Tác giả:

Hôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy…

Chương 18: 18: Hoàn Cảnh Trớ Trêu

Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Lạc Hân nhìn vào đôi mắt ấy, một đôi mắt thật đáng sợ nhưng có gì đó rất ấm ápHọ nhìn nhau rất lâu dường như cả hai có gì đó nhưng chẳng thể biết đượcLục Thiên Quân không khống chế được bản thân khi nhìn vào đôi mắt ấy, một đôi mắt long lanh nhưng thấm đẫm những giọt nước mắt còn chưa kịp khô dính trên hàng mi dài và congĐôi mắt cô hệt như viên ngọc long lanh mà trong sáng nhưng cũng chứa đựng sự u phiềnAnh từ từ áp mặt vào Lạc Hân hai đôi môi chạm vào nhau, Lạc Hân có chút bất ngờ nhưng vì trong người có rược cũng chẳng khống chế được bản thân mìnhMôi cô mềm mại làm cho anh chẳng dứt ra đượcLục Thiên Quân thầm mắng mình trong lòng lợi dụng lúc cô say mà làm vậyHai đôi môi trau nhau quấn quýt không tách rời làm những hành động mà mặt trăng còn phải ngại nắp sau tán cây che mặtĐêm hôm ấy thật là một đêm lãng mạnÁnh sáng len lõi cùng với tiếng chim ríu rít vào căn phòng đêm quaSau lớp chăn bông mềm là cô gái đã ngủ ngon giấc mà không biết trời trăng gìDụi mắt vài cái rồi bật dậy như phát hiện ra điều gì đóĐầu cô như búa gõ nhức không tả xiếc.Nhưng trong cơn nhức đó lại hiện lên những hình ảnh cô và Lục Thiên Quân đã ân ái đêm quaRồi xong, cô phát hiện ra mặt tái mét không còn giọt máuNhìn xuống ga giường một vết đỏ đã để lại"Trời ơi tối qua mình bị gì vậy " Cô không ngừng xoa tóc làm chúng rối nùi lên miệng không ngừng nóiĐúng là sai một ly đi một dặm màDo cô say nên người ta mới làm vậy, cô chấp nhận nên người ta mới làm vậyXấu hổ chỉ biết giở chăn lên mà lăn qua lăn lạiNhìn lại bộ đồ trên người, Lục Thiên Quân đã thay cho côĐời cô coi như xong gây ra quá nhiều chuyện rồiHôm qua còn đi uống rược nữa rồi còn chuyện đánh nhauChuyện tối qua biết giấu mặt ở đâu đây.Có đào cho cô cái hố sau tậm 10m cũng không xóa sạch tộiCô ước chỉ là một giấc mơ vì cô cũng chẳng nhớ rõ hôm qua như thế nào, nó cứ mờ mờ ảo ảoHít một hơi thật sau vào phòng tắm sạch sẽNhìn trên người cô những vết đỏ chói do Lục Thiên Quân để lại không thể nào che nổi.Đặt biệt là vết trên cổ không thể nào che được"Thằng cha anh Lục Thiên Quân" Cô thầm chửi mắng trong lòngĐành để vậy rồi lựa một bộ đồ công sở mặt vào rồi đi đến công ty nhận tộiCô biết chuyện hôm qua sẽ ảnh hưởng tới mình như thế nào cũng có thể sẽ bị đuổi việcBước ra cửa định gọi taxi thì thấy xe của Lục Thiên Quân tới"Lục phu nhân Lục tổng gọi tôi đến rước cô" Thiên Dương đợi ngoài xe thấy cô kính cẩn chào hỏiTời ạ vậy là Lục Thiên Quân về thậtCô gật đầu đáp lại lời nói của Ngải DươngTới Lục thịĐập vào mắt cô là hàng trăm con người đang vây quanh ngoài đại sảnh, họ không dám ngước nhìn lênLàm như đã có ai đó rất dữ tợn khiến họ không dám nhìnLạc Hân nhìn thấy có chút thắc mắc"Có nhân vật nào quan trọng đang trong đại sản à, sao đông quá vậy" Cô quay sang Ngải Dương hỏi"Dạ thưa cô vô trong sẽ biết ạ" Ngải Dương đáp lại côLạc Hân cũng không nghĩ nhiều cứ tưởng là một nhân vật nào thôi.Cô cũng bước vô không chừng chừThấy có ai đó bước vô mọi người quay sang nhìn.Đó là Lạc Hân, thấy cô thì mọi người ngậo ngừng gật đầu chào hỏiTrời ạ sao lại chào hỏi cô, hôm nay cô sẽ bị phạt vì chuyện hôm qua cơ mà sao thái độ của mọi người có vẻ sợ sệt vậyĐầu Lạc Hân bây giờ dấu chấm hỏi không ngừng chạyCô nhờ mọi người tránh ra xem là ai mà nảy giờ không thấy nói chuyện.Có cần phải vô trương vậy khôngThấy bóng lưng đang ngồi quen thuộc.Cô ngậm nước bọt nuốt xuống, tim không ngừng đậpTrời ơi là Lục Thiên Quân biết đối mặt với hắn ta sao đâyCô nhắm tít mắt giả vờ như không thấy lẻn đẻn lùi lại rồi chầm chậm bước quay về phòng"Bà xã"Lục Thiên Quân xoay người lại biết cô muốn trốn mình nên cố ý gọi như vậy, gương mặt lạnh lùng toát ra lời nói ấy ai nấy đều không dám hỏi"Rồi xong" Cô thầm nghĩ trong lòng hít một hơi sâu quay lại chỗ Lục Thiên Quân"Lục tổng anh nói gì vậy ai là bà xã anh" Dùng ánh mắt cầu khẩn muốn nói với Lục Thiên Quân rằng" Anh đang gọi lộn rồi gọi lại đi""Em là bà xã tôi" Kéo tay cô xuống ngồi cạnh mình rồi dùng ánh mắt từ chối nhìn côĐây là hoàn cảnh gì vậy trời sao anh ấy bảo không muốn người khác biết bây giờ lại đi nói cho bàn dân thiện hạ trong Lục thịCô muốn ngủ một giấc quên đi mọi chuyện.

