước giờ chuyện gì cũng do anh quyết định hết nhưng đối với chuyện này anh không có ý kiến gì sao ?" Trạch Lễ thắc mắc liền dò hỏi anh" Haha có ích gì sao ? Ông nội đã có ý thì không cản được.Sao lại muốn phản cả ông nội mình à ? " Anh hỏi lại" Dạ không "" Biết thế thì tốt "" Anh đã quên được chị ấy rồi hả ? " Trạch Lễ khẽ hỏi." Đừng nhắc nữa.Chuyện đã qua rồi ! " Anh không vui" Em đi quán bar đây ! " Trạch Lễ nói" Đi đi " Anh như có ý đuổi người." Anh đừng nghĩ nhiều haha " Trạch Lễ quay lưng bước đi để lại một hình bóng anh đang buồn rầu rĩ.Không phải ai cũng đau khi bị tổn thương và lại càng không thể không đau lòng hơn khi người mình yêu lại lừa dối mình.Cảm giác lúc ấy sẽ ra sao ?" Ừ " Anh lạnh nhạt nói" Thế em đi luôn nhé.Tạm biệt anh nhé "" Đi đi "Anh ngồi xuống , lấy tay đặt lên trán suy nghĩ thứ gì đó.Rốt cuộc là cái gì mà anh lại phân tâm đến thế ?Mọi chuyện vẫn xảy ra như thế.Sáng hôm sau , trong lễ cưới.Anh đứng bên trong, không có quyền ra bên ngoài.Anh ngồi trong phòng , có vẻ mệt mỏi..Đúng chiều tối , mọi người đã chuẩn bị xong xuôi , anh ra đón tiếp khách.Hôm nay anh cố tình ôn hòa nhất có thể" Hờ hờ , xin chào Lục Tổng , tôi không ngờ đấy bề ngoài anh lạnh lùng khó gần như vậy mà cũng có thể cưa một cô gái xinh đẹp thật làm cho người khác ngưỡng mộ đấy ! " Người vừa nói là Nhật Vinh cười nhạt , khuôn mặt không mấy là ngưỡng mộ cả.Anh không thèm để ý , làm cho ba anh phật ý:" Trạch Nguyên , làm thế mất mặt ta chứ ? "" Vâng "Sau một lần lượt đi tiếp khách chân anh đã tê mỏi.Anh ngồi xuống ghế ,cúi xuống xoa bóp chân." Anh " Tiếng Trạch Lễ vang lênAnh ngẩng đầu lên , khó hiểu" À anh ơi em thấy hình như anh hơi nhạt rồi đó.Ở kia có mấy bạn xinh gái kìa " Trạch Lễ chỉ vào mấy cô gái đang đứng tụm năm tụm ba tám chuyện tùm lum tùm la" Ờ thích thì lấy một cô về làm vợ luôn đi " Anh trêu trọc" Anh đừng trêu em với cái thân tấm vàng ngọc ngà này thì...!em còn lâu mới lấy vợ.Chơi đã chứ " Trạch Lễ nửa đùa nữa thật nói với anh làm anh cười trừ." Ừm thế cứ với ý kiến của chú đi nhé "" Vâng "Cuối cùng lễ khách cũng xong.Họ ăn uống linh đình nhưng cũng không thể nào có thể vơi bớt đi nỗi buồn từ đáy lòng anh được.Tuy bề ngoài anh tỏ vẻ ra là bình thường thật nhưng mà anh còn nhiều thứ muốn tâm sự với lại bạn bè nhưng ngặt nỗi là không có dịp hội tụAnh ngủ chập chờn cho đến sáng hôm sau.Mọi tiếng cười đùa lại trở lại.Hôm nay đặc biệt hơn là lúc buổi lễ diễn ra.Đứng trên bục phát biểu , người dẫn nói:" Xin thưa tất cả bà con cô bác đang có mặt ở đây.Thì hôm nay là ngày trọng đại thế cho nên là tôi mong mọi người hãy bỏ ra chút thời gian gặp mặt xã giao rồi kết thân.À vâng thưa quý vị hôm nay là ngày tốt lành để ngồi ăn bánh uống trà cùng thưởng thức buổi lễ ngày hôm nay của chúng tôi do ban tổ chức và hai bên gia đình.Hôm nay mọi người đã có mặt đông đủ buổi lễ sẽ bắt đầu diễn ra "Vừa dứt lời , cô ở ngoài cảm thấy không vui.Vốn dĩ đây không phải là quyết định của cô mà chỉ là thuận theo sự sắp đặt của người khác mà thôi !Bên trong ,không khí đã có chút nóng dần lên.
