-" mẹ kiếp...!người đàn bà này kẹp chết tôi rồi!! " người đàn ông ở sau lưng người phụ nữ đang không ngừng phô bạo đâm thật mạnh vào sâu bên trong tử c ung của cô gái đang không ngừng bật khóc vì đau đớn Cô đang cố gắng chống tay vào thành bồn rửa mặt cố gắng không bị ngã. Người phía sau thấy vậy càng hung hãn rút ra đâm vào mạnh hơn Trần Thiên An bị một người đàn ông xa lạ c**ng hi3p ngay trong nhà vệ sinh nhưng không thể thoát khỏi bàn tay của hắn ta 15 phút trước - " Thiên An cô đi dọn dẹp hàng lang phòng vệ sinh đi " Người quản lí nhìn Thiên An rồi chỉ về phía nhà vệ sinh, cô nhìn rồi khẽ gật đầu cầm dụng cụ rồi nhanh chóng đi về phía nhà vệ sinh Ông chủ ở nơi này là một người rất giàu có, anh ta đã xây hẳn từng khu vệ sinh riêng biệt, mỗi phòng đều rất sạch sẽ Đang đi về phía căn phòng vệ sinh ở cuối thì một người đàn ông loạng choạng đi tới, Thiên An liếc nhìn bộ mặt điển trai của anh ta sau đó cúi xuống khẽ đánh giá Nhìn sơ qua là biết trên người này toàn là hàng hiệu từ bộ…
Chương 18: 18: Đánh Nhau
Cách Cưng Chiều Bạn Gái Của Nhị GiaTác giả: Tịch ÂnTruyện Ngôn Tình-" mẹ kiếp...!người đàn bà này kẹp chết tôi rồi!! " người đàn ông ở sau lưng người phụ nữ đang không ngừng phô bạo đâm thật mạnh vào sâu bên trong tử c ung của cô gái đang không ngừng bật khóc vì đau đớn Cô đang cố gắng chống tay vào thành bồn rửa mặt cố gắng không bị ngã. Người phía sau thấy vậy càng hung hãn rút ra đâm vào mạnh hơn Trần Thiên An bị một người đàn ông xa lạ c**ng hi3p ngay trong nhà vệ sinh nhưng không thể thoát khỏi bàn tay của hắn ta 15 phút trước - " Thiên An cô đi dọn dẹp hàng lang phòng vệ sinh đi " Người quản lí nhìn Thiên An rồi chỉ về phía nhà vệ sinh, cô nhìn rồi khẽ gật đầu cầm dụng cụ rồi nhanh chóng đi về phía nhà vệ sinh Ông chủ ở nơi này là một người rất giàu có, anh ta đã xây hẳn từng khu vệ sinh riêng biệt, mỗi phòng đều rất sạch sẽ Đang đi về phía căn phòng vệ sinh ở cuối thì một người đàn ông loạng choạng đi tới, Thiên An liếc nhìn bộ mặt điển trai của anh ta sau đó cúi xuống khẽ đánh giá Nhìn sơ qua là biết trên người này toàn là hàng hiệu từ bộ… Nói xong anh ta bỏ ra ngoài.Thiên An vội chạy theo giữ lấy Phong Thần Vũ- " đừng bỏ tôi lại một mình!! Anh ở lại đây đi "Nghe giọng nói nhỏ bé ngọt ngào của cô, Phong Thần Vũ quay lại bế cô lên đi về phía giường : " quả là ngu ngốc!! "Thiên An thấy anh ta không giận nữa ngược lại còn đồng ý ở lại với mình ,cô được đà đang vui thì chọc anh ta một tí : " anh nói ai chứ!! Tôi hơi bị thông minh đấy "Vừa nói cô vừa còn đánh nhẹ vào người Phong Thần Vũ.Anh ta nhếch mép rồi ném cô lên giường , hai tay đút túi quần nhìn cô chật vật ngồi lên.Thiên An bĩu môi đưa hai tay về phía anh ta như muốn được bế lên- " đi đâu? "- " tôi muốn đi ra ban công"- " có chân thì tự mà đi " Tuy nói vậy nhưng anh ta vẫn cúi xuống bế cô lên đi về phía ban công.Vừa mở cửa ra ánh nắng từ bên ngoài đã chiếu vào mắt.Bây giờ là buổi chiều ra ngoài trời này thì rất dễ bắt