Thời tiết Tây Thành thay đổi thất thường nên tiết trời tháng tư vẫn lúc nóng lúc lạnh.Chiều nay lúc Hướng Ca ra ngoài, bầu trời vẫn còn trong xanh, nắng ấm rải đều khắp nơi, vậy mà đến gần tối lại bắt đầu có mưa nhỏ.Khi cô và bạn cùng phòng đi từ nhà hàng ra ngoài, gió lạnh thổi vù vù làm hai người giật cả mình, nháo nhác kéo nhau lùi về phía cửa nhà hàng."Không phải chứ? Dự báo thời tiết đâu nói hôm nay trời sẽ mưa." Bạn cùng phòng Tiểu Thu ôm cánh tay Hướng Ca nói.Cô ấy rất thích dính vào người Hướng Ca, bởi vì mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể cô rất dễ ngửi, hơn nữa thịt của Hướng Ca rất mềm, ôm ấp rất thoải mái.Lúc ôm Hướng Ca, Tiểu Thu cảm nhận sâu sắc thế nào được gọi là nhuyễn hương ôn ngọc."Dự báo thời tiết cũng đâu nói hôm nay trời sẽ không mưa." Một người bạn cùng phòng khác cười trêu chọc.Mấy người các cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng, không mang áo khoác cũng không cầm theo ô, lúc này chỉ có thể đứng ngẩn người nhìn mưa rơi.Hướng Ca cúi đầu nhìn điện thoại di động, lịch sử trò…
Chương 49: 49: Anh Ấy Là Chú Của Bạn Trai Cũ Đó!
Mộng ƯớcTác giả: Lục Nhị KiêuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThời tiết Tây Thành thay đổi thất thường nên tiết trời tháng tư vẫn lúc nóng lúc lạnh.Chiều nay lúc Hướng Ca ra ngoài, bầu trời vẫn còn trong xanh, nắng ấm rải đều khắp nơi, vậy mà đến gần tối lại bắt đầu có mưa nhỏ.Khi cô và bạn cùng phòng đi từ nhà hàng ra ngoài, gió lạnh thổi vù vù làm hai người giật cả mình, nháo nhác kéo nhau lùi về phía cửa nhà hàng."Không phải chứ? Dự báo thời tiết đâu nói hôm nay trời sẽ mưa." Bạn cùng phòng Tiểu Thu ôm cánh tay Hướng Ca nói.Cô ấy rất thích dính vào người Hướng Ca, bởi vì mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể cô rất dễ ngửi, hơn nữa thịt của Hướng Ca rất mềm, ôm ấp rất thoải mái.Lúc ôm Hướng Ca, Tiểu Thu cảm nhận sâu sắc thế nào được gọi là nhuyễn hương ôn ngọc."Dự báo thời tiết cũng đâu nói hôm nay trời sẽ không mưa." Một người bạn cùng phòng khác cười trêu chọc.Mấy người các cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng, không mang áo khoác cũng không cầm theo ô, lúc này chỉ có thể đứng ngẩn người nhìn mưa rơi.Hướng Ca cúi đầu nhìn điện thoại di động, lịch sử trò… Hướng Ca kể lại chuyện này cho Tiểu Thu nghe.Lúc đó trong ký túc xá chỉ còn lại hai người bọn họ, thời gian ở bên nhau không còn nhiều nên hai người quyết định nằm chen chúc trên một chiếc giường."Này!" Tiểu Thu chọc vào thắt lưng Hướng Ca một cái: "Cậu có cảm thấy cuộc điện thoại của Sở Vân Kiêu đã mang đến may mắn cho cậu không?"Trước đó, Hướng Ca không tìm được việc làm, căn nhà ngoại ô cũng bị ép giá.Tiếp đó Sở Vân Kiêu đích thân gọi điện thông báo Hướng Ca được nhận vào công ty, không lâu sau bên môi giới liên lạc lại, nói là có người đồng ý mua nhà của cô, hơn nữa còn bằng lòng ra giá cao.Hướng Ca nghiêng người, ngáp một cái rồi nói: "Tại sao không phải khối vàng là mình đây cuối cùng cũng đến lúc tỏa sáng, cho nên vận may mới ùn ùn kéo