Quý Tư Hàn về nước, là người tình bí mật của anh, Thư Vãn được đón đến dinh thự số 8. Dựa theo hiệp nghị quy định, trước khi gặp hắn, cô phải tắm sạch sẽ, không được để thân thể dính một chút mùi nước hoa và son phấn. Cô nghiêm khắc tuân thủ sở thích của anh, sau khi tắm rửa sạch sẽ, thay áo ngủ bằng chất vải tơ lạnh, đi tới phòng ngủ trên lầu hai. Người đàn ông đang ngồi trước máy tính xử lý công việc, thấy cô đi vào, nhàn nhạt quét mắt nhìn cô một cái. Lại đây. Giọng nói rét lạnh không có chút cảm xúc, rơi vào trái tim Thư Vãn, nặng nề đè nén. Tính tình hắn nhạt nhẽo lại hỉ nộ vô thường, Thư Vãn sợ hắn tức giận, không dám chậm trễ dù chỉ một chút, cô bước nhanh đến trước mặt hắn. Còn chưa đứng vững, Quý Tư Hàn đã ôm cô vào trong ngực, ngón tay thon dài, nâng cằm cô. Hắn thoạt nhìn cao quý cấm dục, nhưng ở loại chuyện này thì hoàn toàn không có chút phong độ, hắn vô cùng bá đạo và hung ác. Lần này lại ra nước ngoài công tác ba tháng, thời gian dài như vậy không chạm vào nữ nhân, đêm…
Chương 224: 224: Mãi Mãi Ở Lại Bên Cạnh Tôi
Người Tình Của Lý TổngTác giả: Linh LinhTruyện Ngôn TìnhQuý Tư Hàn về nước, là người tình bí mật của anh, Thư Vãn được đón đến dinh thự số 8. Dựa theo hiệp nghị quy định, trước khi gặp hắn, cô phải tắm sạch sẽ, không được để thân thể dính một chút mùi nước hoa và son phấn. Cô nghiêm khắc tuân thủ sở thích của anh, sau khi tắm rửa sạch sẽ, thay áo ngủ bằng chất vải tơ lạnh, đi tới phòng ngủ trên lầu hai. Người đàn ông đang ngồi trước máy tính xử lý công việc, thấy cô đi vào, nhàn nhạt quét mắt nhìn cô một cái. Lại đây. Giọng nói rét lạnh không có chút cảm xúc, rơi vào trái tim Thư Vãn, nặng nề đè nén. Tính tình hắn nhạt nhẽo lại hỉ nộ vô thường, Thư Vãn sợ hắn tức giận, không dám chậm trễ dù chỉ một chút, cô bước nhanh đến trước mặt hắn. Còn chưa đứng vững, Quý Tư Hàn đã ôm cô vào trong ngực, ngón tay thon dài, nâng cằm cô. Hắn thoạt nhìn cao quý cấm dục, nhưng ở loại chuyện này thì hoàn toàn không có chút phong độ, hắn vô cùng bá đạo và hung ác. Lần này lại ra nước ngoài công tác ba tháng, thời gian dài như vậy không chạm vào nữ nhân, đêm… Để có thể nhanh chóng hồi phục, Thư Vãn tích cực phối hợp điều trị với George.Nửa năm sau, Thư Vãn đã có thể xuống đất đi lại và thực hiện một số động tác đơn giản.George có nói miễn là cô kiên trì phục hồi chức năng, gần nửa năm nữa sẽ có thể hành động tự do.Và đôi mắt của cô cũng từ từ khôi phục thị giác...!Mặc dù không thể nhìn rõ như trước đây, nhưng có thể được như thế cô đã rất mãn nguyện rồi.Nửa năm nay, cô vẫn luôn gọi điện thoại cho Tống Tư Việt và Sam Sam.Thậm chí còn liên lạc với bọn họ thông qua WeChat, Weibo, Mail và các phương tiện liên lạc khác, nhưng không nhận được bất kỳ phản hồi nào.Trì Nghiễn Châu biết cô làm những việc này, lại rộng lượng không ngăn cản cô.Chỉ khi cô nhắc tới việc muốn về nước thì mặt anh ta sẽ trực tiếp tối sầm lại, cảnh cáo cô không được mang theo trái tim của Sơ Nghi rời khỏi anh ta.Thư Vãn cũng biết điều, không nhắc lại chuyện về nước nữa, nhưng trong lòng lại chưa bao giờ ngừng tìm cách để có thể rời đi.Nửa năm tiếp theo, Trì Nghiễn Châu vẫn như thường lệ, canh lúc cô ngủ sẽ thỉnh thoảng áp tai nghe nhịp tim.Thư Vãn mới đầu còn bị hành động của anh ta dọa sợ, nhưng càng nhiều lần cô đã cảm thấy bình thường.