Tác giả:

Thời tiết Tây Thành thay đổi thất thường nên tiết trời tháng tư vẫn lúc nóng lúc lạnh.Chiều nay lúc Hướng Ca ra ngoài, bầu trời vẫn còn trong xanh, nắng ấm rải đều khắp nơi, vậy mà đến gần tối lại bắt đầu có mưa nhỏ.Khi cô và bạn cùng phòng đi từ nhà hàng ra ngoài, gió lạnh thổi vù vù làm hai người giật cả mình, nháo nhác kéo nhau lùi về phía cửa nhà hàng."Không phải chứ? Dự báo thời tiết đâu nói hôm nay trời sẽ mưa." Bạn cùng phòng Tiểu Thu ôm cánh tay Hướng Ca nói.Cô ấy rất thích dính vào người Hướng Ca, bởi vì mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể cô rất dễ ngửi, hơn nữa thịt của Hướng Ca rất mềm, ôm ấp rất thoải mái.Lúc ôm Hướng Ca, Tiểu Thu cảm nhận sâu sắc thế nào được gọi là nhuyễn hương ôn ngọc."Dự báo thời tiết cũng đâu nói hôm nay trời sẽ không mưa." Một người bạn cùng phòng khác cười trêu chọc.Mấy người các cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng, không mang áo khoác cũng không cầm theo ô, lúc này chỉ có thể đứng ngẩn người nhìn mưa rơi.Hướng Ca cúi đầu nhìn điện thoại di động, lịch sử trò…

Chương 14: 14: Gọi Anh Là Đại Lão

Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu TraiTác giả: Lục Kiêu NhịTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThời tiết Tây Thành thay đổi thất thường nên tiết trời tháng tư vẫn lúc nóng lúc lạnh.Chiều nay lúc Hướng Ca ra ngoài, bầu trời vẫn còn trong xanh, nắng ấm rải đều khắp nơi, vậy mà đến gần tối lại bắt đầu có mưa nhỏ.Khi cô và bạn cùng phòng đi từ nhà hàng ra ngoài, gió lạnh thổi vù vù làm hai người giật cả mình, nháo nhác kéo nhau lùi về phía cửa nhà hàng."Không phải chứ? Dự báo thời tiết đâu nói hôm nay trời sẽ mưa." Bạn cùng phòng Tiểu Thu ôm cánh tay Hướng Ca nói.Cô ấy rất thích dính vào người Hướng Ca, bởi vì mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể cô rất dễ ngửi, hơn nữa thịt của Hướng Ca rất mềm, ôm ấp rất thoải mái.Lúc ôm Hướng Ca, Tiểu Thu cảm nhận sâu sắc thế nào được gọi là nhuyễn hương ôn ngọc."Dự báo thời tiết cũng đâu nói hôm nay trời sẽ không mưa." Một người bạn cùng phòng khác cười trêu chọc.Mấy người các cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng, không mang áo khoác cũng không cầm theo ô, lúc này chỉ có thể đứng ngẩn người nhìn mưa rơi.Hướng Ca cúi đầu nhìn điện thoại di động, lịch sử trò… Hôm nay Sở Vân Kiêu đến trường để bàn chuyện hợp tác, anh muốn triển khai mảng trò chơi nên cần tuyển dụng nhân tài.Có điều dự án lần này không quá gấp nên anh định sẽ trực tiếp tuyển người từ trường học, sau đó đích thân đào tạo ra một đoàn đội.Thật trùng hợp, thế mà lại gặp phải Sở Hạ Phàm đang làm loạn.Hướng Ca chớp mắt, trong lòng không khỏi cảm khái đại lão* quả đúng là đại lão, giúp người còn không thèm kể công, thật là có khí phách.*Đại lão (大佬) ý nghĩa giống như một nhân vật tầm cỡ, nam thần; chỉ những người có quyền lực và tài năng.Chỉ là Sở Vân Kiêu không nhiễm khói bụi trần gian, không phải thứ mà đám người phàm tục các cô có thể lại gần.Sở Vân Kiêu nhìn ra sự ngưỡng mộ trong ánh mắt của Hướng Ca, khóe miệng hơi nhếch lên.Sau đó anh nói: "Tôi chỉ lớn hơn cô mấy tuổi, không cần gọi tôi là chú."Nếu cô đã chia tay với Sở Hạ Phàm, vậy thì không cần phải xưng hô theo vai vế nữa.Hướng Ca băn khoăn gãi đầu: "Vậy phải gọi là gì ạ?"Gọi "anh" thì có vẻ thân thiết quá, gọi Sở tổng thì lại quá xa lạ, dù sao người ta cũng từng giúp đỡ cô hai lần.Sở Vân Kiêu nghe vậy thì lập tức câm nín, anh cũng chưa nghĩ tới vấn đề này.Nhìn ánh mắt chờ mong của Hướng Ca, không hiểu sao Sở Vân Kiêu lại thấy mất tự nhiên.Anh quay mặt đi, lạnh lùng bỏ lại hai chữ: "Tùy cô."Chỉ cần không phải chú Sở, cô muốn gọi thế nào cũng được.Hướng Ca xoa cằm trầm tư một lúc lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra một cái.Cô dè dặt gọi: "Đại lão?""Sở Vân Kiêu: "! "Tài xế và trợ lý riêng đứng sau lưng nhịn cười nhịn sắp phát điên rồi, đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy Sở Vân Kiêu câm nín, nhưng anh lại cứ muốn nán lại nói chuyện với người ta.Sau đó rất lâu, Sở Vân Kiêu mới nặn ra được một âm tiết: "Ừ."Hướng Ca hiểu ý gật đầu.Đại lão quả nhiên không phải người bình thường, ngay cả cách xưng hô cũng thích cái tên độc đáo như vậy, mang lại cho người khác cảm giác hoàn toàn khác biệt.Có lẽ đó chính là sự tương phản.Nhìn hai người nghiêm túc thảo luận vấn đề xưng hô, hơn nữa lại còn thảo luận ra được cả kết quả.Trợ lý riêng Giang Khâm cuối cùng cũng không nhịn được mà cười thành tiếng, sau đó ngay trước khi Sở Vân Kiêu quay đầu nhìn, anh ấy lại bắt đầu giả vờ ho khan..

