Tác giả:

Theo từng tia nắng mùa hạ, tiếng ve kêu râm ran quen thuộc. Không khí nóng nảy khiến người ta khó chịu rất nhiều, tuy nhiên lại có người ưa thích nó. Có lẽ chính là vì mùa hạ được chơi nhiều, lại không cần đi học đi. Không khí Thành Đô hết sức ồn ào, náo nhiệt, dòng người, dòng xe qua lại tấp nập. Thì ở các thành phố khác lại nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Mỗi một mảnh đời khác nhau được khắc họa một cách đẹp đẽ, không ai là nhân vật phụ trong cuộc sống của mình cả, họ đều là nhật vật chính của bản thân mình. Tại một vùng nông thôn, những người nông dân đang gặt lúa, thu thập thành quả lao động của mình, một mùa màng bội thu, cho dù mệt mỏi nhưng họ vẫn mỉm cười vì vui vẻ. Nụ cười trên môi hiện lên hết sức thoải mái. Có mấy đứa trẻ chạy nhảy trên đường quê, nhưng chiếc xe kéo chứa đầu lúa chạy đi, hay những chiếc xe máy dựng bên đường của những người nông dân đang gặt lúa. Có vài đứa trẻ ra đồng làm việc, nhưng đa số đều trên 14, 15 tuổi. Nhưng ta khá bật ngờ khi thấy một cái mũ rơm nhỏ…