Đôi khi Trì Nghiễn Châu có tâm trạng tốt sẽ đẩy cô ra bờ biển đi dạo.Tuy nhiên cũng có rất nhiều lúc, anh ta bỏ cô ở bên bờ biển, rồi ngồi thơ thẩn trên bãi cát nhìn biển xa xa.Mỗi lần nhìn thấy Trì Nghiễm Châu như vậy, Thư Vãn đều cảm thấy anh ta rất yêu chị gái cô.Chỉ là không biết nguyên nhân gì, khiến chị gái cô thà chết cũng phải né tránh Trì Nghiễn Châu.Sau khi Thư Vãn quen biết với anh ta, cũng có hỏi anh ta vấn đề này vài lần, nhưng Trì Nghiễn Châu lại ngậm chặt miệng không nói.Thậm chí khi anh ta nghe thấy cái tên Sơ Nghi sẽ lộ ra vẻ suy sụp.Giống như không thể chấp nhận cái chết của Sơ Nghi, vừa giống như cảm thấy có chút áy náy với chị ấy, không dám nghe nhắc đến tên của chị ấy.Giữa bọn họ đã dùng phương thức bất hòa như vậy để ở chung...!Mãi đến khi tóc Thư Vãn mọc đến ngang tai, ánh mắt Trì Nghiễn Châu nhìn cô đã thay đổi.Giống như anh ta đang xuyên qua người cô nhìn thấy Sơ Nghi, bởi vì Sơ Nghi để tóc ngắn, có chút giống dáng vẻ hiện tại của cô.Thư Vãn rất nhiều lần nhìn thấy ánh mắt anh ta có sự biến hoá, lúc ấy cô đều cố ý ho khan để nhắc nhở anh ta, Trì Nghiễn Châu cũng sẽ không nhìn chằm chằm cô nữa.Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, quần áo anh ta mua cho cô đều là váy dài màu đỏ mà chị gái cô thích mặc.Thư Vãn nhìn mình trong gương, càng ngày càng giống Sơ Nghi làm cô có chút khủng hoảng.Đã bị người khác làm thế thân một lần, sao còn có thể làm lần thứ hai, hơn nữa lần này làm thế thân cho chị gái của coi.Thư Vãn được hộ lý chăm sóc đi đến tiệm cắt tóc, bảo thợ cắt tóc cắt mái tóc dài ngang eo của cô, sau đó uốn thành cuộn sóng như trước kia.Trì Nghiễn Châu nhìn thấy cũng không nói thêm gì, nhưng sau khi cô ngủ, anh ta lại dùng một cái kéo trực tiếp cắt tóc cô.Thư Vãn bị anh ta dọa đến mức suýt chút nữa hồn lìa khỏi xác, anh ta lại một tay chống cằm nói với vẻ thờ ơ: "Ai bảo cô không nghe lời.”Thư Vãn kinh ngạc nhìn anh ta: "Trì Nghiễm Châu, có phải anh bị bệnh không..."Trì Nghiễm Chu nghe vậy, khẽ cười: "Bây giờ cô mới phát hiện sao?”Thư Vãn:...!Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nói chuyện với anh ta: "Tôi không phải là Sơ Nghi, tôi là Thư Vãn, anh có thể đừng ăn mặc cho tôi thành chị ấy được không?”Trì Nghiễn Châu hơi nghiêng đầu, nhìn cô như có điều suy nghĩ, sau đó đôi môi mỏng khẽ mở ra: "Trong mắt tôi, cô chỉ có thể là cô ấy.”Thư Vãn bị anh ta chặn họng đến á khẩu không nói nên lời, nắm chặt ngón tay thành nắm đấm, làm cho cô càng muốn chạy trốn khỏi Jersey.Trì Nghiễm Châu dường như nhìn ra suy nghĩ của cô, nhíu mày nói với cô: "Nếu cô đã tỉnh lại nhờ trái tim của cô ấy, vậy thì hãy làm cô ấy, mãi mãi ở lại bên cạnh tôi...".
