-Buổi trưa- Cô đang tụ tập cùng một số nhân viên đi xuống canteen chuẩn bị ăn cơm thì nhận được một cuộc điện thoại từ ông nội. Cô hơi dáo giác nhìn quanh suy nghĩ nhưng rồi cũng bắt máy lên nghe:" Alo ạ?". Đáp lại lời cô là giọng nói trầm trầm ngày nào của ông nội:" Tiểu Tuyết, con mau về đây ông có chuyện này muốn bàn với con!" " Chuyện gì thế ạ?" Cô ngạc nhiên hỏi. " Vấn đề của con là về nhà không được hỏi nhiều" Khi thấy cô nói nhiều , ông nội mắng một câu. " Dạ" Cô sụt sùi tắt máy, trong lòng không yên tâm một chút nào. Ông nội cô luôn lo lắng cho cô nhưng cô lại không muốn ông nội quá lo lắng về chuyện của mình sợ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của ông. Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Một đám cưới mà cô mơ ước như bao người con gái khác ấy thế mà lại ...!khiến cô đau lòng. Cô bị người ta cắm sừng ngay lúc chuẩn bị đám cưới. Hôm nay, ông nội cô muốn làm gì nữa đây? Cô gạt hết nước mắt , dũng cảm bước lên xe. Tài xế niềm nở hỏi:" Về nhà sao tiểu thư?" Cô là tiểu thư họ Mộc.…
Chương 49: 49: Lục Trạch Nguyên Đang Ở Đâu Tôi Cần Gặp Anh Ta Ngay Lập Tức !!
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê LươngTác giả: mèo (linhi)Truyện Ngôn Tình-Buổi trưa- Cô đang tụ tập cùng một số nhân viên đi xuống canteen chuẩn bị ăn cơm thì nhận được một cuộc điện thoại từ ông nội. Cô hơi dáo giác nhìn quanh suy nghĩ nhưng rồi cũng bắt máy lên nghe:" Alo ạ?". Đáp lại lời cô là giọng nói trầm trầm ngày nào của ông nội:" Tiểu Tuyết, con mau về đây ông có chuyện này muốn bàn với con!" " Chuyện gì thế ạ?" Cô ngạc nhiên hỏi. " Vấn đề của con là về nhà không được hỏi nhiều" Khi thấy cô nói nhiều , ông nội mắng một câu. " Dạ" Cô sụt sùi tắt máy, trong lòng không yên tâm một chút nào. Ông nội cô luôn lo lắng cho cô nhưng cô lại không muốn ông nội quá lo lắng về chuyện của mình sợ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của ông. Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Một đám cưới mà cô mơ ước như bao người con gái khác ấy thế mà lại ...!khiến cô đau lòng. Cô bị người ta cắm sừng ngay lúc chuẩn bị đám cưới. Hôm nay, ông nội cô muốn làm gì nữa đây? Cô gạt hết nước mắt , dũng cảm bước lên xe. Tài xế niềm nở hỏi:" Về nhà sao tiểu thư?" Cô là tiểu thư họ Mộc.… Cô dùng đôi tay của mìnhđánh vào những phím dây đàn một cách nhịp nhàng, nhanh thoăn thoắt và âm thanh khi phát ra làm người ta động lòng.Âm thanh ấy trong trẻo, có âm thanh rồi lại trầm hòa quyện lại với nhau.Đang đánh đàn thì đột nhiên Trạch Lễ lên tiếng:"Chị đàn cũng có sức thuyết phục đấy vậy chị thử hát xem thế nào?"Một lời đề nghị đến từ Lục Trạch Lễ.Lời đề nghị đó cũng rất là hay.Động tác đang đánh đàn thì đột nhiên dừng lại, đoạn cô nói:" Không được đâu.Em hát đi "" Chị có thể hát được không ?? " Trạch Lễ đề nghị" Không đâu " Cô khẽ từ chối" Vậy lát nữa chị dạy em trồng hoa đi " Trạch Lễ đề nghị, ánh mắt của cậu nhìn về phía người con gái ấy sao mà thu hút đến lạ kì.Lúc này , anh đã đi làm rồi.Cô nhìn Trạch Lễ có phần khó hiểu:" Sao lại trồng hoa?? Cuộc sống của em thay đổi từ khi nào thế??"Khó hiểu thật.Trạch Lễ từ trước đến giờ không hề mong muốn sẽ sống yên bình , ngày nào cũng đi lông bông , hết việc này việc kia.Ai cũng nói số của Trạch Lễ nên ở nhà vì đã có Lục Tổng là anh trai rồi.Nói cũng thấy lạ đâu phải mối quan hệ của cô với Trạch Lễ tốt như thế này ??Liệu Trạch Lễ có cái nhìn khác về cô hay sao ??Cô đang suy nghĩ một chút có điều cô đang phân vân không biết nên làm thế nào cho đúng."Được không chị??" Trạch Lễ hỏi cô, giọng điệu có phần hơi gấp gáp."Được thôi Cô tạm gật đầu đồng ýTrạch Lễ mừng lắm , ôm chặt lấy cô , nói vui vẻ:"Cảm ơn chị"Hành động của Trạch Lễ có phải là hơi bất ngờ không?Cái ôm của Trạch Lễ làm cho cô cảm thấy khó thở vô cùng.Cô định nói cho Trạch Lễ để Trạch Lễ nới lỏng tay nhưng cô không có dũng khí để nói ra điều đó.Bản thân cô sợ phải không??Trạch Lễ thấy hành động của mình hơi lố liền rụt tay lại , nói lắp bắp:" Ừm ..ừm ...!coi như ...! chị ...!đồng ...!đồng ý rồi nhé !! "" Vậy sao ?? Chị có trả lời rồi mà !! " Cô khó hiểuTrạch Lễ mỉm cười nhẹ với cô.________________________________Trạch Lễ lại đi đâu rồi không thấy có mặt ở nhà.Cô thở dài , dọn dẹp rồi nghỉ ngơi.Nằm một lúc , cô cũng chẳng biết mình ngủ tự khi nào nữa.Anh đang ở trong phòng làm việc.Ở dưới chỗ tiếp tân , Bảo An đến và làm loạn.Tiếp tân thấy Bảo An , liền mỉm cười , nói:" Mời Tống Tổng vào "Tiếp tân nói nhẹ nhàng nhưng đáp lại sự nhẹ nhàng ấy , Bảo An nói nặng lời với tiếp tân:" Cô mau kêu Lục Tổng của các cô ra đây!!"Tiếp tân không hiểu chuyện gì nên hỏi lại:" Tống Tổng , có chuyện gì sao ?? Tống Tổng vào đi lát nữa Lục Tổng sẽ nói chuyện với ngài "Bảo An thậm chí không thèm nghe lời tiếp tân nói , hành động kịch liệt hơn.Bảo An phá những thứ trên bàn của tiếp tân , gườm giọng , đôi mắt trợn lên nhìn thật đáng sợ.Nhưng điều đó đâu có là gì đâu phải không ?? Bảo An giờ là một con thú dữ rồi không phải là Bả An của quá khứ nữa !!Bảo An quát nạt tiếp tân:" Lục Trạch Nguyên đang ở đâu ?? Tôi cần gặp anh ta ngay lập tức "Ánh mắt của Bảo An trợn lên, nhìn kĩ còn thấy có lòng trắng trong con ngươi nữa.Tiếp tân đứng mà người run bần bật , bị nỗi sợ xâm chiếm toàn cơ thể.Bảo An không thèm để ý đến tiếp tân , vùng vằng đến chỗ của anh.Bước chân mà hậm hực.Tất cả mọi người đều phát sợ , chẳng có sức nào mà cãi nữa , đành mặc kệ cho Bảo An muốn làm gì thì làmBảo An đi thẳng lên phòng làm việc của anh, mọi người đều sợ hãi, im lặng không nói gì, lẳng lặng nhìn nhau tìm kiếm cách giải quyết.Trợ lí và anh Trịnh gõ cửa phòng anh.Trong phòng anh, hiện tại thì anh vẫn đang chăm chú làm việc.Làm xong , anh ngả người ra ghế , suy nghĩ.Anh đang không biết làm cách nào để cô đồng ý nữa , từ trước đến nay anh không hề biết cách nào làm cho con gái hết giận vậy nên anh lên mạng tìm hiểu rồi học theo để áp dụng.Nghĩ là làm , anh ngồi thẳng dậy , điều chỉnh lại tâm trạng, search "cách làm con gái hết giận".Anh bấm enter để kết thúc việc tìm kiếm.Hàng loạt những thông tin hiện ra, anh chọn lọc rồi bấm vào để xem.
