Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Là Phó Chi đẩy con!" "Con nhỏ đó chướng mắt khi thấy con tốt hơn nó! Trong cái nhà này có con sẽ không có nó mà có nó sẽ không có con." " Mẹ, mẹ để cho nó cút về cô nhi viện đi! Con về sau không muốn nhìn thấy mặt của nó nữa!" ... Thị trấn nhỏ tháng 9 oi ả và bức bối. Phó Chi đứng bên ngoài phòng bệnh cầm phiếu thanh toán, cách nhau một bức tường, tiếng cãi vã trong phòng to dần, giọng nói bên tai cô ngày càng rõ ràng. "Triệu Minh Toàn, tôi mặc kệ, lần này nhất định phải đuổi con bé ấy đi!" "Dù sao tôi cũng không dám nuôi một con sói mắt trắng như Phó Chi!" "Nhưng năm ngoái khi chúng ta đến cô nhi viện nhận nuôi Phó Chi cũng đã hứa với viện trưởng là sẽ chăm sóc con bé thật tốt." Người đàn ông đang dựa vào giường bệnh nghe vậy liền liếc nhìn chân phải đang bó bột của con gái mình, có chút không đành lòng. Một lúc sau, hắn hạ giọng nói với người vợ đang khóc: "…

Chương 111: Chương 111

Không Làm Tốt Công Việc Nghiên Cứu Khoa Học Thì Về Nhà Thừa Kế Gia Sản Bạc TỷTác giả: Viên Khuyết NhaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Là Phó Chi đẩy con!" "Con nhỏ đó chướng mắt khi thấy con tốt hơn nó! Trong cái nhà này có con sẽ không có nó mà có nó sẽ không có con." " Mẹ, mẹ để cho nó cút về cô nhi viện đi! Con về sau không muốn nhìn thấy mặt của nó nữa!" ... Thị trấn nhỏ tháng 9 oi ả và bức bối. Phó Chi đứng bên ngoài phòng bệnh cầm phiếu thanh toán, cách nhau một bức tường, tiếng cãi vã trong phòng to dần, giọng nói bên tai cô ngày càng rõ ràng. "Triệu Minh Toàn, tôi mặc kệ, lần này nhất định phải đuổi con bé ấy đi!" "Dù sao tôi cũng không dám nuôi một con sói mắt trắng như Phó Chi!" "Nhưng năm ngoái khi chúng ta đến cô nhi viện nhận nuôi Phó Chi cũng đã hứa với viện trưởng là sẽ chăm sóc con bé thật tốt." Người đàn ông đang dựa vào giường bệnh nghe vậy liền liếc nhìn chân phải đang bó bột của con gái mình, có chút không đành lòng. Một lúc sau, hắn hạ giọng nói với người vợ đang khóc: "… Lục Sơ Uyển sợ tới mức sắc mặt trắng bệch: "Sao lại thế này?""Oẹ! " Lục lão phu nhân há miệng th* d*c, sắc mặt đỏ bừng, lại hộc ra thêm một thứ gì đó.Lục Sơ Uyển nhìn thoáng thấy vũng máu đen, nửa sợ hãi, nửa dự kiến trong lòng: "Mẹ, mẹ mau đi mời bác sĩ Lương."Bác sĩ Lương mà Lục Sơ Uyển nói đến, là bác sĩ riêng của Lục gia, y thuật cao siêu, khoảng thời gian trước xuất ngoại tham gia hội thảo, hôm qua mới về lại trong nước.Lục lão phu nhân được cô và thím Lưu đỡ dậy, tốn rất nhiều sức lực mới có thể đặt bà ấy trở lại trên giường, cả người bà ấy nóng bừng, đổ không ít mồ hôi."Đấy, con đã nói với mẹ như nào? Nó chỉ là đứa trẻ nghèo kiết xác, làm gì có đủ tiền để mua mấy thực phẩm chức năng tốt!" Bạch Dao vội vàng chạy lại: "Mẹ, mẹ có nghe thấy con nói gì không? Trong người mẹ thế nào?""Tim, tim đau! "Lục lão phu nhân lúc này rất khó chịu, nhưng không có cảm giác muốn nôn ra máu nữa, cả người mất hết sức lực, tim đau nhói, đầu choáng váng, không thở nổi.Hứa Vi đã nói những gì khi tới?Sau nửa tháng uống thuốc do Phó Chi đưa, cuối cùng có khả năng sẽ nôn máu đen để tống hết chất thải ra khỏi cơ thể, đồng thời bị sốt cao và đổ mồ hôi.Nhưng ý thức hiện tại của bà ấy gần như mê man!"Bác sĩ Lương đâu? Sao còn chưa tới?" Bạch Dao quay về hướng thím Lưu la lớn."Bác sĩ Lương nói sắp đi đến nơi rồi, chúng ta đừng tùy tiện động vào lão phu nhân."Lúc trước lão phu nhân phát bệnh tim, sẽ kèm theo một loạt vấn đề như khó thở, Lục Sơ Uyển cho rằng nguyên nhân của chuyện này vẫn là do bệnh tim.Cô ấy nhờ thím Lưu bưng chén thuốc đã để ướp lạnh trong tủ lạnh đến.Phó Chi từng nói thuốc của cô kê không thể dùng chung với thuốc mang âm tính, nếu uống vào không đúng cách sẽ gây chết người.Bạch Dao biết điều này, có chút lo lắng: "Cho bà nội con uống thứ này sẽ khỏi bệnh thật sao? Hay là cứ để bác sĩ Lương tới rồi tính tiếp?"Nếu lời Phó Chi nói là thật, chén thuốc này uống vào, không khác gì thêm dầu vào lửa, lão phu nhân mà có mệnh hệ gì, chẳng phải mọi chuyện sẽ đổ hết lên đầu con gái bà sao?"Nhưng bà nội đang rất đau, con đã hỏi bác sĩ, bọn họ nói thuốc này sẽ không có ảnh hưởng xấu."Đã 2-3 tiếng đồng hồ trôi qua kể từ lúc Lục lão phu nhân dùng thuốc của Phó Chi, tác dụng của thuốc chắc hẳn đã trôi đi 70 – 80%.Lục Sơ Uyển nhìn Bạch Dao một cái: "Hơn nữa, trung y Mã đã nói những đơn thuốc của ông ấy sẽ không xung đột với bất kỳ loại thực phẩm chức năng nào.Ông ấy cũng là một trung y dày dặn kinh nghiệm, tay thần bệnh khỏi, Phó Chi thì mới bao lớn? Con bé còn chẳng hiểu gì về y học, mẹ vẫn nên tin lời của trung y Mã."Trung y bao la và sâu sắc, tuổi tác và thâm niên càng lớn, độ sai lệch trong chuẩn đoán sẽ ít hơn so với những người trẻ tuổi.Bạch Dao suy nghĩ một chút, gật đầu..

