Tác giả:

Theo từng tia nắng mùa hạ, tiếng ve kêu râm ran quen thuộc. Không khí nóng nảy khiến người ta khó chịu rất nhiều, tuy nhiên lại có người ưa thích nó. Có lẽ chính là vì mùa hạ được chơi nhiều, lại không cần đi học đi. Không khí Thành Đô hết sức ồn ào, náo nhiệt, dòng người, dòng xe qua lại tấp nập. Thì ở các thành phố khác lại nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Mỗi một mảnh đời khác nhau được khắc họa một cách đẹp đẽ, không ai là nhân vật phụ trong cuộc sống của mình cả, họ đều là nhật vật chính của bản thân mình. Tại một vùng nông thôn, những người nông dân đang gặt lúa, thu thập thành quả lao động của mình, một mùa màng bội thu, cho dù mệt mỏi nhưng họ vẫn mỉm cười vì vui vẻ. Nụ cười trên môi hiện lên hết sức thoải mái. Có mấy đứa trẻ chạy nhảy trên đường quê, nhưng chiếc xe kéo chứa đầu lúa chạy đi, hay những chiếc xe máy dựng bên đường của những người nông dân đang gặt lúa. Có vài đứa trẻ ra đồng làm việc, nhưng đa số đều trên 14, 15 tuổi. Nhưng ta khá bật ngờ khi thấy một cái mũ rơm nhỏ…