Để có thể nhanh chóng hồi phục, Thư Vãn tích cực phối hợp điều trị với George.
Nửa năm sau, Thư Vãn đã có thể xuống đất đi lại và thực hiện một số động tác đơn giản.
George có nói miễn là cô kiên trì phục hồi chức năng, gần nửa năm nữa sẽ có thể hành động tự do.
Và đôi mắt của cô cũng từ từ khôi phục thị giác...!
Mặc dù không thể nhìn rõ như trước đây, nhưng có thể được như thế cô đã rất mãn nguyện rồi.
Nửa năm nay, cô vẫn luôn gọi điện thoại cho Tống Tư Việt và Sam Sam.
Thậm chí còn liên lạc với bọn họ thông qua WeChat, Weibo, Mail và các phương tiện liên lạc khác, nhưng không nhận được bất kỳ phản hồi nào.
Trì Nghiễn Châu biết cô làm những việc này, lại rộng lượng không ngăn cản cô.
Chỉ khi cô nhắc tới việc muốn về nước thì mặt anh ta sẽ trực tiếp tối sầm lại, cảnh cáo cô không được mang theo trái tim của Sơ Nghi rời khỏi anh ta.
Thư Vãn cũng biết điều, không nhắc lại chuyện về nước nữa, nhưng trong lòng lại chưa bao giờ ngừng tìm cách để có thể rời đi.
Nửa năm tiếp theo, Trì Nghiễn Châu vẫn như thường lệ, canh lúc cô ngủ sẽ thỉnh thoảng áp tai nghe nhịp tim.
Thư Vãn mới đầu còn bị hành động của anh ta dọa sợ, nhưng càng nhiều lần cô đã cảm thấy bình thường.
Đôi khi Trì Nghiễn Châu có tâm trạng tốt sẽ đẩy cô ra bờ biển đi dạo.
Tuy nhiên cũng có rất nhiều lúc, anh ta bỏ cô ở bên bờ biển, rồi ngồi thơ thẩn trên bãi cát nhìn biển xa xa.
Mỗi lần nhìn thấy Trì Nghiễm Châu như vậy, Thư Vãn đều cảm thấy anh ta rất yêu chị gái cô.
Chỉ là không biết nguyên nhân gì, khiến chị gái cô thà chết cũng phải né tránh Trì Nghiễn Châu.
Sau khi Thư Vãn quen biết với anh ta, cũng có hỏi anh ta vấn đề này vài lần, nhưng Trì Nghiễn Châu lại ngậm chặt miệng không nói.
Thậm chí khi anh ta nghe thấy cái tên Sơ Nghi sẽ lộ ra vẻ suy sụp.
Giống như không thể chấp nhận cái chết của Sơ Nghi, vừa giống như cảm thấy có chút áy náy với chị ấy, không dám nghe nhắc đến tên của chị ấy.
Giữa bọn họ đã dùng phương thức bất hòa như vậy để ở chung...!
Mãi đến khi tóc Thư Vãn mọc đến ngang tai, ánh mắt Trì Nghiễn Châu nhìn cô đã thay đổi.
Giống như anh ta đang xuyên qua người cô nhìn thấy Sơ Nghi, bởi vì Sơ Nghi để tóc ngắn, có chút giống dáng vẻ hiện tại của cô.
Thư Vãn rất nhiều lần nhìn thấy ánh mắt anh ta có sự biến hoá, lúc ấy cô đều cố ý ho khan để nhắc nhở anh ta, Trì Nghiễn Châu cũng sẽ không nhìn chằm chằm cô nữa.
Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, quần áo anh ta mua cho cô đều là váy dài màu đỏ mà chị gái cô thích mặc.
Thư Vãn nhìn mình trong gương, càng ngày càng giống Sơ Nghi làm cô có chút khủng hoảng.
Đã bị người khác làm thế thân một lần, sao còn có thể làm lần thứ hai, hơn nữa lần này làm thế thân cho chị gái của coi.
Thư Vãn được hộ lý chăm sóc đi đến tiệm cắt tóc, bảo thợ cắt tóc cắt mái tóc dài ngang eo của cô, sau đó uốn thành cuộn sóng như trước kia.
Trì Nghiễn Châu nhìn thấy cũng không nói thêm gì, nhưng sau khi cô ngủ, anh ta lại dùng một cái kéo trực tiếp cắt tóc cô.