Lục Sơ Uyển sợ tới mức sắc mặt trắng bệch: "Sao lại thế này?"

"Oẹ! " Lục lão phu nhân há miệng th* d*c, sắc mặt đỏ bừng, lại hộc ra thêm một thứ gì đó.

Lục Sơ Uyển nhìn thoáng thấy vũng máu đen, nửa sợ hãi, nửa dự kiến trong lòng: "Mẹ, mẹ mau đi mời bác sĩ Lương.

"

Bác sĩ Lương mà Lục Sơ Uyển nói đến, là bác sĩ riêng của Lục gia, y thuật cao siêu, khoảng thời gian trước xuất ngoại tham gia hội thảo, hôm qua mới về lại trong nước.

Lục lão phu nhân được cô và thím Lưu đỡ dậy, tốn rất nhiều sức lực mới có thể đặt bà ấy trở lại trên giường, cả người bà ấy nóng bừng, đổ không ít mồ hôi.

"Đấy, con đã nói với mẹ như nào? Nó chỉ là đứa trẻ nghèo kiết xác, làm gì có đủ tiền để mua mấy thực phẩm chức năng tốt!" Bạch Dao vội vàng chạy lại: "Mẹ, mẹ có nghe thấy con nói gì không? Trong người mẹ thế nào?"

"Tim, tim đau! "

Lục lão phu nhân lúc này rất khó chịu, nhưng không có cảm giác muốn nôn ra máu nữa, cả người mất hết sức lực, tim đau nhói, đầu choáng váng, không thở nổi.