Cô dùng đôi tay của mìnhđánh vào những phím dây đàn một cách nhịp nhàng, nhanh thoăn thoắt và âm thanh khi phát ra làm người ta động lòng.
Âm thanh ấy trong trẻo, có âm thanh rồi lại trầm hòa quyện lại với nhau.
Đang đánh đàn thì đột nhiên Trạch Lễ lên tiếng:"Chị đàn cũng có sức thuyết phục đấy vậy chị thử hát xem thế nào?"
Một lời đề nghị đến từ Lục Trạch Lễ.
Lời đề nghị đó cũng rất là hay.
Động tác đang đánh đàn thì đột nhiên dừng lại, đoạn cô nói:" Không được đâu.
Em hát đi "
" Chị có thể hát được không ?? " Trạch Lễ đề nghị
" Không đâu " Cô khẽ từ chối
" Vậy lát nữa chị dạy em trồng hoa đi " Trạch Lễ đề nghị, ánh mắt của cậu nhìn về phía người con gái ấy sao mà thu hút đến lạ kì.
Lúc này , anh đã đi làm rồi.
Cô nhìn Trạch Lễ có phần khó hiểu:" Sao lại trồng hoa?? Cuộc sống của em thay đổi từ khi nào thế??"
Khó hiểu thật.
Trạch Lễ từ trước đến giờ không hề mong muốn sẽ sống yên bình , ngày nào cũng đi lông bông , hết việc này việc kia.
Ai cũng nói số của Trạch Lễ nên ở nhà vì đã có Lục Tổng là anh trai rồi.
Nói cũng thấy lạ đâu phải mối quan hệ của cô với Trạch Lễ tốt như thế này ??
Liệu Trạch Lễ có cái nhìn khác về cô hay sao ??
Cô đang suy nghĩ một chút có điều cô đang phân vân không biết nên làm thế nào cho đúng.
"Được không chị??" Trạch Lễ hỏi cô, giọng điệu có phần hơi gấp gáp.
"Được thôi Cô tạm gật đầu đồng ý
Trạch Lễ mừng lắm , ôm chặt lấy cô , nói vui vẻ:"Cảm ơn chị"
Hành động của Trạch Lễ có phải là hơi bất ngờ không?
Cái ôm của Trạch Lễ làm cho cô cảm thấy khó thở vô cùng.
Cô định nói cho Trạch Lễ để Trạch Lễ nới lỏng tay nhưng cô không có dũng khí để nói ra điều đó.
Bản thân cô sợ phải không??
Trạch Lễ thấy hành động của mình hơi lố liền rụt tay lại , nói lắp bắp:" Ừm ..
ừm ...!coi như ...! chị ...!đồng ...!đồng ý rồi nhé !! "
" Vậy sao ?? Chị có trả lời rồi mà !! " Cô khó hiểu
Trạch Lễ mỉm cười nhẹ với cô.
________________________________
Trạch Lễ lại đi đâu rồi không thấy có mặt ở nhà.
Cô thở dài , dọn dẹp rồi nghỉ ngơi.
Nằm một lúc , cô cũng chẳng biết mình ngủ tự khi nào nữa.
Anh đang ở trong phòng làm việc.
Ở dưới chỗ tiếp tân , Bảo An đến và làm loạn.
Tiếp tân thấy Bảo An , liền mỉm cười , nói:" Mời Tống Tổng vào "
Tiếp tân nói nhẹ nhàng nhưng đáp lại sự nhẹ nhàng ấy , Bảo An nói nặng lời với tiếp tân:" Cô mau kêu Lục Tổng của các cô ra đây!!"
Tiếp tân không hiểu chuyện gì nên hỏi lại:" Tống Tổng , có chuyện gì sao ?? Tống Tổng vào đi lát nữa Lục Tổng sẽ nói chuyện với ngài "
Bảo An thậm chí không thèm nghe lời tiếp tân nói , hành động kịch liệt hơn.
Bảo An phá những thứ trên bàn của tiếp tân , gườm giọng , đôi mắt trợn lên nhìn thật đáng sợ.
Nhưng điều đó đâu có là gì đâu phải không ?? Bảo An giờ là một con thú dữ rồi không phải là Bả An của quá khứ nữa !!
