Trong một ngôi làng nghèo chỉ sống bằng nghề nông, hai bà cháu nương tựa cùng nhau sống qua ngày, tất cả cả tiền sinh hoạt đều đổ ập lên vai đứa cháu gái. Cô là Uyển Nhi cháu gái nuôi của bà , tuy nói là cháu nuôi nhưng tình cảm của 2 bà cháu còn hơn cả ruột thịt. - Nhi Nhi à, ra ăn sáng nhe con - giọng nói khàn khàn của bà gọi cô - Dạ, ngon quá - cô cừa ăn vừa nói - Ngon thì ăn nhiều vào, người gì mà gầy còm, ai mà thèm lấy - giọng bà trách yêu - Bà à, cháu không có lấy chồng đâu, cháu muốn ở vậy vớ bà- cô nhanh nhảu trả lời liền và nhìn bà với ánh mắt thương tha thiết. Bà nghe đứa cháu yêu của mình nói vậy thì liền ôm cô vào lòng thầm mong cho cháu mình sau này sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng bà đâu ngờ rằng sau này cô là nóc nhà của ai kia muốn gì được đó. Sau đó cô liền nhanh tay lẹ chân với lấy cái balo để đến trường. ở cái trường này hầu như ai cũng biết cô, cô học giỏi, ngoan hiền mà còn có dáng người rất dễ nhận biết Đúng như lời bà nói cô cao 1m60 nhưng có 44kg, tuy cô gầy…

Chương 32: 32: Chương 31

Nghiệp Duyên Hóa Định MệnhTác giả: Đại Hậu ĐậuTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrong một ngôi làng nghèo chỉ sống bằng nghề nông, hai bà cháu nương tựa cùng nhau sống qua ngày, tất cả cả tiền sinh hoạt đều đổ ập lên vai đứa cháu gái. Cô là Uyển Nhi cháu gái nuôi của bà , tuy nói là cháu nuôi nhưng tình cảm của 2 bà cháu còn hơn cả ruột thịt. - Nhi Nhi à, ra ăn sáng nhe con - giọng nói khàn khàn của bà gọi cô - Dạ, ngon quá - cô cừa ăn vừa nói - Ngon thì ăn nhiều vào, người gì mà gầy còm, ai mà thèm lấy - giọng bà trách yêu - Bà à, cháu không có lấy chồng đâu, cháu muốn ở vậy vớ bà- cô nhanh nhảu trả lời liền và nhìn bà với ánh mắt thương tha thiết. Bà nghe đứa cháu yêu của mình nói vậy thì liền ôm cô vào lòng thầm mong cho cháu mình sau này sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng bà đâu ngờ rằng sau này cô là nóc nhà của ai kia muốn gì được đó. Sau đó cô liền nhanh tay lẹ chân với lấy cái balo để đến trường. ở cái trường này hầu như ai cũng biết cô, cô học giỏi, ngoan hiền mà còn có dáng người rất dễ nhận biết Đúng như lời bà nói cô cao 1m60 nhưng có 44kg, tuy cô gầy… Vì do anh có chuyến công tác đột xuất trong một tháng nên phải dời đám cưới thêm một tháng nữa.Và ngày đó cũng sắp đến, cái ngày mà anh và cô đứng chung trên lễ đườngHôm nay, Uyển Nhi thức trễ, chẳng hiểu làm sao cơ thể mệt mỏi, lại càng không muốn thức dậy.Vì dạo gần đây Uyển Nhi chỉ thích ngủ, ngủ đêm ngủ ngày làm anh lo lắngBước xuống lầu cô ngồi bệch xuống ghế sofa vuốt vuốt cái bụng- chị Phương ơi e đói rồiAnh vừa bước vào nhà nghe thấy cất giọng hỏi- E sao vậy- E đóiDùng gương mặt đáng thương cùng ánh mắt long lanh nhìn anh làm anh bật cười- E có nói chị Phương làm gì cho e ăn chưa- Rồi ạ, làm mấy món luôn- E đấy, con sâu lười, ngủ nướng tới giờ rồi đói hả?