Trong một ngôi nhà phía ngoài ngoại ô đang dùng bữa thì không khí trở nên hỗn loạn. Chỉ thấy người đàn ông nhanh chóng đứng lên kéo rèm lại hét lên với người vợ bên cạnh. "Mau đưa con trốn đi". Người phụ nữ nhanh chóng ôm lấy cậu bé chừng bốn tuổi chạy vào phía trong, nhấn một nút công tắc nào đó cánh cửa bí mật dưới sàn nhà mở ra, mọi việc trơn tru như đã được luyện tập nhiều lần. Người phụ nữ nhanh chóng đưa cậu bé vào bên trong đặt xuống dặn dò. "Minh Dạ, con nghe mẹ nói đây, kể từ giây phút này dù có chuyện gì xảy ra con cũng không được mở cửa đi ra ngoài cho dì ba mẹ có xảy ra chuyện gì cũng tuyệt đối không được mở. Con ở yên trong này cho tới khi chú chú Lưu Quân tới mới được phép đi ra nghe rõ chưa?" Người phụ nữ chỉ kịp dặn dò đơn giản rồi đứng dậy chạy ra ngoài đóng cửa lại mà không dám nhìn lại cậu con trai lấy một lần. Người mẹ dứt khoát chốt lại tất cả khoá cửa nước mắt đã không ngừng chảy xuống. Bên trong căn phòng là sự sợ hãi đầy bất lực chứa đựng trong ánh mắt đứa trẻ…
Chương 42: 42: Phòng Chăm Sóc Đặc Biệt
Bế Em Từ Nôi Tới Lễ ĐườngTác giả: Song Tử ChiBiTruyện Ngôn TìnhTrong một ngôi nhà phía ngoài ngoại ô đang dùng bữa thì không khí trở nên hỗn loạn. Chỉ thấy người đàn ông nhanh chóng đứng lên kéo rèm lại hét lên với người vợ bên cạnh. "Mau đưa con trốn đi". Người phụ nữ nhanh chóng ôm lấy cậu bé chừng bốn tuổi chạy vào phía trong, nhấn một nút công tắc nào đó cánh cửa bí mật dưới sàn nhà mở ra, mọi việc trơn tru như đã được luyện tập nhiều lần. Người phụ nữ nhanh chóng đưa cậu bé vào bên trong đặt xuống dặn dò. "Minh Dạ, con nghe mẹ nói đây, kể từ giây phút này dù có chuyện gì xảy ra con cũng không được mở cửa đi ra ngoài cho dì ba mẹ có xảy ra chuyện gì cũng tuyệt đối không được mở. Con ở yên trong này cho tới khi chú chú Lưu Quân tới mới được phép đi ra nghe rõ chưa?" Người phụ nữ chỉ kịp dặn dò đơn giản rồi đứng dậy chạy ra ngoài đóng cửa lại mà không dám nhìn lại cậu con trai lấy một lần. Người mẹ dứt khoát chốt lại tất cả khoá cửa nước mắt đã không ngừng chảy xuống. Bên trong căn phòng là sự sợ hãi đầy bất lực chứa đựng trong ánh mắt đứa trẻ… Cô gái được cứu đã được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, vẫn chưa tỉnh lại.Nam Cung Minh Dạ cầm bệnh án của cô gái trong tay không biết nên xử lí như nào.Anh sợ cô gái này sẽ không chịu nổi cú sốc, vừa bị chà đạp về thể xác và thân thể vô cùng thậm tệ.Phương Minh Duệ nhận cuộc gọi xong quay lại thấy Nam Cung Minh Dạ mặt nghiêm trọng nhìn hồ sơ bệnh án, anh cầm lên xem một chút cũng không muốn nhìn.Phương Minh Dạ chửi thầm: Tên rác rưởi nào lại có thể làm ra những điều vô nhân đạo như này với một cô gái trẻ chứ!Nam Cung Minh Dạ xoay người tìm y tá nói chuyện một chút.Anh hỏi thăm tình hình trước khi phải rời đi để bàn công việc, anh không thể ở lại.