Quý Tư Hàn về nước, là người tình bí mật của anh, Thư Vãn được đón đến dinh thự số 8. Dựa theo hiệp nghị quy định, trước khi gặp hắn, cô phải tắm sạch sẽ, không được để thân thể dính một chút mùi nước hoa và son phấn. Cô nghiêm khắc tuân thủ sở thích của anh, sau khi tắm rửa sạch sẽ, thay áo ngủ bằng chất vải tơ lạnh, đi tới phòng ngủ trên lầu hai. Người đàn ông đang ngồi trước máy tính xử lý công việc, thấy cô đi vào, nhàn nhạt quét mắt nhìn cô một cái. Lại đây. Giọng nói rét lạnh không có chút cảm xúc, rơi vào trái tim Thư Vãn, nặng nề đè nén. Tính tình hắn nhạt nhẽo lại hỉ nộ vô thường, Thư Vãn sợ hắn tức giận, không dám chậm trễ dù chỉ một chút, cô bước nhanh đến trước mặt hắn. Còn chưa đứng vững, Quý Tư Hàn đã ôm cô vào trong ngực, ngón tay thon dài, nâng cằm cô. Hắn thoạt nhìn cao quý cấm dục, nhưng ở loại chuyện này thì hoàn toàn không có chút phong độ, hắn vô cùng bá đạo và hung ác. Lần này lại ra nước ngoài công tác ba tháng, thời gian dài như vậy không chạm vào nữ nhân, đêm…
Chương 279
Người Tình Của Lý TổngTác giả: Linh LinhTruyện Ngôn TìnhQuý Tư Hàn về nước, là người tình bí mật của anh, Thư Vãn được đón đến dinh thự số 8. Dựa theo hiệp nghị quy định, trước khi gặp hắn, cô phải tắm sạch sẽ, không được để thân thể dính một chút mùi nước hoa và son phấn. Cô nghiêm khắc tuân thủ sở thích của anh, sau khi tắm rửa sạch sẽ, thay áo ngủ bằng chất vải tơ lạnh, đi tới phòng ngủ trên lầu hai. Người đàn ông đang ngồi trước máy tính xử lý công việc, thấy cô đi vào, nhàn nhạt quét mắt nhìn cô một cái. Lại đây. Giọng nói rét lạnh không có chút cảm xúc, rơi vào trái tim Thư Vãn, nặng nề đè nén. Tính tình hắn nhạt nhẽo lại hỉ nộ vô thường, Thư Vãn sợ hắn tức giận, không dám chậm trễ dù chỉ một chút, cô bước nhanh đến trước mặt hắn. Còn chưa đứng vững, Quý Tư Hàn đã ôm cô vào trong ngực, ngón tay thon dài, nâng cằm cô. Hắn thoạt nhìn cao quý cấm dục, nhưng ở loại chuyện này thì hoàn toàn không có chút phong độ, hắn vô cùng bá đạo và hung ác. Lần này lại ra nước ngoài công tác ba tháng, thời gian dài như vậy không chạm vào nữ nhân, đêm… Chương 279Về đến phòng bệnh, Sam Sam đứng ở cửa lại không dám đi vào.Không phải cô ấy không dám đối mặt với Thư Vãn, mà là không thể nào đối mặt với việc cô ra đi.Cô ấy ôm chặt cánh tay dựa vào tường rồi từ từ ngồi xổm xuống, giống như cả thế giới đều vứt bỏ cô ấy, trông vô cùng bơ vơ.Khi A Lan dẫn một nhóm bác sĩ đi kiểm tra thì nhìn thấy Sam Sam, vội bảo các bác sĩ khác đi làm việc, còn mình lại đi tới đỡ Sam Sam dậy.“Kiều tiểu thư, cô không sao chứ?”Sam Sam đơ người, lắc đầu.A Lan nhìn đôi mắt sưng húp vì khóc của cô ấy, hít sâu một hơi.