" Mày dám nói chuyện với anh mày như thế à ? Hỗn xược thế ! " Anh có vẻ tức giận lắm.
" Anh hai trước giờ chuyện gì cũng do anh quyết định hết nhưng đối với chuyện này anh không có ý kiến gì sao ?" Trạch Lễ thắc mắc liền dò hỏi anh
" Haha có ích gì sao ? Ông nội đã có ý thì không cản được.
Sao lại muốn phản cả ông nội mình à ? " Anh hỏi lại
" Dạ không "
" Biết thế thì tốt "
" Anh đã quên được chị ấy rồi hả ? " Trạch Lễ khẽ hỏi.
" Đừng nhắc nữa.
Chuyện đã qua rồi ! " Anh không vui
" Em đi quán bar đây ! " Trạch Lễ nói
" Đi đi " Anh như có ý đuổi người.
" Anh đừng nghĩ nhiều haha " Trạch Lễ quay lưng bước đi để lại một hình bóng anh đang buồn rầu rĩ.
Không phải ai cũng đau khi bị tổn thương và lại càng không thể không đau lòng hơn khi người mình yêu lại lừa dối mình.
Cảm giác lúc ấy sẽ ra sao ?
" Ừ " Anh lạnh nhạt nói
" Thế em đi luôn nhé.
Tạm biệt anh nhé "
" Đi đi "
Anh ngồi xuống , lấy tay đặt lên trán suy nghĩ thứ gì đó.
Rốt cuộc là cái gì mà anh lại phân tâm đến thế ?
Mọi chuyện vẫn xảy ra như thế.
Sáng hôm sau , trong lễ cưới.
Anh đứng bên trong, không có quyền ra bên ngoài.
Anh ngồi trong phòng , có vẻ mệt mỏi..
Đúng chiều tối , mọi người đã chuẩn bị xong xuôi , anh ra đón tiếp khách.
Hôm nay anh cố tình ôn hòa nhất có thể
" Hờ hờ , xin chào Lục Tổng , tôi không ngờ đấy bề ngoài anh lạnh lùng khó gần như vậy mà cũng có thể cưa một cô gái xinh đẹp thật làm cho người khác ngưỡng mộ đấy ! " Người vừa nói là Nhật Vinh cười nhạt , khuôn mặt không mấy là ngưỡng mộ cả.
Anh không thèm để ý , làm cho ba anh phật ý:" Trạch Nguyên , làm thế mất mặt ta chứ ? "
" Vâng "
Sau một lần lượt đi tiếp khách chân anh đã tê mỏi.
Anh ngồi xuống ghế ,cúi xuống xoa bóp chân.
" Anh " Tiếng Trạch Lễ vang lên
Anh ngẩng đầu lên , khó hiểu
" À anh ơi em thấy hình như anh hơi nhạt rồi đó.
Ở kia có mấy bạn xinh gái kìa " Trạch Lễ chỉ vào mấy cô gái đang đứng tụm năm tụm ba tám chuyện tùm lum tùm la
" Ờ thích thì lấy một cô về làm vợ luôn đi " Anh trêu trọc
" Anh đừng trêu em với cái thân tấm vàng ngọc ngà này thì...!em còn lâu mới lấy vợ.
