Tác giả:

Vũ Duyệt gấp gáp chạy xuống cầu thang, cặp còn chưa mang hẳn trên lưng. - Dì Lâm, con đi học trước nhé, hôm nay con dậy muộn quá, không kịp ăn sáng rồi. Mới ngày đầu của năm học mà cô đã trễ học rồi, không biết chuỗi ngày sau sẽ như thế nào nữa. - Con đừng gấp gáp quá, cẩn thận đấy. - Vâng ạ, con biết rồi. Vũ Duyệt mở cửa, vẫn như thường lệ, trước cửa đã có An Khiết đứng chờ. Hai người chơi chung với nhau từ nhỏ, hiểu tính của nhau, những năm đi học đều là đi chung. Vừa hay cả hai lại có cùng đam mê, nên thi chung một trường đại học, bây giờ vẫn tiếp tục đi chung. - Còn có 10 phút nữa là vào học rồi, không phải ngày đầu tiên đã gây ấn tượng xấu với giáo viên đấy chứ. Hai người ngồi trên xe, vô cùng căng thẳng. Vũ Duyệt thấy bạn mình như thế, không kiềm được mà cười. - Sẽ không trễ đâu, hơn nữa biết đâu giáo viên vào muộn. Lúc nào cũng vậy, trên gương mặt của Vũ Duyệt không hề thiếu đi nụ cười ngây thơ kia. Cuối cùng cả hai cũng đến trường, thật sự là may mắn khi không trễ. Họ vừa vào…

