Tác giả:

Tiểu Song vốn dĩ là một cô gái mồ côi cha mẹ từ nhỏ, được nuôi dưỡng tại cô nhi viện, cô có một vẻ đẹp thánh thiện và thuần khiết vượt trội hơn hẳn người khác vì vậy mà khi đi học luôn bị đám con gái trong lớp ức h**p. Ban đầu Tiểu Song chỉ biết khóc và đứng im chịu đựng, cho đến một ngày cô nhìn thấy một chú cảnh sát đuổi bắt ba tên cướp, cứ tưởng là không thể nhưng người cảnh sát đó đã một mình hạ hết cả ba tên cùng một lúc, thế là Tiểu Song liền cảm thấy nếu như cô cũng mạnh mẽ như chú cảnh sát này thì nhất định cô cũng sẽ không sợ cái bọn thường ngày hay ức h**p cô nữa. Từ hôm đó cô bắt đầu tham gia một lớp học võ vào ban đêm, sáng thì đi học, còn trưa cô sẽ đi làm thêm để trả tiền học phí cho lớp học võ kia. Thời gian dần trôi, rồi dần dần, đám người ức h**p Tiểu Song ngày đó đã không còn một mống nào, ngược lại cô lại trở thành kẻ đứng đầu của trường, đến cả bọn con trai còn phải nghe lời của cô rơm rớp, chỉ có kẻ sợ cô, không có người khiến cô khiếp sợ. Tiểu Song tuy xinh đẹp,…