Chương 10: 10: Mặt Nạ

Xin Chào! Thanh Xuân!Tác giả: Dạ Nguyệt ÁnhTruyện Ngôn TìnhTheo từng tia nắng mùa hạ, tiếng ve kêu râm ran quen thuộc. Không khí nóng nảy khiến người ta khó chịu rất nhiều, tuy nhiên lại có người ưa thích nó. Có lẽ chính là vì mùa hạ được chơi nhiều, lại không cần đi học đi. Không khí Thành Đô hết sức ồn ào, náo nhiệt, dòng người, dòng xe qua lại tấp nập. Thì ở các thành phố khác lại nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Mỗi một mảnh đời khác nhau được khắc họa một cách đẹp đẽ, không ai là nhân vật phụ trong cuộc sống của mình cả, họ đều là nhật vật chính của bản thân mình. Tại một vùng nông thôn, những người nông dân đang gặt lúa, thu thập thành quả lao động của mình, một mùa màng bội thu, cho dù mệt mỏi nhưng họ vẫn mỉm cười vì vui vẻ. Nụ cười trên môi hiện lên hết sức thoải mái. Có mấy đứa trẻ chạy nhảy trên đường quê, nhưng chiếc xe kéo chứa đầu lúa chạy đi, hay những chiếc xe máy dựng bên đường của những người nông dân đang gặt lúa. Có vài đứa trẻ ra đồng làm việc, nhưng đa số đều trên 14, 15 tuổi. Nhưng ta khá bật ngờ khi thấy một cái mũ rơm nhỏ… Nhắc đến chú nhỏ, Tiểu Ưu im lặng, bởi vì chú nhỏ mất rồi, tai nạn mà mất, để lại 1 đứa con nhỏ, vợ của chú cũng không quan tâm con mà để con lại rồi bỏ đi lấy chồng mới.Đứa con gái mấy tháng để cho người mẹ chồng nuôi nấng.Tiểu Ưu lúc tham gia tang lễ, em nhìn linh bài, quan tài của chú, có chút tiếc thương, nhưng em không khóc, em dùng móng tay làm đau bản thân mình, khiến mấy giọt nước mắt cá sấu rơi ra.Cuộc sống vô thường như vậy, chết sẽ nhẹ nhàng hơn sống đáng khinh.Tiểu Ưu từng bị trầm cảm nhẹ vì học tập quá nhiều, đó cũng là quãng thời gian mà Võ Khương không liên lạc gì với em sau đợt tết, em muốn tự tử nhưng em thấy không thể, bởi vì gia đình em vẫn có, người anh cả đã vào tù vì đâm người ta chảy máu, sứt tai.Người anh thứ 2 thì ở quá xa.Trong nhà chỉ còn có em và cha mẹ, em nếu chết đi, liệu họ sẽ ra sao? Em còn chưa báo hiếu được gì cho cha mẹ của mình.Tiểu Ưu vì thế miễn cưỡng mà sống, chứng trầm cảm của em được chữa lành qua những quyển sách giúp em tích cực hơn, qua những nét bút thư pháp mềm mại hay các bài hát.Em thu mình trong căn phòng, đóng cửa lại, tận hưởng không gian riêng của mình.Tiểu Ưu nhắn tin với Dương Hữu Trác để add vào nhóm lớp, nhóm lớp có rất đông.Gần 40 người a.Mọi người nhắn rất nhiều, Tiểu Ưu lặng lẽ meo meo lui gót không nói gì cả.Hè năm đó em trốn trong nhà ngủ, không thèm đi chơi.Như cũ ở nhà học bài, đọc sách sử, bổ sung kiến thức các môn học.Bổ sung kiến thức của mình.Tiểu Ưu có niềm vui nho nhỏ là đọc truyện đam mỹ, em là dân ăn tạp, cái nào cũng đọc ngoại trừ loạn luân ra.Tiểu Ưu nhận ra tính hướng của mình là khi em tiếp xúc với văn phong LGBT.Em ghét con trai nên ít khi tiếp xúc với họ.Bởi vì khi