Tác giả:

Lục Vân Kiều cầm thư mời được mạ vàng lấp lánh trên tay, liên tục mở ra xem địa chỉ. Ông nội cô vừa mất được sáu tháng thì nhận được thư mời này từ người quen, chỉ biết là Đình Gia, nghe nói cũng là một gia tộc giàu có và nổi tiếng lắm. Sống ở nông thôn từ nhỏ, lần này cô phải một mình đến thành phố Q để gặp người trong thư mời, tiện thể thông báo rằng ông nội đã qua đời. Không biết những chuyện trong quá khứ như thế nào mà ông lại có thể quen biết được với những người siêu giàu như vậy, đến cả tấm thiệp cũng toát ra mùi tiền. Vân Kiều xuống trạm xe lửa rồi chờ xe buýt để đi vào trung tâm thành phố. Nơi này khác hẳn với thị trấn nhỏ nơi cô sống, người qua lại rất nhiều, nhà chọc trời thì không sao đếm hết được. Nhưng dù sao cũng vẫn phải biết kiềm chế bản thân, kẻo người khác lại đánh giá cô là đồ quê mùa, phải cư xử thật nhã nhặn. "Địa chỉ này chắc là ở gần đây thôi, vừa đi bộ vừa hỏi cũng được." Vân Kiều bước xuống xe buýt, cái nắng oi bức này khiến cô khó chịu, kéo xụp chiếc mũ…

