Thời tiết Tây Thành thay đổi thất thường nên tiết trời tháng tư vẫn lúc nóng lúc lạnh.Chiều nay lúc Hướng Ca ra ngoài, bầu trời vẫn còn trong xanh, nắng ấm rải đều khắp nơi, vậy mà đến gần tối lại bắt đầu có mưa nhỏ.Khi cô và bạn cùng phòng đi từ nhà hàng ra ngoài, gió lạnh thổi vù vù làm hai người giật cả mình, nháo nhác kéo nhau lùi về phía cửa nhà hàng."Không phải chứ? Dự báo thời tiết đâu nói hôm nay trời sẽ mưa." Bạn cùng phòng Tiểu Thu ôm cánh tay Hướng Ca nói.Cô ấy rất thích dính vào người Hướng Ca, bởi vì mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể cô rất dễ ngửi, hơn nữa thịt của Hướng Ca rất mềm, ôm ấp rất thoải mái.Lúc ôm Hướng Ca, Tiểu Thu cảm nhận sâu sắc thế nào được gọi là nhuyễn hương ôn ngọc."Dự báo thời tiết cũng đâu nói hôm nay trời sẽ không mưa." Một người bạn cùng phòng khác cười trêu chọc.Mấy người các cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng, không mang áo khoác cũng không cầm theo ô, lúc này chỉ có thể đứng ngẩn người nhìn mưa rơi.Hướng Ca cúi đầu nhìn điện thoại di động, lịch sử trò…
Chương 23: 23: Khăn Tay Bị Bẩn Rồi
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu TraiTác giả: Lục Kiêu NhịTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThời tiết Tây Thành thay đổi thất thường nên tiết trời tháng tư vẫn lúc nóng lúc lạnh.Chiều nay lúc Hướng Ca ra ngoài, bầu trời vẫn còn trong xanh, nắng ấm rải đều khắp nơi, vậy mà đến gần tối lại bắt đầu có mưa nhỏ.Khi cô và bạn cùng phòng đi từ nhà hàng ra ngoài, gió lạnh thổi vù vù làm hai người giật cả mình, nháo nhác kéo nhau lùi về phía cửa nhà hàng."Không phải chứ? Dự báo thời tiết đâu nói hôm nay trời sẽ mưa." Bạn cùng phòng Tiểu Thu ôm cánh tay Hướng Ca nói.Cô ấy rất thích dính vào người Hướng Ca, bởi vì mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể cô rất dễ ngửi, hơn nữa thịt của Hướng Ca rất mềm, ôm ấp rất thoải mái.Lúc ôm Hướng Ca, Tiểu Thu cảm nhận sâu sắc thế nào được gọi là nhuyễn hương ôn ngọc."Dự báo thời tiết cũng đâu nói hôm nay trời sẽ không mưa." Một người bạn cùng phòng khác cười trêu chọc.Mấy người các cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng, không mang áo khoác cũng không cầm theo ô, lúc này chỉ có thể đứng ngẩn người nhìn mưa rơi.Hướng Ca cúi đầu nhìn điện thoại di động, lịch sử trò… Vừa nãy anh không nghĩ sẽ có người bất ngờ lao ra cho nên không né kịp.Xem ra anh va vào người Hướng Ca rất mạnh.Hướng Ca khịt mũi, giọng nói nghẹn ngào: "Không phải."Khóc lóc thút thít như thế rồi mà vẫn nói không phải.Trong lòng Sở Vân Kiêu khẽ nhói lên như bị ai đó cầm kim đâm vào, cảm giác hơi khó chịu."Xin lỗi." Sở Vân Kiêu chủ động xin lỗi.Hướng Ca cố gắng nhịn khóc đến mức đầu óc c*ng tr**ng, bỗng nhiên nghe thấy Sở Vân Kiêu nói xin lỗi thì hoàn toàn trống rỗng.Cô ngẩng đầu lên, xua tay nói: "Không, không liên quan đến anh* đâu."*Nguyên văn tác giả dùng từ 您 - nín, biểu thị sự kính trọng và lịch sự, ở đây Hướng Ca dùng từ này để gọi Sở Vân Kiêu để tỏ ý anh là bề trên.Rõ ràng cô mới là người đυ.ng trúng anh, người nên xin lỗi phải là cô mới đúng.Thấy cô ngẩng đầu lên, Sở Vân Kiêu mới thấy rõ dáng vẻ của cô lúc này.Trên mặt cô toàn là nước mắt, trong con ngươi cũng có nước mắt đang chực trào, hai mắt sưng húp lên vì khóc, ngay cả chóp mũi cũng đỏ ửng lên, thoạt nhìn vừa nhếch nhác lại vừa đáng thương.Hướng Ca ý thức được dáng vẻ của mình bây giờ rất tồi tệ liền hoảng loạn giơ tay lau nước mắt.