Quý Tư Hàn về nước, là người tình bí mật của anh, Thư Vãn được đón đến dinh thự số 8. Dựa theo hiệp nghị quy định, trước khi gặp hắn, cô phải tắm sạch sẽ, không được để thân thể dính một chút mùi nước hoa và son phấn. Cô nghiêm khắc tuân thủ sở thích của anh, sau khi tắm rửa sạch sẽ, thay áo ngủ bằng chất vải tơ lạnh, đi tới phòng ngủ trên lầu hai. Người đàn ông đang ngồi trước máy tính xử lý công việc, thấy cô đi vào, nhàn nhạt quét mắt nhìn cô một cái. Lại đây. Giọng nói rét lạnh không có chút cảm xúc, rơi vào trái tim Thư Vãn, nặng nề đè nén. Tính tình hắn nhạt nhẽo lại hỉ nộ vô thường, Thư Vãn sợ hắn tức giận, không dám chậm trễ dù chỉ một chút, cô bước nhanh đến trước mặt hắn. Còn chưa đứng vững, Quý Tư Hàn đã ôm cô vào trong ngực, ngón tay thon dài, nâng cằm cô. Hắn thoạt nhìn cao quý cấm dục, nhưng ở loại chuyện này thì hoàn toàn không có chút phong độ, hắn vô cùng bá đạo và hung ác. Lần này lại ra nước ngoài công tác ba tháng, thời gian dài như vậy không chạm vào nữ nhân, đêm…
Chương 314
Người Tình Của Lý TổngTác giả: Linh LinhTruyện Ngôn TìnhQuý Tư Hàn về nước, là người tình bí mật của anh, Thư Vãn được đón đến dinh thự số 8. Dựa theo hiệp nghị quy định, trước khi gặp hắn, cô phải tắm sạch sẽ, không được để thân thể dính một chút mùi nước hoa và son phấn. Cô nghiêm khắc tuân thủ sở thích của anh, sau khi tắm rửa sạch sẽ, thay áo ngủ bằng chất vải tơ lạnh, đi tới phòng ngủ trên lầu hai. Người đàn ông đang ngồi trước máy tính xử lý công việc, thấy cô đi vào, nhàn nhạt quét mắt nhìn cô một cái. Lại đây. Giọng nói rét lạnh không có chút cảm xúc, rơi vào trái tim Thư Vãn, nặng nề đè nén. Tính tình hắn nhạt nhẽo lại hỉ nộ vô thường, Thư Vãn sợ hắn tức giận, không dám chậm trễ dù chỉ một chút, cô bước nhanh đến trước mặt hắn. Còn chưa đứng vững, Quý Tư Hàn đã ôm cô vào trong ngực, ngón tay thon dài, nâng cằm cô. Hắn thoạt nhìn cao quý cấm dục, nhưng ở loại chuyện này thì hoàn toàn không có chút phong độ, hắn vô cùng bá đạo và hung ác. Lần này lại ra nước ngoài công tác ba tháng, thời gian dài như vậy không chạm vào nữ nhân, đêm… Chương 314Quý Tư Hàn như thể không biết, mở két sắt để lá thư vào bên trong.Trong két sắt không để tiền bạc, chỉ có hai món đồ là một chiếc khăn choàng cổ màu be và một tấm ảnh.Chiếc khăn quàng cổ là cô làm rơi ở biệt thự số 8 vào ngày chấm dứt thỏa thuận.Lúc đó hắn bảo Tô Thanh gọi điện thoại bảo cô đến lấy, cô lại bảo Tô Thanh trực tiếp ném đi.Sau đó không hề do dự cúp máy và xóa tất cả thông tin liên lạc có liên quan đến hắn.Cô tỏ ra rất kiên quyết, hắn cũng biết vào khoảnh khắc hắn mở miệng yêu cầu kết thúc thì cô cũng sẽ không quay đầu.Cô dễ dàng buông hắn xuống, nhưng hắn lại không nỡ vứt bỏ, giữ lại tất cả những đồ vật liên quan đến cô.Quý Tư Hàn đưa tay lên sờ vào chiếc khăn quàng cổ, giống như nhiệt độ cơ thể của cô vẫn còn lưu lại trên đó khiến cho hắn vô cùng lưu luyến.Chỉ là khi ánh mắt chạm vào tấm ảnh đó thì sự quyến luyến ấy đã được thay thế bởi nỗi đau thấu tim.Hắn nhớ, ngày đó sau khi cô tỉnh dậy thấy hắn vẫn chưa đi, bèn lấy hết can đảm cầm điện thoại của hắn, rụt rè hỏi:“Tư Hàn, lần này anh phải đi công tác nước ngoài mấy tháng, em sợ sau khi anh trở về có thể sẽ…”Lúc đó cô hơi dừng lại, dường như muốn nói gì đó với anh nhưng lại không nói ra, chỉ bày ra tư thế của một cô bé, mỉm cười tiếp tục hỏi anh:“Anh… có thể chụp giúp em một tấm ảnh không, để sau này chia tay để lại cho anh làm kỷ niệm…”Có lẽ cô muốn nói với hắn có thể cô sắp chết, sợ rằng đây là lần cuối cùng gặp mặt, muốn để lại cho hắn một tấm ảnh.Nhưng chỉ một yêu cầu nhỏ nhoi như vậy hắn cũng không đồng ý với cô, thậm chí còn lạnh lùng đáp lại rằng: “Không cần.”Khi nghe thấy ba chữ này, trong đôi mắt tràn đầy hy vọng của cô rõ ràng mờ đi nhưng lại che đậy điều đó rất nhanh.Cô trả điện thoại cho hắn, vẫn mỉm cười nói với hắn: “Không sao…”Nghĩ đến vẻ mặt mất mát thoáng qua trong chớp mắt ấy của cô, cảm xúc của Quý Tư Hàn lại lần nữa sụp đổ.Là do sau khi nghe thấy cô gọi tên Tống Tư Việt, nên hắn mới không muốn buông xuống lòng tự trọng đáng buồn và nực cười kia để nói “Được”.Mặc dù trước khi đi hắn đã lặng lẽ chụp ảnh cô lại, nhưng cô lại không biết gì về điều đó.Người từng tổn thương cô như hắn thì có tư cách gì để đi theo cô, đáng đời hắn phải sống trong nỗi đau mất cô mãi mãi.“Nhị thiếu gia, phu nhân lên lầu rồi mau cất ảnh đi…”Chu quản gia hốt hoảng, giục Quý Tư Hàn.Nhưng hắn lại thong thả, vuốt v e tấm ảnh.Cô đã chết, không còn gì để kiêng dè nữa.Họ đã không để cho hắn chết, vậy thì hắn phải sống thật tốt.Để cho họ biết rằng cứu một con quỷ sẽ có kết quả như thế?!
Chương 314
Quý Tư Hàn như thể không biết, mở két sắt để lá thư vào bên trong.
Trong két sắt không để tiền bạc, chỉ có hai món đồ là một chiếc khăn choàng cổ màu be và một tấm ảnh.
Chiếc khăn quàng cổ là cô làm rơi ở biệt thự số 8 vào ngày chấm dứt thỏa thuận.
Lúc đó hắn bảo Tô Thanh gọi điện thoại bảo cô đến lấy, cô lại bảo Tô Thanh trực tiếp ném đi.
Sau đó không hề do dự cúp máy và xóa tất cả thông tin liên lạc có liên quan đến hắn.
Cô tỏ ra rất kiên quyết, hắn cũng biết vào khoảnh khắc hắn mở miệng yêu cầu kết thúc thì cô cũng sẽ không quay đầu.
Cô dễ dàng buông hắn xuống, nhưng hắn lại không nỡ vứt bỏ, giữ lại tất cả những đồ vật liên quan đến cô.
Quý Tư Hàn đưa tay lên sờ vào chiếc khăn quàng cổ, giống như nhiệt độ cơ thể của cô vẫn còn lưu lại trên đó khiến cho hắn vô cùng lưu luyến.
