Hôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy…
Chương 25: 25: Cách Chăm Sóc Lục Thiên Quân
Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Lục Thiên Quân như đã hiểu được hành động của Lạc HânCả hai nhìn nhau cũng có chút ngượng"Tôi...tôi đi vệ sinh anh...anh xuống nhà trước đi" Lạc Hân ấp úng, tim cô nảy giờ như muốn nhảy vọt ra ngoài vậy á, mặt đã trở nên đỏ luôn rồiLục Thiên Quân chỉ biết gật đầu không biết mở miệng ra nói gì thôi thì cứ gật đầuLục Thiên Quân đã cảm giác được mặt của mình nóng lên tim bắt đầu đập mạnhAnh hít một hơi thật sâu rồi từ từ vào phòng thay đồỞ dưới nhà ăn...Lục Thiên Quân đang đọc báoLạc Hân thì cũng đã vệ sinh xong rồi vào bếp nấu thứ gì đóLục Thiên Quân cũng có hơi tò mò lâu lâu hướng mắt về cô.Có một lần anh vô tình chạm mắt vào cô khiến cho Lạc Hân giật mìnhRất nhanh sau đó đã bình tĩnh lạiLạc Hân cầm thứ gì đó đến bên cạnh Lục Thiên Quân.Cô hít hà thổi cho nguộiLạc Hân ngồi xuống cạnh Lục Thiên Quân từ từ thổi cho cháo nguội"Nè anh ăn đi" Cô đưa sang cho Lục Thiên Quân cầm, đôi mắt to tròn nhìn Lục Thiên Quân không biết có ngon khôngLục Thiên Quân cũng cầm lấy, thổi một hơi sau đó bỏ vô miệngCháo cô nấu rất ngon nha Lục Thiên Quân còn múc muỗng khác để kiểm chứng lạiGương mặt cong lên nụ cười"Cũng không tệ" Gương mặt anh đã có chút màu sắc trở lạiLạc Hân hí ha hí hửng nhìn anh ăn.Lúc nảy cô quản gia có nói cho cô biết khẩu vị của Lục Thiên Quân nên mới vừa ý anh như vậyLục Thiên Quân thì cứ múc muỗng này tới muỗng khác còn Lạc Hân thì cứ nhìn anh mà khóe môi cứ cong lên nụ cườiCô cũng chẳng biết vì sao trong lòng lại có chút vui vuiSau khi ăn xong thì Lạc Hân đưa thuốc cho Lục Thiên Quân uốngRồi nắm tay kéo Lục Thiên Quân lên phòng để cho anh nghỉ ngơiLục Thiên Quân như bị bỏ bùa, Lạc Hân bảo anh làm gì thì làm đó không nói lạiĐây là lần đầu tiên mà anh lại nghe lời người khác như vậyLạc Hân cũng biết anh đi làm vất vả nhờ có bệnh nên mới được nghỉ một ngàyKhông phải vì Lục Thiên Quân nghe lời mà anh muốn biết cô chăm sóc anh như thế nàoNào là lựa thuốc ra cho uống, nắm tay kéo lên phòng, đắp chăn kéo màng lại......bao nhiêu việc mà Lạc Hân cũng có phần để Lục Thiên Quân cảm độngLạc Hân cũng chẳng hiểu tại sao mình lại làm vậy.Cô chỉ biết Lục Thiên Quân cực khổ cở nào huống hồ chi hôm nay anh bị bệnh thì để cho anh được xã hơi một ngàyCô luôn lo lắng cho người khác nhưng không bao giờ quan tâm tới mìnhCứ thế Lục Thiên Quân chìm vào giấc ngủCòn Lạc Hân hôm nay cũng xin nghỉ để ở nhà chăm sóc Lục Thiên QuânDo thời gian rảnh không biết làm gì thì cô lấy bộ vẽ của mình raLạc Hân cũng rất có hoa tay cô vẽ vào bức tranh cũng như thả hồn vào nóCô chọn vườn hoa viên là nơi để cô vẻ vì ở đó không gian ảm đạm pha chút hương thơm nhẹ nhàng