“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một…
Chương 14: Chương 14
Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Không bao lâu, gã sai vặt dẫn năm nữ tử mập ốm cao thấp lục tục vào nhà, xếp thành hàng đứng trước mặt Vinh Lệ.Quét mắt qua một cái mới phát giác nhân số không đúng, Vinh Lệ có chút không vui nói: “Ta nhớ rõ còn có nha đầu cả người gầy nhỏ bọc áo choàng đen mà, sao giờ không thấy nữa?”“Vinh quản gia, nha đầu kia không phải tới trong phủ làm công!”Gã sai vặt kéo kéo khóe miệng chỉ hướng phụ nhân có dáng người caogây phong vận thay quân áo trong phủ xong càng trở nên đẹp hơn:“Người này mới đúng! Thân thể tiểu nha đầu kia không tốt, không thể rời khỏi sự chăm sóc của mẹ cho nên ngài phá lệ đưa hai mẹ con vào phủ, ngài không nhớ rõ sao?”Vinh Lệ nhẹ nhàng nga một tiếng tựa hồ có chút ấn tượng, lại tưởng tượng thô sơ giản lược một phen, liền nhớlại—-mắt thấy phụ nhân mỹ lệ xemra cũng lanh lợi, lại là người câm còn mang theo đứa con gái bệnh nặng, thực sự “Đáng thương” liền phá lệ thu vào phủ, tính toán an bài làm chút việc vẩy nước quét nhà.“Ngươi, tên gọi là gì? Hôm nay là ngày đầu tiên bắt đầu làm việc sao?” Thu hồi một ít ý tưởng dâm loạn trong đầu, Vinh Lệ ngưỡng cằm hỏi.Một bên, gã sai vặt nói tiếp đáp:“Bẩm, nàng gọi là A Hương, hôm nay là ngày thứ nhất bắt đầu làm việc.”“Được rồi, đại phu nhân nháo muốn về nhà mẹ đẻ, ngươi bảo hai mẹ con nàng mau chóng dọn dẹp một chút, tức khắc xuất phát đi theo.”Ngày mười hai tháng chín, trời khôngchút ánh sáng, Cao Dã một mình tới làng chài nhỏ.Ngày hôm trước chịu kinh hách, chật vật mất mặt chạy ra làng chài nhỏ, hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng.Sau khi hoảng hốt hai ngày, đêm không thể ngủ, trằn trọc suy nghĩ mãi, hắn cuối cùng cũng quyết định đến tìm hiểu cho rõ.Chỉ là trước khi tới làng chài nhỏ, hắn suốt đêm tìm đạo sĩ cầu mấy tấm linh phù đuổi quỷ trừ tà, tính toán nếu quả thật có dị thường thì thừa cơ diệt trừ ác quỷ kia.Nhưng hắn không kịp đi đến nhàtranh của A Hương Tuế Hòa đã thấy có người gõ vang cửa phòng cũ nát nhà nàng.Cùng với tiếng thùng thùng không ngừng vang lên, còn có một thanh âm khàn khàn nôn nóng lại ẩn chứa oán giận:“A Hương nương! A Hương nương! Ngươi mở cửa đi!”Nhưng mà bất luận người nọ kêu như thế nào, bên trong cũng không có chút động tĩnh nào truyền ra.Cao Dã hồ nghi cất bước đến gần.Người nọ không hề cảm giác được,lại kêu tiếp nhưng cũng không có tiếng đáp lại, rốt cuộc thay đổi thành giọng điệu cầu xin nói: “A Hương, ngươi nghe ta nói, Gia Sơn hắn bị thương sắp chết, ngươi cùng ta đi gặp hắn đi!”Ta biết, Gia Sơn đã làm rất nhiều chuyện có lỗi với ngươi, nhưng hôm nay hắn sắp không được rồi, ngươi đi gặp hắn một lần đi! Coi như ta Kỳ Thành cầu ngươi!”Cao Dã gần thêm tí nữa, số lần tới làng chài nhỏ tương đối nhiều càng từng kỹ càng tỉ mỉ tìm hiểu hoàn cảnh của mẹ con A Hương.Nghe tới hai chữ “Kỳ Thành”, hắn liềncó chút ấn tượng với người này cùng với vị bị thương nặng muốn chết “Gia sơn” kia..