Bảo An quát nạt tiếp tân:" Lục Trạch Nguyên đang ở đâu ?? Tôi cần gặp anh ta ngay lập tức "
Ánh mắt của Bảo An trợn lên, nhìn kĩ còn thấy có lòng trắng trong con ngươi nữa.
Tiếp tân đứng mà người run bần bật , bị nỗi sợ xâm chiếm toàn cơ thể.
Bảo An không thèm để ý đến tiếp tân , vùng vằng đến chỗ của anh.
Bước chân mà hậm hực.
Tất cả mọi người đều phát sợ , chẳng có sức nào mà cãi nữa , đành mặc kệ cho Bảo An muốn làm gì thì làm
Bảo An đi thẳng lên phòng làm việc của anh, mọi người đều sợ hãi, im lặng không nói gì, lẳng lặng nhìn nhau tìm kiếm cách giải quyết.
Trợ lí và anh Trịnh gõ cửa phòng anh.
Trong phòng anh, hiện tại thì anh vẫn đang chăm chú làm việc.
Làm xong , anh ngả người ra ghế , suy nghĩ.
Anh đang không biết làm cách nào để cô đồng ý nữa , từ trước đến nay anh không hề biết cách nào làm cho con gái hết giận vậy nên anh lên mạng tìm hiểu rồi học theo để áp dụng.
Nghĩ là làm , anh ngồi thẳng dậy , điều chỉnh lại tâm trạng, search "cách làm con gái hết giận".
Anh bấm enter để kết thúc việc tìm kiếm.
Hàng loạt những thông tin hiện ra, anh chọn lọc rồi bấm vào để xem.
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê LươngTác giả: mèo (linhi)Truyện Ngôn Tình-Buổi trưa- Cô đang tụ tập cùng một số nhân viên đi xuống canteen chuẩn bị ăn cơm thì nhận được một cuộc điện thoại từ ông nội. Cô hơi dáo giác nhìn quanh suy nghĩ nhưng rồi cũng bắt máy lên nghe:" Alo ạ?". Đáp lại lời cô là giọng nói trầm trầm ngày nào của ông nội:" Tiểu Tuyết, con mau về đây ông có chuyện này muốn bàn với con!" " Chuyện gì thế ạ?" Cô ngạc nhiên hỏi. " Vấn đề của con là về nhà không được hỏi nhiều" Khi thấy cô nói nhiều , ông nội mắng một câu. " Dạ" Cô sụt sùi tắt máy, trong lòng không yên tâm một chút nào. Ông nội cô luôn lo lắng cho cô nhưng cô lại không muốn ông nội quá lo lắng về chuyện của mình sợ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của ông. Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Một đám cưới mà cô mơ ước như bao người con gái khác ấy thế mà lại ...!khiến cô đau lòng. Cô bị người ta cắm sừng ngay lúc chuẩn bị đám cưới. Hôm nay, ông nội cô muốn làm gì nữa đây? Cô gạt hết nước mắt , dũng cảm bước lên xe. Tài xế niềm nở hỏi:" Về nhà sao tiểu thư?" Cô là tiểu thư họ Mộc.… Cô dùng đôi tay của mìnhđánh vào những phím dây đàn một cách nhịp nhàng, nhanh thoăn thoắt và âm thanh khi phát ra làm người ta động lòng.Âm thanh ấy trong trẻo, có âm thanh rồi lại trầm hòa quyện lại với nhau.Đang đánh đàn thì đột nhiên Trạch Lễ lên tiếng:"Chị đàn cũng có sức thuyết phục đấy vậy chị thử hát xem thế nào?"Một lời đề nghị đến từ Lục Trạch Lễ.Lời đề nghị đó cũng rất là hay.