của các loài hoaĐó cũng là nơi cô thường tới chăm sóc.Lạc Hân cũng thích hoa thích những thứ nhẹ nhàng không cầu kì bắt mắcMột vài loài hoa trong vườn cũng do chính tay cô trồng nó chỉ là chưa cao lớn thôiKhoảng vài giờ sau.....Lục Thiên Quân cũng đã tỉnh dậy ngồi dậy xoa xoa thái dươngCó vẻ sắc mặt anh đã khỏe hơn rồi.Gương mặt đã có màu sắc trở lạiNhìn qua nhìn lại chẳng thấy cô vợ nhỏ của mình đâu Lục Thiên Quân hờ hửng gọi"Lạc Hân em đâu rồi?" Đợi chờ sau vài giây thì không thấy ai trả lờiLục Thiên Quân cứ như mất đi thứ gì đó quý giá vội vàng chạy xuống lầu tìm khắp các phòng nhưng cũng không thấy"Thưa, lúc nảy tôi có thấy phu nhân ra vườn hoa viên rồi ạ!" Cô quản gia kính cẩn nói khi thấy Lục Thiên Quân tìm Lạc Hân dáo giácKhông ngờ chỉ không thấy vợ mình đâu thì đã đi tìm rồi.Cô quản gia có chút cười thầmThấy cô quản gia nói vậg thì anh tức tốc chạy ra vườnĐứng lại ngay gốc câyĐập vào mắt anh là người thiếu nữ mặc trên mình chiếc đầm sơ mi màu hồng nhạt.Gương mặt bé nhỏ có chút đáng yêu cùng với hai gò má bánh bao đang cặm cụi vẽ thứ gì đóLạc Hân vẫn chưa biết có sự hiện diện của Lục Thiên Quân ở nơi này nên cô rất chăm chú vẽ, vừa vẽ cô để lên môi mình một nụ cười nhè nhẹ chắc là bức tranh ấy rất đẹp rồiĐúng nó rất đẹp.Những bông hoa đang đua nhau nở được chính tay cô khắc họa trên bức tranh nàyĐứng nhìn người con gái ấy một hồi lòng Lục Thiên Quân có chút xao xuyến, trong lòng anh lại có chút gì đó mà không thể nói ra đượcLục Thiên Quân lấy trong túi ra chiếc điện thoại chụp lấy một bức hình.Nhân vật chính trong bức hình là cô cùng với nụ cười không tì gốc chết.Lục Thiên Quân đã đặt tấm hình đó làm hình nền của mìnhCảm thấy như mắt đã nhìn đủ Lục Thiên Quân đi chậm rãi bước ra phía côAnh đi từ đằng sau cô nên cô cũng không biếtĐứng từ sau lưng cô, thứ mà Lục Thiên Quân tò mò từ nảy giờ chính là bức tranh cô đang vẽBức tranh Lạc Hân vẽ chính là những bông hoa trong hoa viênLạc Hân như cảm nhận được gì đó bất giác xoay lưng lại.
Lục Thiên Quân như đã hiểu được hành động của Lạc Hân
Cả hai nhìn nhau cũng có chút ngượng
"Tôi...tôi đi vệ sinh anh...anh xuống nhà trước đi" Lạc Hân ấp úng, tim cô nảy giờ như muốn nhảy vọt ra ngoài vậy á, mặt đã trở nên đỏ luôn rồi
Lục Thiên Quân chỉ biết gật đầu không biết mở miệng ra nói gì thôi thì cứ gật đầu
Lục Thiên Quân đã cảm giác được mặt của mình nóng lên tim bắt đầu đập mạnh
Anh hít một hơi thật sâu rồi từ từ vào phòng thay đồ
Ở dưới nhà ăn...
Lục Thiên Quân đang đọc báo
Lạc Hân thì cũng đã vệ sinh xong rồi vào bếp nấu thứ gì đó
Lục Thiên Quân cũng có hơi tò mò lâu lâu hướng mắt về cô.
Có một lần anh vô tình chạm mắt vào cô khiến cho Lạc Hân giật mình
Rất nhanh sau đó đã bình tĩnh lại
Lạc Hân cầm thứ gì đó đến bên cạnh Lục Thiên Quân.