Hôm nay Sở Vân Kiêu đến trường để bàn chuyện hợp tác, anh muốn triển khai mảng trò chơi nên cần tuyển dụng nhân tài.

Có điều dự án lần này không quá gấp nên anh định sẽ trực tiếp tuyển người từ trường học, sau đó đích thân đào tạo ra một đoàn đội.

Thật trùng hợp, thế mà lại gặp phải Sở Hạ Phàm đang làm loạn.

Hướng Ca chớp mắt, trong lòng không khỏi cảm khái đại lão* quả đúng là đại lão, giúp người còn không thèm kể công, thật là có khí phách.

*Đại lão (大佬) ý nghĩa giống như một nhân vật tầm cỡ, nam thần; chỉ những người có quyền lực và tài năng.

Chỉ là Sở Vân Kiêu không nhiễm khói bụi trần gian, không phải thứ mà đám người phàm tục các cô có thể lại gần.

Sở Vân Kiêu nhìn ra sự ngưỡng mộ trong ánh mắt của Hướng Ca, khóe miệng hơi nhếch lên.

Sau đó anh nói: "Tôi chỉ lớn hơn cô mấy tuổi, không cần gọi tôi là chú.

"Nếu cô đã chia tay với Sở Hạ Phàm, vậy thì không cần phải xưng hô theo vai vế nữa.

Hướng Ca băn khoăn gãi đầu: "Vậy phải gọi là gì ạ?"Gọi "anh" thì có vẻ thân thiết quá, gọi Sở tổng thì lại quá xa lạ, dù sao người ta cũng từng giúp đỡ cô hai lần.

Sở Vân Kiêu nghe vậy thì lập tức câm nín, anh cũng chưa nghĩ tới vấn đề này.

Nhìn ánh mắt chờ mong của Hướng Ca, không hiểu sao Sở Vân Kiêu lại thấy mất tự nhiên.

Anh quay mặt đi, lạnh lùng bỏ lại hai chữ: "Tùy cô.

"Chỉ cần không phải chú Sở, cô muốn gọi thế nào cũng được.

Hướng Ca xoa cằm trầm tư một lúc lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra một cái.

Cô dè dặt gọi: "Đại lão?""Sở Vân Kiêu: "! "Tài xế và trợ lý riêng đứng sau lưng nhịn cười nhịn sắp phát điên rồi, đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy Sở Vân Kiêu câm nín, nhưng anh lại cứ muốn nán lại nói chuyện với người ta.

Sau đó rất lâu, Sở Vân Kiêu mới nặn ra được một âm tiết: "Ừ.

"Hướng Ca hiểu ý gật đầu.

Đại lão quả nhiên không phải người bình thường, ngay cả cách xưng hô cũng thích cái tên độc đáo như vậy, mang lại cho người khác cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Có lẽ đó chính là sự tương phản.

Nhìn hai người nghiêm túc thảo luận vấn đề xưng hô, hơn nữa lại còn thảo luận ra được cả kết quả.

Trợ lý riêng Giang Khâm cuối cùng cũng không nhịn được mà cười thành tiếng, sau đó ngay trước khi Sở Vân Kiêu quay đầu nhìn, anh ấy lại bắt đầu giả vờ ho khan.

.

Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu TraiTác giả: Lục Kiêu NhịTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThời tiết Tây Thành thay đổi thất thường nên tiết trời tháng tư vẫn lúc nóng lúc lạnh.Chiều nay lúc Hướng Ca ra ngoài, bầu trời vẫn còn trong xanh, nắng ấm rải đều khắp nơi, vậy mà đến gần tối lại bắt đầu có mưa nhỏ.Khi cô và bạn cùng phòng đi từ nhà hàng ra ngoài, gió lạnh thổi vù vù làm hai người giật cả mình, nháo nhác kéo nhau lùi về phía cửa nhà hàng."Không phải chứ? Dự báo thời tiết đâu nói hôm nay trời sẽ mưa." Bạn cùng phòng Tiểu Thu ôm cánh tay Hướng Ca nói.Cô ấy rất thích dính vào người Hướng Ca, bởi vì mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể cô rất dễ ngửi, hơn nữa thịt của Hướng Ca rất mềm, ôm ấp rất thoải mái.Lúc ôm Hướng Ca, Tiểu Thu cảm nhận sâu sắc thế nào được gọi là nhuyễn hương ôn ngọc."Dự báo thời tiết cũng đâu nói hôm nay trời sẽ không mưa." Một người bạn cùng phòng khác cười trêu chọc.Mấy người các cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng, không mang áo khoác cũng không cầm theo ô, lúc này chỉ có thể đứng ngẩn người nhìn mưa rơi.Hướng Ca cúi đầu nhìn điện thoại di động, lịch sử trò… Hôm nay Sở Vân Kiêu đến trường để bàn chuyện hợp tác, anh muốn triển khai mảng trò chơi nên cần tuyển dụng nhân tài.Có điều dự án lần này không quá gấp nên anh định sẽ trực tiếp tuyển người từ trường học, sau đó đích thân đào tạo ra một đoàn đội.Thật trùng hợp, thế mà lại gặp phải Sở Hạ Phàm đang làm loạn.Hướng Ca chớp mắt, trong lòng không khỏi cảm khái đại lão* quả đúng là đại lão, giúp người còn không thèm kể công, thật là có khí phách.*Đại lão (大佬) ý nghĩa giống như một nhân vật tầm cỡ, nam thần; chỉ những người có quyền lực và tài năng.Chỉ là Sở Vân Kiêu không nhiễm khói bụi trần gian, không phải thứ mà đám người phàm tục các cô có thể lại gần.Sở Vân Kiêu nhìn ra sự ngưỡng mộ trong ánh mắt của Hướng Ca, khóe miệng hơi nhếch lên.Sau đó anh nói: "Tôi chỉ lớn hơn cô mấy tuổi, không cần gọi tôi là chú."Nếu cô đã chia tay với Sở Hạ Phàm, vậy thì không cần phải xưng hô theo vai vế nữa.Hướng Ca băn khoăn gãi đầu: "Vậy phải gọi là gì ạ?"Gọi "anh" thì có vẻ thân thiết quá, gọi Sở tổng thì lại quá xa lạ, dù sao người ta cũng từng giúp đỡ cô hai lần.Sở Vân Kiêu nghe vậy thì lập tức câm nín, anh cũng chưa nghĩ tới vấn đề này.Nhìn ánh mắt chờ mong của Hướng Ca, không hiểu sao Sở Vân Kiêu lại thấy mất tự nhiên.Anh quay mặt đi, lạnh lùng bỏ lại hai chữ: "Tùy cô."Chỉ cần không phải chú Sở, cô muốn gọi thế nào cũng được.Hướng Ca xoa cằm trầm tư một lúc lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra một cái.Cô dè dặt gọi: "Đại lão?""Sở Vân Kiêu: "! "Tài xế và trợ lý riêng đứng sau lưng nhịn cười nhịn sắp phát điên rồi, đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy Sở Vân Kiêu câm nín, nhưng anh lại cứ muốn nán lại nói chuyện với người ta.Sau đó rất lâu, Sở Vân Kiêu mới nặn ra được một âm tiết: "Ừ."Hướng Ca hiểu ý gật đầu.Đại lão quả nhiên không phải người bình thường, ngay cả cách xưng hô cũng thích cái tên độc đáo như vậy, mang lại cho người khác cảm giác hoàn toàn khác biệt.Có lẽ đó chính là sự tương phản.Nhìn hai người nghiêm túc thảo luận vấn đề xưng hô, hơn nữa lại còn thảo luận ra được cả kết quả.Trợ lý riêng Giang Khâm cuối cùng cũng không nhịn được mà cười thành tiếng, sau đó ngay trước khi Sở Vân Kiêu quay đầu nhìn, anh ấy lại bắt đầu giả vờ ho khan..

Chương 14: 14: Gọi Anh Là Đại Lão