Động tác đang đánh đàn thì đột nhiên dừng lại, đoạn cô nói:" Không được đâu.Em hát đi "" Chị có thể hát được không ?? " Trạch Lễ đề nghị" Không đâu " Cô khẽ từ chối" Vậy lát nữa chị dạy em trồng hoa đi " Trạch Lễ đề nghị, ánh mắt của cậu nhìn về phía người con gái ấy sao mà thu hút đến lạ kì.Lúc này , anh đã đi làm rồi.Cô nhìn Trạch Lễ có phần khó hiểu:" Sao lại trồng hoa?? Cuộc sống của em thay đổi từ khi nào thế??"Khó hiểu thật.Trạch Lễ từ trước đến giờ không hề mong muốn sẽ sống yên bình , ngày nào cũng đi lông bông , hết việc này việc kia.Ai cũng nói số của Trạch Lễ nên ở nhà vì đã có Lục Tổng là anh trai rồi.Nói cũng thấy lạ đâu phải mối quan hệ của cô với Trạch Lễ tốt như thế này ??Liệu Trạch Lễ có cái nhìn khác về cô hay sao ??Cô đang suy nghĩ một chút có điều cô đang phân vân không biết nên làm thế nào cho đúng."Được không chị??" Trạch Lễ hỏi cô, giọng điệu có phần hơi gấp gáp."Được thôi Cô tạm gật đầu đồng ýTrạch Lễ mừng lắm , ôm chặt lấy cô , nói vui vẻ:"Cảm ơn chị"Hành động của Trạch Lễ có phải là hơi bất ngờ không?Cái ôm của Trạch Lễ làm cho cô cảm thấy khó thở vô cùng.Cô định nói cho Trạch Lễ để Trạch Lễ nới lỏng tay nhưng cô không có dũng khí để nói ra điều đó.Bản thân cô sợ phải không??Trạch Lễ thấy hành động của mình hơi lố liền rụt tay lại , nói lắp bắp:" Ừm ..ừm ...!coi như ...! chị ...!đồng ...!đồng ý rồi nhé !! "" Vậy sao ?? Chị có trả lời rồi mà !! " Cô khó hiểuTrạch Lễ mỉm cười nhẹ với cô.________________________________Trạch Lễ lại đi đâu rồi không thấy có mặt ở nhà.Cô thở dài , dọn dẹp rồi nghỉ ngơi.Nằm một lúc , cô cũng chẳng biết mình ngủ tự khi nào nữa.Anh đang ở trong phòng làm việc.Ở dưới chỗ tiếp tân , Bảo An đến và làm loạn.Tiếp tân thấy Bảo An , liền mỉm cười , nói:" Mời Tống Tổng vào "Tiếp tân nói nhẹ nhàng nhưng đáp lại sự nhẹ nhàng ấy , Bảo An nói nặng lời với tiếp tân:" Cô mau kêu Lục Tổng của các cô ra đây!!"Tiếp tân không hiểu chuyện gì nên hỏi lại:" Tống Tổng , có chuyện gì sao ?? Tống Tổng vào đi lát nữa Lục Tổng sẽ nói chuyện với ngài "Bảo An thậm chí không thèm nghe lời tiếp tân nói , hành động kịch liệt hơn.Bảo An phá những thứ trên bàn của tiếp tân , gườm giọng , đôi mắt trợn lên nhìn thật đáng sợ.Nhưng điều đó đâu có là gì đâu phải không ?? Bảo An giờ là một con thú dữ rồi không phải là Bả An của quá khứ nữa !!Bảo An quát nạt tiếp tân:" Lục Trạch Nguyên đang ở đâu ?? Tôi cần gặp anh ta ngay lập tức "Ánh mắt của Bảo An trợn lên, nhìn kĩ còn thấy có lòng trắng trong con ngươi nữa.Tiếp tân đứng mà người run bần bật , bị nỗi sợ xâm chiếm toàn cơ thể.Bảo An không thèm để ý đến tiếp tân , vùng vằng đến chỗ của anh.Bước chân mà hậm hực.Tất cả mọi người đều phát sợ , chẳng có sức nào mà cãi nữa , đành mặc kệ cho Bảo An muốn làm gì thì làmBảo An đi thẳng lên phòng làm việc của anh, mọi người đều sợ hãi, im lặng không nói gì, lẳng lặng nhìn nhau tìm kiếm cách giải quyết.Trợ lí và anh Trịnh gõ cửa phòng anh.Trong phòng anh, hiện tại thì anh vẫn đang chăm chú làm việc.Làm xong , anh ngả người ra ghế , suy nghĩ.Anh đang không biết làm cách nào để cô đồng ý nữa , từ trước đến nay anh không hề biết cách nào làm cho con gái hết giận vậy nên anh lên mạng tìm hiểu rồi học theo để áp dụng.Nghĩ là làm , anh ngồi thẳng dậy , điều chỉnh lại tâm trạng, search "cách làm con gái hết giận".Anh bấm enter để kết thúc việc tìm kiếm.Hàng loạt những thông tin hiện ra, anh chọn lọc rồi bấm vào để xem.