Vũ Duyệt gấp gáp chạy xuống cầu thang, cặp còn chưa mang hẳn trên lưng. - Dì Lâm, con đi học trước nhé, hôm nay con dậy muộn quá, không kịp ăn sáng rồi. Mới ngày đầu của năm học mà cô đã trễ học rồi, không biết chuỗi ngày sau sẽ như thế nào nữa. - Con đừng gấp gáp quá, cẩn thận đấy. - Vâng ạ, con biết rồi. Vũ Duyệt mở cửa, vẫn như thường lệ, trước cửa đã có An Khiết đứng chờ. Hai người chơi chung với nhau từ nhỏ, hiểu tính của nhau, những năm đi học đều là đi chung. Vừa hay cả hai lại có cùng đam mê, nên thi chung một trường đại học, bây giờ vẫn tiếp tục đi chung. - Còn có 10 phút nữa là vào học rồi, không phải ngày đầu tiên đã gây ấn tượng xấu với giáo viên đấy chứ. Hai người ngồi trên xe, vô cùng căng thẳng. Vũ Duyệt thấy bạn mình như thế, không kiềm được mà cười. - Sẽ không trễ đâu, hơn nữa biết đâu giáo viên vào muộn. Lúc nào cũng vậy, trên gương mặt của Vũ Duyệt không hề thiếu đi nụ cười ngây thơ kia. Cuối cùng cả hai cũng đến trường, thật sự là may mắn khi không trễ. Họ vừa vào…
Chương 83: Não cá vàng
Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên NhauTác giả: Tử HạTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVũ Duyệt gấp gáp chạy xuống cầu thang, cặp còn chưa mang hẳn trên lưng. - Dì Lâm, con đi học trước nhé, hôm nay con dậy muộn quá, không kịp ăn sáng rồi. Mới ngày đầu của năm học mà cô đã trễ học rồi, không biết chuỗi ngày sau sẽ như thế nào nữa. - Con đừng gấp gáp quá, cẩn thận đấy. - Vâng ạ, con biết rồi. Vũ Duyệt mở cửa, vẫn như thường lệ, trước cửa đã có An Khiết đứng chờ. Hai người chơi chung với nhau từ nhỏ, hiểu tính của nhau, những năm đi học đều là đi chung. Vừa hay cả hai lại có cùng đam mê, nên thi chung một trường đại học, bây giờ vẫn tiếp tục đi chung. - Còn có 10 phút nữa là vào học rồi, không phải ngày đầu tiên đã gây ấn tượng xấu với giáo viên đấy chứ. Hai người ngồi trên xe, vô cùng căng thẳng. Vũ Duyệt thấy bạn mình như thế, không kiềm được mà cười. - Sẽ không trễ đâu, hơn nữa biết đâu giáo viên vào muộn. Lúc nào cũng vậy, trên gương mặt của Vũ Duyệt không hề thiếu đi nụ cười ngây thơ kia. Cuối cùng cả hai cũng đến trường, thật sự là may mắn khi không trễ. Họ vừa vào… - Thằng nhóc đó là người thế nào mà con lại thích?- Mẹ cũng biết anh ấy rồi mà, sao mẹ hỏi ngược lại con. Vậy theo mẹ anh ấy là người thế nào?Bà Hạ làm ra vẻ suy tư, nhớ lại lúc sáng hôm đó gặp anh rồi trả lời cô.- Chắc là rất phũ phàng lạnh lùng đó. Mẹ còn cảm thấy cậu ta rất nguy hiểm nữa.- Lạnh lùng thì có, nhưng là đối với người ngoài đó mẹ. Đối với con thì không, anh ấy luôn quan tâm con, rất là dịu dàng đó.Vũ Duyệt tươi cười, còn bà Hạ thì nhéo má cô.