còn nhỏ, em suýt chút thì bị người anh họ của mình xâm hại, nếu cha mẹ không phát hiện ra, em sẽ bị ám ảnh cả đời này.Vì vậy em ghét con trai.Em không nghĩ mình sẽ lấy chồng.Có lần em hỏi mẹ thấy tình cảm đồng tính ra sao.Mẹ mặt không cảm xúc mà nói "Bị bệnh thần kinh, ghê tởm, nam không ra nam nữ không ra nữ, con không thể như vậy, biết chưa?".Tiểu Ưu mỉm cười ngọt ngào "Vâng ạ".Tiểu Ưu đã rèn lên một lớp mặt nạ, em đeo nó lên, cho dù đau khổ, buồn bã em vẫn luôn mỉm cười.Em là con người nhạy cảm, khóc về đêm, vì thế em sợ hãi, em sợ rất nhiều thứ, nhưng không sao cả, cuộc sống vô vị lắm, cứ tiếp tục cắn răng sống đi.Tiểu Ưu đi học lớp 10, quen thuộc với 2 bạn bàn trên bởi vì 1 bạn là hủ nữ, thế là Tiểu Ưu vui vẻ kết bạn và chơi thân.Em ngồi 1 mình, sau có bạn chuyển qua ngồi chung với em.Diệp Ngọc Ưu 16 tuổi, xinh đẹp đáng yêu, mắt phượng có thần vẫn khiến người khác lưu tâm.Tiểu Ưu hay chờ Dương Hữu Trác, 2 người chơi chung với nhau, đi về chung đường nên bị người ta đồn là yêu đương.Tiểu Ưu hay khoác vai của Dương Hữu Trác, nhưng là em cố gắng luyện tập, em e ngại nên cố chút, hy vọng tiếp xúc được.Tiểu Ưu và Dương Hữu Trác đích chính là bạn thân, mà không ai tin.Sau này Tiểu Ưu và Dương Hữu Trác ngồi nhắn tin, đích chính quan hệ rằng Tiểu Ưu không thích Dương Hữu Trác, nếu cho dù hạ thủ, cũng sẽ báo cáo.Và từ đó 2 người không về chung nữa, chia ra 2 ngã mà đi, nhưng từ lớp xuống nhà xe cũng đi chung.Tiểu Ưu giúp Dương Hữu Trác quen 4 người bạn nữ trong nhóm của mình, mọi người chơi thân và làm quen với nhau.Tiểu Ưu chuẩn bị rất nhiều đồ vật nhỏ, tặng các dịp lễ valentine, giáng sinh cho mọi người trong nhóm bạn thân, ai cũng có phần.Vì thế mà Tiểu Ưu mang danh bạn gái của Dương Hữu Trác, cả khối biết!!!Tiểu Ưu xù lông lên game Chiến Thần chơi game, sau đó chơi cố gắng cố gắng leo top tỉnh, lại leo lên top vùng.Vui vẻ.Tiểu Ưu là dân chơi hệ đường giữa, có thể đánh phụ trợ hay xạ thủ đều được, nhưng quen tay đánh pháp sơ hơn.Tiểu Ưu Nhi vui vẻ mang mặt nạ, đôi khi team mở mic mắng nhau, Tiểu Ưu mở mic lên, tận dụng lấy giọng nói của mình mà khiến team vực lại tinh thần đánh tiếp.Giọng Tiểu Ưu rất trong, nếu đè nén lại sẽ giống ngự tỷ, nếu lên cao hơn, đè lại chút sẽ giống loli, đáng yêu mềm manh, chiêu thức này chỉ áp dụng với bạn cùng bàn là Lộ Quả Quả.Tiểu Ưu mang dáng vẻ ngọt ngào, nói câu nào thấm câu đấy, không hề th* t*c nhưng lại mang sát thương cao.Mọi người trong nhóm đều ít khi thấy Tiểu Ưu chửi tục.Trong khi 1 bạn là Tương Tiểu Châu lại hay chửi tục, cơ hồ 10 câu thì nói tục 3 câu.Tiểu Ưu mỉm cười, làm 1 con người văn nhã, nhưng mà ăn rồi báo đồng đội.Mặt nạ đeo lâu quá cũng khó tháo, nhưng Tiểu Ưu lại là chơi với 1 người thì mặt nạ 1 người, như vậy mà thay phiên, không sợ bạn không vui, chỉ có mình không biết diễn..

