Tác giả:

“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một…

Chương 19: Chương 19

Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Cao Dã cùng chúng nha dịch năm liệtở bờ biển nhìn nước biển bị nhiễm nước hóa thành một mảng đen, ngoài trừ đống cát đá còn lại không thu hoạch được gì, lẳng lặng nghỉ ngơi.Ngắn ngủi phóng không lúc sau, Cao Dã lại hồi tưởng trên đường lệnh tiền sử tới bẩm báo nói, trong lòng rốt cuộc có một chút xác định.Trên người Kỳ Sơn quả nhiên không phải chỉ có máu của một mình hắn.Mà hai tay hắn trống trơn, lại bị đuổi giết đến chết hoặc là ăn trộm vật nào đó quan trọng như châu báu vàng bạc, sau đó bị đoạt lại;Hoặc là hắn đã biết bí mật nào đókhông nên biết cho nên bị diệt khẩu.Mà trước khi chết Kỳ Sơn rõ ràng có thời gian cùng cơ hội nói rõ ràng mọi chuyện cho Kỳ Thành lại im miệng không đề cập tới, vậy rất có thể là trường hợp thứ hai.Nhưng nếu quả là trường hợp hai, vậy thế lực sau lưng người ra tay giết Kỳ Sơn nhất định khổng lồ, ngay cả quan phủ có khi cũng không làm gì được.Cho nên Kỳ Sơn biết dù báo quan có lẽ cũng khó có thể lay động căn cơ người phía sau màn, bởi vậy không muốn huynh trưởng nhà mình chịu khổ cùng xui xẻo như mình.Như thế, Cao Dã suy tư từng loại khả năng khác nhau, sợ chính mình để sót hoặc là xuyên tạc phân đoạn nào đó.Lúc lực chú ý của hắn rốt cuộc không thể không lần nữa chuyển hướng lên những chữ mơ hồ không rõ trên lá thư của Kỳ Sơn, một con thuyền ra biển đánh cá đang chậm rãi hướng về phía bờ biền bọn họ đang ngồi.Trên thuyền chính là một vị lão giả đội nón râu hoa râm trên mặt có sẹo, nhìn một loạt quan binh ngòi ở bờ biển, trong mắt lão giả tràn đầy kinh ngạc, không tự giác đưa mắt ngó ngó mấy thùng cá lớn tôm bé được lưới đánh cá bọc lại ở đầu thuyền, tronglòng có chút chột dạ, bất quá càng thêm khịt mũi coi thường.“Các vị quan gia đang ngồi ở đó chẳng lẽ là cố ý ở chỗ này muốn lấy cá mà ta bắt được sao?”Lão giả sống gần 60 năm, một đám quan lại còn ác liệt hơn sơn phỉ, không coi dân chúng ra gì, trước nay hắn không có ấn tượng tốt với mấy cái sâu mọt thu tiền không làm chính sự.Lúc này lại gặp một đám quần áo không chỉnh tề, bộ dáng hữu khí vô lực lười nhác càng thêm xem thường.Trong lòng lão giả nghĩ thế nào, từ biểu tình trong mắt hắn liền có thể thấy được một chút.Nhưng giờ phút này những người ngồi ở bờ biển đều không có tâm tư phản ứng.Chỉ có Cao Dã nhìn thấy mấy cái thùng được bọc trắng đen ở đầu thuyền kia liền đứng lên.“Lão nhân gia! Ngươi qua bên này đi! Đúng! Tới chỗ chúng ta!”Lão đánh cá nghe được kêu, không tình nguyện căng dây thuyền chuyển sang bờ biển Cao Dã đang ngồi.Đóng cọc xong xuôi, cởi mũ vành rộng xuống tùy ý cầm trước ngực nhìn Cao Dã đi tới, không hề có ý nghênh đón.“Lão nhân gia, trong thùng kia của ngươi là gì vậy, có thể để ta nhìn một chút không?”Cao Dã đến gần, không có hàn huyên với người đánh cá mà chỉ vào mấy cái thùng hỏi thẳng vào vấn đề.Lúc ở xa hắn thấy không rõ lắm chỉ mơ hồ cảm thấy hình như đã gặp qua.Lúc này lại gần nhìn, thấy rõ vải bố đa dạng hoa văn, nghi hoặc phỏng đoán trong lòng hắn nhiều thêm vài phần.Lão đánh cá nhìn theo ánh mắt Cao Dã phát hiện không phải để ý cá của hắn, thanh âm tức khắc trong sánglên, đơn giản vui sướng đáp:“Chỉ là chút lòng lợn, lúc vớt cá thì vớt được, ta nghĩ nhà Lý đại nương ở cửa thôn có chó đen thích ăn thứ này liền nhặt trở về.Ngươi muốn xem hay là ngươi muốn thì cứ lấy đi!”Cao Dã xua xua tay cảm tạ “ý tốt” của người đánh cá, sau đó không hề nhiều lời, cất bước lên trước..