Chương 53: Không nghĩ đến

Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên NhauTác giả: Tử HạTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVũ Duyệt gấp gáp chạy xuống cầu thang, cặp còn chưa mang hẳn trên lưng. - Dì Lâm, con đi học trước nhé, hôm nay con dậy muộn quá, không kịp ăn sáng rồi. Mới ngày đầu của năm học mà cô đã trễ học rồi, không biết chuỗi ngày sau sẽ như thế nào nữa. - Con đừng gấp gáp quá, cẩn thận đấy. - Vâng ạ, con biết rồi. Vũ Duyệt mở cửa, vẫn như thường lệ, trước cửa đã có An Khiết đứng chờ. Hai người chơi chung với nhau từ nhỏ, hiểu tính của nhau, những năm đi học đều là đi chung. Vừa hay cả hai lại có cùng đam mê, nên thi chung một trường đại học, bây giờ vẫn tiếp tục đi chung. - Còn có 10 phút nữa là vào học rồi, không phải ngày đầu tiên đã gây ấn tượng xấu với giáo viên đấy chứ. Hai người ngồi trên xe, vô cùng căng thẳng. Vũ Duyệt thấy bạn mình như thế, không kiềm được mà cười. - Sẽ không trễ đâu, hơn nữa biết đâu giáo viên vào muộn. Lúc nào cũng vậy, trên gương mặt của Vũ Duyệt không hề thiếu đi nụ cười ngây thơ kia. Cuối cùng cả hai cũng đến trường, thật sự là may mắn khi không trễ. Họ vừa vào… - Bạn sao?An Khiết ghé sát Lãnh Thần cúi mặt xuống.- Phải, là bạn.Anh xoa đầu cô rồi bước đi.- Cứ có cảm gì có gì đó không phải lắm.An Khiết tay cầm mấy món đồ ăn vặt Lãnh Thần mua cho mình.- Như thế này... nhiều quá rồi đó...- Cậu cứ ăn bao nhiêu cậu thích đi, dư thì bỏ.Đúng là người nhà giàu nói chuyện.- Cậu đúng là thiếu gia mà, nói chuyện dễ nghe ghê.Nhưng phải công nhận trước giờ An Khiết chưa lần nào cảm thấy lại có hứng thú với đồ ăn như lúc này.- Được rồi, vào lớp thôi.Lãnh Thần đi ngang qua An Khiết, cầm mấy túi đồ trên tay cô.- Để tôi xách được rồi, cậu là con gái.Vừa vào lớp, Vũ Duyệt nhìn thấy hai người đi chung lại còn mua thức ăn như thế, cảm thấy đúng thật là có chuyện.Còn An Khiết thấy Vũ Duyệt cứ càng ngày càng lạ, không thể không thắc mắc được.- Không lẽ sau bữa ở Thẩm Gia hôm đó cậu còn sợ sao? Cứ thấy cậu rất lạ?- Làm gì có chứ. Cậu nhìn sai rồi đó.Vũ Duyệt vừa cười vừa trêu An Khiết.Hai người chào tạm biệt nhau rồi ra về, đều đi xe riêng cả.Nhân lúc Lãnh Thần quay lại, Vũ Duyệt dùng khẩu hình miệng với anh.- Chúc cậu thành công. Cố lên.Thấy Vũ Duyệt cười tươi như hoa bước vào xe, Lãnh Hàn bất giác cũng cười theo.- Hôm nay đi học gặp chuyện gì sao?- Là Lãnh Thần và Tiểu Khiết đó. Em cảm thấy hai người họ càng ngày càng gần hơn đó.Xe chuyển bánh dần, còn Vũ Duyệt vẫn cười rất tươi kể chuyện với anh.- Mà này, em hỏi nha.- Ừm, em hỏi đi.- Anh thấy... em nói nhiều như thế, anh có không vui không?- Không có. Thấy em vừa cười vừa nói như thế là anh rất vui.Lãnh Hàn dịu dàng nhéo má Vũ Duyệt, còn cô thì ngây người ra.- Hôm nay về thăm dì Lâm rồi đến công ty anh được không?- Dạ được.Vừa dừng xe, Vũ Duyệt đã gấp gáp xuống xe rồi.- Đi từ từ thôi, té bây giờ.Mở cửa ra, dì Lâm ở bên trong thấy cô cũng từ ngây người đến xúc động.- Con về thăm dì rồi đây ạ.Dì Lâm ôm cô chặt cứng ở trong lòng, còn rất vui vẻ.- Lục Thiếu đưa con về sao? Nếu hai đứa không phiền thì ở lại đây ăn cơm đi. Dù sao dì chuẩn bị cũng rất nhiều.- Dạ, để con hỏi anh ấy.Vũ Duyệt chạy ra, Lãnh Hàn cũng đang đứng ở cửa.- Anh có gấp không? Nếu không gấp thì ở lại đây ăn cơm với em và dì Lâm đi.Thấy vẻ mặt mong chờ của Vũ Duyệt, Lãnh Hàn thật sự không nỡ từ chối chút nào.- Được, nếu em muốn.Vừa hay Vũ Kha ở trên lầu cũng bước xuống, thấy sự có mặt của Lãnh Hàn cũng hơi khựng lại, nhưng rồi vẫn tươi cười chào.Dì Lâm cũng Vũ Kha ngồi nhìn Lãnh Hàn, Lãnh Hàn lại chỉ nhìn Vũ Duyệt.Trước đây chưa từng nghe nói anh dịu dàng với ai như thế này.- Ba người cũng ăn cơm đi?Sau bữa cơm, Vũ Duyệt đi rửa chén cùng dì Lâm, còn Vũ Kha ngồi cùng Lãnh Hàn.- Cậu quen con bé bao lâu rồi?- Cũng chỉ mới khoảng vài ngày thôi, nhưng tôi thích em ấy cũng khoảng 2 tháng rồi.Có lẽ là từ lần đầu gặp mặt, lúc đó là khoảng đầu năm học.- Tôi không nghĩ Lục Thiếu lại để ý đến em gái của tôi.- Không có gì là không thể. Thực sự tôi cũng không ngờ mình phải lòng em ấy. Tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt em ấy, dù em ấy là ai.Vũ Duyệt rửa tay rồi đi ra, thấy hai người đang nói chuyện cũng không tiện xen vào. Thế nhưng Lãnh Hàn thấy cô thì liền vẫy lại, cô cũng đi lại.- Em muốn ở lại thêm hay là đi với anh tới công ty bây giờ?- Anh gấp lắm sao?- Ừm. Nếu em muốn nghỉ ngơi ở đây cũng không sao, khi nào em dậy anh đến đón.- Như thế thì phiền anh lắm.