Chương 8: 8: Song Ảnh Thượng

Xin Chào! Thanh Xuân!Tác giả: Dạ Nguyệt ÁnhTruyện Ngôn TìnhTheo từng tia nắng mùa hạ, tiếng ve kêu râm ran quen thuộc. Không khí nóng nảy khiến người ta khó chịu rất nhiều, tuy nhiên lại có người ưa thích nó. Có lẽ chính là vì mùa hạ được chơi nhiều, lại không cần đi học đi. Không khí Thành Đô hết sức ồn ào, náo nhiệt, dòng người, dòng xe qua lại tấp nập. Thì ở các thành phố khác lại nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Mỗi một mảnh đời khác nhau được khắc họa một cách đẹp đẽ, không ai là nhân vật phụ trong cuộc sống của mình cả, họ đều là nhật vật chính của bản thân mình. Tại một vùng nông thôn, những người nông dân đang gặt lúa, thu thập thành quả lao động của mình, một mùa màng bội thu, cho dù mệt mỏi nhưng họ vẫn mỉm cười vì vui vẻ. Nụ cười trên môi hiện lên hết sức thoải mái. Có mấy đứa trẻ chạy nhảy trên đường quê, nhưng chiếc xe kéo chứa đầu lúa chạy đi, hay những chiếc xe máy dựng bên đường của những người nông dân đang gặt lúa. Có vài đứa trẻ ra đồng làm việc, nhưng đa số đều trên 14, 15 tuổi. Nhưng ta khá bật ngờ khi thấy một cái mũ rơm nhỏ… Tiểu Ưu nhìn qua tin nhắn, em cầm điện thoại lên.Võ Khương: Vô Ưu?Võ Khương: Treo máy rồi sao béVõ Khương: AloVõ Khương: Mấy trang bị anh nhặt có treo trong kho bang, em vào lấy nhé.Tiểu Ưu nhìn tin nhắn gần nhất cách 5 phútVõ Khương: Ngủ rồi sao? Cũng đúng 12 giờ rồi.Diệp Lạc Vô Ưu: Xin lỗi hội phó, em quên mất mình đang chơi game.Võ Khương: Làm gì mà quên vậy:)Diệp Lạc Vô Ưu: Hic, mới làm bài tập với luyện chữ xong, tập trung quá quên mất.Võ Khương: Bé đang đi học à? Lớp mấy rồi.Diệp Lạc Vô Ưu: Ưm...!lớp 10.Tiểu Ưu ăn gian tuổi một chút.Hehe.Võ Khương: Là 16 tuổi nhỉ? Thua anh 10 tuổi.Diệp Lạc Vô Ưu: ^Võ Khương: Nha, anh dẫn bé đi đánh phó bản.Diệp Lạc Vô Ưu: Lớn rùi, không phải bé.Võ Khương: Ồ, đi thôi bé.Diệp Lạc Vô Ưu:...Tiểu Ưu điều khiển nhân vật chạy theo Võ Khương.Võ Khương dẫn Tiểu Ưu đi đánh quái, sau đó xin wechat của Tiểu Ưu, 2 bên kết bạn, Tiểu Ưu thoát game.Bên kia Võ Khương gửi một cái mèo nhỏ chào qua.Tiểu Ưu nhìn giới thiệu, em đồng ý kết bạn.Võ Khương: Xin chào bé.Diệp Ngọc Ưu:...!không phải bé mờ.Võ Khương: Bé mèo?Tiểu Ưu trầm mặc, ảnh của em để là một con mèo nhỏ màu trắng.Tiểu Ưu hừ nhẹ.Võ Khương: Dỗi rồi?Diệp Ngọc Ưu: Hông có.Võ Khương: Ồ, ngủ đi bé.Diệp Ngọc Ưu: Biết rồi hội phó.Võ Khương: Ngủ ngon.Diệp Ngọc Ưu: Ngủ ngon.Tiểu Ưu sạc điện thoại, tắt máy đi ngủ.Aa, hôm nay chơi game lâu quá, buồn ngủ, mai còn đi bồi dưỡng nữa, hy vọng không có ngủ gục.Thời gian đội tuyển bồi dưỡng của lớp 8 là thứ 2 và thứ 4, thứ 2 là có văn, toán, anh, thứ 4 là các môn khác.Tiểu Ưu hôm sau đi học, vùi đầu lên bàn, bạn cùng bàn lại thay đổi, là bạn nam trong đội tuyển sử giống như em.Và có 1 bạn nữ ngồi bên tay phải em.2 người đang hẹn hò, em làm bóng đèn ngồi giữa cực kỳ đau xót, muốn có người yêu ghê.Tiểu Ưu thở dài, em cúi đầu cầm bút viết viết lên quyển sổ nhỏ của mình.Mệt mỏi ghê ớ.Tiểu Ưu nhìn qua Tiểu Vấn đang cười nói với bạn cùng bàn, em rũ mi xuống, sau đó vùi mặt lên bàn.Buổi chiều thời gian, sau khi tách ra với Tiểu Vấn, Tiểu Ưu đi sang lớp 2 để học bồi dưỡng sử.Lớp bồi dưỡng có 4 người, có cả Hạ Mính nữa, nên 2 người ngồi chung với nhau.3 nữ và 1 nam.Học sử chủ yếu là ghi chép, mấy cái này Tiểu Ưu đã học qua toàn bộ nên em nhớ được rất nhiều, vì thế khi ghi chép cũng rất ổn.Sau 2 tiết ghi chép, là 1 tiết học thuộc, ở cuối tiết cũng là tiết thứ 4 sẽ kiểm tra mức độ học thuộc của từng người.Tiểu Ưu học thuộc rất nhanh, sau đó đọc bài lên.Trạch Văn và Tiểu Ưu là 2 người đọc hết toàn bộ nội dung vừa học, 2 người còn lại được một phần.Cô giáo gật đầu "Không tệ, bây giờ ngồi đây chơi, khi nào lớp bên cạnh về thì về nhé?"."Vâng lão sư".Giáo viên đi rồi, Tiểu Ưu gục lên bàn, mệt mỏi a.Hạ Mính thở dài một cái, sau đó gục theo Tiểu Ưu luôn.Buổi tối, Tiểu Ưu và Võ Khương chơi game với nhau, hội trưởng hay off vì bận công tác.Sau đó cái hội cũng ít dần luôn, Tiểu Ưu và Võ Khương hẹn nhau qua sever mới cày, 2 người canh lúc mở rồi vào nên có phần đông nghẹt.Vì có kinh nghiệm nên cả 2 cày nhanh vô cùng.Sau 30 phút, cuối cùng cũng ngoi lên level 30, có thể mở bang hội rồi.Tiểu Ưu lên kênh thế giới nói chuyện, vui vẻ sau đó bị Võ Khương túm về tạo bang.Tiểu Ưu bị nhận làm vợ kiểu hơi hoang mang.Sau đó cùng Võ Khương đi đánh boss, cày phụ bản.Bang hội lấy tên Tuyết Trang.Đại khái bởi vì tên của Võ Khang đặt là Tuyết Ảnh, còn Tiểu Ưu để là Nguyệt Ảnh, về vấn đề này thì Tiểu Ưu câm nín, sao mà trùng hợp vậy?Song Ảnh vì thế mà có mặt..

Tiểu Ưu nhìn qua tin nhắn, em cầm điện thoại lên.