nắng thế là Thiên An lại đòi vào phòng nằm điều hòaÔm lấy bó hoa cẩm chướng mà Phong Thần Vũ mua cho,Thiên An chạy đi lấy bình hoa rồi c ắm vào chứ cô ngồi một chỗ là sẽ bắt gặp ánh mắt của anh ta nhìn về vết thương trên trán.Cô chỉ muốn trốn tránh cái ánh mắt kh ủng bố đó mà thôiNhìn Thiên An chạy qua chạy lại tìm đồ,Phong Thần Vũ thở dài một hơi rồi bảo : " qua đây!! "Thiên An quay lại nhìn anh ta sau đó bỏ bông hoa xuống nhích từng tí một tới bên cạnh.Khi đứng trước mặt anh ta ,Phong Thần Vũ cầm lấy tay cô kéo vào trong lòng mình tay kia đưa lên sờ lên trán cô- " nó có làm em đau lắm không? "- " nó là gì? Ý anh là vết thương này á? Nếu là vết thương thì có chút đau nhưng không sao đâu!! " Thiên An ngẩng lên nhìn Phong Thần Vũ rồi kéo tay anh ta xuống hai tay sờ lung tung trên đôi bàn tay kiaAnh ta liền nắm lấy tay cô khẽ vuốt v e mu bàn tay : " không! Tôi nói Phong Thần Kiệt có làm em đau không? "Thiên An lập tức ngẩng lên nhìn anh ta thấy Phong Thần Vũ cũng rất bình thản mà cúi xuống nhìn cô.Rõ ràng chuyện Phong Thần Kiệt làm không ai biết mặc dù cũng do cô sơ xuất không để ý nên mới thành ra như vậy- " cũng là lỗi do tôi mà!! Không sao đâu "Phong Thần Vũ đưa tay vuốt nhẹ qua vết thương không lên tiếng trả lời.Thiên An im lặng đợi chờ anh ta lên tiếng,cô thầm cầu nguyện trong lòng rằng sẽ không có ai bị xử phạt- " Tối mai có một bữa tiệc! Tôi định sẽ đưa em đi nhưng đã như này rồi thì thôi !! "Cô quay lại ánh mắt có phần tiếc nuối: " chán thế!! Thôi không sao!! Mai tôi ở nhà đợi anh về cũng được "Phong Thần Vũ vuốt tóc cô ờ một tiếng.Thiên An cũng im lặng dựa vào người anh ta,hai người im lặng một lúc lâu sau đó Phong Thần Vũ có việc nên phải ra đi giải quyết.Ở trong phòng lăn lộn một hồi chán quá nên Thiên An mò xuống phòng khách xem có gì vui không.Vừa bước ra khỏi thang máy đã thấy Phong Thần Vũ đá vào chân Phong Thần Kiệt bắt cậu ta quỳ xuống.Hai người bọn họ nói gì đó tiếp theo là Phong Thần Vũ đấm một phát vào mặt Phong Thần Kiệt ,cô đứng ở xa cũng cảm thấy đau vội chạy tới ngăn cản anh ta lại.Điều đáng chú ý chính là xung quanh có khá nhiều bảo vệ nhưng bọn họ lại không ngăn cản Phong Thần Vũ lại mà chỉ đứng yên nhìnThiên An lao tới ôm thật chặt Phong Thần Vũ: " anh làm gì vậy chứ!! Sao lại đánh anh ta "Phong Thần Kiệt ăn trọn nắm đấm của Phong Thần Vũ không hề hấn gì hơi ngẩng lên bình tĩnh nhìn cô.Phong Thần Vũ quay lại bịt mắt cô không muốn cô nhìn thấy cảnh tượng của Phong Thần Kiệt : " sao xuống đây làm gì? "Thiên An giữ lấy tay anh ta không cho anh ta động thủ nữa: " tôi! chán nên xuống xem thôi! Vừa xuống thấy hai người như vậy! Dù sao hai anh là anh em với nhau đừng dùng vũ lực như vậy chứ!! "Phong Thần Vũ nghe xong đánh bốp vào trán cô.Thiên An kêu đau một tiếng lùi lại vài bước muốn thoát khỏi tay anh ta- " từ bao giờ em có thể lên tiếng chỉ bảo tôi? "Thiên An ấm ức cấu vào tay Phong Thần Vũ : " tôi chỉ nói suy nghĩ của mình thôi mà!! "
Nói xong anh ta bỏ ra ngoài.