đến?"Ngoài miệng cô nói như vậy, nhưng trong lòng lại bất giác nghĩ tới Sở Vân Kiêu.Không thể phủ nhận rằng cuộc điện thoại của Sở Vân Kiêu đã quét sạch lớp sương mù trong lòng cô, khiến cho những ngày tiếp theo trở nên tốt đẹp hơn.Tiểu Thu cũng ngáp theo: "Kể cả như vậy thì cũng là anh ấy phát hiện ra ánh sáng của cậu."Hướng Ca lau đi những giọt nước mắt chảy ra vì cái ngáp vừa rồi, bĩu môi nói: "Thế thì sao?""Vì thế, mình thấy cậu và anh ấy rất xứng đôi."Nghe Tiểu Thu nói vậy, Hướng Ca kinh ngạc suýt thì ngã xuống giường: "Anh ấy là chú của Sở Hạ Phàm đó!"Tiểu Thu: "Nhưng cậu và Sở Hạ Phàm đã chia tay rồi còn gì, mọi người đều là người trưởng thành, trai gái yêu nhau là tự do của mỗi người, chả có vấn đề gì!"Nói xong, trong đầu Tiểu Thu tự tưởng tượng ra một kiệt tác triệu đô: "Sau khi chia tay, lựa chọn ở bên chú út của người yêu cũ, nghĩ thôi đã thấy kích thí©f rồi! Chưa biết chừng đến lúc đó, thằng khốn Sở Hạ Phàm kia còn phải kính trà cho cậu, kể cả tiểu tam bạch liên hoa cũng phải nhìn sắc mặt cậu mà sống."Hướng Ca cạn lời: "Cậu nghĩ nhiều rồi.""Nghĩ thử đi, cũng đâu phải việc phạm pháp.".
Hướng Ca kể lại chuyện này cho Tiểu Thu nghe.
Lúc đó trong ký túc xá chỉ còn lại hai người bọn họ, thời gian ở bên nhau không còn nhiều nên hai người quyết định nằm chen chúc trên một chiếc giường.
"Này!" Tiểu Thu chọc vào thắt lưng Hướng Ca một cái: "Cậu có cảm thấy cuộc điện thoại của Sở Vân Kiêu đã mang đến may mắn cho cậu không?"Trước đó, Hướng Ca không tìm được việc làm, căn nhà ngoại ô cũng bị ép giá.
Tiếp đó Sở Vân Kiêu đích thân gọi điện thông báo Hướng Ca được nhận vào công ty, không lâu sau bên môi giới liên lạc lại, nói là có người đồng ý mua nhà của cô, hơn nữa còn bằng lòng ra giá cao.
Hướng Ca nghiêng người, ngáp một cái rồi nói: "Tại sao không phải khối vàng là mình đây cuối cùng cũng đến lúc tỏa sáng, cho nên vận may mới ùn ùn kéo đến?"Ngoài miệng cô nói như vậy, nhưng trong lòng lại bất giác nghĩ tới Sở Vân Kiêu.
Không thể phủ nhận rằng cuộc điện thoại của Sở Vân Kiêu đã quét sạch lớp sương mù trong lòng cô, khiến cho những ngày tiếp theo trở nên tốt đẹp hơn.
Tiểu Thu cũng ngáp theo: "Kể cả như vậy thì cũng là anh ấy phát hiện ra ánh sáng của cậu.
"Hướng Ca lau đi những giọt nước mắt chảy ra vì cái ngáp vừa rồi, bĩu môi nói: "Thế thì sao?""Vì thế, mình thấy cậu và anh ấy rất xứng đôi.
"Nghe Tiểu Thu nói vậy, Hướng Ca kinh ngạc suýt thì ngã xuống giường: "Anh ấy là chú của Sở Hạ Phàm đó!"Tiểu Thu: "Nhưng cậu và Sở Hạ Phàm đã chia tay rồi còn gì, mọi người đều là người trưởng thành, trai gái yêu nhau là tự do của mỗi người, chả có vấn đề gì!"Nói xong, trong đầu Tiểu Thu tự tưởng tượng ra một kiệt tác triệu đô: "Sau khi chia tay, lựa chọn ở bên chú út của người yêu cũ, nghĩ thôi đã thấy kích thí©f rồi! Chưa biết chừng đến lúc đó, thằng khốn Sở Hạ Phàm kia còn phải kính trà cho cậu, kể cả tiểu tam bạch liên hoa cũng phải nhìn sắc mặt cậu mà sống.
"Hướng Ca cạn lời: "Cậu nghĩ nhiều rồi.
""Nghĩ thử đi, cũng đâu phải việc phạm pháp.