Chương 36: 36: Gần Đến Hồi Kết

Ngọc Tình Xuyên KhôngTác giả: PhongPhong29Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngTiểu Song vốn dĩ là một cô gái mồ côi cha mẹ từ nhỏ, được nuôi dưỡng tại cô nhi viện, cô có một vẻ đẹp thánh thiện và thuần khiết vượt trội hơn hẳn người khác vì vậy mà khi đi học luôn bị đám con gái trong lớp ức h**p. Ban đầu Tiểu Song chỉ biết khóc và đứng im chịu đựng, cho đến một ngày cô nhìn thấy một chú cảnh sát đuổi bắt ba tên cướp, cứ tưởng là không thể nhưng người cảnh sát đó đã một mình hạ hết cả ba tên cùng một lúc, thế là Tiểu Song liền cảm thấy nếu như cô cũng mạnh mẽ như chú cảnh sát này thì nhất định cô cũng sẽ không sợ cái bọn thường ngày hay ức h**p cô nữa. Từ hôm đó cô bắt đầu tham gia một lớp học võ vào ban đêm, sáng thì đi học, còn trưa cô sẽ đi làm thêm để trả tiền học phí cho lớp học võ kia. Thời gian dần trôi, rồi dần dần, đám người ức h**p Tiểu Song ngày đó đã không còn một mống nào, ngược lại cô lại trở thành kẻ đứng đầu của trường, đến cả bọn con trai còn phải nghe lời của cô rơm rớp, chỉ có kẻ sợ cô, không có người khiến cô khiếp sợ. Tiểu Song tuy xinh đẹp,… Trong hoàng cung lúc này là một mảng hỗn loạn từ trên cho tới dưới.Tứ hoàng tử và ngũ hoàng tử ôm nhau co cúm bên dưới khóc lóc xin tha, đám binh lính thì tất cả dường như đã bị bao vây bởi quân đội của Hoàng Khải.Hoàng thượng không thể tin nổi người mà ông tin tưởng giống như cận thần lại làm ra chuyện tày trời này, tức giận:"Không ngờ rằng ngươi lại là một tên gian thần, ta đã sai lầm khi tin vào ngươi, không những vậy còn gả con gái của ta cho ngươi nữa."Hoàng Khải vuốt cọng râu tóc ở trước, khuôn mặt cười đầy tự tin:"Ta cố gắng giả vờ làm trung thần cũng lâu rồi, còn nhớ cái ngày mà ông mặc kệ cha ta vì đánh giặc mà chết thảm ở biên cương, hại mẹ ta biết tin đau khổ quá độ liền thắt cổ tự vẫn ta đã đau khổ như thế nào đâu, chính ông là kẻ đã hại chết cha mẹ ta nên ta quyết phải báo thù này, cuối cùng ngày hôm nay ta cũng có thể báo được thù xưa rồi."Hoàng thượng đứng trước mũi kiếm của Hoàng Khải, không tỏ ra sợ hãi, chậm rãi giải thích:"Ta biết ngươi sẽ không tin, thế nhưng cha ngươi là người đã gửi thư báo về cho ta, ông ấy muốn ở lại với quân đội chiến đấu đến tàn cuộc dù phải trút hơi thở cuối cùng."Hoàng Khải cau mày:"Đừng có nói những lời dối trá đó trước mặt ta, hôm nay ta nhất định phải giết ch.