Tác giả:

“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một…

Chương 43: Chương 43

Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Vinh Bách Vinh nghe vậy, trong lòng lộp bộp một cái, hai mắt bỗng nhiên trừng lớn nhưng hắn thực mau phản ứng lại đây, khẽ cười nói:“Quan gia, loại tiểu xiếc gạt người này, đối với tiểu nhân ta không hiệu quả!Ngài cho rằng tiểu nhân giết người, tiểu nhân cũng không có cách nào biện giải!Nhưng nếu mọi chuyện quả nhiên như ngài nói, lão đánh cá đã viết lên bàn tên tiểu nhân, vậy các ngươi đã sớm đi Vinh phủ bắt tiểu nhân lại mới đúng, cần gì phải chờ đến buổi tối như vậy, một mình lừa tiểu nhân tới gặp, nói đến cùng, các ngươi căn bản không có chứng cứ!”“Chứng cứ? Ngươi nghe nói có cái gì ở trong nhà lão đánh cá liền nhân lúcnửa đêm tới xác nhận, đó là chứng cứ!”“Chê cười! Chỉ bằng người nào đó nói tiểu nhân ta là bằng hữu duy nhất của Vệ Minh Thiên liền xác định ta là hung thủ? Này có phải quá mức phiến diện gượng ép hay không?Lỡ như tiểu nhân chỉ là bị người được hung phạm dùng tiền phái tới đây, các ngươi xử lý thế nào? Chẳng lẽ theo gậy tre hướng lên trên bò, tùy tiện qua loa bắt người sao?Không có chứng cứ thiết thực thì thỉnh ngài buông tiểu nhân ra, ánh trăng cũng không còn sáng nữa rồi, tiểu nhân nên trở về phủ ngủ thôi, látnữa còn phải đi làm, thứ lỗi không phụng bồi!”Vừa nói xong, Vinh Bách Vinh liền gạt đao của Cao Dã muốn rời đi, xác định không cần băn khoăn gì, biểu tình hắn cũng trở nên vô cùng thản nhiên.Nhìn hắn nghênh ngang đi xa, Cao Dã vẫn để đao giữa khoảng không, toàn bộ cánh tay trở nên cứng đờ.“Chứng cứ….Lại là chứng cứ….”Nghĩ đến bản thân hối hả khắp nơi lại không hề có thu hoạch, bởi vì không có chứng cứ, một cái tiểu tạp dịch Vinh phủ cũng có thể không để hắn vào mắt, Cao Dã không khỏi thấynhụt chí.“Chẳng lẽ vụ án này, thật sự không giải quyết được sao? Rõ ràng Vinh Thăng An giết người lại không thể không mặc hắn tiếp tục ung dung ngoài vòng pháp luật?!”Trong lúc nói chuyện, trong mắt Cao Dã tràn đầy không cam lòng sầu khổ nhưng hắn càng muốn dựa trên những cái manh mối hiện có tìm ra lỗ hổng hung thủ, suy nghĩ của hắn càng hỗn loạn, thậm chí sinh ra một cảm giác mãnh liệt ghê tởm choáng váng.Không thể làm gì nữa, hắn chỉ đỡ trán, ngồi ở ven đường nghỉ ngơi.Tay hắn mới vừa nhấc lên, một hình ảnh xuất hiện trong đầu hắn, một chi tiết bị hắn bỏ qua lại hiện lên trong đầu.Nhớ lại nội dung lệnh sử bẩm báo sau khi khám nghiệm, Cao Dã không rảnh lo đầu óc choáng váng, trụ đao đứng dậy nhanh chóng đuổi theo Vinh Bách Vinh.Lúc đó Vinh Bách Vinh đang dừng ở ven đường run vai cười trộm.Cao Dã tiến lên, lại lần nữa bắt hắn lại: “Cười đủ chưa?”Vinh Bách Vinh không phòng bị, bỗng nhiên hai tay bị bắt chéo sau lưngkhông khỏi kinh ngạc cùng đau đớnhô to: “Quan..Quan gia…..Saongươi như âm hồn không tan vậy.”“A, chỉ sợ làm ngươi thất vọng rồi!”Vinh Bách Vinh bị Cao Dã mang về nha môn rồi gọi lệnh sử tới, ba người vào lúc đêm khuya đi nghĩa trang.Thi thể đám người lão đánh cá, Kỳ Sơn đều ở bên trong.Đi đến nghĩa trang, bỗng nhiên Vinh Bách Vinh chết cũng không chịu điđến phía trước một bước..