“Tôi có thể hỏi khoảng bao giờ cô ấy có thể tỉnh lại được không?”Y tá vừa mới kiểm tra lại xong nhìn anh một hồi, có lẽ cô ấy đang nghi ngờ có khi nào người đàn ông trước mặt là người khiến cô gái trong phòng trở nên như vậy.Nhưng nhìn người đàn ông lịch thiệp, anh tuấn trước mặt cô nghĩ chắc chắn không phải như cô nghĩ mới từ từ trả lời.“Chuyện tỉnh sớm hay muốn còn phụ thuộc vào bệnh nhân, hiện tại tôi thấy thể trạng của cô ấy rất yếu.Nếu như để nói có thể tỉnh lại sớm, e là không được”.Nam Cung Minh Dạ lấy trong túi áo ra danh thiếp của mình đưa cho cô gái y tá nói:“Đây là danh thiếp của tôi, trên đó có ghi số điện thoại.Giờ tôi có việc phải rời khỏi, nếu cô ấy tỉnh lại hay có việc gì có thể gọi cho tôi”.Y tá nhận lấy danh thiếp của Nam Cung Minh Dạ liếc nhìn một cái họ tên trên đó có chút sửng sốt.Trên đó ghi rất rõ ràng họ tên người này, chức vụ và công ty của anh ta.Cô đã nghe qua tên anh rất nhiều lần, cũng nghe về anh kể về anh rất nhiều nhưng hôm nay mới tận mắt nhìn thấy.Nhưng sao anh lại liên quan tới cô gái ở trong phòng đó chứ.Tuy là tò mò nhưng cũng không dám hỏi thêm.Nam Cung Minh Dạ chào hỏi một cách lịch sự rồi rời đi.Phương Duệ Minh theo anh đi ra ngoài, hai người phải quay lại ngoại ô để tiếp tục công việc, không thể thất hẹn.Dù sao cứ để cô gái ở ại bệnh viện sẽ có người chăm sóc.Trên người cô gái không hề có giấy tờ tùy thân hay điện thoại nên hai người không có cách nào liên hệ với người thân của cô gái.Cách duy nhất là đợi cô bình phục và tỉnh lại.Nam Cung Minh Dạ có vẻ không yên tâm và nhấc điện thoại gọi cho Lưu Ly đang ở Anh Quốc.Lưu Ly mới hoàn thành xong bài tập, cô thấy đói nên nấu một chút đồ ăn khuya, đang ăn uống vui vẻ thì thấy anh gọi, cô nhanh chóng nhấc máy.“Xin chào anh hai”.Nhìn thấy Lưu Ly vui vẻ trong điện thoại Nam Cung Minh Dạ nhẹ nhàng hơn trong lòng.Anh lo lắng cho cô rất nhiều, ban nãy nhìn cô gái đó anh chỉ muốn xác nhận xem em gái bình an hay không?“Nha đầu, giờ mà em còn chưa ngủ nữa sao?”“Em có bài tập cần làm mà, nhưng sao anh gọi em muộn vậy!” Lưu Ly hỏi ngược lại anh trai.Cô biết giờ trong nước đang là sáng sớm nhưng anh chưa bao giờ gọi cô vào giờ này.“Nhớ em không được sao?” Nam Cung Minh Dạ cười một cái đáp lại.Anh quên mất là ở đây còn có một người khác là Phương Duệ Minh.Phương Duệ Minh đang lái xe cười nhẹ một cái nhìn Nam Cung Minh Dạ.Bộ dạng của cậu ta khi nói câu đó rất buồn cười.Chỉ khi nói chuyện với Lưu Ly mới có thể thấy sự vui vẻ không một chút đề phòng nào của Nam Cung Minh Dạ như bây giờ.Hai người họ nói chuyện rất vui vẻ, cười cười nói nói qua lại khiến Phương Duệ Minh thực sự ghen tị.Phải tới tận khi đã tới ngoại ô Nam Cung Minh Dạ mới luyến tiếc tạm biệt Lưu Ly để làm việc.Hai người bàn công việc đến tận trưa mới xong, Không có ý định ở lại ăn trưa nhanh chóng quay trở về công ty.