Thiên An vội chạy theo giữ lấy Phong Thần Vũ
- " đừng bỏ tôi lại một mình!! Anh ở lại đây đi "
Nghe giọng nói nhỏ bé ngọt ngào của cô, Phong Thần Vũ quay lại bế cô lên đi về phía giường : " quả là ngu ngốc!! "
Thiên An thấy anh ta không giận nữa ngược lại còn đồng ý ở lại với mình ,cô được đà đang vui thì chọc anh ta một tí : " anh nói ai chứ!! Tôi hơi bị thông minh đấy "
Vừa nói cô vừa còn đánh nhẹ vào người Phong Thần Vũ.
Anh ta nhếch mép rồi ném cô lên giường , hai tay đút túi quần nhìn cô chật vật ngồi lên.
Thiên An bĩu môi đưa hai tay về phía anh ta như muốn được bế lên
- " đi đâu? "
- " tôi muốn đi ra ban công"
- " có chân thì tự mà đi " Tuy nói vậy nhưng anh ta vẫn cúi xuống bế cô lên đi về phía ban công.
Vừa mở cửa ra ánh nắng từ bên ngoài đã chiếu vào mắt.
Bây giờ là buổi chiều ra ngoài trời này thì rất dễ bắt nắng thế là Thiên An lại đòi vào phòng nằm điều hòa
Ôm lấy bó hoa cẩm chướng mà Phong Thần Vũ mua cho,Thiên An chạy đi lấy bình hoa rồi c ắm vào chứ cô ngồi một chỗ là sẽ bắt gặp ánh mắt của anh ta nhìn về vết thương trên trán.
Cô chỉ muốn trốn tránh cái ánh mắt kh ủng bố đó mà thôi
Nhìn Thiên An chạy qua chạy lại tìm đồ,Phong Thần Vũ thở dài một hơi rồi bảo : " qua đây!! "
Thiên An quay lại nhìn anh ta sau đó bỏ bông hoa xuống nhích từng tí một tới bên cạnh.
Khi đứng trước mặt anh ta ,Phong Thần Vũ cầm lấy tay cô kéo vào trong lòng mình tay kia đưa lên sờ lên trán cô
- " nó có làm em đau lắm không? "
- " nó là gì? Ý anh là vết thương này á? Nếu là vết thương thì có chút đau nhưng không sao đâu!! " Thiên An ngẩng lên nhìn Phong Thần Vũ rồi kéo tay anh ta xuống hai tay sờ lung tung trên đôi bàn tay kia
Anh ta liền nắm lấy tay cô khẽ vuốt v e mu bàn tay : " không! Tôi nói Phong Thần Kiệt có làm em đau không? "
Thiên An lập tức ngẩng lên nhìn anh ta thấy Phong Thần Vũ cũng rất bình thản mà cúi xuống nhìn cô.
Rõ ràng chuyện Phong Thần Kiệt làm không ai biết mặc dù cũng do cô sơ xuất không để ý nên mới thành ra như vậy
- " cũng là lỗi do tôi mà!! Không sao đâu "
Phong Thần Vũ đưa tay vuốt nhẹ qua vết thương không lên tiếng trả lời.
Thiên An im lặng đợi chờ anh ta lên tiếng,cô thầm cầu nguyện trong lòng rằng sẽ không có ai bị xử phạt
- " Tối mai có một bữa tiệc! Tôi định sẽ đưa em đi nhưng đã như này rồi thì thôi !! "
Cô quay lại ánh mắt có phần tiếc nuối: " chán thế!! Thôi không sao!! Mai tôi ở nhà đợi anh về cũng được "
Phong Thần Vũ vuốt tóc cô ờ một tiếng.
Thiên An cũng im lặng dựa vào người anh ta,hai người im lặng một lúc lâu sau đó Phong Thần Vũ có việc nên phải ra đi giải quyết.
Ở trong phòng lăn lộn một hồi chán quá nên Thiên An mò xuống phòng khách xem có gì vui không.
Vừa bước ra khỏi thang máy đã thấy Phong Thần Vũ đá vào chân Phong Thần Kiệt bắt cậu ta quỳ xuống.
Hai người bọn họ nói gì đó tiếp theo là Phong Thần Vũ đấm một phát vào mặt Phong Thần Kiệt ,cô đứng ở xa cũng cảm thấy đau vội chạy tới ngăn cản anh ta lại.