- E buồn ngủ chứ bộNgay lúc này chị Phương bưng đồ ăn ra đặt trên bàn- Chị nấu xong rồi e vào ăn đi- DạNhưng khi bước vào cô lại bịt mũi lại, nói- Chị nấu món khác nha chị , e nhìn thấy thịt là khó chịu không muốn ăn nữa- Hôm nay e bị gì hả, sao lại cảm thấy khó chịu- E bị bao lâu rồi, anh chở e đi bệnh viện kiểm tra nha- Không cần đâu anhTuy cô nói vậy nhưng anh vẫn bước về phòng lấy áo khoác cho cô, và kéo cô ra xe chở đến bệnh việnSau đến bệnh viện, anh đi đóng tiền siêu âm rồi ngồi đợi, khi ông bác sĩ già khám và siêu âm- Có thai rồi, thai đôi luôn, có tim thai luôn rồihai vợ chồng chưa hết bất ngờ- Vợ ơi, cuối cùng thì cũng có con rồiHai người ôm nhau vừa khóc vừa cười, a lấy điện thoại ra điện về nhà báo tin vui cho bên nhà chính- Hay quá, hay quá cái ngày mà bà trông chờ cuối cùng cũng tới rồi, con chở con bé về nhà chính để bà tẩm bổ cho hai mẹ con nóĐưa cô về nhà chính, anh xuống xe liền chạy qua đỡ cô đi vào nhà, cô thấy anh khác thường hơn hằng ngày- Anh làm gì vậy, e tự đi được mà- Anh biết nhưng giờ không chỉ lo cho e không mà còn hai bảo bối nữa mà- Con đỡ cháu dâu lại ngồi gần bà, con cảm thấy trong người thế nào, có thèm ăn gì không? nội kêu dú Lan làm cho con- Dạ, con cám ơn nội, nhưng giờ con chưa đói khi nào đói con sẽ ăn ạ- Còn con nữa công việc trong quân đội hay đi công tác huấn luyện mỗi lần hơn cả tháng vậy những lúc đó con hãy đưa vợ qua nhà chính để nội chăm sóc nheMẹ anh cũng mong muốn có cháu ẩm bồng nên cũng chịu chấp nhận cô con dâu này, liền cắt trái cây và chuẩn bị thêm nước ép đem ra cho cô- Con uống nước ép đi mẹ cố ý xuống bếp làm cho con đó- Dạ con cảm ơn mẹLúc này Trần Hạo và An An về nhà chơi- Mẹ có làm cho con- Cái con bé này, con muốn uống thì mẹ nó dú Lan làm cho con- Mẹ thiên vịCả nhà cùng cười rộ lên: ha! ha!.ha!.- Giờ cả nhà ai cũng thương 2 tiểu bảo bối hết thương con rồiCô làm vẻ mặt biểu môi hờn dỗi- Vợ ơi, cả nhà nói giỡn thôi mà, e vui lên đi để con nó khỏe mạnhTừ khi có thai ông thiếu tướng già chìu tôi lắm, muốn gì được nấy, thực đơn ăn uống hằng ngày chính tay ổng lên, ngày 5 bữa chính và 2 bữa phụ.Cô đang nghỉ được cho ăn riết sau khi sanh xong chắc thành heoNgoài thời gian ở trong doanh thì anh liền về nhà chăm cô, từ lúc cô có thai dú Lan cũng chuyển qua đây ở để dễ dàng chăm sóc có cô trong quá trình thai nghénHiện hai bảo bối của cô đã được 4 tháng, chuyện nghén cũng đỡ hơn, ăn uống cũng ngon miệng hơn.