- Bạn sao?

An Khiết ghé sát Lãnh Thần cúi mặt xuống.

- Phải, là bạn.

Anh xoa đầu cô rồi bước đi.

- Cứ có cảm gì có gì đó không phải lắm.

An Khiết tay cầm mấy món đồ ăn vặt Lãnh Thần mua cho mình.

- Như thế này... nhiều quá rồi đó...

- Cậu cứ ăn bao nhiêu cậu thích đi, dư thì bỏ.

Đúng là người nhà giàu nói chuyện.

- Cậu đúng là thiếu gia mà, nói chuyện dễ nghe ghê.

Nhưng phải công nhận trước giờ An Khiết chưa lần nào cảm thấy lại có hứng thú với đồ ăn như lúc này.

- Được rồi, vào lớp thôi.

Lãnh Thần đi ngang qua An Khiết, cầm mấy túi đồ trên tay cô.

- Để tôi xách được rồi, cậu là con gái.

Vừa vào lớp, Vũ Duyệt nhìn thấy hai người đi chung lại còn mua thức ăn như thế, cảm thấy đúng thật là có chuyện.

Còn An Khiết thấy Vũ Duyệt cứ càng ngày càng lạ, không thể không thắc mắc được.

- Không lẽ sau bữa ở Thẩm Gia hôm đó cậu còn sợ sao? Cứ thấy cậu rất lạ?

- Làm gì có chứ. Cậu nhìn sai rồi đó.

Vũ Duyệt vừa cười vừa trêu An Khiết.

Hai người chào tạm biệt nhau rồi ra về, đều đi xe riêng cả.

Nhân lúc Lãnh Thần quay lại, Vũ Duyệt dùng khẩu hình miệng với anh.

- Chúc cậu thành công. Cố lên.

Thấy Vũ Duyệt cười tươi như hoa bước vào xe, Lãnh Hàn bất giác cũng cười theo.

- Hôm nay đi học gặp chuyện gì sao?

- Là Lãnh Thần và Tiểu Khiết đó. Em cảm thấy hai người họ càng ngày càng gần hơn đó.

Xe chuyển bánh dần, còn Vũ Duyệt vẫn cười rất tươi kể chuyện với anh.

- Mà này, em hỏi nha.

- Ừm, em hỏi đi.

- Anh thấy... em nói nhiều như thế, anh có không vui không?

- Không có. Thấy em vừa cười vừa nói như thế là anh rất vui.

Lãnh Hàn dịu dàng nhéo má Vũ Duyệt, còn cô thì ngây người ra.

- Hôm nay về thăm dì Lâm rồi đến công ty anh được không?

- Dạ được.

Vừa dừng xe, Vũ Duyệt đã gấp gáp xuống xe rồi.

- Đi từ từ thôi, té bây giờ.

Mở cửa ra, dì Lâm ở bên trong thấy cô cũng từ ngây người đến xúc động.

- Con về thăm dì rồi đây ạ.

Dì Lâm ôm cô chặt cứng ở trong lòng, còn rất vui vẻ.

- Lục Thiếu đưa con về sao? Nếu hai đứa không phiền thì ở lại đây ăn cơm đi. Dù sao dì chuẩn bị cũng rất nhiều.

- Dạ, để con hỏi anh ấy.

Vũ Duyệt chạy ra, Lãnh Hàn cũng đang đứng ở cửa.

- Anh có gấp không? Nếu không gấp thì ở lại đây ăn cơm với em và dì Lâm đi.

Thấy vẻ mặt mong chờ của Vũ Duyệt, Lãnh Hàn thật sự không nỡ từ chối chút nào.

- Được, nếu em muốn.

Vừa hay Vũ Kha ở trên lầu cũng bước xuống, thấy sự có mặt của Lãnh Hàn cũng hơi khựng lại, nhưng rồi vẫn tươi cười chào.

Dì Lâm cũng Vũ Kha ngồi nhìn Lãnh Hàn, Lãnh Hàn lại chỉ nhìn Vũ Duyệt.