Lạc Hân nhìn vào đôi mắt ấy, một đôi mắt thật đáng sợ nhưng có gì đó rất ấm áp

Họ nhìn nhau rất lâu dường như cả hai có gì đó nhưng chẳng thể biết được

Lục Thiên Quân không khống chế được bản thân khi nhìn vào đôi mắt ấy, một đôi mắt long lanh nhưng thấm đẫm những giọt nước mắt còn chưa kịp khô dính trên hàng mi dài và cong

Đôi mắt cô hệt như viên ngọc long lanh mà trong sáng nhưng cũng chứa đựng sự u phiền

Anh từ từ áp mặt vào Lạc Hân hai đôi môi chạm vào nhau, Lạc Hân có chút bất ngờ nhưng vì trong người có rược cũng chẳng khống chế được bản thân mình

Môi cô mềm mại làm cho anh chẳng dứt ra được

Lục Thiên Quân thầm mắng mình trong lòng lợi dụng lúc cô say mà làm vậy

Hai đôi môi trau nhau quấn quýt không tách rời làm những hành động mà mặt trăng còn phải ngại nắp sau tán cây che mặt

Đêm hôm ấy thật là một đêm lãng mạn

Ánh sáng len lõi cùng với tiếng chim ríu rít vào căn phòng đêm qua

Sau lớp chăn bông mềm là cô gái đã ngủ ngon giấc mà không biết trời trăng gì

Dụi mắt vài cái rồi bật dậy như phát hiện ra điều gì đó

Đầu cô như búa gõ nhức không tả xiếc.

Nhưng trong cơn nhức đó lại hiện lên những hình ảnh cô và Lục Thiên Quân đã ân ái đêm qua

Rồi xong, cô phát hiện ra mặt tái mét không còn giọt máu

Nhìn xuống ga giường một vết đỏ đã để lại

"Trời ơi tối qua mình bị gì vậy " Cô không ngừng xoa tóc làm chúng rối nùi lên miệng không ngừng nói

Đúng là sai một ly đi một dặm mà

Do cô say nên người ta mới làm vậy, cô chấp nhận nên người ta mới làm vậy

Xấu hổ chỉ biết giở chăn lên mà lăn qua lăn lại

Nhìn lại bộ đồ trên người, Lục Thiên Quân đã thay cho cô

Đời cô coi như xong gây ra quá nhiều chuyện rồi

Hôm qua còn đi uống rược nữa rồi còn chuyện đánh nhau

Chuyện tối qua biết giấu mặt ở đâu đây.

Có đào cho cô cái hố sau tậm 10m cũng không xóa sạch tội

Cô ước chỉ là một giấc mơ vì cô cũng chẳng nhớ rõ hôm qua như thế nào, nó cứ mờ mờ ảo ảo

Hít một hơi thật sau vào phòng tắm sạch sẽ

Nhìn trên người cô những vết đỏ chói do Lục Thiên Quân để lại không thể nào che nổi.