ết ông sau đó lên ngôi vua, còn Trần Tiểu Song đứa con gái mà ông thương yêu nhất, ta sẽ khiến cô ta phải đau khổ và dày vò suốt cả đời."Hoàng thượng nghe đến đây mới bắt đầu có chút hoảng loạn, ông đưa tay lên cầm lấy mũi kiếm nhọn kia."Ta xin ngươi, ngươi có thể giết ta dày vò ta hay làm bất cứ điều gì cũng được, nhưng xin ngươi hãy tha cho Tiểu Song."Hoàng Khải cử động mũi kiếm khiến tay của hoàng thượng chảy máu, cười khinh:"Ông cho rằng ông có quyền ra yêu cầu với ta sao? Vả lại, Trần Tiểu Song được ông chiều chuộng đủ rồi, đã đến lúc cô ta phải sống một cách khổ sở và cầu xin ta như một con chó."Hoàng thượng tức đến đỏ cả mặt, người trừng mắt:"Tên khốn kiếp nhà ngươi! !""Còn giờ thì, hãy chấp nhận sự thật đi, ông không có bất cứ sự uy h**p nào đối với ta."!Ở phủ Hoàng Khải, lão già thúc thúc của hắn đã bị bắt trói hai tay hai chân, ma nữ cũng đã được cứu ra, mà chìa khóa không ngờ đã được Bạch Khiêm tìm thấy ban nãy, không ngờ anh ta cũng có chút ít tích sự.Tiểu Song đưa ngón cái lên cười tươi:"Xem ra anh không vô dụng nha."Bạch Khiêm nghe vậy có chút hớn hở trong lòng, nhưng suy nghĩ lại thì không rõ lời của Tiểu Song là chê hay là khen anh ta.Bạch Lãnh khỏ vào trán Tiểu Song."Nàng đó, hãy mau nói rõ sự việc này ngay!"Tiểu Song nhìn ma nữ, sau đó đành nói ra sự thật, bởi vì ma nữ bị giam ở nhà giam quá lâu cho nên đã trở nên yếu đến mức người bình thường cũng có thể nhìn thấy cô ấy."Nếu tôi nói tôi không phải người của thời đại này, anh có tin không?"Bạch Lãnh im lặng một lúc sau đó gật đầu."Tin."Tiểu Song cảm thấy, có lẽ nói sự thật với Bạch Lãnh cũng không khó như cô đã tưởng, bắt đầu trò chuyện một cách thỏi mái hơn."Tam công chúa thật sự chính là ma nữ, còn tôi chỉ là nhập vào thân xác của cô ấy để giúp đỡ cổ."Bạch Khiêm cuối cùng cũng lên tiếng:"Còn ta cũng là người cùng thời đại với Trần Tiểu Song, bởi vì bị hại mới bị xuyên đến chỗ này."Tiểu Song nghe Bạch Khiêm dùng hai chữ "bị hại" cảm thấy mặt anh ta cũng dày một tấc đất, rõ ràng là do anh ta làm chuyện xấu nên mới dẫn đến kết cục này.Bạch Lãnh cảm thấy tam công chúa quả thật đã thay đổi rất nhiều so với trước đây quả là cubgx có lí do của nó, và có một điều anh chắc chắn rằng người mà anh yêu là Trần Tiểu Song của thế giới khác kia.Ma nữ lúc này mới lên tiếng:"Tôi mong mọi người hãy cứu lấy cha tôi và Diệp quốc có được không! Hãy ngăn cản Hòang Khải."Tiểu Song cho rằng dù ma nữ không nhờ cô vẫn sẽ làm điều đó, mấy tháng nay ở trong thân xác tam công chúa, cô đã cảm nhận được tình yêu thương mà hoàng thượng dành cho cô, đó là tình cảm mà ở cái thế giới kia cô không bao giờ có được, nó khiến cô cảm thấy được an ủi."Tất nhiên tôi sẽ cố gắng hết sức để có thể giúp đỡ cô."Bạch Lãnh cảm thấy thật buồn cười, từ khi đến Diệp Quốc làm con tin, anh chỉ mong đến một ngày có thể rời khỏi cái hoàng cung chết tiệt này, thế nhưng đến lúc chuẩn bị rời đi, anh lại không muốn đi nữa, bởi vì anh còn một người cần phải mang cô ấy theo bên cạnh cho dù bất chấp tất cả.