Chương 76: Chương 76

Hãy Nói Em Đồng ÝTác giả: Thượng HoaTruyện Ngôn TìnhLục Vân Kiều cầm thư mời được mạ vàng lấp lánh trên tay, liên tục mở ra xem địa chỉ. Ông nội cô vừa mất được sáu tháng thì nhận được thư mời này từ người quen, chỉ biết là Đình Gia, nghe nói cũng là một gia tộc giàu có và nổi tiếng lắm. Sống ở nông thôn từ nhỏ, lần này cô phải một mình đến thành phố Q để gặp người trong thư mời, tiện thể thông báo rằng ông nội đã qua đời. Không biết những chuyện trong quá khứ như thế nào mà ông lại có thể quen biết được với những người siêu giàu như vậy, đến cả tấm thiệp cũng toát ra mùi tiền. Vân Kiều xuống trạm xe lửa rồi chờ xe buýt để đi vào trung tâm thành phố. Nơi này khác hẳn với thị trấn nhỏ nơi cô sống, người qua lại rất nhiều, nhà chọc trời thì không sao đếm hết được. Nhưng dù sao cũng vẫn phải biết kiềm chế bản thân, kẻo người khác lại đánh giá cô là đồ quê mùa, phải cư xử thật nhã nhặn. "Địa chỉ này chắc là ở gần đây thôi, vừa đi bộ vừa hỏi cũng được." Vân Kiều bước xuống xe buýt, cái nắng oi bức này khiến cô khó chịu, kéo xụp chiếc mũ… "Cô sai rồi, đó chỉ là một người giúp việc, nữ nhân của tôi? Nực cười, cô ta không có cửa đâu."Đình Vãn nhếch môi, đầy kiêu ngạo mà trả lời điện thoại."Thôi được, anh có quan tâ m đến sống chết của ả ta hay không thì tôi chẳng quan tâm.Nhưng tôi không đảm bảo được sự trong sạch đâu."Lại Khiếu cũng chẳng vừa, cô ta còn không biết sợ là gì.Có lẽ sự thách thức Đình Vãn chính là một trò tiêu khiển hấp dẫn."Ngày mai, mười giờ sáng, khách sạn Ballazed, cùng ôn lại ký ức cũ nhé."Lại Khiếu cúp máy, Đình Vãn cũng chỉ còn nghe thấy tiếng tút tút.Anh ta đặt điện thoại xuống bàn, nhưng gân tay thì nổi lên như muốn lập tức bóp ch3t ả đàn bà đê tiện kia.Đình GiaTrời tối, cả căn biệt thự đã lên đèn, nổ bật giữa một khu đô thị.Vân Kiều cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm, ấm ấm đang đè lên tay mình.Cô mở mắt ra, gương mặt người đàn ông tuyệt mỹ liền đập vào mắt.Chỉ còn cách chưa đầy một ngón tay nữa là môi hai người đã chạm nhau.Ánh mắt Đình Nhậm luôn nhìn cô dịu dàng như thế, giống như có một thứ tình dược hấp dẫn lạ thường."Anh...!làm gì thế?""Trời tối rồi đấy, nếu em không dậy thì anh sẽ đánh thức em."Cô đưa tay nghịch chóp mũi anh, cừoi khúc khích."Nhưng em vẫn chưa muốn dậy đâu.""Vậy sao?"Đình Nhậm nhướng mày, hai tay ôm cô lên một cách thật dễ dàng.Vân Kiều bị bất ngờ nên vẫn chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra.Anh bế cô đi xuống được một nửa cầu thang."Đình Nhậm, bỏ em xuống! Anh muốn mọi người nhìn thấy hay sao? Dù anh đã chai lì không biết ngượng nhưng em biết đấy."Cô ra sức nài nỉ, nếu mà để cả nhà nhìn thấy cảnh tượng này, cô sẽ đào đất mà chui xuống mất."Anh có cách.""Cách gì? Còn không mau thả em xuống?""Em che mặt lại là mọi người không thấy nữa rồi."Đình Nhậm mỗi lần trêu chọc cô thì đều cười như được mùa.Cô đấm vào ngực anh mấy phát, dĩ nhiên còn không giúp cho Đình Nhậm đỡ ngứa chứ đừng bảo là đau.Đùa một lúc thì anh cũng chịu nhượng bộ mà thả cô xuống, bằng không biết đâu cô thực sự sẽ hành hung cả người bệnh.Ăn tối xong thì hai người cùng đi dạo ngoài vườn."Anh vẫn cần nghỉ ngơi thêm vài ngày, đừng vội đi làm.""Được, anh không dám cãi em, nếu không em sẽ lại đánh anh thì sao đây."Đình Nhậm nắm tay cô, hai bàn tay đan vào nhau, từ từ bước trên bãi cỏ."Anh nói xem, vì sao ông nội lại chọn em? Có phải chỉ là trùng hợp thôi không, em không nghĩ rằng người ban đầu mà ông nhắm đến là em đâu."Anh lắng nghe cô nói, biết là cô đôi khi cảm thấy tủi thân vì thân phận mình thua kém rất nhiều.Đình Nhậm xoay người cô lại đứng đối diện mình, anh đặt hai tay lên vai cô."Anh không nghĩ vậy.Có thể ông trời đã cố tình sắp đặt cho chúng ta gặp nhau.Có thể ban đầu anh vẫn còn nghi ngờ em, nhưng không biết diễn tả thế nào...!Từ ngày em đến đây, giống như khu vườn này vậy, lập tức tươi tốt và nở hoa trở lại.Trái tim anh cũng thế...!"Đình Nhậm nắm lấy bàn tay Vân Kiều đặt lên ngực mình."Anh cũng không nghĩ sẽ có một ngày trái tim anh sẽ rung động với bất kì cô gái nào.Cuối cùng, đó lại là em, và chỉ mình em..."Vân Kiều nhìn anh, bị những lời nói chân thành này làm cho cảm động muốn khóc.Càng ở bên anh, cô càng thấy được một con người khác của Đình Nhậm."Em yêu anh..."Cô nhón chân lên một chút, để có thể với tới được anh.Cũng như một lời hứa sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân để xứng đáng với tình yêu này của anh.Đặt lên môi anh một nụ hôn.Đình Nhậm đỡ lấy eo cô, đáp lại nụ hôn nồng nhiệt.Dưới ánh trăng, trong khu vườn nở đầy những đóa hồng lãng mạn, có một tình yêu đơn giản như thế...