Nhắc đến chú nhỏ, Tiểu Ưu im lặng, bởi vì chú nhỏ mất rồi, tai nạn mà mất, để lại 1 đứa con nhỏ, vợ của chú cũng không quan tâm con mà để con lại rồi bỏ đi lấy chồng mới.

Đứa con gái mấy tháng để cho người mẹ chồng nuôi nấng.

Tiểu Ưu lúc tham gia tang lễ, em nhìn linh bài, quan tài của chú, có chút tiếc thương, nhưng em không khóc, em dùng móng tay làm đau bản thân mình, khiến mấy giọt nước mắt cá sấu rơi ra.

Cuộc sống vô thường như vậy, chết sẽ nhẹ nhàng hơn sống đáng khinh.

Tiểu Ưu từng bị trầm cảm nhẹ vì học tập quá nhiều, đó cũng là quãng thời gian mà Võ Khương không liên lạc gì với em sau đợt tết, em muốn tự tử nhưng em thấy không thể, bởi vì gia đình em vẫn có, người anh cả đã vào tù vì đâm người ta chảy máu, sứt tai.

Người anh thứ 2 thì ở quá xa.

Trong nhà chỉ còn có em và cha mẹ, em nếu chết đi, liệu họ sẽ ra sao? Em còn chưa báo hiếu được gì cho cha mẹ của mình.

Tiểu Ưu vì thế miễn cưỡng mà sống, chứng trầm cảm của em được chữa lành qua những quyển sách giúp em tích cực hơn, qua những nét bút thư pháp mềm mại hay các bài hát.

Em thu mình trong căn phòng, đóng cửa lại, tận hưởng không gian riêng của mình.

Tiểu Ưu nhắn tin với Dương Hữu Trác để add vào nhóm lớp, nhóm lớp có rất đông.

Gần 40 người a.

Mọi người nhắn rất nhiều, Tiểu Ưu lặng lẽ meo meo lui gót không nói gì cả.

Hè năm đó em trốn trong nhà ngủ, không thèm đi chơi.

Như cũ ở nhà học bài, đọc sách sử, bổ sung kiến thức các môn học.

Bổ sung kiến thức của mình.

Tiểu Ưu có niềm vui nho nhỏ là đọc truyện đam mỹ, em là dân ăn tạp, cái nào cũng đọc ngoại trừ loạn luân ra.

Tiểu Ưu nhận ra tính hướng của mình là khi em tiếp xúc với văn phong LGBT.

Em ghét con trai nên ít khi tiếp xúc với họ.

Bởi vì khi còn nhỏ, em suýt chút thì bị người anh họ của mình xâm hại, nếu cha mẹ không phát hiện ra, em sẽ bị ám ảnh cả đời này.

Vì vậy em ghét con trai.

Em không nghĩ mình sẽ lấy chồng.