Trong hoàng cung lúc này là một mảng hỗn loạn từ trên cho tới dưới.

Tứ hoàng tử và ngũ hoàng tử ôm nhau co cúm bên dưới khóc lóc xin tha, đám binh lính thì tất cả dường như đã bị bao vây bởi quân đội của Hoàng Khải.

Hoàng thượng không thể tin nổi người mà ông tin tưởng giống như cận thần lại làm ra chuyện tày trời này, tức giận:

"Không ngờ rằng ngươi lại là một tên gian thần, ta đã sai lầm khi tin vào ngươi, không những vậy còn gả con gái của ta cho ngươi nữa.

"

Hoàng Khải vuốt cọng râu tóc ở trước, khuôn mặt cười đầy tự tin:

"Ta cố gắng giả vờ làm trung thần cũng lâu rồi, còn nhớ cái ngày mà ông mặc kệ cha ta vì đánh giặc mà chết thảm ở biên cương, hại mẹ ta biết tin đau khổ quá độ liền thắt cổ tự vẫn ta đã đau khổ như thế nào đâu, chính ông là kẻ đã hại chết cha mẹ ta nên ta quyết phải báo thù này, cuối cùng ngày hôm nay ta cũng có thể báo được thù xưa rồi.

"

Hoàng thượng đứng trước mũi kiếm của Hoàng Khải, không tỏ ra sợ hãi, chậm rãi giải thích:

"Ta biết ngươi sẽ không tin, thế nhưng cha ngươi là người đã gửi thư báo về cho ta, ông ấy muốn ở lại với quân đội chiến đấu đến tàn cuộc dù phải trút hơi thở cuối cùng.

"

Hoàng Khải cau mày:

"Đừng có nói những lời dối trá đó trước mặt ta, hôm nay ta nhất định phải giết ch.ết ông sau đó lên ngôi vua, còn Trần Tiểu Song đứa con gái mà ông thương yêu nhất, ta sẽ khiến cô ta phải đau khổ và dày vò suốt cả đời.

"

Hoàng thượng nghe đến đây mới bắt đầu có chút hoảng loạn, ông đưa tay lên cầm lấy mũi kiếm nhọn kia.

"Ta xin ngươi, ngươi có thể giết ta dày vò ta hay làm bất cứ điều gì cũng được, nhưng xin ngươi hãy tha cho Tiểu Song.