Đột nhiên, một chiếc khăn tay sạch sẽ xuất hiện ngay trước mắt.Bên rìa chiếc khăn là một bàn tay đẹp mắt với các khớp xương gồ lên rõ ràng.Hướng Ca không khỏi ngẩn người."Lau bằng cái này." Giọng điệu của người đàn ông rất vững vàng, không hề có ý ghét bỏ."Không cần đâu." Hướng Ca không cầm lấy.Chiếc khăn tay này trông rất đắt tiền, dùng nó để lau nước mắt cho cô thì quá là không phù hợp.Sở Vân Kiêu nhìn cô chăm chú, hai hàng lông mày hơi nhíu lại, sau đó trực tiếp giơ khăn lên lau nước mắt cho Hướng Ca.Hành động đột ngột này là điều Hướng Ca nằm mơ cũng không ngờ được.Động tác của anh rất nhẹ, vải khăn mềm mại chạm vào da mặt cũng rất thoải mái.Hướng Ca sửng sốt, cả người đứng im như trời trồng, hai mắt mở to nhìn Sở Vân Kiêu không chớp.Mãi cho đến khi Sở Vân Kiêu lau sạch nước mắt trên mặt cô rồi hạ tay xuống thì Hướng Ca mới bắt đầu hoàn hồn."Khăn! khăn tay bị bẩn rồi." Hướng Ca ăn nói lắp bắp..
Vừa nãy anh không nghĩ sẽ có người bất ngờ lao ra cho nên không né kịp.
Xem ra anh va vào người Hướng Ca rất mạnh.
Hướng Ca khịt mũi, giọng nói nghẹn ngào: "Không phải.
"Khóc lóc thút thít như thế rồi mà vẫn nói không phải.
Trong lòng Sở Vân Kiêu khẽ nhói lên như bị ai đó cầm kim đâm vào, cảm giác hơi khó chịu.
"Xin lỗi.
" Sở Vân Kiêu chủ động xin lỗi.
Hướng Ca cố gắng nhịn khóc đến mức đầu óc c*ng tr**ng, bỗng nhiên nghe thấy Sở Vân Kiêu nói xin lỗi thì hoàn toàn trống rỗng.
Cô ngẩng đầu lên, xua tay nói: "Không, không liên quan đến anh* đâu.
"*Nguyên văn tác giả dùng từ 您 - nín, biểu thị sự kính trọng và lịch sự, ở đây Hướng Ca dùng từ này để gọi Sở Vân Kiêu để tỏ ý anh là bề trên.
Rõ ràng cô mới là người đυ.
ng trúng anh, người nên xin lỗi phải là cô mới đúng.
Thấy cô ngẩng đầu lên, Sở Vân Kiêu mới thấy rõ dáng vẻ của cô lúc này.
Trên mặt cô toàn là nước mắt, trong con ngươi cũng có nước mắt đang chực trào, hai mắt sưng húp lên vì khóc, ngay cả chóp mũi cũng đỏ ửng lên, thoạt nhìn vừa nhếch nhác lại vừa đáng thương.
Hướng Ca ý thức được dáng vẻ của mình bây giờ rất tồi tệ liền hoảng loạn giơ tay lau nước mắt.
Đột nhiên, một chiếc khăn tay sạch sẽ xuất hiện ngay trước mắt.
Bên rìa chiếc khăn là một bàn tay đẹp mắt với các khớp xương gồ lên rõ ràng.
Hướng Ca không khỏi ngẩn người.
"Lau bằng cái này.
" Giọng điệu của người đàn ông rất vững vàng, không hề có ý ghét bỏ.
"Không cần đâu.
" Hướng Ca không cầm lấy.
Chiếc khăn tay này trông rất đắt tiền, dùng nó để lau nước mắt cho cô thì quá là không phù hợp.
Sở Vân Kiêu nhìn cô chăm chú, hai hàng lông mày hơi nhíu lại, sau đó trực tiếp giơ khăn lên lau nước mắt cho Hướng Ca.
Hành động đột ngột này là điều Hướng Ca nằm mơ cũng không ngờ được.
Động tác của anh rất nhẹ, vải khăn mềm mại chạm vào da mặt cũng rất thoải mái.
Hướng Ca sửng sốt, cả người đứng im như trời trồng, hai mắt mở to nhìn Sở Vân Kiêu không chớp.
Mãi cho đến khi Sở Vân Kiêu lau sạch nước mắt trên mặt cô rồi hạ tay xuống thì Hướng Ca mới bắt đầu hoàn hồn.
"Khăn! khăn tay bị bẩn rồi.