Chơi đã chứ " Trạch Lễ nửa đùa nữa thật nói với anh làm anh cười trừ.
" Ừm thế cứ với ý kiến của chú đi nhé "
" Vâng "
Cuối cùng lễ khách cũng xong.
Họ ăn uống linh đình nhưng cũng không thể nào có thể vơi bớt đi nỗi buồn từ đáy lòng anh được.
Tuy bề ngoài anh tỏ vẻ ra là bình thường thật nhưng mà anh còn nhiều thứ muốn tâm sự với lại bạn bè nhưng ngặt nỗi là không có dịp hội tụ
Anh ngủ chập chờn cho đến sáng hôm sau.
Mọi tiếng cười đùa lại trở lại.
Hôm nay đặc biệt hơn là lúc buổi lễ diễn ra.
Đứng trên bục phát biểu , người dẫn nói:" Xin thưa tất cả bà con cô bác đang có mặt ở đây.
Thì hôm nay là ngày trọng đại thế cho nên là tôi mong mọi người hãy bỏ ra chút thời gian gặp mặt xã giao rồi kết thân.
À vâng thưa quý vị hôm nay là ngày tốt lành để ngồi ăn bánh uống trà cùng thưởng thức buổi lễ ngày hôm nay của chúng tôi do ban tổ chức và hai bên gia đình.
Hôm nay mọi người đã có mặt đông đủ buổi lễ sẽ bắt đầu diễn ra "
Vừa dứt lời , cô ở ngoài cảm thấy không vui.
Vốn dĩ đây không phải là quyết định của cô mà chỉ là thuận theo sự sắp đặt của người khác mà thôi !
Bên trong ,không khí đã có chút nóng dần lên.
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê LươngTác giả: mèo (linhi)Truyện Ngôn Tình-Buổi trưa- Cô đang tụ tập cùng một số nhân viên đi xuống canteen chuẩn bị ăn cơm thì nhận được một cuộc điện thoại từ ông nội. Cô hơi dáo giác nhìn quanh suy nghĩ nhưng rồi cũng bắt máy lên nghe:" Alo ạ?". Đáp lại lời cô là giọng nói trầm trầm ngày nào của ông nội:" Tiểu Tuyết, con mau về đây ông có chuyện này muốn bàn với con!" " Chuyện gì thế ạ?" Cô ngạc nhiên hỏi. " Vấn đề của con là về nhà không được hỏi nhiều" Khi thấy cô nói nhiều , ông nội mắng một câu. " Dạ" Cô sụt sùi tắt máy, trong lòng không yên tâm một chút nào. Ông nội cô luôn lo lắng cho cô nhưng cô lại không muốn ông nội quá lo lắng về chuyện của mình sợ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của ông. Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Một đám cưới mà cô mơ ước như bao người con gái khác ấy thế mà lại ...!khiến cô đau lòng. Cô bị người ta cắm sừng ngay lúc chuẩn bị đám cưới. Hôm nay, ông nội cô muốn làm gì nữa đây? Cô gạt hết nước mắt , dũng cảm bước lên xe. Tài xế niềm nở hỏi:" Về nhà sao tiểu thư?" Cô là tiểu thư họ Mộc.… " Mày dám nói chuyện với anh mày như thế à ? Hỗn xược thế ! " Anh có vẻ tức giận lắm." Anh hai trước giờ chuyện gì cũng do anh quyết định hết nhưng đối với chuyện này anh không có ý kiến gì sao ?" Trạch Lễ thắc mắc liền dò hỏi anh" Haha có ích gì sao ? Ông nội đã có ý thì không cản được.Sao lại muốn phản cả ông nội mình à ? " Anh hỏi lại" Dạ không "" Biết thế thì tốt "" Anh đã quên được chị ấy rồi hả ? " Trạch Lễ khẽ hỏi." Đừng