"Cô sai rồi, đó chỉ là một người giúp việc, nữ nhân của tôi? Nực cười, cô ta không có cửa đâu."

Đình Vãn nhếch môi, đầy kiêu ngạo mà trả lời điện thoại.

"Thôi được, anh có quan tâ m đến sống chết của ả ta hay không thì tôi chẳng quan tâm.

Nhưng tôi không đảm bảo được sự trong sạch đâu."

Lại Khiếu cũng chẳng vừa, cô ta còn không biết sợ là gì.

Có lẽ sự thách thức Đình Vãn chính là một trò tiêu khiển hấp dẫn.

"Ngày mai, mười giờ sáng, khách sạn Ballazed, cùng ôn lại ký ức cũ nhé."

Lại Khiếu cúp máy, Đình Vãn cũng chỉ còn nghe thấy tiếng tút tút.

Anh ta đặt điện thoại xuống bàn, nhưng gân tay thì nổi lên như muốn lập tức bóp ch3t ả đàn bà đê tiện kia.

Đình Gia

Trời tối, cả căn biệt thự đã lên đèn, nổ bật giữa một khu đô thị.

Vân Kiều cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm, ấm ấm đang đè lên tay mình.

Cô mở mắt ra, gương mặt người đàn ông tuyệt mỹ liền đập vào mắt.

Chỉ còn cách chưa đầy một ngón tay nữa là môi hai người đã chạm nhau.

Ánh mắt Đình Nhậm luôn nhìn cô dịu dàng như thế, giống như có một thứ tình dược hấp dẫn lạ thường.

"Anh...!làm gì thế?"

"Trời tối rồi đấy, nếu em không dậy thì anh sẽ đánh thức em."

Cô đưa tay nghịch chóp mũi anh, cừoi khúc khích.

"Nhưng em vẫn chưa muốn dậy đâu."

"Vậy sao?"

Đình Nhậm nhướng mày, hai tay ôm cô lên một cách thật dễ dàng.

Vân Kiều bị bất ngờ nên vẫn chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra.

Anh bế cô đi xuống được một nửa cầu thang.

"Đình Nhậm, bỏ em xuống! Anh muốn mọi người nhìn thấy hay sao? Dù anh đã chai lì không biết ngượng nhưng em biết đấy."

Cô ra sức nài nỉ, nếu mà để cả nhà nhìn thấy cảnh tượng này, cô sẽ đào đất mà chui xuống mất.

"Anh có cách."

"Cách gì? Còn không mau thả em xuống?"

"Em che mặt lại là mọi người không thấy nữa rồi."

Đình Nhậm mỗi lần trêu chọc cô thì đều cười như được mùa.

Cô đấm vào ngực anh mấy phát, dĩ nhiên còn không giúp cho Đình Nhậm đỡ ngứa chứ đừng bảo là đau.

Đùa một lúc thì anh cũng chịu nhượng bộ mà thả cô xuống, bằng không biết đâu cô thực sự sẽ hành hung cả người bệnh.

Ăn tối xong thì hai người cùng đi dạo ngoài vườn.

"Anh vẫn cần nghỉ ngơi thêm vài ngày, đừng vội đi làm."

"Được, anh không dám cãi em, nếu không em sẽ lại đánh anh thì sao đây."

Đình Nhậm nắm tay cô, hai bàn tay đan vào nhau, từ từ bước trên bãi cỏ.

"Anh nói xem, vì sao ông nội lại chọn em? Có phải chỉ là trùng hợp thôi không, em không nghĩ rằng người ban đầu mà ông nhắm đến là em đâu."

Anh lắng nghe cô nói, biết là cô đôi khi cảm thấy tủi thân vì thân phận mình thua kém rất nhiều.

Đình Nhậm xoay người cô lại đứng đối diện mình, anh đặt hai tay lên vai cô.