Chỉ là khi ánh mắt chạm vào tấm ảnh đó thì sự quyến luyến ấy đã được thay thế bởi nỗi đau thấu tim.
Hắn nhớ, ngày đó sau khi cô tỉnh dậy thấy hắn vẫn chưa đi, bèn lấy hết can đảm cầm điện thoại của hắn, rụt rè hỏi:
“Tư Hàn, lần này anh phải đi công tác nước ngoài mấy tháng, em sợ sau khi anh trở về có thể sẽ…”
Lúc đó cô hơi dừng lại, dường như muốn nói gì đó với anh nhưng lại không nói ra, chỉ bày ra tư thế của một cô bé, mỉm cười tiếp tục hỏi anh:
“Anh… có thể chụp giúp em một tấm ảnh không, để sau này chia tay để lại cho anh làm kỷ niệm…”
Có lẽ cô muốn nói với hắn có thể cô sắp chết, sợ rằng đây là lần cuối cùng gặp mặt, muốn để lại cho hắn một tấm ảnh.
Nhưng chỉ một yêu cầu nhỏ nhoi như vậy hắn cũng không đồng ý với cô, thậm chí còn lạnh lùng đáp lại rằng: “Không cần.”
Khi nghe thấy ba chữ này, trong đôi mắt tràn đầy hy vọng của cô rõ ràng mờ đi nhưng lại che đậy điều đó rất nhanh.
Cô trả điện thoại cho hắn, vẫn mỉm cười nói với hắn: “Không sao…”
Nghĩ đến vẻ mặt mất mát thoáng qua trong chớp mắt ấy của cô, cảm xúc của Quý Tư Hàn lại lần nữa sụp đổ.
Là do sau khi nghe thấy cô gọi tên Tống Tư Việt, nên hắn mới không muốn buông xuống lòng tự trọng đáng buồn và nực cười kia để nói “Được”.
Mặc dù trước khi đi hắn đã lặng lẽ chụp ảnh cô lại, nhưng cô lại không biết gì về điều đó.
Người từng tổn thương cô như hắn thì có tư cách gì để đi theo cô, đáng đời hắn phải sống trong nỗi đau mất cô mãi mãi.
“Nhị thiếu gia, phu nhân lên lầu rồi mau cất ảnh đi…”
Chu quản gia hốt hoảng, giục Quý Tư Hàn.
Nhưng hắn lại thong thả, vuốt v e tấm ảnh.
Cô đã chết, không còn gì để kiêng dè nữa.
Họ đã không để cho hắn chết, vậy thì hắn phải sống thật tốt.
Để cho họ biết rằng cứu một con quỷ sẽ có kết quả như thế?!
Người Tình Của Lý TổngTác giả: Linh LinhTruyện Ngôn TìnhQuý Tư Hàn về nước, là người tình bí mật của anh, Thư Vãn được đón đến dinh thự số 8. Dựa theo hiệp nghị quy định, trước khi gặp hắn, cô phải tắm sạch sẽ, không được để thân thể dính một chút mùi nước hoa và son phấn. Cô nghiêm khắc tuân thủ sở thích của anh, sau khi tắm rửa sạch sẽ, thay áo ngủ bằng chất vải tơ lạnh, đi tới phòng ngủ trên lầu hai. Người đàn ông đang ngồi trước máy tính xử lý công việc, thấy cô đi vào, nhàn nhạt quét mắt nhìn cô một cái. Lại đây. Giọng nói rét lạnh không có chút cảm xúc, rơi vào trái tim Thư Vãn, nặng nề đè nén. Tính tình hắn nhạt nhẽo lại hỉ nộ vô thường, Thư Vãn sợ hắn tức giận, không dám chậm trễ dù chỉ một chút, cô bước nhanh đến trước mặt hắn. Còn chưa đứng vững, Quý Tư Hàn đã ôm cô vào trong ngực, ngón tay thon dài, nâng cằm cô. Hắn thoạt nhìn cao quý cấm dục, nhưng ở loại chuyện này thì hoàn toàn không có