".
Mộng ƯớcTác giả: Lục Nhị KiêuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThời tiết Tây Thành thay đổi thất thường nên tiết trời tháng tư vẫn lúc nóng lúc lạnh.Chiều nay lúc Hướng Ca ra ngoài, bầu trời vẫn còn trong xanh, nắng ấm rải đều khắp nơi, vậy mà đến gần tối lại bắt đầu có mưa nhỏ.Khi cô và bạn cùng phòng đi từ nhà hàng ra ngoài, gió lạnh thổi vù vù làm hai người giật cả mình, nháo nhác kéo nhau lùi về phía cửa nhà hàng."Không phải chứ? Dự báo thời tiết đâu nói hôm nay trời sẽ mưa." Bạn cùng phòng Tiểu Thu ôm cánh tay Hướng Ca nói.Cô ấy rất thích dính vào người Hướng Ca, bởi vì mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể cô rất dễ ngửi, hơn nữa thịt của Hướng Ca rất mềm, ôm ấp rất thoải mái.Lúc ôm Hướng Ca, Tiểu Thu cảm nhận sâu sắc thế nào được gọi là nhuyễn hương ôn ngọc."Dự báo thời tiết cũng đâu nói hôm nay trời sẽ không mưa." Một người bạn cùng phòng khác cười trêu chọc.Mấy người các cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng, không mang áo khoác cũng không cầm theo ô, lúc này chỉ có thể đứng ngẩn người nhìn mưa rơi.Hướng Ca cúi đầu nhìn điện thoại di động, lịch sử trò… Hướng Ca kể lại chuyện này cho Tiểu Thu nghe.Lúc đó trong ký túc xá chỉ còn lại hai người bọn họ, thời gian ở bên nhau không còn nhiều nên hai người quyết định nằm chen chúc trên một chiếc giường."Này!" Tiểu Thu chọc vào thắt lưng Hướng Ca một cái: "Cậu có cảm thấy cuộc điện thoại của Sở Vân Kiêu đã mang đến may mắn cho cậu không?"Trước đó, Hướng Ca không tìm được việc làm, căn nhà ngoại ô cũng bị ép giá.Tiếp đó Sở Vân Kiêu đích thân gọi điện thông báo Hướng Ca được nhận vào công ty, không lâu sau bên môi giới liên lạc lại, nói là có người đồng ý mua nhà của cô, hơn nữa còn bằng lòng ra giá cao.Hướng Ca nghiêng người, ngáp một cái rồi nói: "Tại sao không phải khối vàng là mình đây cuối cùng cũng đến lúc tỏa sáng, cho nên vận may mới ùn ùn kéo đến?"Ngoài miệng cô nói như vậy, nhưng trong lòng lại bất giác nghĩ tới Sở Vân Kiêu.Không thể phủ nhận rằng cuộc điện thoại của Sở Vân Kiêu đã quét sạch lớp sương mù trong lòng cô, khiến cho những ngày tiếp theo trở nên tốt đẹp hơn.Tiểu Thu cũng ngáp theo: "Kể cả như vậy thì cũng là anh ấy phát hiện ra ánh sáng của cậu."Hướng Ca lau đi những giọt nước mắt chảy ra vì cái ngáp vừa rồi, bĩu môi nói: "Thế thì sao?""Vì thế, mình thấy cậu và anh ấy rất xứng đôi."Nghe Tiểu Thu nói vậy, Hướng Ca kinh ngạc suýt thì ngã xuống giường: "Anh ấy là chú của Sở Hạ Phàm đó!"Tiểu Thu: "Nhưng cậu và Sở Hạ Phàm đã chia tay rồi còn gì, mọi người đều là người trưởng thành, trai gái yêu nhau là tự do của mỗi người, chả có vấn đề gì!"Nói xong, trong đầu Tiểu Thu tự tưởng tượng ra một kiệt tác triệu đô: "Sau khi chia tay, lựa chọn ở bên chú út của người yêu cũ, nghĩ thôi đã thấy kích thí©f rồi! Chưa biết chừng đến lúc đó, thằng khốn Sở Hạ Phàm kia còn phải kính trà cho cậu, kể cả tiểu tam bạch liên hoa cũng phải nhìn sắc mặt cậu mà sống."Hướng Ca cạn lời: "Cậu nghĩ nhiều rồi.""Nghĩ thử đi, cũng đâu phải việc phạm pháp.".