Điều đáng chú ý chính là xung quanh có khá nhiều bảo vệ nhưng bọn họ lại không ngăn cản Phong Thần Vũ lại mà chỉ đứng yên nhìn
Thiên An lao tới ôm thật chặt Phong Thần Vũ: " anh làm gì vậy chứ!! Sao lại đánh anh ta "
Phong Thần Kiệt ăn trọn nắm đấm của Phong Thần Vũ không hề hấn gì hơi ngẩng lên bình tĩnh nhìn cô.
Phong Thần Vũ quay lại bịt mắt cô không muốn cô nhìn thấy cảnh tượng của Phong Thần Kiệt : " sao xuống đây làm gì? "
Thiên An giữ lấy tay anh ta không cho anh ta động thủ nữa: " tôi! chán nên xuống xem thôi! Vừa xuống thấy hai người như vậy! Dù sao hai anh là anh em với nhau đừng dùng vũ lực như vậy chứ!! "
Phong Thần Vũ nghe xong đánh bốp vào trán cô.
Thiên An kêu đau một tiếng lùi lại vài bước muốn thoát khỏi tay anh ta
- " từ bao giờ em có thể lên tiếng chỉ bảo tôi? "
Thiên An ấm ức cấu vào tay Phong Thần Vũ : " tôi chỉ nói suy nghĩ của mình thôi mà!! "
Cách Cưng Chiều Bạn Gái Của Nhị GiaTác giả: Tịch ÂnTruyện Ngôn Tình-" mẹ kiếp...!người đàn bà này kẹp chết tôi rồi!! " người đàn ông ở sau lưng người phụ nữ đang không ngừng phô bạo đâm thật mạnh vào sâu bên trong tử c ung của cô gái đang không ngừng bật khóc vì đau đớn Cô đang cố gắng chống tay vào thành bồn rửa mặt cố gắng không bị ngã. Người phía sau thấy vậy càng hung hãn rút ra đâm vào mạnh hơn Trần Thiên An bị một người đàn ông xa lạ c**ng hi3p ngay trong nhà vệ sinh nhưng không thể thoát khỏi bàn tay của hắn ta 15 phút trước - " Thiên An cô đi dọn dẹp hàng lang phòng vệ sinh đi " Người quản lí nhìn Thiên An rồi chỉ về phía nhà vệ sinh, cô nhìn rồi khẽ gật đầu cầm dụng cụ rồi nhanh chóng đi về phía nhà vệ sinh Ông chủ ở nơi này là một người rất giàu có, anh ta đã xây hẳn từng khu vệ sinh riêng biệt, mỗi phòng đều rất sạch sẽ Đang đi về phía căn phòng vệ sinh ở cuối thì một người đàn ông loạng choạng đi tới, Thiên An liếc nhìn bộ mặt điển trai của anh ta sau đó cúi xuống khẽ đánh giá Nhìn sơ qua là biết trên người này toàn là hàng hiệu từ bộ… Nói xong anh ta bỏ ra ngoài.Thiên An vội chạy theo giữ lấy Phong Thần Vũ- " đừng bỏ tôi lại một mình!! Anh ở lại đây đi "Nghe giọng nói nhỏ bé ngọt ngào của cô, Phong Thần Vũ quay lại bế cô lên đi về phía giường : " quả là ngu ngốc!! "Thiên An thấy anh ta không giận nữa ngược lại còn đồng ý ở lại với mình ,cô được đà đang vui thì chọc anh ta một tí : " anh nói ai chứ!! Tôi hơi bị thông minh đấy "Vừa nói cô vừa còn đánh nhẹ vào người Phong Thần Vũ.Anh ta nhếch mép rồi ném cô lên giường , hai tay đút túi quần nhìn cô chật vật ngồi lên.Thiên An bĩu môi đưa hai tay về phía anh ta như muốn được bế lên- " đi đâu? "- " tôi muốn đi ra ban công"- " có chân thì tự mà đi " Tuy nói vậy nhưng anh ta vẫn cúi xuống bế cô lên đi về phía ban công.Vừa mở cửa ra ánh nắng từ bên ngoài đã chiếu vào mắt.Bây giờ là buổi chiều ra ngoài trời này thì rất dễ bắt nắng thế là Thiên An lại đòi vào phòng nằm điều hòaÔm lấy