nhắc nữa.Chuyện đã qua rồi ! " Anh không vui" Em đi quán bar đây ! " Trạch Lễ nói" Đi đi " Anh như có ý đuổi người." Anh đừng nghĩ nhiều haha " Trạch Lễ quay lưng bước đi để lại một hình bóng anh đang buồn rầu rĩ.Không phải ai cũng đau khi bị tổn thương và lại càng không thể không đau lòng hơn khi người mình yêu lại lừa dối mình.Cảm giác lúc ấy sẽ ra sao ?" Ừ " Anh lạnh nhạt nói" Thế em đi luôn nhé.Tạm biệt anh nhé "" Đi đi "Anh ngồi xuống , lấy tay đặt lên trán suy nghĩ thứ gì đó.Rốt cuộc là cái gì mà anh lại phân tâm đến thế ?Mọi chuyện vẫn xảy ra như thế.Sáng hôm sau , trong lễ cưới.Anh đứng bên trong, không có quyền ra bên ngoài.Anh ngồi trong phòng , có vẻ mệt mỏi..Đúng chiều tối , mọi người đã chuẩn bị xong xuôi , anh ra đón tiếp khách.Hôm nay anh cố tình ôn hòa nhất có thể" Hờ hờ , xin chào Lục Tổng , tôi không ngờ đấy bề ngoài anh lạnh lùng khó gần như vậy mà cũng có thể cưa một cô gái xinh đẹp thật làm cho người khác ngưỡng mộ đấy ! " Người vừa nói là Nhật Vinh cười nhạt , khuôn mặt không mấy là ngưỡng mộ cả.Anh không thèm để ý , làm cho ba anh phật ý:" Trạch Nguyên , làm thế mất mặt ta chứ ? "" Vâng "Sau một lần lượt đi tiếp khách chân anh đã tê mỏi.Anh ngồi xuống ghế ,cúi xuống xoa bóp chân." Anh " Tiếng Trạch Lễ vang lênAnh ngẩng đầu lên , khó hiểu" À anh ơi em thấy hình như anh hơi nhạt rồi đó.Ở kia có mấy bạn xinh gái kìa " Trạch Lễ chỉ vào mấy cô gái đang đứng tụm năm tụm ba tám chuyện tùm lum tùm la" Ờ thích thì lấy một cô về làm vợ luôn đi " Anh trêu trọc" Anh đừng trêu em với cái thân tấm vàng ngọc ngà này thì...!em còn lâu mới lấy vợ.Chơi đã chứ " Trạch Lễ nửa đùa nữa thật nói với anh làm anh cười trừ." Ừm thế cứ với ý kiến của chú đi nhé "" Vâng "Cuối cùng lễ khách cũng xong.Họ ăn uống linh đình nhưng cũng không thể nào có thể vơi bớt đi nỗi buồn từ đáy lòng anh được.Tuy bề ngoài anh tỏ vẻ ra là bình thường thật nhưng mà anh còn nhiều thứ muốn tâm sự với lại bạn bè nhưng ngặt nỗi là không có dịp hội tụAnh ngủ chập chờn cho đến sáng hôm sau.Mọi tiếng cười đùa lại trở lại.Hôm nay đặc biệt hơn là lúc buổi lễ diễn ra.Đứng trên bục phát biểu , người dẫn nói:" Xin thưa tất cả bà con cô bác đang có mặt ở đây.Thì hôm nay là ngày trọng đại thế cho nên là tôi mong mọi người hãy bỏ ra chút thời gian gặp mặt xã giao rồi kết thân.À vâng thưa quý vị hôm nay là ngày tốt lành để ngồi ăn bánh uống trà cùng thưởng thức buổi lễ ngày hôm nay của chúng tôi do ban tổ chức và hai bên gia đình.Hôm nay mọi người đã có mặt đông đủ buổi lễ sẽ bắt đầu diễn ra "Vừa dứt lời , cô ở ngoài cảm thấy không vui.Vốn dĩ đây không phải là quyết định của cô mà chỉ là thuận theo sự sắp đặt của người khác mà thôi !Bên trong ,không khí đã có chút nóng dần lên.