Cô hít hà thổi cho nguội
Lạc Hân ngồi xuống cạnh Lục Thiên Quân từ từ thổi cho cháo nguội
"Nè anh ăn đi" Cô đưa sang cho Lục Thiên Quân cầm, đôi mắt to tròn nhìn Lục Thiên Quân không biết có ngon không
Lục Thiên Quân cũng cầm lấy, thổi một hơi sau đó bỏ vô miệng
Cháo cô nấu rất ngon nha Lục Thiên Quân còn múc muỗng khác để kiểm chứng lại
Gương mặt cong lên nụ cười
"Cũng không tệ" Gương mặt anh đã có chút màu sắc trở lại
Lạc Hân hí ha hí hửng nhìn anh ăn.
Lúc nảy cô quản gia có nói cho cô biết khẩu vị của Lục Thiên Quân nên mới vừa ý anh như vậy
Lục Thiên Quân thì cứ múc muỗng này tới muỗng khác còn Lạc Hân thì cứ nhìn anh mà khóe môi cứ cong lên nụ cười
Cô cũng chẳng biết vì sao trong lòng lại có chút vui vui
Sau khi ăn xong thì Lạc Hân đưa thuốc cho Lục Thiên Quân uống
Rồi nắm tay kéo Lục Thiên Quân lên phòng để cho anh nghỉ ngơi
Lục Thiên Quân như bị bỏ bùa, Lạc Hân bảo anh làm gì thì làm đó không nói lại
Đây là lần đầu tiên mà anh lại nghe lời người khác như vậy
Lạc Hân cũng biết anh đi làm vất vả nhờ có bệnh nên mới được nghỉ một ngày
Không phải vì Lục Thiên Quân nghe lời mà anh muốn biết cô chăm sóc anh như thế nào
Nào là lựa thuốc ra cho uống, nắm tay kéo lên phòng, đắp chăn kéo màng lại......bao nhiêu việc mà Lạc Hân cũng có phần để Lục Thiên Quân cảm động
Lạc Hân cũng chẳng hiểu tại sao mình lại làm vậy.
Cô chỉ biết Lục Thiên Quân cực khổ cở nào huống hồ chi hôm nay anh bị bệnh thì để cho anh được xã hơi một ngày
Cô luôn lo lắng cho người khác nhưng không bao giờ quan tâm tới mình
Cứ thế Lục Thiên Quân chìm vào giấc ngủ
Còn Lạc Hân hôm nay cũng xin nghỉ để ở nhà chăm sóc Lục Thiên Quân
Do thời gian rảnh không biết làm gì thì cô lấy bộ vẽ của mình ra
Lạc Hân cũng rất có hoa tay cô vẽ vào bức tranh cũng như thả hồn vào nó
Cô chọn vườn hoa viên là nơi để cô vẻ vì ở đó không gian ảm đạm pha chút hương thơm nhẹ nhàng của các loài hoa
Đó cũng là nơi cô thường tới chăm sóc.
Lạc Hân cũng thích hoa thích những thứ nhẹ nhàng không cầu kì bắt mắc
Một vài loài hoa trong vườn cũng do chính tay cô trồng nó chỉ là chưa cao lớn thôi
Khoảng vài giờ sau.....
Lục Thiên Quân cũng đã tỉnh dậy ngồi dậy xoa xoa thái dương
Có vẻ sắc mặt anh đã khỏe hơn rồi.
Gương mặt đã có màu sắc trở lại
Nhìn qua nhìn lại chẳng thấy cô vợ nhỏ của mình đâu Lục Thiên Quân hờ hửng gọi
"Lạc Hân em đâu rồi?" Đợi chờ sau vài giây thì không thấy ai trả lời
Lục Thiên Quân cứ như mất đi thứ gì đó quý giá vội vàng chạy xuống lầu tìm khắp các phòng nhưng cũng không thấy
"Thưa, lúc nảy tôi có thấy phu nhân ra vườn hoa viên rồi ạ!" Cô quản gia kính cẩn nói khi thấy Lục Thiên Quân tìm Lạc Hân dáo giác
Không ngờ chỉ không thấy vợ mình đâu thì đã đi tìm rồi.
Cô quản gia có chút cười thầm
Thấy cô quản gia nói vậg thì anh tức tốc chạy ra vườn
Đứng lại ngay gốc cây
Đập vào mắt anh là người thiếu nữ mặc trên mình chiếc đầm sơ mi màu hồng nhạt.