- Được, chỉ cần là quan tâm con là đủ rồi. Nếu nó có làm gì con buồn thì con phải nói với mẹ đó.- Dạ, con biết rồi.Vũ Duyệt về phòng mình, cất đồ rồi chạy xuống hỏi mẹ mình.- Mẹ, dì Lâm đâu rồi ạ?- Dì ấy đến bệnh viện khám lại rồi. Hay là con đến đón dì ấy đi.- Dạ.Vũ Duyệt đến bệnh viện đón dì Lâm, lúc cô đứng ở ngoài cửa thấy bác sĩ nói với dì Lâm chuyện gì đó, khiến cô không tiện vào nên đứng lại ở ngoài nghe- Sức khỏe của dì hiện tại đã tiến triển tương đối tốt hơn rồi, nếu cố gắng giữ được tinh thần lạc quan và đến truyền thuốc đầy đủ thì sẽ kéo dài thêm được thời gian sống.- Vâng ạ, cảm ơn bác sĩ.Vũ Duyệt nghe thấy tiếng chân đi ra vội vàng trốn đi, đợi vị bác sĩ kia đi mất mới đi vào phòng.Cô vào thì thấy dì Lâm đang nhìn vào một tấm hình, mà nhìn sơ qua hình như là hình của cô lúc nhỏ, rồi cười rất tươi.- Dì Lâm, con đến đón dì rồi đây ạ.Cô vui vẻ bước vào, dì Lâm cũng vui vẻ đáp lại.- Được, chúng ta đi về thôi. Hình như hôm nay phu nhân đích thân trổ tài nấu ăn đó, một lát Tiểu Khiết sẽ sang nhà chúng ta chơi.- Dạ.Cô cùng dì Lâm đi về nhà, lúc về đã thấy An Khiết ngồi cùng mẹ cô nhặt rau.- A, dì Lâm cùng Tiểu Duyệt về rồi kìa.Dì Lâm được cô đỡ ngồi trên ghế, cô thì cũng ngồi xuống cùng nhặt rau với hai người kia.- Lâu rồi không gặp Tiểu Khiết thấy con ngày càng xinh đẹp á nha.Bà Hạ nhìn An Khiết rồi khen ngợi.- Dì cũng vậy mà.Đối với bà Hạ thì An Khiết là chị em thân thiết của Vũ Duyệt, cũng được bà xem như con của mình.Khoảng thời gian trước đây khi đến nhà An Khiết được đối đãi rất tốt, không kém gì Vũ Duyệt cả.Có lần Vũ Duyệt còn đùa với An Khiết, bảo An Khiết mới thật sự là con của bà.Hai người cùng bà Hạ vào bếp nấu ăn, còn Vũ Kha thì dọn bát đũa lên bàn ăn.Anh nghe tiếng điện thoại của mình thì lấy điện thoại rồi đi ra ngoài nghe máy.- Tôi nghe đây. Có thông tin gì chưa?- Tôi điều tra được, ông ta không ra mặt cho công ty của Lâm Gia lần nào cả, trừ lần đại diện đó. Có vẻ hoạt động của Lâm Thị rất đa dạng, nguồn thu nhập cũng rất cao, nên ông ta tự tin giao hết cho cấp dưới, còn bản thân thì an nhàn hưởng thụ. Mấy chuyện trước đây mà tiểu thư và bạn cô ấy gặp phải toàn là do ông ta sắp xếp.Vũ Kha đứng một hồi lâu ở ngoài nghe điện thoại." Hai em ấy có gặp chuyện gì sao? Sao mình không biết nhỉ? Hay là mình quên mất rồi? "Phút chốc đó Vũ Kha cảm thấy bản thân thật là não cá vàng.Ăn xong, Vũ Kha lôi Vũ Duyệt lên trên phòng.- Chà, cái thằng nhóc này hôm nay gặp chuyện gì ấy nhỉ?- Anh, có chuyện gì thế?- Thời gian trước đây em cùng Tiểu Khiết có gặp chuyện gì không rõ ai gây ra không?- Có ạ, nhiều lắm. Em thì không có gì, chỉ có Tiểu Khiết thôi. Cậu ấy bị vô duyên vô cớ bị lên hai bài báo, có một lần em nhờ anh là bài báo thứ 2 đó.