" Hướng Ca ăn nói lắp bắp.
.
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu TraiTác giả: Lục Kiêu NhịTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThời tiết Tây Thành thay đổi thất thường nên tiết trời tháng tư vẫn lúc nóng lúc lạnh.Chiều nay lúc Hướng Ca ra ngoài, bầu trời vẫn còn trong xanh, nắng ấm rải đều khắp nơi, vậy mà đến gần tối lại bắt đầu có mưa nhỏ.Khi cô và bạn cùng phòng đi từ nhà hàng ra ngoài, gió lạnh thổi vù vù làm hai người giật cả mình, nháo nhác kéo nhau lùi về phía cửa nhà hàng."Không phải chứ? Dự báo thời tiết đâu nói hôm nay trời sẽ mưa." Bạn cùng phòng Tiểu Thu ôm cánh tay Hướng Ca nói.Cô ấy rất thích dính vào người Hướng Ca, bởi vì mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể cô rất dễ ngửi, hơn nữa thịt của Hướng Ca rất mềm, ôm ấp rất thoải mái.Lúc ôm Hướng Ca, Tiểu Thu cảm nhận sâu sắc thế nào được gọi là nhuyễn hương ôn ngọc."Dự báo thời tiết cũng đâu nói hôm nay trời sẽ không mưa." Một người bạn cùng phòng khác cười trêu chọc.Mấy người các cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng, không mang áo khoác cũng không cầm theo ô, lúc này chỉ có thể đứng ngẩn người nhìn mưa rơi.Hướng Ca cúi đầu nhìn điện thoại di động, lịch sử trò… Vừa nãy anh không nghĩ sẽ có người bất ngờ lao ra cho nên không né kịp.Xem ra anh va vào người Hướng Ca rất mạnh.Hướng Ca khịt mũi, giọng nói nghẹn ngào: "Không phải."Khóc lóc thút thít như thế rồi mà vẫn nói không phải.Trong lòng Sở Vân Kiêu khẽ nhói lên như bị ai đó cầm kim đâm vào, cảm giác hơi khó chịu."Xin lỗi." Sở Vân Kiêu chủ động xin lỗi.Hướng Ca cố gắng nhịn khóc đến mức đầu óc c*ng tr**ng, bỗng nhiên nghe thấy Sở Vân Kiêu nói xin lỗi thì hoàn toàn trống rỗng.Cô ngẩng đầu lên, xua tay nói: "Không, không liên quan đến anh* đâu."*Nguyên văn tác giả dùng từ 您 - nín, biểu thị sự kính trọng và lịch sự, ở đây Hướng Ca dùng từ này để gọi Sở Vân Kiêu để tỏ ý anh là bề trên.Rõ ràng cô mới là người đυ.ng trúng anh, người nên xin lỗi phải là cô mới đúng.Thấy cô ngẩng đầu lên, Sở Vân Kiêu mới thấy rõ dáng vẻ của cô lúc này.Trên mặt cô toàn là nước mắt, trong con ngươi cũng có nước mắt đang chực trào, hai mắt sưng húp lên vì khóc, ngay cả chóp mũi cũng đỏ ửng lên, thoạt nhìn vừa nhếch nhác lại vừa đáng thương.Hướng Ca ý thức được dáng vẻ của mình bây giờ rất tồi tệ liền hoảng loạn giơ tay lau nước mắt.Đột nhiên, một chiếc khăn tay sạch sẽ xuất hiện ngay trước mắt.Bên rìa chiếc khăn là một bàn tay đẹp mắt với các khớp xương gồ lên rõ ràng.Hướng Ca không khỏi ngẩn người."Lau bằng cái này." Giọng điệu của người đàn ông rất vững vàng, không hề có ý ghét bỏ."Không cần đâu." Hướng Ca không cầm lấy.Chiếc khăn tay này trông rất đắt tiền, dùng nó để lau nước mắt cho cô thì quá là không phù hợp.Sở Vân Kiêu nhìn cô chăm chú, hai hàng lông mày hơi nhíu lại, sau đó trực tiếp giơ khăn lên lau nước mắt cho Hướng Ca.Hành động đột ngột này là điều Hướng Ca nằm mơ cũng không ngờ được.Động tác của anh rất nhẹ, vải khăn mềm mại chạm vào da mặt cũng rất thoải mái.Hướng Ca sửng sốt, cả người đứng im như trời trồng, hai mắt mở to nhìn Sở Vân Kiêu không chớp.Mãi cho đến khi Sở Vân Kiêu lau sạch nước mắt trên mặt cô rồi hạ tay xuống thì Hướng Ca mới bắt đầu hoàn hồn."Khăn! khăn tay bị bẩn rồi." Hướng Ca ăn nói lắp bắp..