Thư Vãn bị anh ta dọa đến mức suýt chút nữa hồn lìa khỏi xác, anh ta lại một tay chống cằm nói với vẻ thờ ơ: "Ai bảo cô không nghe lời.”
Thư Vãn kinh ngạc nhìn anh ta: "Trì Nghiễm Châu, có phải anh bị bệnh không..."
Trì Nghiễm Chu nghe vậy, khẽ cười: "Bây giờ cô mới phát hiện sao?”
Thư Vãn:...!
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nói chuyện với anh ta: "Tôi không phải là Sơ Nghi, tôi là Thư Vãn, anh có thể đừng ăn mặc cho tôi thành chị ấy được không?”
Trì Nghiễn Châu hơi nghiêng đầu, nhìn cô như có điều suy nghĩ, sau đó đôi môi mỏng khẽ mở ra: "Trong mắt tôi, cô chỉ có thể là cô ấy.”
Thư Vãn bị anh ta chặn họng đến á khẩu không nói nên lời, nắm chặt ngón tay thành nắm đấm, làm cho cô càng muốn chạy trốn khỏi Jersey.
Trì Nghiễm Châu dường như nhìn ra suy nghĩ của cô, nhíu mày nói với cô: "Nếu cô đã tỉnh lại nhờ trái tim của cô ấy, vậy thì hãy làm cô ấy, mãi mãi ở lại bên cạnh tôi...".
Người Tình Của Lý TổngTác giả: Linh LinhTruyện Ngôn TìnhQuý Tư Hàn về nước, là người tình bí mật của anh, Thư Vãn được đón đến dinh thự số 8. Dựa theo hiệp nghị quy định, trước khi gặp hắn, cô phải tắm sạch sẽ, không được để thân thể dính một chút mùi nước hoa và son phấn. Cô nghiêm khắc tuân thủ sở thích của anh, sau khi tắm rửa sạch sẽ, thay áo ngủ bằng chất vải tơ lạnh, đi tới phòng ngủ trên lầu hai. Người đàn ông đang ngồi trước máy tính xử lý công việc, thấy cô đi vào, nhàn nhạt quét mắt nhìn cô một cái. Lại đây. Giọng nói rét lạnh không có chút cảm xúc, rơi vào trái tim Thư Vãn, nặng nề đè nén. Tính tình hắn nhạt nhẽo lại hỉ nộ vô thường, Thư Vãn sợ hắn tức giận, không dám chậm trễ dù chỉ một chút, cô bước nhanh đến trước mặt hắn. Còn chưa đứng vững, Quý Tư Hàn đã ôm cô vào trong ngực, ngón tay thon dài, nâng cằm cô. Hắn thoạt nhìn cao quý cấm dục, nhưng ở loại chuyện này thì hoàn toàn không có chút phong độ, hắn vô cùng bá đạo và hung ác. Lần này lại ra nước ngoài công tác ba tháng, thời gian dài như vậy không chạm vào nữ nhân, đêm… Để có thể nhanh chóng hồi phục, Thư Vãn tích cực phối hợp điều trị với George.Nửa năm sau, Thư Vãn đã có thể xuống đất đi lại và thực hiện một số động tác đơn giản.George có nói miễn là cô kiên trì phục hồi chức năng, gần nửa năm nữa sẽ có thể hành động tự do.Và đôi mắt của cô cũng từ từ khôi phục thị giác...!Mặc dù không thể nhìn rõ như trước đây, nhưng có thể được như thế cô đã rất mãn nguyện rồi.Nửa năm nay, cô vẫn luôn gọi điện thoại cho Tống Tư Việt và Sam Sam.Thậm chí còn liên lạc với bọn họ thông qua WeChat, Weibo, Mail và các phương tiện liên lạc khác, nhưng không nhận được bất kỳ phản hồi nào.Trì Nghiễn Châu biết cô làm những việc này, lại rộng lượng không ngăn cản cô.Chỉ khi cô nhắc tới việc muốn về nước thì mặt anh ta sẽ trực tiếp tối sầm lại, cảnh cáo cô không được mang theo trái tim của Sơ Nghi rời khỏi anh ta.Thư Vãn cũng biết điều, không nhắc lại chuyện về nước nữa, nhưng trong lòng lại chưa bao giờ ngừng tìm cách để có thể rời đi.Nửa năm tiếp theo, Trì Nghiễn Châu vẫn như thường lệ, canh lúc cô ngủ sẽ thỉnh thoảng áp tai nghe nhịp tim.Thư Vãn mới đầu còn bị hành động của anh ta dọa sợ, nhưng càng nhiều lần cô đã cảm thấy bình thường.