Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Là Phó Chi đẩy con!" "Con nhỏ đó chướng mắt khi thấy con tốt hơn nó! Trong cái nhà này có con sẽ không có nó mà có nó sẽ không có con." " Mẹ, mẹ để cho nó cút về cô nhi viện đi! Con về sau không muốn nhìn thấy mặt của nó nữa!" ... Thị trấn nhỏ tháng 9 oi ả và bức bối. Phó Chi đứng bên ngoài phòng bệnh cầm phiếu thanh toán, cách nhau một bức tường, tiếng cãi vã trong phòng to dần, giọng nói bên tai cô ngày càng rõ ràng. "Triệu Minh Toàn, tôi mặc kệ, lần này nhất định phải đuổi con bé ấy đi!" "Dù sao tôi cũng không dám nuôi một con sói mắt trắng như Phó Chi!" "Nhưng năm ngoái khi chúng ta đến cô nhi viện nhận nuôi Phó Chi cũng đã hứa với viện trưởng là sẽ chăm sóc con bé thật tốt." Người đàn ông đang dựa vào giường bệnh nghe vậy liền liếc nhìn chân phải đang bó bột của con gái mình, có chút không đành lòng. Một lúc sau, hắn hạ giọng nói với người vợ đang khóc: "…

Chương 66: Chương 66

Không Làm Tốt Công Việc Nghiên Cứu Khoa Học Thì Về Nhà Thừa Kế Gia Sản Bạc TỷTác giả: Viên Khuyết NhaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Là Phó Chi đẩy con!" "Con nhỏ đó chướng mắt khi thấy con tốt hơn nó! Trong cái nhà này có con sẽ không có nó mà có nó sẽ không có con." " Mẹ, mẹ để cho nó cút về cô nhi viện đi! Con về sau không muốn nhìn thấy mặt của nó nữa!" ... Thị trấn nhỏ tháng 9 oi ả và bức bối. Phó Chi đứng bên ngoài phòng bệnh cầm phiếu thanh toán, cách nhau một bức tường, tiếng cãi vã trong phòng to dần, giọng nói bên tai cô ngày càng rõ ràng. "Triệu Minh Toàn, tôi mặc kệ, lần này nhất định phải đuổi con bé ấy đi!" "Dù sao tôi cũng không dám nuôi một con sói mắt trắng như Phó Chi!" "Nhưng năm ngoái khi chúng ta đến cô nhi viện nhận nuôi Phó Chi cũng đã hứa với viện trưởng là sẽ chăm sóc con bé thật tốt." Người đàn ông đang dựa vào giường bệnh nghe vậy liền liếc nhìn chân phải đang bó bột của con gái mình, có chút không đành lòng. Một lúc sau, hắn hạ giọng nói với người vợ đang khóc: "… Thật ra thì chủ nhiệm Lưu cũng có chút cận thị, nhưng trong khoảng cách 3 mét, ông vẫn có thể nhìn thấy rõ điểm 10 trên bảng điểm của Đỗ Mân.Đặc biệt là số 10 ấy không hề nhỏ, mỗi số đều to bằng khuôn mặt của ông ấy.Góc phải bên dưới còn vẽ một trái tim nho nhỏ.Ông nghe thấy Đỗ Mân trầm giọng nói: "Thầy cảm thấy Phó Chi nhà!."Hắn dừng lại một chút, đổi lời: " Ý tôi là thầy cảm thấy bạn học Phó Chi nói không tốt?"Giọng điệu tràn đầy nguy hiểm, toát ra vẻ lạnh lùng ngang tàng.Giống như ông mà nói không tốt, một tay của hắn có thể đánh bay được đầu chó của ông.Trái tim Chủ nhiệm Lưu đập loạn, trên trán rã mồ hôi: "Không, không có! ""Đúng vậy." Đỗ Mân nói, lấy từ chỗ hắn ra một cây bút đen, viết số 1 lên trước số 0 của chủ nhiệm Lưu, đoan chính nói: "Đã là thi đấu thì phải công bằng chính trực, việc động não cho điểm không cần phiền đến thầy đâu, tôi sẽ giúp thầy viết." Người nhà của phó viện trưởng hắn nhất định phải đoạt giải!Chủ nhiệm Lưu: "! ".Tâm tình chủ nhiệm Lưu vô cùng phức tạp, chưa kịp nói chuyện, lại nghe thấy Đỗ Mân ở bên cạnh chất vấn một giáo viên khác: "9.8 điểm? Cô sợ thêm vào 0,2 điểm nữa thì sẽ khiến bạn học Phó Chi sẽ kiêu ngạo sao?!"