bó hoa cẩm chướng mà Phong Thần Vũ mua cho,Thiên An chạy đi lấy bình hoa rồi c ắm vào chứ cô ngồi một chỗ là sẽ bắt gặp ánh mắt của anh ta nhìn về vết thương trên trán.Cô chỉ muốn trốn tránh cái ánh mắt kh ủng bố đó mà thôiNhìn Thiên An chạy qua chạy lại tìm đồ,Phong Thần Vũ thở dài một hơi rồi bảo : " qua đây!! "Thiên An quay lại nhìn anh ta sau đó bỏ bông hoa xuống nhích từng tí một tới bên cạnh.Khi đứng trước mặt anh ta ,Phong Thần Vũ cầm lấy tay cô kéo vào trong lòng mình tay kia đưa lên sờ lên trán cô- " nó có làm em đau lắm không? "- " nó là gì? Ý anh là vết thương này á? Nếu là vết thương thì có chút đau nhưng không sao đâu!! " Thiên An ngẩng lên nhìn Phong Thần Vũ rồi kéo tay anh ta xuống hai tay sờ lung tung trên đôi bàn tay kiaAnh ta liền nắm lấy tay cô khẽ vuốt v e mu bàn tay : " không! Tôi nói Phong Thần Kiệt có làm em đau không? "Thiên An lập tức ngẩng lên nhìn anh ta thấy Phong Thần Vũ cũng rất bình thản mà cúi xuống nhìn cô.Rõ ràng chuyện Phong Thần Kiệt làm không ai biết mặc dù cũng do cô sơ xuất không để ý nên mới thành ra như vậy- " cũng là lỗi do tôi mà!! Không sao đâu "Phong Thần Vũ đưa tay vuốt nhẹ qua vết thương không lên tiếng trả lời.Thiên An im lặng đợi chờ anh ta lên tiếng,cô thầm cầu nguyện trong lòng rằng sẽ không có ai bị xử phạt- " Tối mai có một bữa tiệc! Tôi định sẽ đưa em đi nhưng đã như này rồi thì thôi !! "Cô quay lại ánh mắt có phần tiếc nuối: " chán thế!! Thôi không sao!! Mai tôi ở nhà đợi anh về cũng được "Phong Thần Vũ vuốt tóc cô ờ một tiếng.Thiên An cũng im lặng dựa vào người anh ta,hai người im lặng một lúc lâu sau đó Phong Thần Vũ có việc nên phải ra đi giải quyết.Ở trong phòng lăn lộn một hồi chán quá nên Thiên An mò xuống phòng khách xem có gì vui không.Vừa bước ra khỏi thang máy đã thấy Phong Thần Vũ đá vào chân Phong Thần Kiệt bắt cậu ta quỳ xuống.Hai người bọn họ nói gì đó tiếp theo là Phong Thần Vũ đấm một phát vào mặt Phong Thần Kiệt ,cô đứng ở xa cũng cảm thấy đau vội chạy tới ngăn cản anh ta lại.Điều đáng chú ý chính là xung quanh có khá nhiều bảo vệ nhưng bọn họ lại không ngăn cản Phong Thần Vũ lại mà chỉ đứng yên nhìnThiên An lao tới ôm thật chặt Phong Thần Vũ: " anh làm gì vậy chứ!! Sao lại đánh anh ta "Phong Thần Kiệt ăn trọn nắm đấm của Phong Thần Vũ không hề hấn gì hơi ngẩng lên bình tĩnh nhìn cô.Phong Thần Vũ quay lại bịt mắt cô không muốn cô nhìn thấy cảnh tượng của Phong Thần Kiệt : " sao xuống đây làm gì? "Thiên An giữ lấy tay anh ta không cho anh ta động thủ nữa: " tôi! chán nên xuống xem thôi! Vừa xuống thấy hai người như vậy! Dù sao hai anh là anh em với nhau đừng dùng vũ lực như vậy chứ!! "Phong Thần Vũ nghe xong đánh bốp vào trán cô.Thiên An kêu đau một tiếng lùi lại vài bước muốn thoát khỏi tay anh ta- " từ bao giờ em có thể lên tiếng chỉ bảo tôi? "Thiên An ấm ức cấu vào tay Phong Thần Vũ : " tôi chỉ nói suy nghĩ của mình thôi mà!! "