Tác giả:

Thời tiết Tây Thành thay đổi thất thường nên tiết trời tháng tư vẫn lúc nóng lúc lạnh.Chiều nay lúc Hướng Ca ra ngoài, bầu trời vẫn còn trong xanh, nắng ấm rải đều khắp nơi, vậy mà đến gần tối lại bắt đầu có mưa nhỏ.Khi cô và bạn cùng phòng đi từ nhà hàng ra ngoài, gió lạnh thổi vù vù làm hai người giật cả mình, nháo nhác kéo nhau lùi về phía cửa nhà hàng."Không phải chứ? Dự báo thời tiết đâu nói hôm nay trời sẽ mưa." Bạn cùng phòng Tiểu Thu ôm cánh tay Hướng Ca nói.Cô ấy rất thích dính vào người Hướng Ca, bởi vì mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể cô rất dễ ngửi, hơn nữa thịt của Hướng Ca rất mềm, ôm ấp rất thoải mái.Lúc ôm Hướng Ca, Tiểu Thu cảm nhận sâu sắc thế nào được gọi là nhuyễn hương ôn ngọc."Dự báo thời tiết cũng đâu nói hôm nay trời sẽ không mưa." Một người bạn cùng phòng khác cười trêu chọc.Mấy người các cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng, không mang áo khoác cũng không cầm theo ô, lúc này chỉ có thể đứng ngẩn người nhìn mưa rơi.Hướng Ca cúi đầu nhìn điện thoại di động, lịch sử trò…

Chương 46: 46: Âm Thầm Giúp Đỡ Cô

Mộng ƯớcTác giả: Lục Nhị KiêuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThời tiết Tây Thành thay đổi thất thường nên tiết trời tháng tư vẫn lúc nóng lúc lạnh.Chiều nay lúc Hướng Ca ra ngoài, bầu trời vẫn còn trong xanh, nắng ấm rải đều khắp nơi, vậy mà đến gần tối lại bắt đầu có mưa nhỏ.Khi cô và bạn cùng phòng đi từ nhà hàng ra ngoài, gió lạnh thổi vù vù làm hai người giật cả mình, nháo nhác kéo nhau lùi về phía cửa nhà hàng."Không phải chứ? Dự báo thời tiết đâu nói hôm nay trời sẽ mưa." Bạn cùng phòng Tiểu Thu ôm cánh tay Hướng Ca nói.Cô ấy rất thích dính vào người Hướng Ca, bởi vì mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể cô rất dễ ngửi, hơn nữa thịt của Hướng Ca rất mềm, ôm ấp rất thoải mái.Lúc ôm Hướng Ca, Tiểu Thu cảm nhận sâu sắc thế nào được gọi là nhuyễn hương ôn ngọc."Dự báo thời tiết cũng đâu nói hôm nay trời sẽ không mưa." Một người bạn cùng phòng khác cười trêu chọc.Mấy người các cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng, không mang áo khoác cũng không cầm theo ô, lúc này chỉ có thể đứng ngẩn người nhìn mưa rơi.Hướng Ca cúi đầu nhìn điện thoại di động, lịch sử trò… "Nói." Sở Vân Kiêu mặt mày nghiêm túc nói."Cô ấy có một căn nhà đang rao bán gấp, nhưng căn nhà này ở vùng ngoại ô nên ngay cả khi bán cũng chẳng được bao nhiêu tiền." Giang Khâm bình tĩnh phân tích.Đối với những người bình thường, số tiền này là rất nhiều.Nhưng bệnh viện là nơi đốt tiền, tình hình của bà ngoại Hướng Ca lại không khả quan, số tiền này căn bản không đủ dùng.Sở Vân Kiêu gật đầu, lật tìm gì đó trong danh bạ rồi thản nhiên nói: "Liên hệ với người môi giới, nói là có người muốn mua căn nhà này.""Đã hiểu!" Giang Khâm nhìn Sở Vân Kiêu với ánh mắt tràn ngập vẻ sùng bái.Người có tiền có khác, bảo vệ vợ cũng nhanh gọn đơn giản đến vậy.Sau khi Giang Khâm rời đi, Sở Vân Kiêu gọi một cuộc điện thoại.Rất nhanh đầu dây bên kia đã có một giọng nam dí dỏm hài hước truyền đến."Chà chà, trời sắp đổ mưa máu à? Người bận rộn như cậu mà cũng có thời gian gọi điện cho tôi cơ đấy?"Sau giọng nam đó là một giọng nói mềm mại vọng lại từ phía xa: "Tư Duệ, anh có thấy chiếc áo hai dây bằng vải ren em mới mua ở đâu không?"Dứt lời, đột nhiên Tư Duệ ho khan mấy tiếng.Sau đó âm thanh Sở Vân Kiêu nghe được trong điện thoại trở nên mơ không rõ, hẳn là đối phương đã bịt micro lại.Khoảng chừng một phút sau, giọng nói của Tư Duệ mới truyền đến: "Tôi nói trước.nếu muốn hẹn tôi ra quán bar thì thôi đi tôi không rảnh "Sở Vân Kiêu ấn huyệt thái dương đang nhảy lên, bắt đầu hoài nghi việc tìm Tư Duệ nhờ giúp đỡ có phải là lựa chọn sai lầm hay không.Một lúc lâu sau, anh mới đi thẳng vào chủ đề: "Tôi đồng ý việc đầu tư mà cậu nói với tôi trước khi về nước.""Shit! Cậu nói nghiêm túc?" Giọng nói của Tư Duệ đề cao tám độ.Không phải Tư Duệ cố tình làm màu mà là anh ta đã cầu xin Sở Vân Kiêu chuyện này rất lâu rồi, nhưng lần nào cũng bị Sở Vân Kiêu từ chối thẳng thừng.Mà lần này, Sở Vân Kiêu lại chủ động mở miệng đồng ý..