Có lần em hỏi mẹ thấy tình cảm đồng tính ra sao.

Mẹ mặt không cảm xúc mà nói "Bị bệnh thần kinh, ghê tởm, nam không ra nam nữ không ra nữ, con không thể như vậy, biết chưa?".

Tiểu Ưu mỉm cười ngọt ngào "Vâng ạ".

Tiểu Ưu đã rèn lên một lớp mặt nạ, em đeo nó lên, cho dù đau khổ, buồn bã em vẫn luôn mỉm cười.

Em là con người nhạy cảm, khóc về đêm, vì thế em sợ hãi, em sợ rất nhiều thứ, nhưng không sao cả, cuộc sống vô vị lắm, cứ tiếp tục cắn răng sống đi.

Tiểu Ưu đi học lớp 10, quen thuộc với 2 bạn bàn trên bởi vì 1 bạn là hủ nữ, thế là Tiểu Ưu vui vẻ kết bạn và chơi thân.

Em ngồi 1 mình, sau có bạn chuyển qua ngồi chung với em.

Diệp Ngọc Ưu 16 tuổi, xinh đẹp đáng yêu, mắt phượng có thần vẫn khiến người khác lưu tâm.

Tiểu Ưu hay chờ Dương Hữu Trác, 2 người chơi chung với nhau, đi về chung đường nên bị người ta đồn là yêu đương.

Tiểu Ưu hay khoác vai của Dương Hữu Trác, nhưng là em cố gắng luyện tập, em e ngại nên cố chút, hy vọng tiếp xúc được.

Tiểu Ưu và Dương Hữu Trác đích chính là bạn thân, mà không ai tin.

Sau này Tiểu Ưu và Dương Hữu Trác ngồi nhắn tin, đích chính quan hệ rằng Tiểu Ưu không thích Dương Hữu Trác, nếu cho dù hạ thủ, cũng sẽ báo cáo.

Và từ đó 2 người không về chung nữa, chia ra 2 ngã mà đi, nhưng từ lớp xuống nhà xe cũng đi chung.

Tiểu Ưu giúp Dương Hữu Trác quen 4 người bạn nữ trong nhóm của mình, mọi người chơi thân và làm quen với nhau.

Tiểu Ưu chuẩn bị rất nhiều đồ vật nhỏ, tặng các dịp lễ valentine, giáng sinh cho mọi người trong nhóm bạn thân, ai cũng có phần.

Vì thế mà Tiểu Ưu mang danh bạn gái của Dương Hữu Trác, cả khối biết!!!

Tiểu Ưu xù lông lên game Chiến Thần chơi game, sau đó chơi cố gắng cố gắng leo top tỉnh, lại leo lên top vùng.

Vui vẻ.

Tiểu Ưu là dân chơi hệ đường giữa, có thể đánh phụ trợ hay xạ thủ đều được, nhưng quen tay đánh pháp sơ hơn.

Tiểu Ưu Nhi vui vẻ mang mặt nạ, đôi khi team mở mic mắng nhau, Tiểu Ưu mở mic lên, tận dụng lấy giọng nói của mình mà khiến team vực lại tinh thần đánh tiếp.

Giọng Tiểu Ưu rất trong, nếu đè nén lại sẽ giống ngự tỷ, nếu lên cao hơn, đè lại chút sẽ giống loli, đáng yêu mềm manh, chiêu thức này chỉ áp dụng với bạn cùng bàn là Lộ Quả Quả.

Tiểu Ưu mang dáng vẻ ngọt ngào, nói câu nào thấm câu đấy, không hề th* t*c nhưng lại mang sát thương cao.

Mọi người trong nhóm đều ít khi thấy Tiểu Ưu chửi tục.

Trong khi 1 bạn là Tương Tiểu Châu lại hay chửi tục, cơ hồ 10 câu thì nói tục 3 câu.

Tiểu Ưu mỉm cười, làm 1 con người văn nhã, nhưng mà ăn rồi báo đồng đội.

Mặt nạ đeo lâu quá cũng khó tháo, nhưng Tiểu Ưu lại là chơi với 1 người thì mặt nạ 1 người, như vậy mà thay phiên, không sợ bạn không vui, chỉ có mình không biết diễn..