Cao Dã cùng chúng nha dịch năm liệt

ở bờ biển nhìn nước biển bị nhiễm nước hóa thành một mảng đen, ngoài trừ đống cát đá còn lại không thu hoạch được gì, lẳng lặng nghỉ ngơi.

Ngắn ngủi phóng không lúc sau, Cao Dã lại hồi tưởng trên đường lệnh tiền sử tới bẩm báo nói, trong lòng rốt cuộc có một chút xác định.

Trên người Kỳ Sơn quả nhiên không phải chỉ có máu của một mình hắn.

Mà hai tay hắn trống trơn, lại bị đuổi giết đến chết hoặc là ăn trộm vật nào đó quan trọng như châu báu vàng bạc, sau đó bị đoạt lại;

Hoặc là hắn đã biết bí mật nào đó

không nên biết cho nên bị diệt khẩu.

Mà trước khi chết Kỳ Sơn rõ ràng có thời gian cùng cơ hội nói rõ ràng mọi chuyện cho Kỳ Thành lại im miệng không đề cập tới, vậy rất có thể là trường hợp thứ hai.

Nhưng nếu quả là trường hợp hai, vậy thế lực sau lưng người ra tay giết Kỳ Sơn nhất định khổng lồ, ngay cả quan phủ có khi cũng không làm gì được.

Cho nên Kỳ Sơn biết dù báo quan có lẽ cũng khó có thể lay động căn cơ người phía sau màn, bởi vậy không muốn huynh trưởng nhà mình chịu khổ cùng xui xẻo như mình.

Như thế, Cao Dã suy tư từng loại khả năng khác nhau, sợ chính mình để sót hoặc là xuyên tạc phân đoạn nào đó.

Lúc lực chú ý của hắn rốt cuộc không thể không lần nữa chuyển hướng lên những chữ mơ hồ không rõ trên lá thư của Kỳ Sơn, một con thuyền ra biển đánh cá đang chậm rãi hướng về phía bờ biền bọn họ đang ngồi.

Trên thuyền chính là một vị lão giả đội nón râu hoa râm trên mặt có sẹo, nhìn một loạt quan binh ngòi ở bờ biển, trong mắt lão giả tràn đầy kinh ngạc, không tự giác đưa mắt ngó ngó mấy thùng cá lớn tôm bé được lưới đánh cá bọc lại ở đầu thuyền, trong

lòng có chút chột dạ, bất quá càng thêm khịt mũi coi thường.

“Các vị quan gia đang ngồi ở đó chẳng lẽ là cố ý ở chỗ này muốn lấy cá mà ta bắt được sao?”

Lão giả sống gần 60 năm, một đám quan lại còn ác liệt hơn sơn phỉ, không coi dân chúng ra gì, trước nay hắn không có ấn tượng tốt với mấy cái sâu mọt thu tiền không làm chính sự.

Lúc này lại gặp một đám quần áo không chỉnh tề, bộ dáng hữu khí vô lực lười nhác càng thêm xem thường.

Trong lòng lão giả nghĩ thế nào, từ biểu tình trong mắt hắn liền có thể thấy được một chút.

Nhưng giờ phút này những người ngồi ở bờ biển đều không có tâm tư phản ứng.

Chỉ có Cao Dã nhìn thấy mấy cái thùng được bọc trắng đen ở đầu thuyền kia liền đứng lên.

“Lão nhân gia! Ngươi qua bên này đi! Đúng! Tới chỗ chúng ta!”

Lão đánh cá nghe được kêu, không tình nguyện căng dây thuyền chuyển sang bờ biển Cao Dã đang ngồi.

Đóng cọc xong xuôi, cởi mũ vành rộng xuống tùy ý cầm trước ngực nhìn Cao Dã đi tới, không hề có ý nghênh đón.

“Lão nhân gia, trong thùng kia của ngươi là gì vậy, có thể để ta nhìn một chút không?”

Cao Dã đến gần, không có hàn huyên với người đánh cá mà chỉ vào mấy cái thùng hỏi thẳng vào vấn đề.

Lúc ở xa hắn thấy không rõ lắm chỉ mơ hồ cảm thấy hình như đã gặp qua.

Lúc này lại gần nhìn, thấy rõ vải bố đa dạng hoa văn, nghi hoặc phỏng đoán trong lòng hắn nhiều thêm vài phần.

Lão đánh cá nhìn theo ánh mắt Cao Dã phát hiện không phải để ý cá của hắn, thanh âm tức khắc trong sáng

lên, đơn giản vui sướng đáp:

“Chỉ là chút lòng lợn, lúc vớt cá thì vớt được, ta nghĩ nhà Lý đại nương ở cửa thôn có chó đen thích ăn thứ này liền nhặt trở về.

Ngươi muốn xem hay là ngươi muốn thì cứ lấy đi!”

Cao Dã xua xua tay cảm tạ “ý tốt” của người đánh cá, sau đó không hề nhiều lời, cất bước lên trước.