Đổi lại lần này Nam Cung Minh Dạ sẽ lái xe, lúc đi qua lúc ban sáng Nam Cung Minh Dạ thấy có hai chiếc xe màu đen đỗ ở bên đường.Có mấy tên trông bộ dạng có vẻ không được hiền lành cho lắm như đang làm điều gì đó.Mấy tên đó quan sát chiếc xe của Nam Cung Minh Dạ chạy qua.Phương Duệ Minh như nghĩ ra gì đó liếc nhìn một cái biển số hai chiếc xe đó.Đầu anh nảy ra một suy nghĩ, cùng là chỗ đó, có khi nào mấy tên này có liên quan tới cô gái hồi sáng.Xem ra chuyện này không xem nhẹ được nữa rồi, nếu là mấy tên này gây ra xem ra rắc rối lớn rồi.Xe của hai người nhanh chóng chạy qua hai chiếc xe đó rời đi.Hai người nhìn nhau một cái liền hiểu ý.Phương Duệ Minh nhanh chóng gửi lại biển số xe sang cho mấy tên thuộc hạ điều tra một chút hi vọng sẽ biết được mấy người này có liên quan gì tới cô gái hay không.Dám gây ra chuyện như vậy xem ra phải có tiềm lục ngầm rất lớn mới dám coi trời bằng vung như vậy.
Cô gái được cứu đã được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, vẫn chưa tỉnh lại.
Nam Cung Minh Dạ cầm bệnh án của cô gái trong tay không biết nên xử lí như nào.
Anh sợ cô gái này sẽ không chịu nổi cú sốc, vừa bị chà đạp về thể xác và thân thể vô cùng thậm tệ.
Phương Minh Duệ nhận cuộc gọi xong quay lại thấy Nam Cung Minh Dạ mặt nghiêm trọng nhìn hồ sơ bệnh án, anh cầm lên xem một chút cũng không muốn nhìn.
Phương Minh Dạ chửi thầm: Tên rác rưởi nào lại có thể làm ra những điều vô nhân đạo như này với một cô gái trẻ chứ!
Nam Cung Minh Dạ xoay người tìm y tá nói chuyện một chút.
Anh hỏi thăm tình hình trước khi phải rời đi để bàn công việc, anh không thể ở lại.
“Tôi có thể hỏi khoảng bao giờ cô ấy có thể tỉnh lại được không?”
Y tá vừa mới kiểm tra lại xong nhìn anh một hồi, có lẽ cô ấy đang nghi ngờ có khi nào người đàn ông trước mặt là người khiến cô gái trong phòng trở nên như vậy.
Nhưng nhìn người đàn ông lịch thiệp, anh tuấn trước mặt cô nghĩ chắc chắn không phải như cô nghĩ mới từ từ trả lời.
“Chuyện tỉnh sớm hay muốn còn phụ thuộc vào bệnh nhân, hiện tại tôi thấy thể trạng của cô ấy rất yếu.
Nếu như để nói có thể tỉnh lại sớm, e là không được”.
Nam Cung Minh Dạ lấy trong túi áo ra danh thiếp của mình đưa cho cô gái y tá nói:
“Đây là danh thiếp của tôi, trên đó có ghi số điện thoại.
Giờ tôi có việc phải rời khỏi, nếu cô ấy tỉnh lại hay có việc gì có thể gọi cho tôi”.
Y tá nhận lấy danh thiếp của Nam Cung Minh Dạ liếc nhìn một cái họ tên trên đó có chút sửng sốt.
Trên đó ghi rất rõ ràng họ tên người này, chức vụ và công ty của anh ta.
Cô đã nghe qua tên anh rất nhiều lần, cũng nghe về anh kể về anh rất nhiều nhưng hôm nay mới tận mắt nhìn thấy.
Nhưng sao anh lại liên quan tới cô gái ở trong phòng đó chứ.