Xin Chào! Thanh Xuân!Tác giả: Dạ Nguyệt ÁnhTruyện Ngôn TìnhTheo từng tia nắng mùa hạ, tiếng ve kêu râm ran quen thuộc. Không khí nóng nảy khiến người ta khó chịu rất nhiều, tuy nhiên lại có người ưa thích nó. Có lẽ chính là vì mùa hạ được chơi nhiều, lại không cần đi học đi. Không khí Thành Đô hết sức ồn ào, náo nhiệt, dòng người, dòng xe qua lại tấp nập. Thì ở các thành phố khác lại nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Mỗi một mảnh đời khác nhau được khắc họa một cách đẹp đẽ, không ai là nhân vật phụ trong cuộc sống của mình cả, họ đều là nhật vật chính của bản thân mình. Tại một vùng nông thôn, những người nông dân đang gặt lúa, thu thập thành quả lao động của mình, một mùa màng bội thu, cho dù mệt mỏi nhưng họ vẫn mỉm cười vì vui vẻ. Nụ cười trên môi hiện lên hết sức thoải mái. Có mấy đứa trẻ chạy nhảy trên đường quê, nhưng chiếc xe kéo chứa đầu lúa chạy đi, hay những chiếc xe máy dựng bên đường của những người nông dân đang gặt lúa. Có vài đứa trẻ ra đồng làm việc, nhưng đa số đều trên 14, 15 tuổi. Nhưng ta khá bật ngờ khi thấy một cái mũ rơm nhỏ… Nhắc đến chú nhỏ, Tiểu Ưu im lặng, bởi vì chú nhỏ mất rồi, tai nạn mà mất, để lại 1 đứa con nhỏ, vợ của chú cũng không quan tâm con mà để con lại rồi bỏ đi lấy chồng mới.Đứa con gái mấy tháng để cho người mẹ chồng nuôi nấng.Tiểu Ưu lúc tham gia tang lễ, em nhìn linh bài, quan tài của chú, có chút tiếc thương, nhưng em không khóc, em dùng móng tay làm đau bản thân mình, khiến mấy giọt nước mắt cá sấu rơi ra.Cuộc sống vô thường như vậy, chết sẽ nhẹ nhàng hơn sống đáng khinh.Tiểu Ưu từng bị trầm cảm nhẹ vì học tập quá nhiều, đó cũng là quãng thời gian mà Võ Khương không liên lạc gì với em sau đợt tết, em muốn tự tử nhưng em thấy không thể, bởi vì gia đình em vẫn có, người anh cả đã vào tù vì đâm người ta chảy máu, sứt tai.Người anh thứ 2 thì ở quá xa.Trong nhà chỉ còn có em và cha mẹ, em nếu chết đi, liệu họ sẽ ra sao? Em còn chưa báo hiếu được gì cho cha mẹ của mình.Tiểu Ưu vì thế miễn cưỡng mà sống, chứng trầm cảm của em được chữa lành qua những quyển sách giúp em tích cực hơn, qua những nét bút thư pháp mềm mại hay các bài hát.Em thu mình trong căn phòng, đóng cửa lại, tận hưởng không gian riêng của mình.Tiểu Ưu nhắn tin với Dương Hữu Trác để add vào nhóm lớp, nhóm lớp có rất đông.Gần 40 người a.Mọi người nhắn rất nhiều, Tiểu Ưu lặng lẽ meo meo lui gót không nói gì cả.Hè năm đó em trốn trong nhà ngủ, không thèm đi chơi.Như cũ ở nhà học bài, đọc sách sử, bổ sung kiến thức các môn học.Bổ sung kiến thức của mình.Tiểu Ưu có niềm vui nho nhỏ là đọc truyện đam mỹ, em là dân ăn tạp, cái nào cũng đọc ngoại trừ loạn luân ra.Tiểu Ưu nhận ra tính hướng của mình là khi em tiếp xúc với văn phong LGBT.Em ghét con trai nên ít khi tiếp xúc với họ.Bởi vì khi còn nhỏ, em suýt chút thì bị người anh họ của mình xâm hại, nếu cha mẹ không phát hiện ra, em sẽ bị ám ảnh cả đời này.Vì vậy em ghét con trai.Em không nghĩ mình sẽ lấy chồng.Có lần em hỏi mẹ thấy tình cảm đồng tính ra sao.Mẹ mặt không cảm xúc mà nói "Bị bệnh thần kinh, ghê tởm, nam không ra nam nữ không ra nữ, con không thể như vậy, biết chưa?".Tiểu Ưu mỉm cười ngọt ngào "Vâng ạ".Tiểu Ưu đã rèn lên một lớp mặt nạ, em đeo nó lên, cho dù đau khổ, buồn bã em vẫn luôn mỉm cười.Em là con người nhạy cảm, khóc về đêm, vì thế em sợ hãi, em sợ rất nhiều thứ, nhưng không sao cả, cuộc sống vô vị lắm, cứ tiếp tục cắn răng sống đi.Tiểu Ưu đi học lớp 10, quen thuộc với 2 bạn bàn trên bởi vì 1 bạn là hủ nữ, thế là Tiểu Ưu vui vẻ kết bạn và chơi thân.Em ngồi 1 mình, sau có bạn chuyển qua ngồi chung với em.Diệp Ngọc Ưu 16 tuổi, xinh đẹp đáng yêu, mắt phượng có thần vẫn khiến người khác lưu tâm.Tiểu Ưu hay chờ Dương Hữu Trác, 2 người chơi chung với nhau, đi về chung đường nên bị người ta đồn là yêu đương.Tiểu Ưu hay khoác vai của Dương Hữu Trác, nhưng là em cố gắng luyện tập, em e ngại nên cố chút, hy vọng tiếp xúc được.Tiểu Ưu và Dương Hữu Trác đích chính là bạn thân, mà không ai tin.Sau này Tiểu Ưu và Dương Hữu Trác ngồi nhắn tin, đích chính quan hệ rằng Tiểu Ưu không thích Dương Hữu Trác, nếu cho dù hạ thủ, cũng sẽ báo cáo.Và từ đó 2 người không về chung nữa, chia ra 2 ngã mà đi, nhưng từ lớp xuống nhà xe cũng đi chung.Tiểu Ưu giúp Dương Hữu Trác quen 4 người bạn nữ trong nhóm của mình, mọi người chơi thân và làm quen với nhau.Tiểu Ưu chuẩn bị rất nhiều đồ vật nhỏ, tặng các dịp lễ valentine, giáng sinh cho mọi người trong nhóm bạn thân, ai cũng có phần.Vì thế mà Tiểu Ưu mang danh bạn gái của Dương Hữu Trác, cả khối biết!!!Tiểu Ưu xù lông lên game Chiến Thần chơi game, sau đó chơi cố gắng cố gắng leo top tỉnh, lại leo lên top vùng.Vui vẻ.Tiểu Ưu là dân chơi hệ đường giữa, có thể đánh phụ trợ hay xạ thủ đều được, nhưng quen tay đánh pháp sơ hơn.Tiểu Ưu Nhi vui vẻ mang mặt nạ, đôi khi team mở mic mắng nhau, Tiểu Ưu mở mic lên, tận dụng lấy giọng nói của mình mà khiến team vực lại tinh thần đánh tiếp.Giọng Tiểu Ưu rất trong, nếu đè nén lại sẽ giống ngự tỷ, nếu lên cao hơn, đè lại chút sẽ giống loli, đáng yêu mềm manh, chiêu thức này chỉ áp dụng với bạn cùng bàn là Lộ Quả Quả.Tiểu Ưu mang dáng vẻ ngọt ngào, nói câu nào thấm câu đấy, không hề th* t*c nhưng lại mang sát thương cao.Mọi người trong nhóm đều ít khi thấy Tiểu Ưu chửi tục.Trong khi 1 bạn là Tương Tiểu Châu lại hay chửi tục, cơ hồ 10 câu thì nói tục 3 câu.Tiểu Ưu mỉm cười, làm 1 con người văn nhã, nhưng mà ăn rồi báo đồng đội.Mặt nạ đeo lâu quá cũng khó tháo, nhưng Tiểu Ưu lại là chơi với 1 người thì mặt nạ 1 người, như vậy mà thay phiên, không sợ bạn không vui, chỉ có mình không biết diễn..

Chương 10: 10: Mặt Nạ