Võ Khương: Vô Ưu?

Võ Khương: Treo máy rồi sao bé

Võ Khương: Alo

Võ Khương: Mấy trang bị anh nhặt có treo trong kho bang, em vào lấy nhé.

Tiểu Ưu nhìn tin nhắn gần nhất cách 5 phút

Võ Khương: Ngủ rồi sao? Cũng đúng 12 giờ rồi.

Diệp Lạc Vô Ưu: Xin lỗi hội phó, em quên mất mình đang chơi game.

Võ Khương: Làm gì mà quên vậy:)

Diệp Lạc Vô Ưu: Hic, mới làm bài tập với luyện chữ xong, tập trung quá quên mất.

Võ Khương: Bé đang đi học à? Lớp mấy rồi.

Diệp Lạc Vô Ưu: Ưm...!lớp 10.

Tiểu Ưu ăn gian tuổi một chút.

Hehe.

Võ Khương: Là 16 tuổi nhỉ? Thua anh 10 tuổi.

Diệp Lạc Vô Ưu: ^

Võ Khương: Nha, anh dẫn bé đi đánh phó bản.

Diệp Lạc Vô Ưu: Lớn rùi, không phải bé.

Võ Khương: Ồ, đi thôi bé.

Diệp Lạc Vô Ưu:...

Tiểu Ưu điều khiển nhân vật chạy theo Võ Khương.

Võ Khương dẫn Tiểu Ưu đi đánh quái, sau đó xin wechat của Tiểu Ưu, 2 bên kết bạn, Tiểu Ưu thoát game.

Bên kia Võ Khương gửi một cái mèo nhỏ chào qua.

Tiểu Ưu nhìn giới thiệu, em đồng ý kết bạn.

Võ Khương: Xin chào bé.

Diệp Ngọc Ưu:...!không phải bé mờ.

Võ Khương: Bé mèo?

Tiểu Ưu trầm mặc, ảnh của em để là một con mèo nhỏ màu trắng.

Tiểu Ưu hừ nhẹ.

Võ Khương: Dỗi rồi?

Diệp Ngọc Ưu: Hông có.

Võ Khương: Ồ, ngủ đi bé.

Diệp Ngọc Ưu: Biết rồi hội phó.

Võ Khương: Ngủ ngon.

Diệp Ngọc Ưu: Ngủ ngon.

Tiểu Ưu sạc điện thoại, tắt máy đi ngủ.

Aa, hôm nay chơi game lâu quá, buồn ngủ, mai còn đi bồi dưỡng nữa, hy vọng không có ngủ gục.

Thời gian đội tuyển bồi dưỡng của lớp 8 là thứ 2 và thứ 4, thứ 2 là có văn, toán, anh, thứ 4 là các môn khác.

Tiểu Ưu hôm sau đi học, vùi đầu lên bàn, bạn cùng bàn lại thay đổi, là bạn nam trong đội tuyển sử giống như em.

Và có 1 bạn nữ ngồi bên tay phải em.

2 người đang hẹn hò, em làm bóng đèn ngồi giữa cực kỳ đau xót, muốn có người yêu ghê.

Tiểu Ưu thở dài, em cúi đầu cầm bút viết viết lên quyển sổ nhỏ của mình.

Mệt mỏi ghê ớ.

Tiểu Ưu nhìn qua Tiểu Vấn đang cười nói với bạn cùng bàn, em rũ mi xuống, sau đó vùi mặt lên bàn.

Buổi chiều thời gian, sau khi tách ra với Tiểu Vấn, Tiểu Ưu đi sang lớp 2 để học bồi dưỡng sử.

Lớp bồi dưỡng có 4 người, có cả Hạ Mính nữa, nên 2 người ngồi chung với nhau.

3 nữ và 1 nam.

Học sử chủ yếu là ghi chép, mấy cái này Tiểu Ưu đã học qua toàn bộ nên em nhớ được rất nhiều, vì thế khi ghi chép cũng rất ổn.

Sau 2 tiết ghi chép, là 1 tiết học thuộc, ở cuối tiết cũng là tiết thứ 4 sẽ kiểm tra mức độ học thuộc của từng người.

Tiểu Ưu học thuộc rất nhanh, sau đó đọc bài lên.

Trạch Văn và Tiểu Ưu là 2 người đọc hết toàn bộ nội dung vừa học, 2 người còn lại được một phần.