Gương mặt bé nhỏ có chút đáng yêu cùng với hai gò má bánh bao đang cặm cụi vẽ thứ gì đó
Lạc Hân vẫn chưa biết có sự hiện diện của Lục Thiên Quân ở nơi này nên cô rất chăm chú vẽ, vừa vẽ cô để lên môi mình một nụ cười nhè nhẹ chắc là bức tranh ấy rất đẹp rồi
Đúng nó rất đẹp.
Những bông hoa đang đua nhau nở được chính tay cô khắc họa trên bức tranh này
Đứng nhìn người con gái ấy một hồi lòng Lục Thiên Quân có chút xao xuyến, trong lòng anh lại có chút gì đó mà không thể nói ra được
Lục Thiên Quân lấy trong túi ra chiếc điện thoại chụp lấy một bức hình.
Nhân vật chính trong bức hình là cô cùng với nụ cười không tì gốc chết.
Lục Thiên Quân đã đặt tấm hình đó làm hình nền của mình
Cảm thấy như mắt đã nhìn đủ Lục Thiên Quân đi chậm rãi bước ra phía cô
Anh đi từ đằng sau cô nên cô cũng không biết
Đứng từ sau lưng cô, thứ mà Lục Thiên Quân tò mò từ nảy giờ chính là bức tranh cô đang vẽ
Bức tranh Lạc Hân vẽ chính là những bông hoa trong hoa viên
Lạc Hân như cảm nhận được gì đó bất giác xoay lưng lại.
Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Lục Thiên Quân như đã hiểu được hành động của Lạc HânCả hai nhìn nhau cũng có chút ngượng"Tôi...tôi đi vệ sinh anh...anh xuống nhà trước đi" Lạc Hân ấp úng, tim cô nảy giờ như muốn nhảy vọt ra ngoài vậy á, mặt đã trở nên đỏ luôn rồiLục Thiên Quân chỉ biết gật đầu không biết mở miệng ra nói gì thôi thì cứ gật đầuLục Thiên Quân đã cảm giác được mặt của mình nóng lên tim bắt đầu đập mạnhAnh hít một hơi thật sâu rồi từ từ vào phòng thay đồỞ dưới nhà ăn...Lục Thiên Quân đang đọc báoLạc Hân thì cũng đã vệ sinh xong rồi vào bếp nấu thứ gì đóLục Thiên Quân cũng có hơi tò mò lâu lâu hướng mắt về cô.Có một lần anh vô tình chạm mắt vào cô khiến cho Lạc Hân giật mìnhRất nhanh sau đó đã bình tĩnh lạiLạc Hân cầm thứ gì đó đến bên cạnh Lục Thiên Quân.Cô hít hà thổi cho nguộiLạc Hân ngồi xuống cạnh Lục Thiên Quân từ từ thổi cho cháo nguội"Nè anh ăn đi" Cô đưa sang cho Lục Thiên Quân cầm, đôi mắt to tròn nhìn Lục Thiên Quân không biết có ngon khôngLục Thiên Quân cũng cầm lấy, thổi một hơi sau đó bỏ vô miệngCháo cô nấu rất ngon nha Lục Thiên Quân còn múc muỗng khác để kiểm chứng lạiGương mặt cong lên nụ cười"Cũng không tệ" Gương mặt anh đã có chút màu sắc trở lạiLạc Hân hí ha hí hửng nhìn anh ăn.Lúc nảy cô quản gia có nói cho cô biết khẩu vị của Lục Thiên Quân nên mới vừa ý anh như vậyLục Thiên Quân thì cứ múc muỗng này tới muỗng khác còn Lạc Hân thì cứ nhìn anh mà khóe môi cứ cong lên nụ cườiCô cũng chẳng biết vì sao trong lòng lại có chút vui vuiSau khi ăn xong thì Lạc Hân đưa thuốc cho Lục Thiên Quân uốngRồi nắm tay kéo Lục Thiên Quân lên phòng để cho anh nghỉ ngơiLục Thiên Quân như bị bỏ bùa, Lạc Hân bảo anh làm gì thì làm đó không nói lạiĐây là lần đầu tiên mà anh lại nghe lời người khác như vậyLạc Hân cũng biết anh đi làm