Tuy là tò mò nhưng cũng không dám hỏi thêm.
Nam Cung Minh Dạ chào hỏi một cách lịch sự rồi rời đi.
Phương Duệ Minh theo anh đi ra ngoài, hai người phải quay lại ngoại ô để tiếp tục công việc, không thể thất hẹn.
Dù sao cứ để cô gái ở ại bệnh viện sẽ có người chăm sóc.
Trên người cô gái không hề có giấy tờ tùy thân hay điện thoại nên hai người không có cách nào liên hệ với người thân của cô gái.
Cách duy nhất là đợi cô bình phục và tỉnh lại.
Nam Cung Minh Dạ có vẻ không yên tâm và nhấc điện thoại gọi cho Lưu Ly đang ở Anh Quốc.
Lưu Ly mới hoàn thành xong bài tập, cô thấy đói nên nấu một chút đồ ăn khuya, đang ăn uống vui vẻ thì thấy anh gọi, cô nhanh chóng nhấc máy.
“Xin chào anh hai”.
Nhìn thấy Lưu Ly vui vẻ trong điện thoại Nam Cung Minh Dạ nhẹ nhàng hơn trong lòng.
Anh lo lắng cho cô rất nhiều, ban nãy nhìn cô gái đó anh chỉ muốn xác nhận xem em gái bình an hay không?
“Nha đầu, giờ mà em còn chưa ngủ nữa sao?”
“Em có bài tập cần làm mà, nhưng sao anh gọi em muộn vậy!” Lưu Ly hỏi ngược lại anh trai.
Cô biết giờ trong nước đang là sáng sớm nhưng anh chưa bao giờ gọi cô vào giờ này.
“Nhớ em không được sao?” Nam Cung Minh Dạ cười một cái đáp lại.
Anh quên mất là ở đây còn có một người khác là Phương Duệ Minh.
Phương Duệ Minh đang lái xe cười nhẹ một cái nhìn Nam Cung Minh Dạ.
Bộ dạng của cậu ta khi nói câu đó rất buồn cười.
Chỉ khi nói chuyện với Lưu Ly mới có thể thấy sự vui vẻ không một chút đề phòng nào của Nam Cung Minh Dạ như bây giờ.
Hai người họ nói chuyện rất vui vẻ, cười cười nói nói qua lại khiến Phương Duệ Minh thực sự ghen tị.
Phải tới tận khi đã tới ngoại ô Nam Cung Minh Dạ mới luyến tiếc tạm biệt Lưu Ly để làm việc.
Hai người bàn công việc đến tận trưa mới xong, Không có ý định ở lại ăn trưa nhanh chóng quay trở về công ty.
Đổi lại lần này Nam Cung Minh Dạ sẽ lái xe, lúc đi qua lúc ban sáng Nam Cung Minh Dạ thấy có hai chiếc xe màu đen đỗ ở bên đường.
Có mấy tên trông bộ dạng có vẻ không được hiền lành cho lắm như đang làm điều gì đó.
Mấy tên đó quan sát chiếc xe của Nam Cung Minh Dạ chạy qua.
Phương Duệ Minh như nghĩ ra gì đó liếc nhìn một cái biển số hai chiếc xe đó.
Đầu anh nảy ra một suy nghĩ, cùng là chỗ đó, có khi nào mấy tên này có liên quan tới cô gái hồi sáng.
Xem ra chuyện này không xem nhẹ được nữa rồi, nếu là mấy tên này gây ra xem ra rắc rối lớn rồi.
Xe của hai người nhanh chóng chạy qua hai chiếc xe đó rời đi.
Hai người nhìn nhau một cái liền hiểu ý.
Phương Duệ Minh nhanh chóng gửi lại biển số xe sang cho mấy tên thuộc hạ điều tra một chút hi vọng sẽ biết được mấy người này có liên quan gì tới cô gái hay không.
Dám gây ra chuyện như vậy xem ra phải có tiềm lục ngầm rất lớn mới dám coi trời bằng vung như vậy.