- Thằng nhóc đó là người thế nào mà con lại thích?
- Mẹ cũng biết anh ấy rồi mà, sao mẹ hỏi ngược lại con. Vậy theo mẹ anh ấy là người thế nào?
Bà Hạ làm ra vẻ suy tư, nhớ lại lúc sáng hôm đó gặp anh rồi trả lời cô.
- Chắc là rất phũ phàng lạnh lùng đó. Mẹ còn cảm thấy cậu ta rất nguy hiểm nữa.
- Lạnh lùng thì có, nhưng là đối với người ngoài đó mẹ. Đối với con thì không, anh ấy luôn quan tâm con, rất là dịu dàng đó.
Vũ Duyệt tươi cười, còn bà Hạ thì nhéo má cô.
- Được, chỉ cần là quan tâm con là đủ rồi. Nếu nó có làm gì con buồn thì con phải nói với mẹ đó.
- Dạ, con biết rồi.
Vũ Duyệt về phòng mình, cất đồ rồi chạy xuống hỏi mẹ mình.
- Mẹ, dì Lâm đâu rồi ạ?
- Dì ấy đến bệnh viện khám lại rồi. Hay là con đến đón dì ấy đi.
- Dạ.
Vũ Duyệt đến bệnh viện đón dì Lâm, lúc cô đứng ở ngoài cửa thấy bác sĩ nói với dì Lâm chuyện gì đó, khiến cô không tiện vào nên đứng lại ở ngoài nghe
- Sức khỏe của dì hiện tại đã tiến triển tương đối tốt hơn rồi, nếu cố gắng giữ được tinh thần lạc quan và đến truyền thuốc đầy đủ thì sẽ kéo dài thêm được thời gian sống.
- Vâng ạ, cảm ơn bác sĩ.
Vũ Duyệt nghe thấy tiếng chân đi ra vội vàng trốn đi, đợi vị bác sĩ kia đi mất mới đi vào phòng.
Cô vào thì thấy dì Lâm đang nhìn vào một tấm hình, mà nhìn sơ qua hình như là hình của cô lúc nhỏ, rồi cười rất tươi.
- Dì Lâm, con đến đón dì rồi đây ạ.
Cô vui vẻ bước vào, dì Lâm cũng vui vẻ đáp lại.
- Được, chúng ta đi về thôi. Hình như hôm nay phu nhân đích thân trổ tài nấu ăn đó, một lát Tiểu Khiết sẽ sang nhà chúng ta chơi.
- Dạ.
Cô cùng dì Lâm đi về nhà, lúc về đã thấy An Khiết ngồi cùng mẹ cô nhặt rau.
- A, dì Lâm cùng Tiểu Duyệt về rồi kìa.
Dì Lâm được cô đỡ ngồi trên ghế, cô thì cũng ngồi xuống cùng nhặt rau với hai người kia.
- Lâu rồi không gặp Tiểu Khiết thấy con ngày càng xinh đẹp á nha.
Bà Hạ nhìn An Khiết rồi khen ngợi.
- Dì cũng vậy mà.
Đối với bà Hạ thì An Khiết là chị em thân thiết của Vũ Duyệt, cũng được bà xem như con của mình.
Khoảng thời gian trước đây khi đến nhà An Khiết được đối đãi rất tốt, không kém gì Vũ Duyệt cả.
Có lần Vũ Duyệt còn đùa với An Khiết, bảo An Khiết mới thật sự là con của bà.
Hai người cùng bà Hạ vào bếp nấu ăn, còn Vũ Kha thì dọn bát đũa lên bàn ăn.
Anh nghe tiếng điện thoại của mình thì lấy điện thoại rồi đi ra ngoài nghe máy.
- Tôi nghe đây. Có thông tin gì chưa?