chút phong độ, hắn vô cùng bá đạo và hung ác. Lần này lại ra nước ngoài công tác ba tháng, thời gian dài như vậy không chạm vào nữ nhân, đêm… Chương 314Quý Tư Hàn như thể không biết, mở két sắt để lá thư vào bên trong.Trong két sắt không để tiền bạc, chỉ có hai món đồ là một chiếc khăn choàng cổ màu be và một tấm ảnh.Chiếc khăn quàng cổ là cô làm rơi ở biệt thự số 8 vào ngày chấm dứt thỏa thuận.Lúc đó hắn bảo Tô Thanh gọi điện thoại bảo cô đến lấy, cô lại bảo Tô Thanh trực tiếp ném đi.Sau đó không hề do dự cúp máy và xóa tất cả thông tin liên lạc có liên quan đến hắn.Cô tỏ ra rất kiên quyết, hắn cũng biết vào khoảnh khắc hắn mở miệng yêu cầu kết thúc thì cô cũng sẽ không quay đầu.Cô dễ dàng buông hắn xuống, nhưng hắn lại không nỡ vứt bỏ, giữ lại tất cả những đồ vật liên quan đến cô.Quý Tư Hàn đưa tay lên sờ vào chiếc khăn quàng cổ, giống như nhiệt độ cơ thể của cô vẫn còn lưu lại trên đó khiến cho hắn vô cùng lưu luyến.Chỉ là khi ánh mắt chạm vào tấm ảnh đó thì sự quyến luyến ấy đã được thay thế bởi nỗi đau thấu tim.Hắn nhớ, ngày đó sau khi cô tỉnh dậy thấy hắn vẫn chưa đi, bèn lấy hết can đảm cầm điện thoại của hắn, rụt rè hỏi:“Tư Hàn, lần này anh phải đi công tác nước ngoài mấy tháng, em sợ sau khi anh trở về có thể sẽ…”Lúc đó cô hơi dừng lại, dường như muốn nói gì đó với anh nhưng lại không nói ra, chỉ bày ra tư thế của một cô bé, mỉm cười tiếp tục hỏi anh:“Anh… có thể chụp giúp em một tấm ảnh không, để sau này chia tay để lại cho anh làm kỷ niệm…”Có lẽ cô muốn nói với hắn có thể cô sắp chết, sợ rằng đây là lần cuối cùng gặp mặt, muốn để lại cho hắn một tấm ảnh.Nhưng chỉ một yêu cầu nhỏ nhoi như vậy hắn cũng không đồng ý với cô, thậm chí còn lạnh lùng đáp lại rằng: “Không cần.”Khi nghe thấy ba chữ này, trong đôi mắt tràn đầy hy vọng của cô rõ ràng mờ đi nhưng lại che đậy điều đó rất nhanh.Cô trả điện thoại cho hắn, vẫn mỉm cười nói với hắn: “Không sao…”Nghĩ đến vẻ mặt mất mát thoáng qua trong chớp mắt ấy của cô, cảm xúc của Quý Tư Hàn lại lần nữa sụp đổ.Là do sau khi nghe thấy cô gọi tên Tống Tư Việt, nên hắn mới không muốn buông xuống lòng tự trọng đáng buồn và nực cười kia để nói “Được”.Mặc dù trước khi đi hắn đã lặng lẽ chụp ảnh cô lại, nhưng cô lại không biết gì về điều đó.Người từng tổn thương cô như hắn thì có tư cách gì để đi theo cô, đáng đời hắn phải sống trong nỗi đau mất cô mãi mãi.“Nhị thiếu gia, phu nhân lên lầu rồi mau cất ảnh đi…”Chu quản gia hốt hoảng, giục Quý Tư Hàn.Nhưng hắn lại thong thả, vuốt v e tấm ảnh.Cô đã chết, không còn gì để kiêng dè nữa.Họ đã không để cho hắn chết, vậy thì hắn phải sống thật tốt.Để cho họ biết rằng cứu một con quỷ sẽ có kết quả như thế?!