Bế Em Từ Nôi Tới Lễ ĐườngTác giả: Song Tử ChiBiTruyện Ngôn TìnhTrong một ngôi nhà phía ngoài ngoại ô đang dùng bữa thì không khí trở nên hỗn loạn. Chỉ thấy người đàn ông nhanh chóng đứng lên kéo rèm lại hét lên với người vợ bên cạnh. "Mau đưa con trốn đi". Người phụ nữ nhanh chóng ôm lấy cậu bé chừng bốn tuổi chạy vào phía trong, nhấn một nút công tắc nào đó cánh cửa bí mật dưới sàn nhà mở ra, mọi việc trơn tru như đã được luyện tập nhiều lần. Người phụ nữ nhanh chóng đưa cậu bé vào bên trong đặt xuống dặn dò. "Minh Dạ, con nghe mẹ nói đây, kể từ giây phút này dù có chuyện gì xảy ra con cũng không được mở cửa đi ra ngoài cho dì ba mẹ có xảy ra chuyện gì cũng tuyệt đối không được mở. Con ở yên trong này cho tới khi chú chú Lưu Quân tới mới được phép đi ra nghe rõ chưa?" Người phụ nữ chỉ kịp dặn dò đơn giản rồi đứng dậy chạy ra ngoài đóng cửa lại mà không dám nhìn lại cậu con trai lấy một lần. Người mẹ dứt khoát chốt lại tất cả khoá cửa nước mắt đã không ngừng chảy xuống. Bên trong căn phòng là sự sợ hãi đầy bất lực chứa đựng trong ánh mắt đứa trẻ… Cô gái được cứu đã được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, vẫn chưa tỉnh lại.Nam Cung Minh Dạ cầm bệnh án của cô gái trong tay không biết nên xử lí như nào.Anh sợ cô gái này sẽ không chịu nổi cú sốc, vừa bị chà đạp về thể xác và thân thể vô cùng thậm tệ.Phương Minh Duệ nhận cuộc gọi xong quay lại thấy Nam Cung Minh Dạ mặt nghiêm trọng nhìn hồ sơ bệnh án, anh cầm lên xem một chút cũng không muốn nhìn.Phương Minh Dạ chửi thầm: Tên rác rưởi nào lại có thể làm ra những điều vô nhân đạo như này với một cô gái trẻ chứ!Nam Cung Minh Dạ xoay người tìm y tá nói chuyện một chút.Anh hỏi thăm tình hình trước khi phải rời đi để bàn công việc, anh không thể ở lại.“Tôi có thể hỏi khoảng bao giờ cô ấy có thể tỉnh lại được không?”Y tá vừa mới kiểm tra lại xong nhìn anh một hồi, có lẽ cô ấy đang nghi ngờ có khi nào người đàn ông trước mặt là người khiến cô gái trong phòng trở nên như vậy.Nhưng nhìn người đàn ông lịch thiệp, anh tuấn trước mặt cô nghĩ chắc chắn không phải như cô nghĩ mới từ từ trả lời.“Chuyện tỉnh sớm hay muốn còn phụ thuộc vào bệnh nhân, hiện tại tôi thấy thể trạng của cô ấy rất yếu.Nếu như để nói có thể tỉnh lại sớm, e là không được”.Nam Cung Minh Dạ lấy trong túi áo ra danh thiếp của mình đưa cho cô gái y tá nói:“Đây là danh thiếp của tôi, trên đó có ghi số điện thoại.Giờ tôi có việc phải rời khỏi, nếu cô ấy tỉnh lại hay có việc gì có thể gọi cho tôi”.Y tá nhận lấy danh thiếp của Nam Cung Minh Dạ liếc nhìn một cái họ tên trên đó có chút sửng sốt.Trên đó ghi rất rõ ràng họ tên người này, chức vụ và công ty của anh ta.Cô đã nghe qua tên anh rất nhiều lần, cũng nghe về anh kể về anh rất nhiều nhưng hôm nay mới tận