Được rồi, đây không phải thao tác ngầm nữa.Chủ nhiệm Lưu nhỏ giọng hỏi Mã Minh Quyền: "Anh nói xem, Lục tiên sinh rốt cuộc đã quyên góp bao nhiêu tiền cho viện nghiên cứu FZ?"Trong lời nói của ông ấy có một loại tham vọng muốn nắm lấy tay Đỗ Mân, kích động nói Đại ca, nếu có tiền thì cùng nhau kiếm đi!Mã Minh Quyền ghi cho Phó Chi một con điểm 10 rồi nói: "Tiểu Lưu, hai mắt của cậu đã bị đồng tiền che mờ cho nên nhìn không thấy điểm sáng trên người bạn học Phó sao? Phải biết rằng, học thuật là vô giá, mà cậu lại quá dung tục!"Chủ nhiệm Lưu: "???"Không muốn làm nữa à?Điểm của Phó Chi nhanh chóng được công bố, thứ hạng của các thí sinh bị thay đổi.Kết quả Phó Chi đứng đầu toàn trường: 9,9 điểm.Mặc dù giữa chừng bài hùng biện có chút nghi ngờ là đang mách lẻo, nhưng tổng thể lại rất mạch lạc, cách phát âm tiếng anh cũng rất chuyên nghiệp, cộng thêm cái nhìn sâu sắc và khí chất của Phó Chi đã làm các thầy cô ban giám khảo có một cái nhìn tốt về cô.Hứa Vi kích động lôi kéo cánh tay của Lục Dư Thâm: "Mau xem em gái của con kìa! Đúng là con bé đã thừa hưởng được trí thông minh cao từ mẹ!"Lục Dư Thâm trên mặt không có biểu cảm gì, đưa tay ra, Hứa Vi nhìn theo hướng tay của cậu.- --Là đứa con trai đầu của cô ấy, Lục Dư Mặc, đang mặc một bộ âu phục hoàng gia màu xanh.Thấp nhất toàn trường với số điểm: 3,2.Lục Dư Thâm gõ một hàng chữ trên điện thoại di động: "Mẹ đã tỉnh?"Hứa Vi: "! "Không hề nghi ngờ gì nữa, trong cuộc thi hùng biện tiếng anh lần này, điểm số của Phó Chi đã hoàn toàn vượt qua người đứng thứ hai là Chu Đình Đình với khoảng cách rất xa.Trên sân khấu, 41 học sinh bao gồm cả Phó Chi đứng thành hai hàng thẳng tắp.Bản nhạc trao giải trong hội trường vang lên, phó viện trưởng viện nghiên cứu FZ - Đỗ Mân đích thân lên sân khấu, cầm một tấm thẻ vào cửa màu hoàng kim đưa tới trước mặt Phó Chi.Người đàn ông đã trạc 40 tuổi, vừa độ tuổi toát ra vẻ quyến rũ của người trưởng thành, từng cử chỉ tao nhã: "Bạn học Phó Chi, tôi rất tiếc cho câu chuyện đã xảy ra với em, những lời văn của em chính là một lời cảnh tỉnh! Em yên tâm, cánh cửa lớn của viện nghiên cứu FZ luôn rộng mở với những người tài giỏi như em!"Phó Chi: "! "Đỗ Mân còn muốn khen tiếp, Phó Chi đã đưa tay qua lấy tấm thẻ vào cửa, nhẹ giọng nói: "Ngài chắn tầm nhìn chụp ảnh của mẹ em rồi.""! "À, cái này?Đỗ Mân có chút ủy khuất, muốn chụp ảnh thì hắn có thể chụp cho cô mà, còn có thể đính kèm ảnh với độ phân giải cao nữa cơ!Nhưng hắn có thể tranh luận với viện trưởng sao?Đỗ Mân thở dài, ôm nỗi mất mát đi đến một góc tự im lặng..

Thật ra thì chủ nhiệm Lưu cũng có chút cận thị, nhưng trong khoảng cách 3 mét, ông vẫn có thể nhìn thấy rõ điểm 10 trên bảng điểm của Đỗ Mân.