Hứa Vi đã nói những gì khi tới?

Sau nửa tháng uống thuốc do Phó Chi đưa, cuối cùng có khả năng sẽ nôn máu đen để tống hết chất thải ra khỏi cơ thể, đồng thời bị sốt cao và đổ mồ hôi.

Nhưng ý thức hiện tại của bà ấy gần như mê man!

"Bác sĩ Lương đâu? Sao còn chưa tới?" Bạch Dao quay về hướng thím Lưu la lớn.

"Bác sĩ Lương nói sắp đi đến nơi rồi, chúng ta đừng tùy tiện động vào lão phu nhân.

"

Lúc trước lão phu nhân phát bệnh tim, sẽ kèm theo một loạt vấn đề như khó thở, Lục Sơ Uyển cho rằng nguyên nhân của chuyện này vẫn là do bệnh tim.

Cô ấy nhờ thím Lưu bưng chén thuốc đã để ướp lạnh trong tủ lạnh đến.

Phó Chi từng nói thuốc của cô kê không thể dùng chung với thuốc mang âm tính, nếu uống vào không đúng cách sẽ gây chết người.

Bạch Dao biết điều này, có chút lo lắng: "Cho bà nội con uống thứ này sẽ khỏi bệnh thật sao? Hay là cứ để bác sĩ Lương tới rồi tính tiếp?"

Nếu lời Phó Chi nói là thật, chén thuốc này uống vào, không khác gì thêm dầu vào lửa, lão phu nhân mà có mệnh hệ gì, chẳng phải mọi chuyện sẽ đổ hết lên đầu con gái bà sao?

"Nhưng bà nội đang rất đau, con đã hỏi bác sĩ, bọn họ nói thuốc này sẽ không có ảnh hưởng xấu.

"

Đã 2-3 tiếng đồng hồ trôi qua kể từ lúc Lục lão phu nhân dùng thuốc của Phó Chi, tác dụng của thuốc chắc hẳn đã trôi đi 70 – 80%.

Lục Sơ Uyển nhìn Bạch Dao một cái: "Hơn nữa, trung y Mã đã nói những đơn thuốc của ông ấy sẽ không xung đột với bất kỳ loại thực phẩm chức năng nào.

Ông ấy cũng là một trung y dày dặn kinh nghiệm, tay thần bệnh khỏi, Phó Chi thì mới bao lớn? Con bé còn chẳng hiểu gì về y học, mẹ vẫn nên tin lời của trung y Mã.

"

Trung y bao la và sâu sắc, tuổi tác và thâm niên càng lớn, độ sai lệch trong chuẩn đoán sẽ ít hơn so với những người trẻ tuổi.

Bạch Dao suy nghĩ một chút, gật đầu.

.