"Nói.

" Sở Vân Kiêu mặt mày nghiêm túc nói.

"Cô ấy có một căn nhà đang rao bán gấp, nhưng căn nhà này ở vùng ngoại ô nên ngay cả khi bán cũng chẳng được bao nhiêu tiền.

" Giang Khâm bình tĩnh phân tích.

Đối với những người bình thường, số tiền này là rất nhiều.

Nhưng bệnh viện là nơi đốt tiền, tình hình của bà ngoại Hướng Ca lại không khả quan, số tiền này căn bản không đủ dùng.

Sở Vân Kiêu gật đầu, lật tìm gì đó trong danh bạ rồi thản nhiên nói: "Liên hệ với người môi giới, nói là có người muốn mua căn nhà này.

""Đã hiểu!" Giang Khâm nhìn Sở Vân Kiêu với ánh mắt tràn ngập vẻ sùng bái.

Người có tiền có khác, bảo vệ vợ cũng nhanh gọn đơn giản đến vậy.

Sau khi Giang Khâm rời đi, Sở Vân Kiêu gọi một cuộc điện thoại.

Rất nhanh đầu dây bên kia đã có một giọng nam dí dỏm hài hước truyền đến.

"Chà chà, trời sắp đổ mưa máu à? Người bận rộn như cậu mà cũng có thời gian gọi điện cho tôi cơ đấy?"Sau giọng nam đó là một giọng nói mềm mại vọng lại từ phía xa: "Tư Duệ, anh có thấy chiếc áo hai dây bằng vải ren em mới mua ở đâu không?"Dứt lời, đột nhiên Tư Duệ ho khan mấy tiếng.

Sau đó âm thanh Sở Vân Kiêu nghe được trong điện thoại trở nên mơ không rõ, hẳn là đối phương đã bịt micro lại.

Khoảng chừng một phút sau, giọng nói của Tư Duệ mới truyền đến: "Tôi nói trước.

nếu muốn hẹn tôi ra quán bar thì thôi đi tôi không rảnh "Sở Vân Kiêu ấn huyệt thái dương đang nhảy lên, bắt đầu hoài nghi việc tìm Tư Duệ nhờ giúp đỡ có phải là lựa chọn sai lầm hay không.

Một lúc lâu sau, anh mới đi thẳng vào chủ đề: "Tôi đồng ý việc đầu tư mà cậu nói với tôi trước khi về nước.

""Shit! Cậu nói nghiêm túc?" Giọng nói của Tư Duệ đề cao tám độ.

Không phải Tư Duệ cố tình làm màu mà là anh ta đã cầu xin Sở Vân Kiêu chuyện này rất lâu rồi, nhưng lần nào cũng bị Sở Vân Kiêu từ chối thẳng thừng.

Mà lần này, Sở Vân Kiêu lại chủ động mở miệng đồng ý.

.