"Anh không nghĩ vậy.

Có thể ông trời đã cố tình sắp đặt cho chúng ta gặp nhau.

Có thể ban đầu anh vẫn còn nghi ngờ em, nhưng không biết diễn tả thế nào...!Từ ngày em đến đây, giống như khu vườn này vậy, lập tức tươi tốt và nở hoa trở lại.

Trái tim anh cũng thế...!"

Đình Nhậm nắm lấy bàn tay Vân Kiều đặt lên ngực mình.

"Anh cũng không nghĩ sẽ có một ngày trái tim anh sẽ rung động với bất kì cô gái nào.

Cuối cùng, đó lại là em, và chỉ mình em..."

Vân Kiều nhìn anh, bị những lời nói chân thành này làm cho cảm động muốn khóc.

Càng ở bên anh, cô càng thấy được một con người khác của Đình Nhậm.

"Em yêu anh..."

Cô nhón chân lên một chút, để có thể với tới được anh.

Cũng như một lời hứa sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân để xứng đáng với tình yêu này của anh.

Đặt lên môi anh một nụ hôn.

Đình Nhậm đỡ lấy eo cô, đáp lại nụ hôn nồng nhiệt.

Dưới ánh trăng, trong khu vườn nở đầy những đóa hồng lãng mạn, có một tình yêu đơn giản như thế...