Đôi khi Trì Nghiễn Châu có tâm trạng tốt sẽ đẩy cô ra bờ biển đi dạo.Tuy nhiên cũng có rất nhiều lúc, anh ta bỏ cô ở bên bờ biển, rồi ngồi thơ thẩn trên bãi cát nhìn biển xa xa.Mỗi lần nhìn thấy Trì Nghiễm Châu như vậy, Thư Vãn đều cảm thấy anh ta rất yêu chị gái cô.Chỉ là không biết nguyên nhân gì, khiến chị gái cô thà chết cũng phải né tránh Trì Nghiễn Châu.Sau khi Thư Vãn quen biết với anh ta, cũng có hỏi anh ta vấn đề này vài lần, nhưng Trì Nghiễn Châu lại ngậm chặt miệng không nói.Thậm chí khi anh ta nghe thấy cái tên Sơ Nghi sẽ lộ ra vẻ suy sụp.Giống như không thể chấp nhận cái chết của Sơ Nghi, vừa giống như cảm thấy có chút áy náy với chị ấy, không dám nghe nhắc đến tên của chị ấy.Giữa bọn họ đã dùng phương thức bất hòa như vậy để ở chung...!Mãi đến khi tóc Thư Vãn mọc đến ngang tai, ánh mắt Trì Nghiễn Châu nhìn cô đã thay đổi.Giống như anh ta đang xuyên qua người cô nhìn thấy Sơ Nghi, bởi vì Sơ Nghi để tóc ngắn, có chút giống dáng vẻ hiện tại của cô.Thư Vãn rất nhiều lần nhìn thấy ánh mắt anh ta có sự biến hoá, lúc ấy cô đều cố ý ho khan để nhắc nhở anh ta, Trì Nghiễn Châu cũng sẽ không nhìn chằm chằm cô nữa.Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, quần áo anh ta mua cho cô đều là váy dài màu đỏ mà chị gái cô thích mặc.Thư Vãn nhìn mình trong gương, càng ngày càng giống Sơ Nghi làm cô có chút khủng hoảng.Đã bị người khác làm thế thân một lần, sao còn có thể làm lần thứ hai, hơn nữa lần này làm thế thân cho chị gái của coi.Thư Vãn được hộ lý chăm sóc đi đến tiệm cắt tóc, bảo thợ cắt tóc cắt mái tóc dài ngang eo của cô, sau đó uốn thành cuộn sóng như trước kia.Trì Nghiễn Châu nhìn thấy cũng không nói thêm gì, nhưng sau khi cô ngủ, anh ta lại dùng một cái kéo trực tiếp cắt tóc cô.Thư Vãn bị anh ta dọa đến mức suýt chút nữa hồn lìa khỏi xác, anh ta lại một tay chống cằm nói với vẻ thờ ơ: "Ai bảo cô không nghe lời.”Thư Vãn kinh ngạc nhìn anh ta: "Trì Nghiễm Châu, có phải anh bị bệnh không..."Trì Nghiễm Chu nghe vậy, khẽ cười: "Bây giờ cô mới phát hiện sao?”Thư Vãn:...!Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nói chuyện với anh ta: "Tôi không phải là Sơ Nghi, tôi là Thư Vãn, anh có thể đừng ăn mặc cho tôi thành chị ấy được không?”Trì Nghiễn Châu hơi nghiêng đầu, nhìn cô như có điều suy nghĩ, sau đó đôi môi mỏng khẽ mở ra: "Trong mắt tôi, cô chỉ có thể là cô ấy.”Thư Vãn bị anh ta chặn họng đến á khẩu không nói nên lời, nắm chặt ngón tay thành nắm đấm, làm cho cô càng muốn chạy trốn khỏi Jersey.Trì Nghiễm Châu dường như nhìn ra suy nghĩ của cô, nhíu mày nói với cô: "Nếu cô đã tỉnh lại nhờ trái tim của cô ấy, vậy thì hãy làm cô ấy, mãi mãi ở lại bên cạnh tôi...".