Không Làm Tốt Công Việc Nghiên Cứu Khoa Học Thì Về Nhà Thừa Kế Gia Sản Bạc TỷTác giả: Viên Khuyết NhaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Là Phó Chi đẩy con!" "Con nhỏ đó chướng mắt khi thấy con tốt hơn nó! Trong cái nhà này có con sẽ không có nó mà có nó sẽ không có con." " Mẹ, mẹ để cho nó cút về cô nhi viện đi! Con về sau không muốn nhìn thấy mặt của nó nữa!" ... Thị trấn nhỏ tháng 9 oi ả và bức bối. Phó Chi đứng bên ngoài phòng bệnh cầm phiếu thanh toán, cách nhau một bức tường, tiếng cãi vã trong phòng to dần, giọng nói bên tai cô ngày càng rõ ràng. "Triệu Minh Toàn, tôi mặc kệ, lần này nhất định phải đuổi con bé ấy đi!" "Dù sao tôi cũng không dám nuôi một con sói mắt trắng như Phó Chi!" "Nhưng năm ngoái khi chúng ta đến cô nhi viện nhận nuôi Phó Chi cũng đã hứa với viện trưởng là sẽ chăm sóc con bé thật tốt." Người đàn ông đang dựa vào giường bệnh nghe vậy liền liếc nhìn chân phải đang bó bột của con gái mình, có chút không đành lòng. Một lúc sau, hắn hạ giọng nói với người vợ đang khóc: "… Lục Sơ Uyển sợ tới mức sắc mặt trắng bệch: "Sao lại thế này?""Oẹ! " Lục lão phu nhân há miệng th* d*c, sắc mặt đỏ bừng, lại hộc ra thêm một thứ gì đó.Lục Sơ Uyển nhìn thoáng thấy vũng máu đen, nửa sợ hãi, nửa dự kiến trong lòng: "Mẹ, mẹ mau đi mời bác sĩ Lương."Bác sĩ Lương mà Lục Sơ Uyển nói đến, là bác sĩ riêng của Lục gia, y thuật cao siêu, khoảng thời gian trước xuất ngoại tham gia hội thảo, hôm qua mới về lại trong nước.Lục lão phu nhân được cô và thím Lưu đỡ dậy, tốn rất nhiều sức lực mới có thể đặt bà ấy trở lại trên giường, cả người bà ấy nóng bừng, đổ không ít mồ hôi."Đấy, con đã nói với mẹ như nào? Nó chỉ là đứa trẻ nghèo kiết xác, làm gì có đủ tiền để mua mấy thực phẩm chức năng tốt!" Bạch Dao vội vàng chạy lại: "Mẹ, mẹ có nghe thấy con nói gì không? Trong người mẹ thế nào?""Tim, tim đau! "Lục lão phu nhân lúc này rất khó chịu, nhưng không có cảm giác muốn nôn ra máu nữa, cả người mất hết sức lực, tim đau nhói, đầu choáng váng, không thở nổi.Hứa Vi đã nói những gì khi tới?Sau nửa tháng uống thuốc do Phó Chi đưa, cuối cùng có khả năng sẽ nôn máu đen để tống hết chất thải ra khỏi cơ thể, đồng thời bị sốt cao và đổ mồ hôi.Nhưng ý thức hiện tại của bà ấy gần như mê man!"Bác sĩ Lương đâu? Sao còn chưa tới?" Bạch Dao quay về hướng thím Lưu la lớn."Bác sĩ Lương nói sắp đi đến nơi rồi, chúng ta đừng tùy tiện động vào lão phu nhân."Lúc trước lão phu nhân phát bệnh tim, sẽ kèm theo một loạt vấn đề như khó thở, Lục Sơ Uyển cho rằng nguyên nhân của chuyện này vẫn là do bệnh tim.Cô ấy nhờ thím Lưu bưng chén thuốc đã để ướp lạnh trong tủ lạnh đến.Phó Chi từng nói thuốc của cô kê không thể dùng chung với thuốc mang âm tính, nếu uống vào không đúng cách sẽ gây chết người.Bạch Dao biết điều này, có chút lo lắng: "Cho bà nội con uống thứ này sẽ khỏi bệnh thật sao? Hay là cứ để bác sĩ Lương tới rồi tính tiếp?"Nếu lời Phó Chi nói là thật, chén thuốc này uống vào, không khác gì thêm dầu vào lửa, lão phu nhân mà có mệnh hệ gì, chẳng phải mọi chuyện sẽ đổ hết lên đầu con gái bà sao?"Nhưng bà nội đang rất đau, con đã hỏi bác sĩ, bọn họ nói thuốc này sẽ không có ảnh hưởng xấu."Đã 2-3 tiếng đồng hồ trôi qua kể từ lúc Lục lão phu nhân dùng thuốc của Phó Chi, tác dụng của thuốc chắc hẳn đã trôi đi 70 – 80%.Lục Sơ Uyển nhìn Bạch Dao một cái: "Hơn nữa, trung y Mã đã nói những đơn thuốc của ông ấy sẽ không xung đột với bất kỳ loại thực phẩm chức năng nào.Ông ấy cũng là một trung y dày dặn kinh nghiệm, tay thần bệnh khỏi, Phó Chi thì mới bao lớn? Con bé còn chẳng hiểu gì về y học, mẹ vẫn nên tin lời của trung y Mã."Trung y bao la và sâu sắc, tuổi tác và thâm niên càng lớn, độ sai lệch trong chuẩn đoán sẽ ít hơn so với những người trẻ tuổi.Bạch Dao suy nghĩ một chút, gật đầu..

Chương 111: Chương 111