"

Hoàng Khải cử động mũi kiếm khiến tay của hoàng thượng chảy máu, cười khinh:

"Ông cho rằng ông có quyền ra yêu cầu với ta sao? Vả lại, Trần Tiểu Song được ông chiều chuộng đủ rồi, đã đến lúc cô ta phải sống một cách khổ sở và cầu xin ta như một con chó.

"

Hoàng thượng tức đến đỏ cả mặt, người trừng mắt:

"Tên khốn kiếp nhà ngươi! !"

"Còn giờ thì, hãy chấp nhận sự thật đi, ông không có bất cứ sự uy h**p nào đối với ta.

"

!

Ở phủ Hoàng Khải, lão già thúc thúc của hắn đã bị bắt trói hai tay hai chân, ma nữ cũng đã được cứu ra, mà chìa khóa không ngờ đã được Bạch Khiêm tìm thấy ban nãy, không ngờ anh ta cũng có chút ít tích sự.

Tiểu Song đưa ngón cái lên cười tươi:

"Xem ra anh không vô dụng nha.

"

Bạch Khiêm nghe vậy có chút hớn hở trong lòng, nhưng suy nghĩ lại thì không rõ lời của Tiểu Song là chê hay là khen anh ta.

Bạch Lãnh khỏ vào trán Tiểu Song.

"Nàng đó, hãy mau nói rõ sự việc này ngay!"

Tiểu Song nhìn ma nữ, sau đó đành nói ra sự thật, bởi vì ma nữ bị giam ở nhà giam quá lâu cho nên đã trở nên yếu đến mức người bình thường cũng có thể nhìn thấy cô ấy.

"Nếu tôi nói tôi không phải người của thời đại này, anh có tin không?"

Bạch Lãnh im lặng một lúc sau đó gật đầu.

"Tin.

"

Tiểu Song cảm thấy, có lẽ nói sự thật với Bạch Lãnh cũng không khó như cô đã tưởng, bắt đầu trò chuyện một cách thỏi mái hơn.

"Tam công chúa thật sự chính là ma nữ, còn tôi chỉ là nhập vào thân xác của cô ấy để giúp đỡ cổ.

"

Bạch Khiêm cuối cùng cũng lên tiếng:

"Còn ta cũng là người cùng thời đại với Trần Tiểu Song, bởi vì bị hại mới bị xuyên đến chỗ này.

"

Tiểu Song nghe Bạch Khiêm dùng hai chữ "bị hại" cảm thấy mặt anh ta cũng dày một tấc đất, rõ ràng là do anh ta làm chuyện xấu nên mới dẫn đến kết cục này.

Bạch Lãnh cảm thấy tam công chúa quả thật đã thay đổi rất nhiều so với trước đây quả là cubgx có lí do của nó, và có một điều anh chắc chắn rằng người mà anh yêu là Trần Tiểu Song của thế giới khác kia.

Ma nữ lúc này mới lên tiếng:

"Tôi mong mọi người hãy cứu lấy cha tôi và Diệp quốc có được không! Hãy ngăn cản Hòang Khải.

"

Tiểu Song cho rằng dù ma nữ không nhờ cô vẫn sẽ làm điều đó, mấy tháng nay ở trong thân xác tam công chúa, cô đã cảm nhận được tình yêu thương mà hoàng thượng dành cho cô, đó là tình cảm mà ở cái thế giới kia cô không bao giờ có được, nó khiến cô cảm thấy được an ủi.

"Tất nhiên tôi sẽ cố gắng hết sức để có thể giúp đỡ cô.

"

Bạch Lãnh cảm thấy thật buồn cười, từ khi đến Diệp Quốc làm con tin, anh chỉ mong đến một ngày có thể rời khỏi cái hoàng cung chết tiệt này, thế nhưng đến lúc chuẩn bị rời đi, anh lại không muốn đi nữa, bởi vì anh còn một người cần phải mang cô ấy theo bên cạnh cho dù bất chấp tất cả.