Đặt biệt là vết trên cổ không thể nào che được

"Thằng cha anh Lục Thiên Quân" Cô thầm chửi mắng trong lòng

Đành để vậy rồi lựa một bộ đồ công sở mặt vào rồi đi đến công ty nhận tội

Cô biết chuyện hôm qua sẽ ảnh hưởng tới mình như thế nào cũng có thể sẽ bị đuổi việc

Bước ra cửa định gọi taxi thì thấy xe của Lục Thiên Quân tới

"Lục phu nhân Lục tổng gọi tôi đến rước cô" Thiên Dương đợi ngoài xe thấy cô kính cẩn chào hỏi

Tời ạ vậy là Lục Thiên Quân về thật

Cô gật đầu đáp lại lời nói của Ngải Dương

Tới Lục thị

Đập vào mắt cô là hàng trăm con người đang vây quanh ngoài đại sảnh, họ không dám ngước nhìn lên

Làm như đã có ai đó rất dữ tợn khiến họ không dám nhìn

Lạc Hân nhìn thấy có chút thắc mắc

"Có nhân vật nào quan trọng đang trong đại sản à, sao đông quá vậy" Cô quay sang Ngải Dương hỏi

"Dạ thưa cô vô trong sẽ biết ạ" Ngải Dương đáp lại cô

Lạc Hân cũng không nghĩ nhiều cứ tưởng là một nhân vật nào thôi.

Cô cũng bước vô không chừng chừ

Thấy có ai đó bước vô mọi người quay sang nhìn.

Đó là Lạc Hân, thấy cô thì mọi người ngậo ngừng gật đầu chào hỏi

Trời ạ sao lại chào hỏi cô, hôm nay cô sẽ bị phạt vì chuyện hôm qua cơ mà sao thái độ của mọi người có vẻ sợ sệt vậy

Đầu Lạc Hân bây giờ dấu chấm hỏi không ngừng chạy

Cô nhờ mọi người tránh ra xem là ai mà nảy giờ không thấy nói chuyện.

Có cần phải vô trương vậy không

Thấy bóng lưng đang ngồi quen thuộc.

Cô ngậm nước bọt nuốt xuống, tim không ngừng đập

Trời ơi là Lục Thiên Quân biết đối mặt với hắn ta sao đây

Cô nhắm tít mắt giả vờ như không thấy lẻn đẻn lùi lại rồi chầm chậm bước quay về phòng

"Bà xã"

Lục Thiên Quân xoay người lại biết cô muốn trốn mình nên cố ý gọi như vậy, gương mặt lạnh lùng toát ra lời nói ấy ai nấy đều không dám hỏi

"Rồi xong" Cô thầm nghĩ trong lòng hít một hơi sâu quay lại chỗ Lục Thiên Quân

"Lục tổng anh nói gì vậy ai là bà xã anh" Dùng ánh mắt cầu khẩn muốn nói với Lục Thiên Quân rằng" Anh đang gọi lộn rồi gọi lại đi"

"Em là bà xã tôi" Kéo tay cô xuống ngồi cạnh mình rồi dùng ánh mắt từ chối nhìn cô

Đây là hoàn cảnh gì vậy trời sao anh ấy bảo không muốn người khác biết bây giờ lại đi nói cho bàn dân thiện hạ trong Lục thị

Cô muốn ngủ một giấc quên đi mọi chuyện.

Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Lạc Hân nhìn vào đôi mắt ấy, một đôi mắt thật đáng sợ nhưng có gì đó rất ấm ápHọ nhìn nhau rất lâu dường như cả hai có gì đó nhưng chẳng thể biết đượcLục Thiên Quân không khống chế được bản thân khi nhìn vào đôi mắt ấy, một đôi mắt long lanh nhưng thấm đẫm những giọt nước mắt còn chưa kịp khô dính trên hàng mi dài và congĐôi mắt cô hệt như viên ngọc long lanh mà trong sáng nhưng cũng chứa đựng sự u phiềnAnh từ từ áp mặt vào Lạc Hân hai đôi môi chạm vào nhau, Lạc Hân có chút bất ngờ nhưng vì trong người có rược cũng chẳng khống chế được bản thân mìnhMôi cô mềm mại làm cho anh chẳng dứt ra đượcLục Thiên Quân thầm mắng mình trong lòng lợi dụng lúc cô say mà làm vậyHai đôi môi trau nhau quấn quýt không tách rời làm những hành động mà mặt trăng còn phải ngại nắp sau tán cây che mặtĐêm hôm ấy thật là một đêm lãng mạnÁnh sáng len lõi cùng với tiếng chim ríu rít vào căn phòng đêm quaSau lớp chăn bông mềm là cô gái đã ngủ ngon giấc mà không biết trời trăng gìDụi mắt vài cái rồi bật dậy như phát hiện ra điều gì đóĐầu cô như búa gõ nhức không tả xiếc.Nhưng trong cơn nhức đó lại hiện lên những hình ảnh cô và Lục Thiên Quân đã ân ái đêm quaRồi xong, cô phát hiện ra mặt tái mét không còn giọt máuNhìn xuống ga giường một vết đỏ đã để lại"Trời ơi tối qua mình bị gì vậy " Cô không ngừng xoa tóc làm chúng rối nùi lên miệng không ngừng nóiĐúng là sai một ly đi một dặm màDo cô say nên người ta mới làm vậy, cô chấp nhận nên người ta mới làm vậyXấu hổ chỉ biết giở chăn lên mà lăn qua lăn lạiNhìn lại bộ đồ trên người, Lục Thiên Quân đã thay cho côĐời cô coi như xong gây ra quá nhiều chuyện rồiHôm qua còn đi uống rược nữa rồi còn chuyện đánh nhauChuyện tối qua biết giấu mặt ở đâu đây.Có đào cho cô cái hố sau tậm 10m cũng không xóa sạch tộiCô ước chỉ là một giấc mơ vì cô cũng chẳng nhớ rõ hôm qua như thế nào, nó cứ mờ mờ ảo ảoHít một hơi thật sau vào phòng tắm sạch sẽNhìn trên người cô những vết đỏ chói do Lục Thiên Quân để lại không thể nào che nổi.Đặt biệt là vết trên cổ không thể nào che được"Thằng cha anh Lục Thiên Quân" Cô thầm chửi mắng trong lòngĐành để vậy rồi lựa một bộ đồ công sở mặt vào rồi đi đến công ty nhận tộiCô biết chuyện hôm qua sẽ ảnh hưởng tới mình như thế nào cũng có thể sẽ bị đuổi việcBước ra cửa định gọi taxi thì thấy xe của Lục Thiên Quân tới"Lục phu nhân Lục tổng gọi tôi đến rước cô" Thiên Dương đợi ngoài xe thấy cô kính cẩn chào hỏiTời ạ vậy là Lục Thiên Quân về thậtCô gật đầu đáp lại lời nói của Ngải DươngTới Lục thịĐập vào mắt cô là hàng trăm con người đang vây quanh ngoài đại sảnh, họ không dám ngước nhìn lênLàm như đã có ai đó rất dữ tợn khiến họ không dám nhìnLạc Hân nhìn thấy có chút thắc mắc"Có nhân vật nào quan trọng đang trong đại sản à, sao đông quá vậy" Cô quay sang Ngải Dương hỏi"Dạ thưa cô vô trong sẽ biết ạ" Ngải Dương đáp lại côLạc Hân cũng không nghĩ nhiều cứ tưởng là một nhân vật nào thôi.Cô cũng bước vô không chừng chừThấy có ai đó bước vô mọi người quay sang nhìn.Đó là Lạc Hân, thấy cô thì mọi người ngậo ngừng gật đầu chào hỏiTrời ạ sao lại chào hỏi cô, hôm nay cô sẽ bị phạt vì chuyện hôm qua cơ mà sao thái độ của mọi người có vẻ sợ sệt vậyĐầu Lạc Hân bây giờ dấu chấm hỏi không ngừng chạyCô nhờ mọi người tránh ra xem là ai mà nảy giờ không thấy nói chuyện.Có cần phải vô trương vậy khôngThấy bóng lưng đang ngồi quen thuộc.Cô ngậm nước bọt nuốt xuống, tim không ngừng đậpTrời ơi là Lục Thiên Quân biết đối mặt với hắn ta sao đâyCô nhắm tít mắt giả vờ như không thấy lẻn đẻn lùi lại rồi chầm chậm bước quay về phòng"Bà xã"Lục Thiên Quân xoay người lại biết cô muốn trốn mình nên cố ý gọi như vậy, gương mặt lạnh lùng toát ra lời nói ấy ai nấy đều không dám hỏi"Rồi xong" Cô thầm nghĩ trong lòng hít một hơi sâu quay lại chỗ Lục Thiên Quân"Lục tổng anh nói gì vậy ai là bà xã anh" Dùng ánh mắt cầu khẩn muốn nói với Lục Thiên Quân rằng" Anh đang gọi lộn rồi gọi lại đi""Em là bà xã tôi" Kéo tay cô xuống ngồi cạnh mình rồi dùng ánh mắt từ chối nhìn côĐây là hoàn cảnh gì vậy trời sao anh ấy bảo không muốn người khác biết bây giờ lại đi nói cho bàn dân thiện hạ trong Lục thịCô muốn ngủ một giấc quên đi mọi chuyện.

Chương 18: 18: Hoàn Cảnh Trớ Trêu