Đặc biệt là số 10 ấy không hề nhỏ, mỗi số đều to bằng khuôn mặt của ông ấy.

Góc phải bên dưới còn vẽ một trái tim nho nhỏ.

Ông nghe thấy Đỗ Mân trầm giọng nói: "Thầy cảm thấy Phó Chi nhà!.

"

Hắn dừng lại một chút, đổi lời: " Ý tôi là thầy cảm thấy bạn học Phó Chi nói không tốt?"

Giọng điệu tràn đầy nguy hiểm, toát ra vẻ lạnh lùng ngang tàng.

Giống như ông mà nói không tốt, một tay của hắn có thể đánh bay được đầu chó của ông.

Trái tim Chủ nhiệm Lưu đập loạn, trên trán rã mồ hôi: "Không, không có! "

"Đúng vậy.

" Đỗ Mân nói, lấy từ chỗ hắn ra một cây bút đen, viết số 1 lên trước số 0 của chủ nhiệm Lưu, đoan chính nói: "Đã là thi đấu thì phải công bằng chính trực, việc động não cho điểm không cần phiền đến thầy đâu, tôi sẽ giúp thầy viết.

" Người nhà của phó viện trưởng hắn nhất định phải đoạt giải!

Chủ nhiệm Lưu: "! ".

Tâm tình chủ nhiệm Lưu vô cùng phức tạp, chưa kịp nói chuyện, lại nghe thấy Đỗ Mân ở bên cạnh chất vấn một giáo viên khác: "9.

8 điểm? Cô sợ thêm vào 0,2 điểm nữa thì sẽ khiến bạn học Phó Chi sẽ kiêu ngạo sao?!"

Được rồi, đây không phải thao tác ngầm nữa.

Chủ nhiệm Lưu nhỏ giọng hỏi Mã Minh Quyền: "Anh nói xem, Lục tiên sinh rốt cuộc đã quyên góp bao nhiêu tiền cho viện nghiên cứu FZ?"

Trong lời nói của ông ấy có một loại tham vọng muốn nắm lấy tay Đỗ Mân, kích động nói Đại ca, nếu có tiền thì cùng nhau kiếm đi!

Mã Minh Quyền ghi cho Phó Chi một con điểm 10 rồi nói: "Tiểu Lưu, hai mắt của cậu đã bị đồng tiền che mờ cho nên nhìn không thấy điểm sáng trên người bạn học Phó sao? Phải biết rằng, học thuật là vô giá, mà cậu lại quá dung tục!"

Chủ nhiệm Lưu: "???"

Không muốn làm nữa à?

Điểm của Phó Chi nhanh chóng được công bố, thứ hạng của các thí sinh bị thay đổi.

Kết quả Phó Chi đứng đầu toàn trường: 9,9 điểm.

Mặc dù giữa chừng bài hùng biện có chút nghi ngờ là đang mách lẻo, nhưng tổng thể lại rất mạch lạc, cách phát âm tiếng anh cũng rất chuyên nghiệp, cộng thêm cái nhìn sâu sắc và khí chất của Phó Chi đã làm các thầy cô ban giám khảo có một cái nhìn tốt về cô.

Hứa Vi kích động lôi kéo cánh tay của Lục Dư Thâm: "Mau xem em gái của con kìa! Đúng là con bé đã thừa hưởng được trí thông minh cao từ mẹ!"

Lục Dư Thâm trên mặt không có biểu cảm gì, đưa tay ra, Hứa Vi nhìn theo hướng tay của cậu.

- --Là đứa con trai đầu của cô ấy, Lục Dư Mặc, đang mặc một bộ âu phục hoàng gia màu xanh.

Thấp nhất toàn trường với số điểm: 3,2.

Lục Dư Thâm gõ một hàng chữ trên điện thoại di động: "Mẹ đã tỉnh?"

Hứa Vi: "! "

Không hề nghi ngờ gì nữa, trong cuộc thi hùng biện tiếng anh lần này, điểm số của Phó Chi đã hoàn toàn vượt qua người đứng thứ hai là Chu Đình Đình với khoảng cách rất xa.

Trên sân khấu, 41 học sinh bao gồm cả Phó Chi đứng thành hai hàng thẳng tắp.