Cô giáo gật đầu "Không tệ, bây giờ ngồi đây chơi, khi nào lớp bên cạnh về thì về nhé?".

"Vâng lão sư".

Giáo viên đi rồi, Tiểu Ưu gục lên bàn, mệt mỏi a.

Hạ Mính thở dài một cái, sau đó gục theo Tiểu Ưu luôn.

Buổi tối, Tiểu Ưu và Võ Khương chơi game với nhau, hội trưởng hay off vì bận công tác.

Sau đó cái hội cũng ít dần luôn, Tiểu Ưu và Võ Khương hẹn nhau qua sever mới cày, 2 người canh lúc mở rồi vào nên có phần đông nghẹt.

Vì có kinh nghiệm nên cả 2 cày nhanh vô cùng.

Sau 30 phút, cuối cùng cũng ngoi lên level 30, có thể mở bang hội rồi.

Tiểu Ưu lên kênh thế giới nói chuyện, vui vẻ sau đó bị Võ Khương túm về tạo bang.

Tiểu Ưu bị nhận làm vợ kiểu hơi hoang mang.

Sau đó cùng Võ Khương đi đánh boss, cày phụ bản.

Bang hội lấy tên Tuyết Trang.

Đại khái bởi vì tên của Võ Khang đặt là Tuyết Ảnh, còn Tiểu Ưu để là Nguyệt Ảnh, về vấn đề này thì Tiểu Ưu câm nín, sao mà trùng hợp vậy?

Song Ảnh vì thế mà có mặt..