Vì do anh có chuyến công tác đột xuất trong một tháng nên phải dời đám cưới thêm một tháng nữa.

Và ngày đó cũng sắp đến, cái ngày mà anh và cô đứng chung trên lễ đường

Hôm nay, Uyển Nhi thức trễ, chẳng hiểu làm sao cơ thể mệt mỏi, lại càng không muốn thức dậy.

Vì dạo gần đây Uyển Nhi chỉ thích ngủ, ngủ đêm ngủ ngày làm anh lo lắng

Bước xuống lầu cô ngồi bệch xuống ghế sofa vuốt vuốt cái bụng

- chị Phương ơi e đói rồi

Anh vừa bước vào nhà nghe thấy cất giọng hỏi

- E sao vậy

- E đói

Dùng gương mặt đáng thương cùng ánh mắt long lanh nhìn anh làm anh bật cười

- E có nói chị Phương làm gì cho e ăn chưa

- Rồi ạ, làm mấy món luôn

- E đấy, con sâu lười, ngủ nướng tới giờ rồi đói hả?

- E buồn ngủ chứ bộ

Ngay lúc này chị Phương bưng đồ ăn ra đặt trên bàn

- Chị nấu xong rồi e vào ăn đi

- Dạ

Nhưng khi bước vào cô lại bịt mũi lại, nói

- Chị nấu món khác nha chị , e nhìn thấy thịt là khó chịu không muốn ăn nữa

- Hôm nay e bị gì hả, sao lại cảm thấy khó chịu

- E bị bao lâu rồi, anh chở e đi bệnh viện kiểm tra nha

- Không cần đâu anh

Tuy cô nói vậy nhưng anh vẫn bước về phòng lấy áo khoác cho cô, và kéo cô ra xe chở đến bệnh viện

Sau đến bệnh viện, anh đi đóng tiền siêu âm rồi ngồi đợi, khi ông bác sĩ già khám và siêu âm

- Có thai rồi, thai đôi luôn, có tim thai luôn rồi

hai vợ chồng chưa hết bất ngờ

- Vợ ơi, cuối cùng thì cũng có con rồi

Hai người ôm nhau vừa khóc vừa cười, a lấy điện thoại ra điện về nhà báo tin vui cho bên nhà chính

- Hay quá, hay quá cái ngày mà bà trông chờ cuối cùng cũng tới rồi, con chở con bé về nhà chính để bà tẩm bổ cho hai mẹ con nó

Đưa cô về nhà chính, anh xuống xe liền chạy qua đỡ cô đi vào nhà, cô thấy anh khác thường hơn hằng ngày

- Anh làm gì vậy, e tự đi được mà

- Anh biết nhưng giờ không chỉ lo cho e không mà còn hai bảo bối nữa mà

- Con đỡ cháu dâu lại ngồi gần bà, con cảm thấy trong người thế nào, có thèm ăn gì không? nội kêu dú Lan làm cho con

- Dạ, con cám ơn nội, nhưng giờ con chưa đói khi nào đói con sẽ ăn ạ

- Còn con nữa công việc trong quân đội hay đi công tác huấn luyện mỗi lần hơn cả tháng vậy những lúc đó con hãy đưa vợ qua nhà chính để nội chăm sóc nhe

Mẹ anh cũng mong muốn có cháu ẩm bồng nên cũng chịu chấp nhận cô con dâu này, liền cắt trái cây và chuẩn bị thêm nước ép đem ra cho cô

- Con uống nước ép đi mẹ cố ý xuống bếp làm cho con đó

- Dạ con cảm ơn mẹ

Lúc này Trần Hạo và An An về nhà chơi

- Mẹ có làm cho con

- Cái con bé này, con muốn uống thì mẹ nó dú Lan làm cho con

- Mẹ thiên vị

Cả nhà cùng cười rộ lên: ha! ha!.

ha!.

- Giờ cả nhà ai cũng thương 2 tiểu bảo bối hết thương con rồi

Cô làm vẻ mặt biểu môi hờn dỗi

- Vợ ơi, cả nhà nói giỡn thôi mà, e vui lên đi để con nó khỏe mạnh

Từ khi có thai ông thiếu tướng già chìu tôi lắm, muốn gì được nấy, thực đơn ăn uống hằng ngày chính tay ổng lên, ngày 5 bữa chính và 2 bữa phụ.

Cô đang nghỉ được cho ăn riết sau khi sanh xong chắc thành heo

Ngoài thời gian ở trong doanh thì anh liền về nhà chăm cô, từ lúc cô có thai dú Lan cũng chuyển qua đây ở để dễ dàng chăm sóc có cô trong quá trình thai nghén

Hiện hai bảo bối của cô đã được 4 tháng, chuyện nghén cũng đỡ hơn, ăn uống cũng ngon miệng hơn.