- Tôi điều tra được, ông ta không ra mặt cho công ty của Lâm Gia lần nào cả, trừ lần đại diện đó. Có vẻ hoạt động của Lâm Thị rất đa dạng, nguồn thu nhập cũng rất cao, nên ông ta tự tin giao hết cho cấp dưới, còn bản thân thì an nhàn hưởng thụ. Mấy chuyện trước đây mà tiểu thư và bạn cô ấy gặp phải toàn là do ông ta sắp xếp.
Vũ Kha đứng một hồi lâu ở ngoài nghe điện thoại.
" Hai em ấy có gặp chuyện gì sao? Sao mình không biết nhỉ? Hay là mình quên mất rồi? "
Phút chốc đó Vũ Kha cảm thấy bản thân thật là não cá vàng.
Ăn xong, Vũ Kha lôi Vũ Duyệt lên trên phòng.
- Chà, cái thằng nhóc này hôm nay gặp chuyện gì ấy nhỉ?
- Anh, có chuyện gì thế?
- Thời gian trước đây em cùng Tiểu Khiết có gặp chuyện gì không rõ ai gây ra không?
- Có ạ, nhiều lắm. Em thì không có gì, chỉ có Tiểu Khiết thôi. Cậu ấy bị vô duyên vô cớ bị lên hai bài báo, có một lần em nhờ anh là bài báo thứ 2 đó.
Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên NhauTác giả: Tử HạTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVũ Duyệt gấp gáp chạy xuống cầu thang, cặp còn chưa mang hẳn trên lưng. - Dì Lâm, con đi học trước nhé, hôm nay con dậy muộn quá, không kịp ăn sáng rồi. Mới ngày đầu của năm học mà cô đã trễ học rồi, không biết chuỗi ngày sau sẽ như thế nào nữa. - Con đừng gấp gáp quá, cẩn thận đấy. - Vâng ạ, con biết rồi. Vũ Duyệt mở cửa, vẫn như thường lệ, trước cửa đã có An Khiết đứng chờ. Hai người chơi chung với nhau từ nhỏ, hiểu tính của nhau, những năm đi học đều là đi chung. Vừa hay cả hai lại có cùng đam mê, nên thi chung một trường đại học, bây giờ vẫn tiếp tục đi chung. - Còn có 10 phút nữa là vào học rồi, không phải ngày đầu tiên đã gây ấn tượng xấu với giáo viên đấy chứ. Hai người ngồi trên xe, vô cùng căng thẳng. Vũ Duyệt thấy bạn mình như thế, không kiềm được mà cười. - Sẽ không trễ đâu, hơn nữa biết đâu giáo viên vào muộn. Lúc nào cũng vậy, trên gương mặt của Vũ Duyệt không hề thiếu đi nụ cười ngây thơ kia. Cuối cùng cả hai cũng đến trường, thật sự là may mắn khi không trễ. Họ vừa vào… - Thằng nhóc đó là người thế nào mà con lại thích?- Mẹ cũng biết anh ấy rồi mà, sao mẹ hỏi ngược lại con. Vậy theo mẹ anh ấy là người thế nào?Bà Hạ làm ra vẻ suy tư, nhớ lại lúc sáng hôm đó gặp anh rồi trả lời cô.- Chắc là rất phũ phàng lạnh lùng đó. Mẹ còn cảm thấy cậu ta rất nguy hiểm nữa.- Lạnh lùng thì có, nhưng là đối với người ngoài đó mẹ. Đối với con thì không, anh ấy luôn quan tâm con, rất là dịu dàng đó.Vũ Duyệt tươi cười, còn bà Hạ thì nhéo má cô.- Được, chỉ cần là quan tâm con là đủ rồi. Nếu nó có làm gì con buồn thì con phải nói với mẹ đó.