vất vả nhờ có bệnh nên mới được nghỉ một ngàyKhông phải vì Lục Thiên Quân nghe lời mà anh muốn biết cô chăm sóc anh như thế nàoNào là lựa thuốc ra cho uống, nắm tay kéo lên phòng, đắp chăn kéo màng lại......bao nhiêu việc mà Lạc Hân cũng có phần để Lục Thiên Quân cảm độngLạc Hân cũng chẳng hiểu tại sao mình lại làm vậy.Cô chỉ biết Lục Thiên Quân cực khổ cở nào huống hồ chi hôm nay anh bị bệnh thì để cho anh được xã hơi một ngàyCô luôn lo lắng cho người khác nhưng không bao giờ quan tâm tới mìnhCứ thế Lục Thiên Quân chìm vào giấc ngủCòn Lạc Hân hôm nay cũng xin nghỉ để ở nhà chăm sóc Lục Thiên QuânDo thời gian rảnh không biết làm gì thì cô lấy bộ vẽ của mình raLạc Hân cũng rất có hoa tay cô vẽ vào bức tranh cũng như thả hồn vào nóCô chọn vườn hoa viên là nơi để cô vẻ vì ở đó không gian ảm đạm pha chút hương thơm nhẹ nhàng của các loài hoaĐó cũng là nơi cô thường tới chăm sóc.Lạc Hân cũng thích hoa thích những thứ nhẹ nhàng không cầu kì bắt mắcMột vài loài hoa trong vườn cũng do chính tay cô trồng nó chỉ là chưa cao lớn thôiKhoảng vài giờ sau.....Lục Thiên Quân cũng đã tỉnh dậy ngồi dậy xoa xoa thái dươngCó vẻ sắc mặt anh đã khỏe hơn rồi.Gương mặt đã có màu sắc trở lạiNhìn qua nhìn lại chẳng thấy cô vợ nhỏ của mình đâu Lục Thiên Quân hờ hửng gọi"Lạc Hân em đâu rồi?" Đợi chờ sau vài giây thì không thấy ai trả lờiLục Thiên Quân cứ như mất đi thứ gì đó quý giá vội vàng chạy xuống lầu tìm khắp các phòng nhưng cũng không thấy"Thưa, lúc nảy tôi có thấy phu nhân ra vườn hoa viên rồi ạ!" Cô quản gia kính cẩn nói khi thấy Lục Thiên Quân tìm Lạc Hân dáo giácKhông ngờ chỉ không thấy vợ mình đâu thì đã đi tìm rồi.Cô quản gia có chút cười thầmThấy cô quản gia nói vậg thì anh tức tốc chạy ra vườnĐứng lại ngay gốc câyĐập vào mắt anh là người thiếu nữ mặc trên mình chiếc đầm sơ mi màu hồng nhạt.Gương mặt bé nhỏ có chút đáng yêu cùng với hai gò má bánh bao đang cặm cụi vẽ thứ gì đóLạc Hân vẫn chưa biết có sự hiện diện của Lục Thiên Quân ở nơi này nên cô rất chăm chú vẽ, vừa vẽ cô để lên môi mình một nụ cười nhè nhẹ chắc là bức tranh ấy rất đẹp rồiĐúng nó rất đẹp.Những bông hoa đang đua nhau nở được chính tay cô khắc họa trên bức tranh nàyĐứng nhìn người con gái ấy một hồi lòng Lục Thiên Quân có chút xao xuyến, trong lòng anh lại có chút gì đó mà không thể nói ra đượcLục Thiên Quân lấy trong túi ra chiếc điện thoại chụp lấy một bức hình.Nhân vật chính trong bức hình là cô cùng với nụ cười không tì gốc chết.Lục Thiên Quân đã đặt tấm hình đó làm hình nền của mìnhCảm thấy như mắt đã nhìn đủ Lục Thiên Quân đi chậm rãi bước ra phía côAnh đi từ đằng sau cô nên cô cũng không biếtĐứng từ sau lưng cô, thứ mà Lục Thiên Quân tò mò từ nảy giờ chính là bức tranh cô đang vẽBức tranh Lạc Hân vẽ chính là những bông hoa trong hoa viênLạc Hân như cảm nhận được gì đó bất giác xoay lưng lại.