Nghiệp Duyên Hóa Định MệnhTác giả: Đại Hậu ĐậuTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrong một ngôi làng nghèo chỉ sống bằng nghề nông, hai bà cháu nương tựa cùng nhau sống qua ngày, tất cả cả tiền sinh hoạt đều đổ ập lên vai đứa cháu gái. Cô là Uyển Nhi cháu gái nuôi của bà , tuy nói là cháu nuôi nhưng tình cảm của 2 bà cháu còn hơn cả ruột thịt. - Nhi Nhi à, ra ăn sáng nhe con - giọng nói khàn khàn của bà gọi cô - Dạ, ngon quá - cô cừa ăn vừa nói - Ngon thì ăn nhiều vào, người gì mà gầy còm, ai mà thèm lấy - giọng bà trách yêu - Bà à, cháu không có lấy chồng đâu, cháu muốn ở vậy vớ bà- cô nhanh nhảu trả lời liền và nhìn bà với ánh mắt thương tha thiết. Bà nghe đứa cháu yêu của mình nói vậy thì liền ôm cô vào lòng thầm mong cho cháu mình sau này sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng bà đâu ngờ rằng sau này cô là nóc nhà của ai kia muốn gì được đó. Sau đó cô liền nhanh tay lẹ chân với lấy cái balo để đến trường. ở cái trường này hầu như ai cũng biết cô, cô học giỏi, ngoan hiền mà còn có dáng người rất dễ nhận biết Đúng như lời bà nói cô cao 1m60 nhưng có 44kg, tuy cô gầy… Vì do anh có chuyến công tác đột xuất trong một tháng nên phải dời đám cưới thêm một tháng nữa.Và ngày đó cũng sắp đến, cái ngày mà anh và cô đứng chung trên lễ đườngHôm nay, Uyển Nhi thức trễ, chẳng hiểu làm sao cơ thể mệt mỏi, lại càng không muốn thức dậy.Vì dạo gần đây Uyển Nhi chỉ thích ngủ, ngủ đêm ngủ ngày làm anh lo lắngBước xuống lầu cô ngồi bệch xuống ghế sofa vuốt vuốt cái bụng- chị Phương ơi e đói rồiAnh vừa bước vào nhà nghe thấy cất giọng hỏi- E sao vậy- E đóiDùng gương mặt đáng thương cùng ánh mắt long lanh nhìn anh làm anh bật cười- E có nói chị Phương làm gì cho e ăn chưa- Rồi ạ, làm mấy món luôn- E đấy, con sâu lười, ngủ nướng tới giờ rồi đói hả?- E buồn ngủ chứ bộNgay lúc này chị Phương bưng đồ ăn ra đặt trên bàn- Chị nấu xong rồi e vào ăn đi- DạNhưng khi bước vào cô lại bịt mũi lại, nói- Chị nấu món khác nha chị , e nhìn thấy thịt là khó chịu không muốn ăn nữa- Hôm nay e bị gì hả, sao lại cảm thấy khó chịu- E bị bao lâu rồi, anh chở e đi bệnh viện kiểm tra nha- Không cần đâu anhTuy cô nói vậy nhưng anh vẫn bước về phòng lấy áo khoác cho cô, và kéo cô ra xe chở đến bệnh việnSau đến bệnh viện, anh đi đóng tiền siêu âm rồi ngồi đợi, khi ông bác sĩ già khám và siêu âm- Có thai rồi, thai đôi luôn, có tim thai luôn rồihai vợ chồng chưa hết bất ngờ- Vợ ơi, cuối cùng thì cũng có con rồiHai người ôm nhau vừa khóc vừa cười, a lấy điện thoại ra điện về nhà báo tin vui cho bên nhà chính- Hay quá, hay quá cái ngày mà bà trông chờ cuối cùng cũng tới rồi, con chở con bé về nhà chính để bà tẩm bổ cho hai mẹ con nóĐưa cô về nhà chính, anh xuống xe liền chạy qua đỡ cô đi vào nhà, cô thấy anh khác thường hơn hằng ngày- Anh làm gì vậy, e tự đi được mà- Anh biết nhưng giờ không chỉ lo cho e không mà còn hai bảo bối nữa mà- Con đỡ cháu dâu lại ngồi gần bà, con cảm thấy trong người thế nào, có thèm ăn gì không? nội kêu dú Lan làm cho con- Dạ, con cám ơn nội, nhưng giờ con chưa đói khi nào đói con sẽ ăn ạ- Còn con nữa công việc trong quân đội hay đi công tác huấn luyện mỗi lần hơn cả tháng vậy những lúc đó con hãy đưa vợ qua nhà chính để nội chăm sóc nheMẹ anh cũng mong muốn có cháu ẩm bồng nên cũng chịu chấp nhận cô con dâu này, liền cắt trái cây và chuẩn bị thêm nước ép đem ra cho cô- Con uống nước ép đi mẹ cố ý xuống bếp làm cho con đó- Dạ con cảm ơn mẹLúc này Trần Hạo và An An về nhà chơi- Mẹ có làm cho con- Cái con bé này, con muốn uống thì mẹ nó dú Lan làm cho con- Mẹ thiên vịCả nhà cùng cười rộ lên: ha! ha!.ha!.- Giờ cả nhà ai cũng thương 2 tiểu bảo bối hết thương con rồiCô làm vẻ mặt biểu môi hờn dỗi- Vợ ơi, cả nhà nói giỡn thôi mà, e vui lên đi để con nó khỏe mạnhTừ khi có thai ông thiếu tướng già chìu tôi lắm, muốn gì được nấy, thực đơn ăn uống hằng ngày chính tay ổng lên, ngày 5 bữa chính và 2 bữa phụ.Cô đang nghỉ được cho ăn riết sau khi sanh xong chắc thành heoNgoài thời gian ở trong doanh thì anh liền về nhà chăm cô, từ lúc cô có thai dú Lan cũng chuyển qua đây ở để dễ dàng chăm sóc có cô trong quá trình thai nghénHiện hai bảo bối của cô đã được 4 tháng, chuyện nghén cũng đỡ hơn, ăn uống cũng ngon miệng hơn.

Chương 32: 32: Chương 31