- Dạ, con biết rồi.Vũ Duyệt về phòng mình, cất đồ rồi chạy xuống hỏi mẹ mình.- Mẹ, dì Lâm đâu rồi ạ?- Dì ấy đến bệnh viện khám lại rồi. Hay là con đến đón dì ấy đi.- Dạ.Vũ Duyệt đến bệnh viện đón dì Lâm, lúc cô đứng ở ngoài cửa thấy bác sĩ nói với dì Lâm chuyện gì đó, khiến cô không tiện vào nên đứng lại ở ngoài nghe- Sức khỏe của dì hiện tại đã tiến triển tương đối tốt hơn rồi, nếu cố gắng giữ được tinh thần lạc quan và đến truyền thuốc đầy đủ thì sẽ kéo dài thêm được thời gian sống.- Vâng ạ, cảm ơn bác sĩ.Vũ Duyệt nghe thấy tiếng chân đi ra vội vàng trốn đi, đợi vị bác sĩ kia đi mất mới đi vào phòng.Cô vào thì thấy dì Lâm đang nhìn vào một tấm hình, mà nhìn sơ qua hình như là hình của cô lúc nhỏ, rồi cười rất tươi.- Dì Lâm, con đến đón dì rồi đây ạ.Cô vui vẻ bước vào, dì Lâm cũng vui vẻ đáp lại.- Được, chúng ta đi về thôi. Hình như hôm nay phu nhân đích thân trổ tài nấu ăn đó, một lát Tiểu Khiết sẽ sang nhà chúng ta chơi.- Dạ.Cô cùng dì Lâm đi về nhà, lúc về đã thấy An Khiết ngồi cùng mẹ cô nhặt rau.- A, dì Lâm cùng Tiểu Duyệt về rồi kìa.Dì Lâm được cô đỡ ngồi trên ghế, cô thì cũng ngồi xuống cùng nhặt rau với hai người kia.- Lâu rồi không gặp Tiểu Khiết thấy con ngày càng xinh đẹp á nha.Bà Hạ nhìn An Khiết rồi khen ngợi.- Dì cũng vậy mà.Đối với bà Hạ thì An Khiết là chị em thân thiết của Vũ Duyệt, cũng được bà xem như con của mình.Khoảng thời gian trước đây khi đến nhà An Khiết được đối đãi rất tốt, không kém gì Vũ Duyệt cả.Có lần Vũ Duyệt còn đùa với An Khiết, bảo An Khiết mới thật sự là con của bà.Hai người cùng bà Hạ vào bếp nấu ăn, còn Vũ Kha thì dọn bát đũa lên bàn ăn.Anh nghe tiếng điện thoại của mình thì lấy điện thoại rồi đi ra ngoài nghe máy.- Tôi nghe đây. Có thông tin gì chưa?- Tôi điều tra được, ông ta không ra mặt cho công ty của Lâm Gia lần nào cả, trừ lần đại diện đó. Có vẻ hoạt động của Lâm Thị rất đa dạng, nguồn thu nhập cũng rất cao, nên ông ta tự tin giao hết cho cấp dưới, còn bản thân thì an nhàn hưởng thụ. Mấy chuyện trước đây mà tiểu thư và bạn cô ấy gặp phải toàn là do ông ta sắp xếp.Vũ Kha đứng một hồi lâu ở ngoài nghe điện thoại." Hai em ấy có gặp chuyện gì sao? Sao mình không biết nhỉ? Hay là mình quên mất rồi? "Phút chốc đó Vũ Kha cảm thấy bản thân thật là não cá vàng.Ăn xong, Vũ Kha lôi Vũ Duyệt lên trên phòng.- Chà, cái thằng nhóc này hôm nay gặp chuyện gì ấy nhỉ?- Anh, có chuyện gì thế?- Thời gian trước đây em cùng Tiểu Khiết có gặp chuyện gì không rõ ai gây ra không?- Có ạ, nhiều lắm. Em thì không có gì, chỉ có Tiểu Khiết thôi. Cậu ấy bị vô duyên vô cớ bị lên hai bài báo, có một lần em nhờ anh là bài báo thứ 2 đó.