Hãy Nói Em Đồng ÝTác giả: Thượng HoaTruyện Ngôn TìnhLục Vân Kiều cầm thư mời được mạ vàng lấp lánh trên tay, liên tục mở ra xem địa chỉ. Ông nội cô vừa mất được sáu tháng thì nhận được thư mời này từ người quen, chỉ biết là Đình Gia, nghe nói cũng là một gia tộc giàu có và nổi tiếng lắm. Sống ở nông thôn từ nhỏ, lần này cô phải một mình đến thành phố Q để gặp người trong thư mời, tiện thể thông báo rằng ông nội đã qua đời. Không biết những chuyện trong quá khứ như thế nào mà ông lại có thể quen biết được với những người siêu giàu như vậy, đến cả tấm thiệp cũng toát ra mùi tiền. Vân Kiều xuống trạm xe lửa rồi chờ xe buýt để đi vào trung tâm thành phố. Nơi này khác hẳn với thị trấn nhỏ nơi cô sống, người qua lại rất nhiều, nhà chọc trời thì không sao đếm hết được. Nhưng dù sao cũng vẫn phải biết kiềm chế bản thân, kẻo người khác lại đánh giá cô là đồ quê mùa, phải cư xử thật nhã nhặn. "Địa chỉ này chắc là ở gần đây thôi, vừa đi bộ vừa hỏi cũng được." Vân Kiều bước xuống xe buýt, cái nắng oi bức này khiến cô khó chịu, kéo xụp chiếc mũ… "Cô sai rồi, đó chỉ là một người giúp việc, nữ nhân của tôi? Nực cười, cô ta không có cửa đâu."Đình Vãn nhếch môi, đầy kiêu ngạo mà trả lời điện thoại."Thôi được, anh có quan tâ m đến sống chết của ả ta hay không thì tôi chẳng quan tâm.Nhưng tôi không đảm bảo được sự trong sạch đâu."Lại Khiếu cũng chẳng vừa, cô ta còn không biết sợ là gì.Có lẽ sự thách thức Đình Vãn chính là một trò tiêu khiển hấp dẫn."Ngày mai, mười giờ sáng, khách sạn Ballazed, cùng ôn lại ký ức cũ nhé."Lại Khiếu cúp máy, Đình Vãn cũng chỉ còn nghe thấy tiếng tút tút.Anh ta đặt điện thoại xuống bàn, nhưng gân tay thì nổi lên như muốn lập tức bóp ch3t ả đàn bà đê tiện kia.Đình GiaTrời tối, cả căn biệt thự đã lên đèn, nổ bật giữa một khu đô thị.Vân Kiều cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm, ấm ấm đang đè lên tay mình.Cô mở mắt ra, gương mặt người đàn ông tuyệt mỹ liền đập vào mắt.Chỉ còn cách chưa đầy một ngón tay nữa là môi hai người đã chạm nhau.Ánh mắt Đình Nhậm luôn nhìn cô dịu dàng như thế, giống như có một thứ tình dược hấp dẫn lạ thường."Anh...!làm gì thế?""Trời tối rồi đấy, nếu em không dậy thì anh sẽ đánh thức em."Cô đưa tay nghịch chóp mũi anh, cừoi khúc khích."Nhưng em vẫn chưa muốn dậy đâu.""Vậy sao?"Đình Nhậm nhướng mày, hai tay ôm cô lên một cách thật dễ dàng.Vân Kiều bị bất ngờ nên vẫn chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra.Anh bế cô đi xuống được một nửa cầu thang."Đình Nhậm, bỏ em xuống! Anh muốn mọi người nhìn thấy hay sao? Dù anh đã chai lì không biết ngượng nhưng em biết đấy."Cô ra sức nài nỉ, nếu mà để cả nhà nhìn thấy cảnh tượng này, cô sẽ đào đất mà chui xuống mất."Anh có cách.""Cách gì? Còn không mau thả em xuống?""Em che mặt lại là mọi người không thấy nữa rồi."Đình Nhậm mỗi lần trêu chọc cô thì đều cười như được mùa.Cô đấm vào ngực anh mấy phát, dĩ nhiên còn không giúp cho Đình Nhậm đỡ ngứa chứ đừng bảo là đau.Đùa một lúc thì anh cũng chịu nhượng bộ mà thả cô xuống, bằng không biết đâu cô thực sự sẽ hành hung cả người bệnh.Ăn tối xong thì hai người cùng đi dạo ngoài vườn."Anh vẫn cần nghỉ ngơi thêm vài ngày, đừng vội đi làm.""Được, anh không dám cãi em, nếu không em sẽ lại đánh anh thì sao đây."Đình Nhậm nắm tay cô, hai bàn tay đan vào nhau, từ từ bước trên bãi cỏ."Anh nói xem, vì sao ông nội lại chọn em? Có phải chỉ là trùng hợp thôi không, em không nghĩ rằng người ban đầu mà ông nhắm đến là em đâu."Anh lắng nghe cô nói, biết là cô đôi khi cảm thấy tủi thân vì thân phận mình thua kém rất nhiều.Đình Nhậm xoay người cô lại đứng đối diện mình, anh đặt hai tay lên vai cô."Anh không nghĩ vậy.Có thể ông trời đã cố tình sắp đặt cho chúng ta gặp nhau.Có thể ban đầu anh vẫn còn nghi ngờ em, nhưng không biết diễn tả thế nào...!Từ ngày em đến đây, giống như khu vườn này vậy, lập tức tươi tốt và nở hoa trở lại.Trái tim anh cũng thế...!"Đình Nhậm nắm lấy bàn tay Vân Kiều đặt lên ngực mình."Anh cũng không nghĩ sẽ có một ngày trái tim anh sẽ rung động với bất kì cô gái nào.Cuối cùng, đó lại là em, và chỉ mình em..."Vân Kiều nhìn anh, bị những lời nói chân thành này làm cho cảm động muốn khóc.Càng ở bên anh, cô càng thấy được một con người khác của Đình Nhậm."Em yêu anh..."Cô nhón chân lên một chút, để có thể với tới được anh.Cũng như một lời hứa sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân để xứng đáng với tình yêu này của anh.Đặt lên môi anh một nụ hôn.Đình Nhậm đỡ lấy eo cô, đáp lại nụ hôn nồng nhiệt.Dưới ánh trăng, trong khu vườn nở đầy những đóa hồng lãng mạn, có một tình yêu đơn giản như thế...

Chương 76: Chương 76