Không bao lâu, gã sai vặt dẫn năm nữ tử mập ốm cao thấp lục tục vào nhà, xếp thành hàng đứng trước mặt Vinh Lệ.
Quét mắt qua một cái mới phát giác nhân số không đúng, Vinh Lệ có chút không vui nói: “Ta nhớ rõ còn có nha đầu cả người gầy nhỏ bọc áo choàng đen mà, sao giờ không thấy nữa?”
“Vinh quản gia, nha đầu kia không phải tới trong phủ làm công!”
Gã sai vặt kéo kéo khóe miệng chỉ hướng phụ nhân có dáng người cao
gây phong vận thay quân áo trong phủ xong càng trở nên đẹp hơn:
“Người này mới đúng! Thân thể tiểu nha đầu kia không tốt, không thể rời khỏi sự chăm sóc của mẹ cho nên ngài phá lệ đưa hai mẹ con vào phủ, ngài không nhớ rõ sao?”
Vinh Lệ nhẹ nhàng nga một tiếng tựa hồ có chút ấn tượng, lại tưởng tượng thô sơ giản lược một phen, liền nhớ
lại—-mắt thấy phụ nhân mỹ lệ xem
ra cũng lanh lợi, lại là người câm còn mang theo đứa con gái bệnh nặng, thực sự “Đáng thương” liền phá lệ thu vào phủ, tính toán an bài làm chút việc vẩy nước quét nhà.
“Ngươi, tên gọi là gì? Hôm nay là ngày đầu tiên bắt đầu làm việc sao?” Thu hồi một ít ý tưởng dâm loạn trong đầu, Vinh Lệ ngưỡng cằm hỏi.
Một bên, gã sai vặt nói tiếp đáp:
“Bẩm, nàng gọi là A Hương, hôm nay là ngày thứ nhất bắt đầu làm việc.
”
“Được rồi, đại phu nhân nháo muốn về nhà mẹ đẻ, ngươi bảo hai mẹ con nàng mau chóng dọn dẹp một chút, tức khắc xuất phát đi theo.
”
Ngày mười hai tháng chín, trời không
chút ánh sáng, Cao Dã một mình tới làng chài nhỏ.
Ngày hôm trước chịu kinh hách, chật vật mất mặt chạy ra làng chài nhỏ, hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Sau khi hoảng hốt hai ngày, đêm không thể ngủ, trằn trọc suy nghĩ mãi, hắn cuối cùng cũng quyết định đến tìm hiểu cho rõ.
Chỉ là trước khi tới làng chài nhỏ, hắn suốt đêm tìm đạo sĩ cầu mấy tấm linh phù đuổi quỷ trừ tà, tính toán nếu quả thật có dị thường thì thừa cơ diệt trừ ác quỷ kia.
Nhưng hắn không kịp đi đến nhà
tranh của A Hương Tuế Hòa đã thấy có người gõ vang cửa phòng cũ nát nhà nàng.
Cùng với tiếng thùng thùng không ngừng vang lên, còn có một thanh âm khàn khàn nôn nóng lại ẩn chứa oán giận:
“A Hương nương! A Hương nương! Ngươi mở cửa đi!”
Nhưng mà bất luận người nọ kêu như thế nào, bên trong cũng không có chút động tĩnh nào truyền ra.
Cao Dã hồ nghi cất bước đến gần.
Người nọ không hề cảm giác được,
lại kêu tiếp nhưng cũng không có tiếng đáp lại, rốt cuộc thay đổi thành giọng điệu cầu xin nói: “A Hương, ngươi nghe ta nói, Gia Sơn hắn bị thương sắp chết, ngươi cùng ta đi gặp hắn đi!”
Ta biết, Gia Sơn đã làm rất nhiều chuyện có lỗi với ngươi, nhưng hôm nay hắn sắp không được rồi, ngươi đi gặp hắn một lần đi! Coi như ta Kỳ Thành cầu ngươi!”
Cao Dã gần thêm tí nữa, số lần tới làng chài nhỏ tương đối nhiều càng từng kỹ càng tỉ mỉ tìm hiểu hoàn cảnh của mẹ con A Hương.
Nghe tới hai chữ “Kỳ Thành”, hắn liền
có chút ấn tượng với người này cùng với vị bị thương nặng muốn chết “Gia sơn” kia.