Trước đây chưa từng nghe nói anh dịu dàng với ai như thế này.

- Ba người cũng ăn cơm đi?

Sau bữa cơm, Vũ Duyệt đi rửa chén cùng dì Lâm, còn Vũ Kha ngồi cùng Lãnh Hàn.

- Cậu quen con bé bao lâu rồi?

- Cũng chỉ mới khoảng vài ngày thôi, nhưng tôi thích em ấy cũng khoảng 2 tháng rồi.

Có lẽ là từ lần đầu gặp mặt, lúc đó là khoảng đầu năm học.

- Tôi không nghĩ Lục Thiếu lại để ý đến em gái của tôi.

- Không có gì là không thể. Thực sự tôi cũng không ngờ mình phải lòng em ấy. Tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt em ấy, dù em ấy là ai.

Vũ Duyệt rửa tay rồi đi ra, thấy hai người đang nói chuyện cũng không tiện xen vào. Thế nhưng Lãnh Hàn thấy cô thì liền vẫy lại, cô cũng đi lại.

- Em muốn ở lại thêm hay là đi với anh tới công ty bây giờ?

- Anh gấp lắm sao?

- Ừm. Nếu em muốn nghỉ ngơi ở đây cũng không sao, khi nào em dậy anh đến đón.

- Như thế thì phiền anh lắm.

Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên NhauTác giả: Tử HạTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVũ Duyệt gấp gáp chạy xuống cầu thang, cặp còn chưa mang hẳn trên lưng. - Dì Lâm, con đi học trước nhé, hôm nay con dậy muộn quá, không kịp ăn sáng rồi. Mới ngày đầu của năm học mà cô đã trễ học rồi, không biết chuỗi ngày sau sẽ như thế nào nữa. - Con đừng gấp gáp quá, cẩn thận đấy. - Vâng ạ, con biết rồi. Vũ Duyệt mở cửa, vẫn như thường lệ, trước cửa đã có An Khiết đứng chờ. Hai người chơi chung với nhau từ nhỏ, hiểu tính của nhau, những năm đi học đều là đi chung. Vừa hay cả hai lại có cùng đam mê, nên thi chung một trường đại học, bây giờ vẫn tiếp tục đi chung. - Còn có 10 phút nữa là vào học rồi, không phải ngày đầu tiên đã gây ấn tượng xấu với giáo viên đấy chứ. Hai người ngồi trên xe, vô cùng căng thẳng. Vũ Duyệt thấy bạn mình như thế, không kiềm được mà cười. - Sẽ không trễ đâu, hơn nữa biết đâu giáo viên vào muộn. Lúc nào cũng vậy, trên gương mặt của Vũ Duyệt không hề thiếu đi nụ cười ngây thơ kia. Cuối cùng cả hai cũng đến trường, thật sự là may mắn khi không trễ. Họ vừa vào… - Bạn sao?An Khiết ghé sát Lãnh Thần cúi mặt xuống.- Phải, là bạn.Anh xoa đầu cô rồi bước đi.- Cứ có cảm gì có gì đó không phải lắm.An Khiết tay cầm mấy món đồ ăn vặt Lãnh Thần mua cho mình.- Như thế này... nhiều quá rồi đó...- Cậu cứ ăn bao nhiêu cậu thích đi, dư thì bỏ.Đúng là người nhà giàu nói chuyện.- Cậu đúng là thiếu gia mà, nói chuyện dễ nghe ghê.Nhưng phải công nhận trước giờ An Khiết chưa lần nào cảm thấy lại có hứng thú với đồ ăn như lúc này.- Được rồi, vào lớp thôi.Lãnh Thần đi ngang qua An Khiết, cầm mấy túi đồ trên tay cô.- Để tôi xách được rồi, cậu là con gái.Vừa vào lớp, Vũ Duyệt nhìn thấy hai người đi chung lại còn mua thức ăn như thế, cảm thấy đúng thật là có chuyện.Còn An Khiết thấy Vũ Duyệt cứ càng ngày càng lạ, không thể không thắc mắc được.- Không lẽ sau bữa ở Thẩm Gia hôm đó cậu còn sợ sao? Cứ thấy cậu rất lạ?- Làm gì có chứ. Cậu nhìn sai rồi đó.Vũ Duyệt vừa cười vừa trêu An Khiết.Hai người chào tạm biệt nhau rồi ra về, đều đi xe riêng cả.Nhân lúc Lãnh Thần quay lại, Vũ Duyệt dùng khẩu hình miệng với anh.- Chúc cậu thành công. Cố lên.Thấy Vũ Duyệt cười tươi như hoa bước vào xe, Lãnh Hàn bất giác cũng cười theo.- Hôm nay đi học gặp chuyện gì sao?- Là Lãnh Thần và Tiểu Khiết đó. Em cảm thấy hai người họ càng ngày càng gần hơn đó.Xe chuyển bánh dần, còn Vũ Duyệt vẫn cười rất tươi kể chuyện với anh.- Mà này, em hỏi nha.- Ừm, em hỏi đi.- Anh thấy... em nói nhiều như thế, anh có không vui không?- Không có. Thấy em vừa cười vừa nói như thế là anh rất vui.Lãnh Hàn dịu dàng nhéo má Vũ Duyệt, còn cô thì ngây người ra.- Hôm nay về thăm dì Lâm rồi đến công ty anh được không?- Dạ được.Vừa dừng xe, Vũ Duyệt đã gấp gáp xuống xe rồi.- Đi từ từ thôi, té bây giờ.Mở cửa ra, dì Lâm ở bên trong thấy cô cũng từ ngây người đến xúc động.- Con về thăm dì rồi đây ạ.Dì Lâm ôm cô chặt cứng ở trong lòng, còn rất vui vẻ.- Lục Thiếu đưa con về sao? Nếu hai đứa không phiền thì ở lại đây ăn cơm đi. Dù sao dì chuẩn bị cũng rất nhiều.- Dạ, để con hỏi anh ấy.Vũ Duyệt chạy ra, Lãnh Hàn cũng đang đứng ở cửa.- Anh có gấp không? Nếu không gấp thì ở lại đây ăn cơm với em và dì Lâm đi.Thấy vẻ mặt mong chờ của Vũ Duyệt, Lãnh Hàn thật sự không nỡ từ chối chút nào.- Được, nếu em muốn.Vừa hay Vũ Kha ở trên lầu cũng bước xuống, thấy sự có mặt của Lãnh Hàn cũng hơi khựng lại, nhưng rồi vẫn tươi cười chào.Dì Lâm cũng Vũ Kha ngồi nhìn Lãnh Hàn, Lãnh Hàn lại chỉ nhìn Vũ Duyệt.Trước đây chưa từng nghe nói anh dịu dàng với ai như thế này.- Ba người cũng ăn cơm đi?Sau bữa cơm, Vũ Duyệt đi rửa chén cùng dì Lâm, còn Vũ Kha ngồi cùng Lãnh Hàn.- Cậu quen con bé bao lâu rồi?- Cũng chỉ mới khoảng vài ngày thôi, nhưng tôi thích em ấy cũng khoảng 2 tháng rồi.Có lẽ là từ lần đầu gặp mặt, lúc đó là khoảng đầu năm học.- Tôi không nghĩ Lục Thiếu lại để ý đến em gái của tôi.- Không có gì là không thể. Thực sự tôi cũng không ngờ mình phải lòng em ấy. Tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt em ấy, dù em ấy là ai.Vũ Duyệt rửa tay rồi đi ra, thấy hai người đang nói chuyện cũng không tiện xen vào. Thế nhưng Lãnh Hàn thấy cô thì liền vẫy lại, cô cũng đi lại.- Em muốn ở lại thêm hay là đi với anh tới công ty bây giờ?- Anh gấp lắm sao?- Ừm. Nếu em muốn nghỉ ngơi ở đây cũng không sao, khi nào em dậy anh đến đón.- Như thế thì phiền anh lắm.

Chương 53: Không nghĩ đến