Xin Chào! Thanh Xuân!Tác giả: Dạ Nguyệt ÁnhTruyện Ngôn TìnhTheo từng tia nắng mùa hạ, tiếng ve kêu râm ran quen thuộc. Không khí nóng nảy khiến người ta khó chịu rất nhiều, tuy nhiên lại có người ưa thích nó. Có lẽ chính là vì mùa hạ được chơi nhiều, lại không cần đi học đi. Không khí Thành Đô hết sức ồn ào, náo nhiệt, dòng người, dòng xe qua lại tấp nập. Thì ở các thành phố khác lại nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Mỗi một mảnh đời khác nhau được khắc họa một cách đẹp đẽ, không ai là nhân vật phụ trong cuộc sống của mình cả, họ đều là nhật vật chính của bản thân mình. Tại một vùng nông thôn, những người nông dân đang gặt lúa, thu thập thành quả lao động của mình, một mùa màng bội thu, cho dù mệt mỏi nhưng họ vẫn mỉm cười vì vui vẻ. Nụ cười trên môi hiện lên hết sức thoải mái. Có mấy đứa trẻ chạy nhảy trên đường quê, nhưng chiếc xe kéo chứa đầu lúa chạy đi, hay những chiếc xe máy dựng bên đường của những người nông dân đang gặt lúa. Có vài đứa trẻ ra đồng làm việc, nhưng đa số đều trên 14, 15 tuổi. Nhưng ta khá bật ngờ khi thấy một cái mũ rơm nhỏ… Tiểu Ưu nhìn qua tin nhắn, em cầm điện thoại lên.Võ Khương: Vô Ưu?Võ Khương: Treo máy rồi sao béVõ Khương: AloVõ Khương: Mấy trang bị anh nhặt có treo trong kho bang, em vào lấy nhé.Tiểu Ưu nhìn tin nhắn gần nhất cách 5 phútVõ Khương: Ngủ rồi sao? Cũng đúng 12 giờ rồi.Diệp Lạc Vô Ưu: Xin lỗi hội phó, em quên mất mình đang chơi game.Võ Khương: Làm gì mà quên vậy:)Diệp Lạc Vô Ưu: Hic, mới làm bài tập với luyện chữ xong, tập trung quá quên mất.Võ Khương: Bé đang đi học à? Lớp mấy rồi.Diệp Lạc Vô Ưu: Ưm...!lớp 10.Tiểu Ưu ăn gian tuổi một chút.Hehe.Võ Khương: Là 16 tuổi nhỉ? Thua anh 10 tuổi.Diệp Lạc Vô Ưu: ^Võ Khương: Nha, anh dẫn bé đi đánh phó bản.Diệp Lạc Vô Ưu: Lớn rùi, không phải bé.Võ Khương: Ồ, đi thôi bé.Diệp Lạc Vô Ưu:...Tiểu Ưu điều khiển nhân vật chạy theo Võ Khương.Võ Khương dẫn Tiểu Ưu đi đánh quái, sau đó xin wechat của Tiểu Ưu, 2 bên kết bạn, Tiểu Ưu thoát game.Bên kia Võ Khương gửi một cái mèo nhỏ chào qua.Tiểu Ưu nhìn giới thiệu, em đồng ý kết bạn.Võ Khương: Xin chào bé.Diệp Ngọc Ưu:...!không phải bé mờ.Võ Khương: Bé mèo?Tiểu Ưu trầm mặc, ảnh của em để là một con mèo nhỏ màu trắng.Tiểu Ưu hừ nhẹ.Võ Khương: Dỗi rồi?Diệp Ngọc Ưu: Hông có.Võ Khương: Ồ, ngủ đi bé.Diệp Ngọc Ưu: Biết rồi hội phó.Võ Khương: Ngủ ngon.Diệp Ngọc Ưu: Ngủ ngon.Tiểu Ưu sạc điện thoại, tắt máy đi ngủ.Aa, hôm nay chơi game lâu quá, buồn ngủ, mai còn đi bồi dưỡng nữa, hy vọng không có ngủ gục.Thời gian đội tuyển bồi dưỡng của lớp 8 là thứ 2 và thứ 4, thứ 2 là có văn, toán, anh, thứ 4 là các môn khác.Tiểu Ưu hôm sau đi học, vùi đầu lên bàn, bạn cùng bàn lại thay đổi, là bạn nam trong đội tuyển sử giống như em.Và có 1 bạn nữ ngồi bên tay phải em.2 người đang hẹn hò, em làm bóng đèn ngồi giữa cực kỳ đau xót, muốn có người yêu ghê.Tiểu Ưu thở dài, em cúi đầu cầm bút viết viết lên quyển sổ nhỏ của mình.Mệt mỏi ghê ớ.Tiểu Ưu nhìn qua Tiểu Vấn đang cười nói với bạn cùng bàn, em rũ mi xuống, sau đó vùi mặt lên bàn.Buổi chiều thời gian, sau khi tách ra với Tiểu Vấn, Tiểu Ưu đi sang lớp 2 để học bồi dưỡng sử.Lớp bồi dưỡng có 4 người, có cả Hạ Mính nữa, nên 2 người ngồi chung với nhau.3 nữ và 1 nam.Học sử chủ yếu là ghi chép, mấy cái này Tiểu Ưu đã học qua toàn bộ nên em nhớ được rất nhiều, vì thế khi ghi chép cũng rất ổn.Sau 2 tiết ghi chép, là 1 tiết học thuộc, ở cuối tiết cũng là tiết thứ 4 sẽ kiểm tra mức độ học thuộc của từng người.Tiểu Ưu học thuộc rất nhanh, sau đó đọc bài lên.Trạch Văn và Tiểu Ưu là 2 người đọc hết toàn bộ nội dung vừa học, 2 người còn lại được một phần.Cô giáo gật đầu "Không tệ, bây giờ ngồi đây chơi, khi nào lớp bên cạnh về thì về nhé?"."Vâng lão sư".Giáo viên đi rồi, Tiểu Ưu gục lên bàn, mệt mỏi a.Hạ Mính thở dài một cái, sau đó gục theo Tiểu Ưu luôn.Buổi tối, Tiểu Ưu và Võ Khương chơi game với nhau, hội trưởng hay off vì bận công tác.Sau đó cái hội cũng ít dần luôn, Tiểu Ưu và Võ Khương hẹn nhau qua sever mới cày, 2 người canh lúc mở rồi vào nên có phần đông nghẹt.Vì có kinh nghiệm nên cả 2 cày nhanh vô cùng.Sau 30 phút, cuối cùng cũng ngoi lên level 30, có thể mở bang hội rồi.Tiểu Ưu lên kênh thế giới nói chuyện, vui vẻ sau đó bị Võ Khương túm về tạo bang.Tiểu Ưu bị nhận làm vợ kiểu hơi hoang mang.Sau đó cùng Võ Khương đi đánh boss, cày phụ bản.Bang hội lấy tên Tuyết Trang.Đại khái bởi vì tên của Võ Khang đặt là Tuyết Ảnh, còn Tiểu Ưu để là Nguyệt Ảnh, về vấn đề này thì Tiểu Ưu câm nín, sao mà trùng hợp vậy?Song Ảnh vì thế mà có mặt..

Chương 8: 8: Song Ảnh Thượng