Vinh Bách Vinh nghe vậy, trong lòng lộp bộp một cái, hai mắt bỗng nhiên trừng lớn nhưng hắn thực mau phản ứng lại đây, khẽ cười nói:

“Quan gia, loại tiểu xiếc gạt người này, đối với tiểu nhân ta không hiệu quả!

Ngài cho rằng tiểu nhân giết người, tiểu nhân cũng không có cách nào biện giải!

Nhưng nếu mọi chuyện quả nhiên như ngài nói, lão đánh cá đã viết lên bàn tên tiểu nhân, vậy các ngươi đã sớm đi Vinh phủ bắt tiểu nhân lại mới đúng, cần gì phải chờ đến buổi tối như vậy, một mình lừa tiểu nhân tới gặp, nói đến cùng, các ngươi căn bản không có chứng cứ!”

“Chứng cứ? Ngươi nghe nói có cái gì ở trong nhà lão đánh cá liền nhân lúc

nửa đêm tới xác nhận, đó là chứng cứ!”

“Chê cười! Chỉ bằng người nào đó nói tiểu nhân ta là bằng hữu duy nhất của Vệ Minh Thiên liền xác định ta là hung thủ? Này có phải quá mức phiến diện gượng ép hay không?

Lỡ như tiểu nhân chỉ là bị người được hung phạm dùng tiền phái tới đây, các ngươi xử lý thế nào? Chẳng lẽ theo gậy tre hướng lên trên bò, tùy tiện qua loa bắt người sao?

Không có chứng cứ thiết thực thì thỉnh ngài buông tiểu nhân ra, ánh trăng cũng không còn sáng nữa rồi, tiểu nhân nên trở về phủ ngủ thôi, lát

nữa còn phải đi làm, thứ lỗi không phụng bồi!”

Vừa nói xong, Vinh Bách Vinh liền gạt đao của Cao Dã muốn rời đi, xác định không cần băn khoăn gì, biểu tình hắn cũng trở nên vô cùng thản nhiên.

Nhìn hắn nghênh ngang đi xa, Cao Dã vẫn để đao giữa khoảng không, toàn bộ cánh tay trở nên cứng đờ.

“Chứng cứ….

Lại là chứng cứ….

Nghĩ đến bản thân hối hả khắp nơi lại không hề có thu hoạch, bởi vì không có chứng cứ, một cái tiểu tạp dịch Vinh phủ cũng có thể không để hắn vào mắt, Cao Dã không khỏi thấy

nhụt chí.

“Chẳng lẽ vụ án này, thật sự không giải quyết được sao? Rõ ràng Vinh Thăng An giết người lại không thể không mặc hắn tiếp tục ung dung ngoài vòng pháp luật?!”

Trong lúc nói chuyện, trong mắt Cao Dã tràn đầy không cam lòng sầu khổ nhưng hắn càng muốn dựa trên những cái manh mối hiện có tìm ra lỗ hổng hung thủ, suy nghĩ của hắn càng hỗn loạn, thậm chí sinh ra một cảm giác mãnh liệt ghê tởm choáng váng.

Không thể làm gì nữa, hắn chỉ đỡ trán, ngồi ở ven đường nghỉ ngơi.

Tay hắn mới vừa nhấc lên, một hình ảnh xuất hiện trong đầu hắn, một chi tiết bị hắn bỏ qua lại hiện lên trong đầu.

Nhớ lại nội dung lệnh sử bẩm báo sau khi khám nghiệm, Cao Dã không rảnh lo đầu óc choáng váng, trụ đao đứng dậy nhanh chóng đuổi theo Vinh Bách Vinh.

Lúc đó Vinh Bách Vinh đang dừng ở ven đường run vai cười trộm.

Cao Dã tiến lên, lại lần nữa bắt hắn lại: “Cười đủ chưa?”

Vinh Bách Vinh không phòng bị, bỗng nhiên hai tay bị bắt chéo sau lưng

không khỏi kinh ngạc cùng đau đớn

hô to: “Quan.

.

Quan gia….

.

Sao

ngươi như âm hồn không tan vậy.

“A, chỉ sợ làm ngươi thất vọng rồi!”

Vinh Bách Vinh bị Cao Dã mang về nha môn rồi gọi lệnh sử tới, ba người vào lúc đêm khuya đi nghĩa trang.

Thi thể đám người lão đánh cá, Kỳ Sơn đều ở bên trong.

Đi đến nghĩa trang, bỗng nhiên Vinh Bách Vinh chết cũng không chịu đi

đến phía trước một bước.