.

Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Cao Dã cùng chúng nha dịch năm liệtở bờ biển nhìn nước biển bị nhiễm nước hóa thành một mảng đen, ngoài trừ đống cát đá còn lại không thu hoạch được gì, lẳng lặng nghỉ ngơi.Ngắn ngủi phóng không lúc sau, Cao Dã lại hồi tưởng trên đường lệnh tiền sử tới bẩm báo nói, trong lòng rốt cuộc có một chút xác định.Trên người Kỳ Sơn quả nhiên không phải chỉ có máu của một mình hắn.Mà hai tay hắn trống trơn, lại bị đuổi giết đến chết hoặc là ăn trộm vật nào đó quan trọng như châu báu vàng bạc, sau đó bị đoạt lại;Hoặc là hắn đã biết bí mật nào đókhông nên biết cho nên bị diệt khẩu.Mà trước khi chết Kỳ Sơn rõ ràng có thời gian cùng cơ hội nói rõ ràng mọi chuyện cho Kỳ Thành lại im miệng không đề cập tới, vậy rất có thể là trường hợp thứ hai.Nhưng nếu quả là trường hợp hai, vậy thế lực sau lưng người ra tay giết Kỳ Sơn nhất định khổng lồ, ngay cả quan phủ có khi cũng không làm gì được.Cho nên Kỳ Sơn biết dù báo quan có lẽ cũng khó có thể lay động căn cơ người phía sau màn, bởi vậy không muốn huynh trưởng nhà mình chịu khổ cùng xui xẻo như mình.Như thế, Cao Dã suy tư từng loại khả năng khác nhau, sợ chính mình để sót hoặc là xuyên tạc phân đoạn nào đó.Lúc lực chú ý của hắn rốt cuộc không thể không lần nữa chuyển hướng lên những chữ mơ hồ không rõ trên lá thư của Kỳ Sơn, một con thuyền ra biển đánh cá đang chậm rãi hướng về phía bờ biền bọn họ đang ngồi.Trên thuyền chính là một vị lão giả đội nón râu hoa râm trên mặt có sẹo, nhìn một loạt quan binh ngòi ở bờ biển, trong mắt lão giả tràn đầy kinh ngạc, không tự giác đưa mắt ngó ngó mấy thùng cá lớn tôm bé được lưới đánh cá bọc lại ở đầu thuyền, tronglòng có chút chột dạ, bất quá càng thêm khịt mũi coi thường.“Các vị quan gia đang ngồi ở đó chẳng lẽ là cố ý ở chỗ này muốn lấy cá mà ta bắt được sao?”Lão giả sống gần 60 năm, một đám quan lại còn ác liệt hơn sơn phỉ, không coi dân chúng ra gì, trước nay hắn không có ấn tượng tốt với mấy cái sâu mọt thu tiền không làm chính sự.Lúc này lại gặp một đám quần áo không chỉnh tề, bộ dáng hữu khí vô lực lười nhác càng thêm xem thường.Trong lòng lão giả nghĩ thế nào, từ biểu tình trong mắt hắn liền có thể thấy được một chút.Nhưng giờ phút này những người ngồi ở bờ biển đều không có tâm tư phản ứng.Chỉ có Cao Dã nhìn thấy mấy cái thùng được bọc trắng đen ở đầu thuyền kia liền đứng lên.“Lão nhân gia! Ngươi qua bên này đi! Đúng! Tới chỗ chúng ta!”Lão đánh cá nghe được kêu, không tình nguyện căng dây thuyền chuyển sang bờ biển Cao Dã đang ngồi.Đóng cọc xong xuôi, cởi mũ vành rộng xuống tùy ý cầm trước ngực nhìn Cao Dã đi tới, không hề có ý nghênh đón.“Lão nhân gia, trong thùng kia của ngươi là gì vậy, có thể để ta nhìn một chút không?”Cao Dã đến gần, không có hàn huyên với người đánh cá mà chỉ vào mấy cái thùng hỏi thẳng vào vấn đề.Lúc ở xa hắn thấy không rõ lắm chỉ mơ hồ cảm thấy hình như đã gặp qua.Lúc này lại gần nhìn, thấy rõ vải bố đa dạng hoa văn, nghi hoặc phỏng đoán trong lòng hắn nhiều thêm vài phần.Lão đánh cá nhìn theo ánh mắt Cao Dã phát hiện không phải để ý cá của hắn, thanh âm tức khắc trong sánglên, đơn giản vui sướng đáp:“Chỉ là chút lòng lợn, lúc vớt cá thì vớt được, ta nghĩ nhà Lý đại nương ở cửa thôn có chó đen thích ăn thứ này liền nhặt trở về.Ngươi muốn xem hay là ngươi muốn thì cứ lấy đi!”Cao Dã xua xua tay cảm tạ “ý tốt” của người đánh cá, sau đó không hề nhiều lời, cất bước lên trước..

Chương 19: Chương 19