Bản nhạc trao giải trong hội trường vang lên, phó viện trưởng viện nghiên cứu FZ - Đỗ Mân đích thân lên sân khấu, cầm một tấm thẻ vào cửa màu hoàng kim đưa tới trước mặt Phó Chi.

Người đàn ông đã trạc 40 tuổi, vừa độ tuổi toát ra vẻ quyến rũ của người trưởng thành, từng cử chỉ tao nhã: "Bạn học Phó Chi, tôi rất tiếc cho câu chuyện đã xảy ra với em, những lời văn của em chính là một lời cảnh tỉnh! Em yên tâm, cánh cửa lớn của viện nghiên cứu FZ luôn rộng mở với những người tài giỏi như em!"

Phó Chi: "! "

Đỗ Mân còn muốn khen tiếp, Phó Chi đã đưa tay qua lấy tấm thẻ vào cửa, nhẹ giọng nói: "Ngài chắn tầm nhìn chụp ảnh của mẹ em rồi.

"

"! "

À, cái này?

Đỗ Mân có chút ủy khuất, muốn chụp ảnh thì hắn có thể chụp cho cô mà, còn có thể đính kèm ảnh với độ phân giải cao nữa cơ!

Nhưng hắn có thể tranh luận với viện trưởng sao?

Đỗ Mân thở dài, ôm nỗi mất mát đi đến một góc tự im lặng.

.