“Kiều tiểu thư, sống chết có số, không ai có thể thay đổi được, việc bây giờ cô có thể làm chính là dành nhiều thời gian cho cô ấy, để sau này không phải tiếc nuối.”Một câu nói đã thức tỉnh Sam Sam, khiến cho đồng tử xám xịt của ấy khôi phục lại một chút sức sống.“Cậu ấy… còn sống được bao lâu?”Do dự rất lâu, Sam Sam mới khàn giọng hỏi ra câu này.A Lan không giấu diếm cô ấy, nói thật: “Có lẽ một tuần thôi…”Cơ thể Sam Sam chao đảo, suýt ngất đi.Sau khi đỡ cô ấy, A Lan khuyên nhủ: “Lúc này cô phải chịu đựng, không được gục ngã, nếu không Thư tiểu thư phải làm thế nào?”Sam Sam thất thần, gật đầu: “Đúng, tôi phải chịu đựng, tôi không thể để Vãn Vãn lo lắng cho tôi…”Cô ấy vừa lẩm bẩm vừa ráng chống đỡ cơ thể mệt mỏi đi vào trong phòng bệnh.Qua ô cửa kính, A Lan nhìn thấy Sam Sam ngồi xuống trước giường bệnh của Thư Vãn, đưa tay lên vuốt má cô.Ánh nắng chiếu vào, chiếu lên cơ thể của hai con người số khổ, tỏa ra ánh sáng vàng dịu dàng như đang sưởi ấm cho họ.Khoảnh khắc này A Lan mới hiểu tại sao Thư Vãn muốn tiết kiệm tiền để lại cho Sam Sam, bởi vì họ nương tựa lẫn nhau.Nghĩ đến những năm này mình luôn một mình, chưa bao giờ có người nương tựa lẫn nhau ở bên cạnh, đột nhiên A Lan có hơi buồn.Cô ấy cụp mi, xoay người rời đi, để lại cho hai người khoảng thời gian ít ỏi còn lại.Thư Vãn còn chưa tỉnh vẫn đang ngủ mê mệt, Sam Sam nhận lấy khăn trong tay y tá lau người cho cô.Cảm xúc của cô ấy dường như đã ổn định, đến khi Thư Vãn tỉnh dậy trên mặt Sam Sam đã đổi thành nụ cười dịu dàng.“Vãn Vãn, có muốn ăn gì không tớ đi mua cho cậu.”Nghe thấy giọng nói khàn khàn của Sam Sam, trái tim lo lắng của Thư Vãn cũng hạ xuống.Cô không có bao nhiêu sức lực, duỗi tay sờ áo Sam Sam, sau khi sờ được thì cố gắng nắm chặt.“Sam, Sam Sam, Giang Vũ và em gái anh ta không sao chứ?”Sam Sam không ngờ điều đầu tiên cô quan tâm sau khi tỉnh dậy lại là mình.Điều này khiến cho cảm xúc khó khăn lắm mới bình tĩnh lại của Sam Sam suýt nữa lại sụp đổ.
Chương 279
Về đến phòng bệnh, Sam Sam đứng ở cửa lại không dám đi vào.
Không phải cô ấy không dám đối mặt với Thư Vãn, mà là không thể nào đối mặt với việc cô ra đi.
Cô ấy ôm chặt cánh tay dựa vào tường rồi từ từ ngồi xổm xuống, giống như cả thế giới đều vứt bỏ cô ấy, trông vô cùng bơ vơ.
Khi A Lan dẫn một nhóm bác sĩ đi kiểm tra thì nhìn thấy Sam Sam, vội bảo các bác sĩ khác đi làm việc, còn mình lại đi tới đỡ Sam Sam dậy.
“Kiều tiểu thư, cô không sao chứ?”
Sam Sam đơ người, lắc đầu.
A Lan nhìn đôi mắt sưng húp vì khóc của cô ấy, hít sâu một hơi.
“Kiều tiểu thư, sống chết có số, không ai có thể thay đổi được, việc bây giờ cô có thể làm chính là dành nhiều thời gian cho cô ấy, để sau này không phải tiếc nuối.”
Một câu nói đã thức tỉnh Sam Sam, khiến cho đồng tử xám xịt của ấy khôi phục lại một chút sức sống.