.

Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Vinh Bách Vinh nghe vậy, trong lòng lộp bộp một cái, hai mắt bỗng nhiên trừng lớn nhưng hắn thực mau phản ứng lại đây, khẽ cười nói:“Quan gia, loại tiểu xiếc gạt người này, đối với tiểu nhân ta không hiệu quả!Ngài cho rằng tiểu nhân giết người, tiểu nhân cũng không có cách nào biện giải!Nhưng nếu mọi chuyện quả nhiên như ngài nói, lão đánh cá đã viết lên bàn tên tiểu nhân, vậy các ngươi đã sớm đi Vinh phủ bắt tiểu nhân lại mới đúng, cần gì phải chờ đến buổi tối như vậy, một mình lừa tiểu nhân tới gặp, nói đến cùng, các ngươi căn bản không có chứng cứ!”“Chứng cứ? Ngươi nghe nói có cái gì ở trong nhà lão đánh cá liền nhân lúcnửa đêm tới xác nhận, đó là chứng cứ!”“Chê cười! Chỉ bằng người nào đó nói tiểu nhân ta là bằng hữu duy nhất của Vệ Minh Thiên liền xác định ta là hung thủ? Này có phải quá mức phiến diện gượng ép hay không?Lỡ như tiểu nhân chỉ là bị người được hung phạm dùng tiền phái tới đây, các ngươi xử lý thế nào? Chẳng lẽ theo gậy tre hướng lên trên bò, tùy tiện qua loa bắt người sao?Không có chứng cứ thiết thực thì thỉnh ngài buông tiểu nhân ra, ánh trăng cũng không còn sáng nữa rồi, tiểu nhân nên trở về phủ ngủ thôi, látnữa còn phải đi làm, thứ lỗi không phụng bồi!”Vừa nói xong, Vinh Bách Vinh liền gạt đao của Cao Dã muốn rời đi, xác định không cần băn khoăn gì, biểu tình hắn cũng trở nên vô cùng thản nhiên.Nhìn hắn nghênh ngang đi xa, Cao Dã vẫn để đao giữa khoảng không, toàn bộ cánh tay trở nên cứng đờ.“Chứng cứ….Lại là chứng cứ….”Nghĩ đến bản thân hối hả khắp nơi lại không hề có thu hoạch, bởi vì không có chứng cứ, một cái tiểu tạp dịch Vinh phủ cũng có thể không để hắn vào mắt, Cao Dã không khỏi thấynhụt chí.“Chẳng lẽ vụ án này, thật sự không giải quyết được sao? Rõ ràng Vinh Thăng An giết người lại không thể không mặc hắn tiếp tục ung dung ngoài vòng pháp luật?!”Trong lúc nói chuyện, trong mắt Cao Dã tràn đầy không cam lòng sầu khổ nhưng hắn càng muốn dựa trên những cái manh mối hiện có tìm ra lỗ hổng hung thủ, suy nghĩ của hắn càng hỗn loạn, thậm chí sinh ra một cảm giác mãnh liệt ghê tởm choáng váng.Không thể làm gì nữa, hắn chỉ đỡ trán, ngồi ở ven đường nghỉ ngơi.Tay hắn mới vừa nhấc lên, một hình ảnh xuất hiện trong đầu hắn, một chi tiết bị hắn bỏ qua lại hiện lên trong đầu.Nhớ lại nội dung lệnh sử bẩm báo sau khi khám nghiệm, Cao Dã không rảnh lo đầu óc choáng váng, trụ đao đứng dậy nhanh chóng đuổi theo Vinh Bách Vinh.Lúc đó Vinh Bách Vinh đang dừng ở ven đường run vai cười trộm.Cao Dã tiến lên, lại lần nữa bắt hắn lại: “Cười đủ chưa?”Vinh Bách Vinh không phòng bị, bỗng nhiên hai tay bị bắt chéo sau lưngkhông khỏi kinh ngạc cùng đau đớnhô to: “Quan..Quan gia…..Saongươi như âm hồn không tan vậy.”“A, chỉ sợ làm ngươi thất vọng rồi!”Vinh Bách Vinh bị Cao Dã mang về nha môn rồi gọi lệnh sử tới, ba người vào lúc đêm khuya đi nghĩa trang.Thi thể đám người lão đánh cá, Kỳ Sơn đều ở bên trong.Đi đến nghĩa trang, bỗng nhiên Vinh Bách Vinh chết cũng không chịu điđến phía trước một bước..

Chương 43: Chương 43