Ngọc Tình Xuyên KhôngTác giả: PhongPhong29Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngTiểu Song vốn dĩ là một cô gái mồ côi cha mẹ từ nhỏ, được nuôi dưỡng tại cô nhi viện, cô có một vẻ đẹp thánh thiện và thuần khiết vượt trội hơn hẳn người khác vì vậy mà khi đi học luôn bị đám con gái trong lớp ức h**p. Ban đầu Tiểu Song chỉ biết khóc và đứng im chịu đựng, cho đến một ngày cô nhìn thấy một chú cảnh sát đuổi bắt ba tên cướp, cứ tưởng là không thể nhưng người cảnh sát đó đã một mình hạ hết cả ba tên cùng một lúc, thế là Tiểu Song liền cảm thấy nếu như cô cũng mạnh mẽ như chú cảnh sát này thì nhất định cô cũng sẽ không sợ cái bọn thường ngày hay ức h**p cô nữa. Từ hôm đó cô bắt đầu tham gia một lớp học võ vào ban đêm, sáng thì đi học, còn trưa cô sẽ đi làm thêm để trả tiền học phí cho lớp học võ kia. Thời gian dần trôi, rồi dần dần, đám người ức h**p Tiểu Song ngày đó đã không còn một mống nào, ngược lại cô lại trở thành kẻ đứng đầu của trường, đến cả bọn con trai còn phải nghe lời của cô rơm rớp, chỉ có kẻ sợ cô, không có người khiến cô khiếp sợ. Tiểu Song tuy xinh đẹp,… Trong hoàng cung lúc này là một mảng hỗn loạn từ trên cho tới dưới.Tứ hoàng tử và ngũ hoàng tử ôm nhau co cúm bên dưới khóc lóc xin tha, đám binh lính thì tất cả dường như đã bị bao vây bởi quân đội của Hoàng Khải.Hoàng thượng không thể tin nổi người mà ông tin tưởng giống như cận thần lại làm ra chuyện tày trời này, tức giận:"Không ngờ rằng ngươi lại là một tên gian thần, ta đã sai lầm khi tin vào ngươi, không những vậy còn gả con gái của ta cho ngươi nữa."Hoàng Khải vuốt cọng râu tóc ở trước, khuôn mặt cười đầy tự tin:"Ta cố gắng giả vờ làm trung thần cũng lâu rồi, còn nhớ cái ngày mà ông mặc kệ cha ta vì đánh giặc mà chết thảm ở biên cương, hại mẹ ta biết tin đau khổ quá độ liền thắt cổ tự vẫn ta đã đau khổ như thế nào đâu, chính ông là kẻ đã hại chết cha mẹ ta nên ta quyết phải báo thù này, cuối cùng ngày hôm nay ta cũng có thể báo được thù xưa rồi."Hoàng thượng đứng trước mũi kiếm của Hoàng Khải, không tỏ ra sợ hãi, chậm rãi giải thích:"Ta biết ngươi sẽ không tin, thế nhưng cha ngươi là người đã gửi thư báo về cho ta, ông ấy muốn ở lại với quân đội chiến đấu đến tàn cuộc dù phải trút hơi thở cuối cùng."Hoàng Khải cau mày:"Đừng có nói những lời dối trá đó trước mặt ta, hôm nay ta nhất định phải giết ch.ết ông sau đó lên ngôi vua, còn Trần Tiểu Song đứa con gái mà ông thương yêu nhất, ta sẽ khiến cô ta phải đau khổ và dày vò suốt cả đời."Hoàng thượng nghe đến đây mới bắt đầu có chút hoảng loạn, ông đưa tay lên cầm lấy mũi kiếm nhọn kia."Ta xin ngươi, ngươi có thể giết ta dày vò ta hay làm bất cứ điều gì cũng được, nhưng xin ngươi hãy tha cho Tiểu Song."Hoàng Khải cử động mũi kiếm khiến tay của hoàng thượng chảy máu, cười khinh:"Ông cho rằng ông có quyền ra yêu cầu với ta sao? Vả lại, Trần Tiểu Song được ông chiều chuộng đủ rồi, đã đến lúc cô ta phải sống một cách khổ sở và cầu xin ta như một con chó."Hoàng thượng tức đến đỏ cả mặt, người trừng mắt:"Tên khốn kiếp nhà ngươi! !""Còn giờ thì, hãy chấp nhận sự thật đi, ông không có bất cứ sự uy h**p nào đối với ta."!Ở phủ Hoàng Khải, lão già thúc thúc của hắn đã bị bắt trói hai tay hai chân, ma nữ cũng đã được cứu ra, mà chìa khóa không ngờ đã được Bạch Khiêm tìm thấy ban nãy, không ngờ anh ta cũng có chút ít tích sự.Tiểu Song đưa ngón cái lên cười tươi:"Xem ra anh không vô dụng nha."Bạch Khiêm nghe vậy có chút hớn hở trong lòng, nhưng suy nghĩ lại thì không rõ lời của Tiểu Song là chê hay là khen anh ta.Bạch Lãnh khỏ vào trán Tiểu Song."Nàng đó, hãy mau nói rõ sự việc này ngay!"Tiểu Song nhìn ma nữ, sau đó đành nói ra sự thật, bởi vì ma nữ bị giam ở nhà giam quá lâu cho nên đã trở nên yếu đến mức người bình thường cũng có thể nhìn thấy cô ấy."Nếu tôi nói tôi không phải người của thời đại này, anh có tin không?"Bạch Lãnh im lặng một lúc sau đó gật đầu."Tin."Tiểu Song cảm thấy, có lẽ nói sự thật với Bạch Lãnh cũng không khó như cô đã tưởng, bắt đầu trò chuyện một cách thỏi mái hơn."Tam công chúa thật sự chính là ma nữ, còn tôi chỉ là nhập vào thân xác của cô ấy để giúp đỡ cổ."Bạch Khiêm cuối cùng cũng lên tiếng:"Còn ta cũng là người cùng thời đại với Trần Tiểu Song, bởi vì bị hại mới bị xuyên đến chỗ này."Tiểu Song nghe Bạch Khiêm dùng hai chữ "bị hại" cảm thấy mặt anh ta cũng dày một tấc đất, rõ ràng là do anh ta làm chuyện xấu nên mới dẫn đến kết cục này.Bạch Lãnh cảm thấy tam công chúa quả thật đã thay đổi rất nhiều so với trước đây quả là cubgx có lí do của nó, và có một điều anh chắc chắn rằng người mà anh yêu là Trần Tiểu Song của thế giới khác kia.Ma nữ lúc này mới lên tiếng:"Tôi mong mọi người hãy cứu lấy cha tôi và Diệp quốc có được không! Hãy ngăn cản Hòang Khải."Tiểu Song cho rằng dù ma nữ không nhờ cô vẫn sẽ làm điều đó, mấy tháng nay ở trong thân xác tam công chúa, cô đã cảm nhận được tình yêu thương mà hoàng thượng dành cho cô, đó là tình cảm mà ở cái thế giới kia cô không bao giờ có được, nó khiến cô cảm thấy được an ủi."Tất nhiên tôi sẽ cố gắng hết sức để có thể giúp đỡ cô."Bạch Lãnh cảm thấy thật buồn cười, từ khi đến Diệp Quốc làm con tin, anh chỉ mong đến một ngày có thể rời khỏi cái hoàng cung chết tiệt này, thế nhưng đến lúc chuẩn bị rời đi, anh lại không muốn đi nữa, bởi vì anh còn một người cần phải mang cô ấy theo bên cạnh cho dù bất chấp tất cả.

Chương 36: 36: Gần Đến Hồi Kết