.
Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Không bao lâu, gã sai vặt dẫn năm nữ tử mập ốm cao thấp lục tục vào nhà, xếp thành hàng đứng trước mặt Vinh Lệ.Quét mắt qua một cái mới phát giác nhân số không đúng, Vinh Lệ có chút không vui nói: “Ta nhớ rõ còn có nha đầu cả người gầy nhỏ bọc áo choàng đen mà, sao giờ không thấy nữa?”“Vinh quản gia, nha đầu kia không phải tới trong phủ làm công!”Gã sai vặt kéo kéo khóe miệng chỉ hướng phụ nhân có dáng người caogây phong vận thay quân áo trong phủ xong càng trở nên đẹp hơn:“Người này mới đúng! Thân thể tiểu nha đầu kia không tốt, không thể rời khỏi sự chăm sóc của mẹ cho nên ngài phá lệ đưa hai mẹ con vào phủ, ngài không nhớ rõ sao?”Vinh Lệ nhẹ nhàng nga một tiếng tựa hồ có chút ấn tượng, lại tưởng tượng thô sơ giản lược một phen, liền nhớlại—-mắt thấy phụ nhân mỹ lệ xemra cũng lanh lợi, lại là người câm còn mang theo đứa con gái bệnh nặng, thực sự “Đáng thương” liền phá lệ thu vào phủ, tính toán an bài làm chút việc vẩy nước quét nhà.“Ngươi, tên gọi là gì? Hôm nay là ngày đầu tiên bắt đầu làm việc sao?” Thu hồi một ít ý tưởng dâm loạn trong đầu, Vinh Lệ ngưỡng cằm hỏi.Một bên, gã sai vặt nói tiếp đáp:“Bẩm, nàng gọi là A Hương, hôm nay là ngày thứ nhất bắt đầu làm việc.”“Được rồi, đại phu nhân nháo muốn về nhà mẹ đẻ, ngươi bảo hai mẹ con nàng mau chóng dọn dẹp một chút, tức khắc xuất phát đi theo.”Ngày mười hai tháng chín, trời khôngchút ánh sáng, Cao Dã một mình tới làng chài nhỏ.Ngày hôm trước chịu kinh hách, chật vật mất mặt chạy ra làng chài nhỏ, hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng.Sau khi hoảng hốt hai ngày, đêm không thể ngủ, trằn trọc suy nghĩ mãi, hắn cuối cùng cũng quyết định đến tìm hiểu cho rõ.Chỉ là trước khi tới làng chài nhỏ, hắn suốt đêm tìm đạo sĩ cầu mấy tấm linh phù đuổi quỷ trừ tà, tính toán nếu quả thật có dị thường thì thừa cơ diệt trừ ác quỷ kia.Nhưng hắn không kịp đi đến nhàtranh của A Hương Tuế Hòa đã thấy có người gõ vang cửa phòng cũ nát nhà nàng.Cùng với tiếng thùng thùng không ngừng vang lên, còn có một thanh âm khàn khàn nôn nóng lại ẩn chứa oán giận:“A Hương nương! A Hương nương! Ngươi mở cửa đi!”Nhưng mà bất luận người nọ kêu như thế nào, bên trong cũng không có chút động tĩnh nào truyền ra.Cao Dã hồ nghi cất bước đến gần.Người nọ không hề cảm giác được,lại kêu tiếp nhưng cũng không có tiếng đáp lại, rốt cuộc thay đổi thành giọng điệu cầu xin nói: “A Hương, ngươi nghe ta nói, Gia Sơn hắn bị thương sắp chết, ngươi cùng ta đi gặp hắn đi!”Ta biết, Gia Sơn đã làm rất nhiều chuyện có lỗi với ngươi, nhưng hôm nay hắn sắp không được rồi, ngươi đi gặp hắn một lần đi! Coi như ta Kỳ Thành cầu ngươi!”Cao Dã gần thêm tí nữa, số lần tới làng chài nhỏ tương đối nhiều càng từng kỹ càng tỉ mỉ tìm hiểu hoàn cảnh của mẹ con A Hương.Nghe tới hai chữ “Kỳ Thành”, hắn liềncó chút ấn tượng với người này cùng với vị bị thương nặng muốn chết “Gia sơn” kia..