Không Làm Tốt Công Việc Nghiên Cứu Khoa Học Thì Về Nhà Thừa Kế Gia Sản Bạc TỷTác giả: Viên Khuyết NhaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Là Phó Chi đẩy con!" "Con nhỏ đó chướng mắt khi thấy con tốt hơn nó! Trong cái nhà này có con sẽ không có nó mà có nó sẽ không có con." " Mẹ, mẹ để cho nó cút về cô nhi viện đi! Con về sau không muốn nhìn thấy mặt của nó nữa!" ... Thị trấn nhỏ tháng 9 oi ả và bức bối. Phó Chi đứng bên ngoài phòng bệnh cầm phiếu thanh toán, cách nhau một bức tường, tiếng cãi vã trong phòng to dần, giọng nói bên tai cô ngày càng rõ ràng. "Triệu Minh Toàn, tôi mặc kệ, lần này nhất định phải đuổi con bé ấy đi!" "Dù sao tôi cũng không dám nuôi một con sói mắt trắng như Phó Chi!" "Nhưng năm ngoái khi chúng ta đến cô nhi viện nhận nuôi Phó Chi cũng đã hứa với viện trưởng là sẽ chăm sóc con bé thật tốt." Người đàn ông đang dựa vào giường bệnh nghe vậy liền liếc nhìn chân phải đang bó bột của con gái mình, có chút không đành lòng. Một lúc sau, hắn hạ giọng nói với người vợ đang khóc: "… Thật ra thì chủ nhiệm Lưu cũng có chút cận thị, nhưng trong khoảng cách 3 mét, ông vẫn có thể nhìn thấy rõ điểm 10 trên bảng điểm của Đỗ Mân.Đặc biệt là số 10 ấy không hề nhỏ, mỗi số đều to bằng khuôn mặt của ông ấy.Góc phải bên dưới còn vẽ một trái tim nho nhỏ.Ông nghe thấy Đỗ Mân trầm giọng nói: "Thầy cảm thấy Phó Chi nhà!."Hắn dừng lại một chút, đổi lời: " Ý tôi là thầy cảm thấy bạn học Phó Chi nói không tốt?"Giọng điệu tràn đầy nguy hiểm, toát ra vẻ lạnh lùng ngang tàng.Giống như ông mà nói không tốt, một tay của hắn có thể đánh bay được đầu chó của ông.Trái tim Chủ nhiệm Lưu đập loạn, trên trán rã mồ hôi: "Không, không có! ""Đúng vậy." Đỗ Mân nói, lấy từ chỗ hắn ra một cây bút đen, viết số 1 lên trước số 0 của chủ nhiệm Lưu, đoan chính nói: "Đã là thi đấu thì phải công bằng chính trực, việc động não cho điểm không cần phiền đến thầy đâu, tôi sẽ giúp thầy viết." Người nhà của phó viện trưởng hắn nhất định phải đoạt giải!Chủ nhiệm Lưu: "! ".Tâm tình chủ nhiệm Lưu vô cùng phức tạp, chưa kịp nói chuyện, lại nghe thấy Đỗ Mân ở bên cạnh chất vấn một giáo viên khác: "9.8 điểm? Cô sợ thêm vào 0,2 điểm nữa thì sẽ khiến bạn học Phó Chi sẽ kiêu ngạo sao?!"Được rồi, đây không phải thao tác ngầm nữa.Chủ nhiệm Lưu nhỏ giọng hỏi Mã Minh Quyền: "Anh nói xem, Lục tiên sinh rốt cuộc đã quyên góp bao nhiêu tiền cho viện nghiên cứu FZ?"Trong lời nói của ông ấy có một loại tham vọng muốn nắm lấy tay Đỗ Mân, kích động nói Đại ca, nếu có tiền thì cùng nhau kiếm đi!Mã Minh Quyền ghi cho Phó Chi một con điểm 10 rồi nói: "Tiểu Lưu, hai mắt của cậu đã bị đồng tiền che mờ cho nên nhìn không thấy điểm sáng trên người bạn học Phó sao? Phải biết rằng, học thuật là vô giá, mà cậu lại quá dung tục!"Chủ nhiệm Lưu: "???"Không muốn làm nữa à?Điểm của Phó Chi nhanh chóng được công bố, thứ hạng của các thí sinh bị thay đổi.Kết quả Phó Chi đứng đầu toàn trường: 9,9 điểm.Mặc dù giữa chừng bài hùng biện có chút nghi ngờ là đang mách lẻo, nhưng tổng thể lại rất mạch lạc, cách phát âm tiếng anh cũng rất chuyên nghiệp, cộng thêm cái nhìn sâu sắc và khí chất của Phó Chi đã làm các thầy cô ban giám khảo có một cái nhìn tốt về cô.Hứa Vi kích động lôi kéo cánh tay của Lục Dư Thâm: "Mau xem em gái của con kìa! Đúng là con bé đã thừa hưởng được trí thông minh cao từ mẹ!"Lục Dư Thâm trên mặt không có biểu cảm gì, đưa tay ra, Hứa Vi nhìn theo hướng tay của cậu.- --Là đứa con trai đầu của cô ấy, Lục Dư Mặc, đang mặc một bộ âu phục hoàng gia màu xanh.Thấp nhất toàn trường với số điểm: 3,2.Lục Dư Thâm gõ một hàng chữ trên điện thoại di động: "Mẹ đã tỉnh?"Hứa Vi: "! "Không hề nghi ngờ gì nữa, trong cuộc thi hùng biện tiếng anh lần này, điểm số của Phó Chi đã hoàn toàn vượt qua người đứng thứ hai là Chu Đình Đình với khoảng cách rất xa.Trên sân khấu, 41 học sinh bao gồm cả Phó Chi đứng thành hai hàng thẳng tắp.Bản nhạc trao giải trong hội trường vang lên, phó viện trưởng viện nghiên cứu FZ - Đỗ Mân đích thân lên sân khấu, cầm một tấm thẻ vào cửa màu hoàng kim đưa tới trước mặt Phó Chi.Người đàn ông đã trạc 40 tuổi, vừa độ tuổi toát ra vẻ quyến rũ của người trưởng thành, từng cử chỉ tao nhã: "Bạn học Phó Chi, tôi rất tiếc cho câu chuyện đã xảy ra với em, những lời văn của em chính là một lời cảnh tỉnh! Em yên tâm, cánh cửa lớn của viện nghiên cứu FZ luôn rộng mở với những người tài giỏi như em!"Phó Chi: "! "Đỗ Mân còn muốn khen tiếp, Phó Chi đã đưa tay qua lấy tấm thẻ vào cửa, nhẹ giọng nói: "Ngài chắn tầm nhìn chụp ảnh của mẹ em rồi.""! "À, cái này?Đỗ Mân có chút ủy khuất, muốn chụp ảnh thì hắn có thể chụp cho cô mà, còn có thể đính kèm ảnh với độ phân giải cao nữa cơ!Nhưng hắn có thể tranh luận với viện trưởng sao?Đỗ Mân thở dài, ôm nỗi mất mát đi đến một góc tự im lặng..

Chương 66: Chương 66