“Cậu ấy… còn sống được bao lâu?”
Do dự rất lâu, Sam Sam mới khàn giọng hỏi ra câu này.
A Lan không giấu diếm cô ấy, nói thật: “Có lẽ một tuần thôi…”
Cơ thể Sam Sam chao đảo, suýt ngất đi.
Sau khi đỡ cô ấy, A Lan khuyên nhủ: “Lúc này cô phải chịu đựng, không được gục ngã, nếu không Thư tiểu thư phải làm thế nào?”
Sam Sam thất thần, gật đầu: “Đúng, tôi phải chịu đựng, tôi không thể để Vãn Vãn lo lắng cho tôi…”
Cô ấy vừa lẩm bẩm vừa ráng chống đỡ cơ thể mệt mỏi đi vào trong phòng bệnh.
Qua ô cửa kính, A Lan nhìn thấy Sam Sam ngồi xuống trước giường bệnh của Thư Vãn, đưa tay lên vuốt má cô.
Ánh nắng chiếu vào, chiếu lên cơ thể của hai con người số khổ, tỏa ra ánh sáng vàng dịu dàng như đang sưởi ấm cho họ.
Khoảnh khắc này A Lan mới hiểu tại sao Thư Vãn muốn tiết kiệm tiền để lại cho Sam Sam, bởi vì họ nương tựa lẫn nhau.
Nghĩ đến những năm này mình luôn một mình, chưa bao giờ có người nương tựa lẫn nhau ở bên cạnh, đột nhiên A Lan có hơi buồn.
Cô ấy cụp mi, xoay người rời đi, để lại cho hai người khoảng thời gian ít ỏi còn lại.
Thư Vãn còn chưa tỉnh vẫn đang ngủ mê mệt, Sam Sam nhận lấy khăn trong tay y tá lau người cho cô.
Cảm xúc của cô ấy dường như đã ổn định, đến khi Thư Vãn tỉnh dậy trên mặt Sam Sam đã đổi thành nụ cười dịu dàng.
“Vãn Vãn, có muốn ăn gì không tớ đi mua cho cậu.”
Nghe thấy giọng nói khàn khàn của Sam Sam, trái tim lo lắng của Thư Vãn cũng hạ xuống.
Cô không có bao nhiêu sức lực, duỗi tay sờ áo Sam Sam, sau khi sờ được thì cố gắng nắm chặt.
“Sam, Sam Sam, Giang Vũ và em gái anh ta không sao chứ?”
Sam Sam không ngờ điều đầu tiên cô quan tâm sau khi tỉnh dậy lại là mình.
Điều này khiến cho cảm xúc khó khăn lắm mới bình tĩnh lại của Sam Sam suýt nữa lại sụp đổ.
Người Tình Của Lý TổngTác giả: Linh LinhTruyện Ngôn TìnhQuý Tư Hàn về nước, là người tình bí mật của anh, Thư Vãn được đón đến dinh thự số 8. Dựa theo hiệp nghị quy định, trước khi gặp hắn, cô phải tắm sạch sẽ, không được để thân thể dính một chút mùi nước hoa và son phấn. Cô nghiêm khắc tuân thủ sở thích của anh, sau khi tắm rửa sạch sẽ, thay áo ngủ bằng chất vải tơ lạnh, đi tới phòng ngủ trên lầu hai. Người đàn ông đang ngồi trước máy tính xử lý công việc, thấy cô đi vào, nhàn nhạt quét mắt nhìn cô một cái. Lại đây. Giọng nói rét lạnh không có chút cảm xúc, rơi vào trái tim Thư Vãn, nặng nề đè nén. Tính tình hắn nhạt nhẽo lại hỉ nộ vô thường, Thư Vãn sợ hắn tức giận, không dám chậm trễ dù chỉ một chút, cô bước nhanh đến trước mặt hắn. Còn chưa đứng vững, Quý Tư Hàn đã ôm cô vào trong ngực, ngón tay thon dài, nâng cằm cô. Hắn thoạt nhìn cao quý cấm dục, nhưng ở loại chuyện này thì hoàn toàn không có chút phong