mắt nhìn thấy.Nhưng sao anh lại liên quan tới cô gái ở trong phòng đó chứ.Tuy là tò mò nhưng cũng không dám hỏi thêm.Nam Cung Minh Dạ chào hỏi một cách lịch sự rồi rời đi.Phương Duệ Minh theo anh đi ra ngoài, hai người phải quay lại ngoại ô để tiếp tục công việc, không thể thất hẹn.Dù sao cứ để cô gái ở ại bệnh viện sẽ có người chăm sóc.Trên người cô gái không hề có giấy tờ tùy thân hay điện thoại nên hai người không có cách nào liên hệ với người thân của cô gái.Cách duy nhất là đợi cô bình phục và tỉnh lại.Nam Cung Minh Dạ có vẻ không yên tâm và nhấc điện thoại gọi cho Lưu Ly đang ở Anh Quốc.Lưu Ly mới hoàn thành xong bài tập, cô thấy đói nên nấu một chút đồ ăn khuya, đang ăn uống vui vẻ thì thấy anh gọi, cô nhanh chóng nhấc máy.“Xin chào anh hai”.Nhìn thấy Lưu Ly vui vẻ trong điện thoại Nam Cung Minh Dạ nhẹ nhàng hơn trong lòng.Anh lo lắng cho cô rất nhiều, ban nãy nhìn cô gái đó anh chỉ muốn xác nhận xem em gái bình an hay không?“Nha đầu, giờ mà em còn chưa ngủ nữa sao?”“Em có bài tập cần làm mà, nhưng sao anh gọi em muộn vậy!” Lưu Ly hỏi ngược lại anh trai.Cô biết giờ trong nước đang là sáng sớm nhưng anh chưa bao giờ gọi cô vào giờ này.“Nhớ em không được sao?” Nam Cung Minh Dạ cười một cái đáp lại.Anh quên mất là ở đây còn có một người khác là Phương Duệ Minh.Phương Duệ Minh đang lái xe cười nhẹ một cái nhìn Nam Cung Minh Dạ.Bộ dạng của cậu ta khi nói câu đó rất buồn cười.Chỉ khi nói chuyện với Lưu Ly mới có thể thấy sự vui vẻ không một chút đề phòng nào của Nam Cung Minh Dạ như bây giờ.Hai người họ nói chuyện rất vui vẻ, cười cười nói nói qua lại khiến Phương Duệ Minh thực sự ghen tị.Phải tới tận khi đã tới ngoại ô Nam Cung Minh Dạ mới luyến tiếc tạm biệt Lưu Ly để làm việc.Hai người bàn công việc đến tận trưa mới xong, Không có ý định ở lại ăn trưa nhanh chóng quay trở về công ty.Đổi lại lần này Nam Cung Minh Dạ sẽ lái xe, lúc đi qua lúc ban sáng Nam Cung Minh Dạ thấy có hai chiếc xe màu đen đỗ ở bên đường.Có mấy tên trông bộ dạng có vẻ không được hiền lành cho lắm như đang làm điều gì đó.Mấy tên đó quan sát chiếc xe của Nam Cung Minh Dạ chạy qua.Phương Duệ Minh như nghĩ ra gì đó liếc nhìn một cái biển số hai chiếc xe đó.Đầu anh nảy ra một suy nghĩ, cùng là chỗ đó, có khi nào mấy tên này có liên quan tới cô gái hồi sáng.Xem ra chuyện này không xem nhẹ được nữa rồi, nếu là mấy tên này gây ra xem ra rắc rối lớn rồi.Xe của hai người nhanh chóng chạy qua hai chiếc xe đó rời đi.Hai người nhìn nhau một cái liền hiểu ý.Phương Duệ Minh nhanh chóng gửi lại biển số xe sang cho mấy tên thuộc hạ điều tra một chút hi vọng sẽ biết được mấy người này có liên quan gì tới cô gái hay không.Dám gây ra chuyện như vậy xem ra phải có tiềm lục ngầm rất lớn mới dám coi trời bằng vung như vậy.