Mộng ƯớcTác giả: Lục Nhị KiêuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThời tiết Tây Thành thay đổi thất thường nên tiết trời tháng tư vẫn lúc nóng lúc lạnh.Chiều nay lúc Hướng Ca ra ngoài, bầu trời vẫn còn trong xanh, nắng ấm rải đều khắp nơi, vậy mà đến gần tối lại bắt đầu có mưa nhỏ.Khi cô và bạn cùng phòng đi từ nhà hàng ra ngoài, gió lạnh thổi vù vù làm hai người giật cả mình, nháo nhác kéo nhau lùi về phía cửa nhà hàng."Không phải chứ? Dự báo thời tiết đâu nói hôm nay trời sẽ mưa." Bạn cùng phòng Tiểu Thu ôm cánh tay Hướng Ca nói.Cô ấy rất thích dính vào người Hướng Ca, bởi vì mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể cô rất dễ ngửi, hơn nữa thịt của Hướng Ca rất mềm, ôm ấp rất thoải mái.Lúc ôm Hướng Ca, Tiểu Thu cảm nhận sâu sắc thế nào được gọi là nhuyễn hương ôn ngọc."Dự báo thời tiết cũng đâu nói hôm nay trời sẽ không mưa." Một người bạn cùng phòng khác cười trêu chọc.Mấy người các cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng, không mang áo khoác cũng không cầm theo ô, lúc này chỉ có thể đứng ngẩn người nhìn mưa rơi.Hướng Ca cúi đầu nhìn điện thoại di động, lịch sử trò… "Nói." Sở Vân Kiêu mặt mày nghiêm túc nói."Cô ấy có một căn nhà đang rao bán gấp, nhưng căn nhà này ở vùng ngoại ô nên ngay cả khi bán cũng chẳng được bao nhiêu tiền." Giang Khâm bình tĩnh phân tích.Đối với những người bình thường, số tiền này là rất nhiều.Nhưng bệnh viện là nơi đốt tiền, tình hình của bà ngoại Hướng Ca lại không khả quan, số tiền này căn bản không đủ dùng.Sở Vân Kiêu gật đầu, lật tìm gì đó trong danh bạ rồi thản nhiên nói: "Liên hệ với người môi giới, nói là có người muốn mua căn nhà này.""Đã hiểu!" Giang Khâm nhìn Sở Vân Kiêu với ánh mắt tràn ngập vẻ sùng bái.Người có tiền có khác, bảo vệ vợ cũng nhanh gọn đơn giản đến vậy.Sau khi Giang Khâm rời đi, Sở Vân Kiêu gọi một cuộc điện thoại.Rất nhanh đầu dây bên kia đã có một giọng nam dí dỏm hài hước truyền đến."Chà chà, trời sắp đổ mưa máu à? Người bận rộn như cậu mà cũng có thời gian gọi điện cho tôi cơ đấy?"Sau giọng nam đó là một giọng nói mềm mại vọng lại từ phía xa: "Tư Duệ, anh có thấy chiếc áo hai dây bằng vải ren em mới mua ở đâu không?"Dứt lời, đột nhiên Tư Duệ ho khan mấy tiếng.Sau đó âm thanh Sở Vân Kiêu nghe được trong điện thoại trở nên mơ không rõ, hẳn là đối phương đã bịt micro lại.Khoảng chừng một phút sau, giọng nói của Tư Duệ mới truyền đến: "Tôi nói trước.nếu muốn hẹn tôi ra quán bar thì thôi đi tôi không rảnh "Sở Vân Kiêu ấn huyệt thái dương đang nhảy lên, bắt đầu hoài nghi việc tìm Tư Duệ nhờ giúp đỡ có phải là lựa chọn sai lầm hay không.Một lúc lâu sau, anh mới đi thẳng vào chủ đề: "Tôi đồng ý việc đầu tư mà cậu nói với tôi trước khi về nước.""Shit! Cậu nói nghiêm túc?" Giọng nói của Tư Duệ đề cao tám độ.Không phải Tư Duệ cố tình làm màu mà là anh ta đã cầu xin Sở Vân Kiêu chuyện này rất lâu rồi, nhưng lần nào cũng bị Sở Vân Kiêu từ chối thẳng thừng.Mà lần này, Sở Vân Kiêu lại chủ động mở miệng đồng ý..

Chương 46: 46: Âm Thầm Giúp Đỡ Cô