độ, hắn vô cùng bá đạo và hung ác. Lần này lại ra nước ngoài công tác ba tháng, thời gian dài như vậy không chạm vào nữ nhân, đêm… Chương 279Về đến phòng bệnh, Sam Sam đứng ở cửa lại không dám đi vào.Không phải cô ấy không dám đối mặt với Thư Vãn, mà là không thể nào đối mặt với việc cô ra đi.Cô ấy ôm chặt cánh tay dựa vào tường rồi từ từ ngồi xổm xuống, giống như cả thế giới đều vứt bỏ cô ấy, trông vô cùng bơ vơ.Khi A Lan dẫn một nhóm bác sĩ đi kiểm tra thì nhìn thấy Sam Sam, vội bảo các bác sĩ khác đi làm việc, còn mình lại đi tới đỡ Sam Sam dậy.“Kiều tiểu thư, cô không sao chứ?”Sam Sam đơ người, lắc đầu.A Lan nhìn đôi mắt sưng húp vì khóc của cô ấy, hít sâu một hơi.“Kiều tiểu thư, sống chết có số, không ai có thể thay đổi được, việc bây giờ cô có thể làm chính là dành nhiều thời gian cho cô ấy, để sau này không phải tiếc nuối.”Một câu nói đã thức tỉnh Sam Sam, khiến cho đồng tử xám xịt của ấy khôi phục lại một chút sức sống.“Cậu ấy… còn sống được bao lâu?”Do dự rất lâu, Sam Sam mới khàn giọng hỏi ra câu này.A Lan không giấu diếm cô ấy, nói thật: “Có lẽ một tuần thôi…”Cơ thể Sam Sam chao đảo, suýt ngất đi.Sau khi đỡ cô ấy, A Lan khuyên nhủ: “Lúc này cô phải chịu đựng, không được gục ngã, nếu không Thư tiểu thư phải làm thế nào?”Sam Sam thất thần, gật đầu: “Đúng, tôi phải chịu đựng, tôi không thể để Vãn Vãn lo lắng cho tôi…”Cô ấy vừa lẩm bẩm vừa ráng chống đỡ cơ thể mệt mỏi đi vào trong phòng bệnh.Qua ô cửa kính, A Lan nhìn thấy Sam Sam ngồi xuống trước giường bệnh của Thư Vãn, đưa tay lên vuốt má cô.Ánh nắng chiếu vào, chiếu lên cơ thể của hai con người số khổ, tỏa ra ánh sáng vàng dịu dàng như đang sưởi ấm cho họ.Khoảnh khắc này A Lan mới hiểu tại sao Thư Vãn muốn tiết kiệm tiền để lại cho Sam Sam, bởi vì họ nương tựa lẫn nhau.Nghĩ đến những năm này mình luôn một mình, chưa bao giờ có người nương tựa lẫn nhau ở bên cạnh, đột nhiên A Lan có hơi buồn.Cô ấy cụp mi, xoay người rời đi, để lại cho hai người khoảng thời gian ít ỏi còn lại.Thư Vãn còn chưa tỉnh vẫn đang ngủ mê mệt, Sam Sam nhận lấy khăn trong tay y tá lau người cho cô.Cảm xúc của cô ấy dường như đã ổn định, đến khi Thư Vãn tỉnh dậy trên mặt Sam Sam đã đổi thành nụ cười dịu dàng.“Vãn Vãn, có muốn ăn gì không tớ đi mua cho cậu.”Nghe thấy giọng nói khàn khàn của Sam Sam, trái tim lo lắng của Thư Vãn cũng hạ xuống.Cô không có bao nhiêu sức lực, duỗi tay sờ áo Sam Sam, sau khi sờ được thì cố gắng nắm chặt.“Sam, Sam Sam, Giang Vũ và em gái anh ta không sao chứ?”Sam Sam không ngờ điều đầu tiên cô quan tâm sau khi tỉnh dậy lại là mình.Điều này khiến cho cảm xúc khó khăn lắm mới bình tĩnh lại của Sam Sam suýt nữa lại sụp đổ.