Hôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy…
Chương 30: 30: Bà Xã
Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… "Tôi tên Lạc Hân rất vui được biết ông" Lạc Hân đưa tay ra vui vẻ đáp"À là cô Lạc rất hân hạnh được biết cô" Ông Lưu vui vẻ nói lạiNghe đến tên Lạc Hân thì ai nấy bàn tán sôi nổi"Không phải là tiểu thư nhà họ Lạc cách đây vài năm bị phá sản đó chớ""Không ngờ Lục tổng lại cưới phải cô vợ chẳng làm ra trò trống gì""Nghe nói năm xưa là do bạn trai của cô ta hại gia đình cô ta ra nông nổi ấy".............Rất nhiều lời bàn tán về cô được nổi lênGia đình cô lúc đó cũng có tiếng nên cũng được mọi người biết đếnNghe đến từng câu từng chữ như đâm vào côHọ nói cô là người gây tai họa cho gia đình mình còn là vị hôn thê của Lục Thiên QuânTin này quả thật rất hotLạc Hân có phần nhút nhát thấy ánh mắt của mọi người nhìn mình như có phần nguyền rủa.Cô càng nắm chặt tay Lục Thiên Quân.Đôi mắt khẽ cụp xuốngBiết được lời bàn tán không tốt về vợ mình Lục Thiên Quân nhìn một vòngÁnh mắt này thay cho lời nói của mình rằng" Ai dám mở miệng nói vợ anh nữa người đó sẽ phải chết"Họ như hiểu được ánh mắt giết người của anh nên im phăng phắc rồi giật mình quay sang hướng khác tránh ánh mắt của anhĐám người này thật sự rất sợ Lục Thiên Quân nên cũng tự lượng sức mình"Hai người cứ tự nhiên tôi vào trong một lát" Nói xong Ông Lưu quay người điLục Thiên Quân mỉm cười gật đầu đáp lại lời nóiLạc Hân hít một hơi thật sâu lấy lại tinh thần cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thểMặc dù họ không nói gì nhưng trong lòng họ nghĩ gì cô hiểu rõLạc Hân là người am hiểu người khác rất giỏi.Chỉ cần nhìn vào ánh mắt, lời nói của họ thì cô đã đoán được họ nghĩ gìLục Thiên Quân đoán được cô đã giữ được bình tĩnh lấy tay vỗ nhẹ vào bàn tay cô.Ánh mắt lúc nảy đã tan biến gì đây chỉ còn là ánh mắt ân cần dành cho cô thôi"Bà đâu" Lạc Hân sựt nhớ ra buổi tiệc hôm nay tới đây vì lí do gìNảy giờ đứng đây trò chuyện cũng lâu sao không thấy bàLục Thiên Quân ngước mắt về phía trong buổi tiệcBà đang đứng nói chuyện cùng một vài người bạn của mình.Chắc là bà chưa biết sự xuất hiện của bọn họLục Thiên Quân dắt tay Lạc Hân đi về phía bàBà quay sang thấy cháu mình thì mừng rỡ"Sao hai con đến trễ thế bà đợi nảy giờ" Bà ôn nhu lấy tay sờ lấy bã vai của hai đứa cháu bà yêu nhất"Dạ do kẹt xe một chút nhưng bây giờ cháu đã ở ngay trước mặt bà rồi" Lạc Hân hiểu chuyện cầm lấy tay bà rồi vỗ về nóiChỉ có mấy câu này thôi đã làm cho những người bạn xung quanh của bà phải há hốc rồiCông nhận cháu dâu bà giỏi thật nói ra lời nào thì đều được bà ưng ý hết sứcBà từ này tới giờ không quan tâm đến Lục Thiên QuânLục Thiên Quân thì cũng đã quá hiểu tánh bà rồi "Có mới nới cũ" thôi cứ chiều bà"Mọi người cứ từ từ nói chuyện.Bà xã anh ra ngoài gặp một vài đối tác có gì gọi anh" Lục Thiên Quân lấy tay mình đặt lệ vai của Lạc HânMặc dù cả hai đang diễn kịch nhưng Lạc Hân lại thấy có chút vui vuii cứ như cả hai là đôi vợ chồng thậtCô mỉm cười gật đầuBà và những người bạn được phen hú vía.Không ngờ Lục Thiên Quân có trái tim lạnh như băng vậy mà cũng nói ra được những lời nàyĐến bà cò không tinLục Thiên Quân quay sang đi về phía trước.Lạc Hân thì dõi theo bóng dáng của Lục Thiên Quân cũng có chút nuối tiếcBà cứ vậy mà giới thiệu cháu mình cho các bà bạn.Khen cô hết lờiCứ cái đà này thì mũi cô sẽ nở ra mất"Bà ơi cháu muốn đi xung quanh đây.Mọi người ở đây nói chuyện nha" Lạc Hân lễ phép gật đầu nói với mọi người"Được cháu đi đi" Bà hiểu cô cháu dâu mình muốn làm gì, chắc là đi tìm Lục Thiên Quân nên bà vui vẻ đáp lạiLạc Hân được sự cho phép thì cúi đầu lui ra sauXung quang đây được trang trí rất bất mắc khiến cô cũng trầm trồLạc Hân lúc còn là một thời vô lo vô nghĩ luôn tưởng tượng ra ngày đẹp nhất trên đời sẽ như thế nào.Nó như trong truyện ấy đẹp đẽ khiến cho cô luôn mơ mộng về nóNhưng hiện tại cô chẳng được gì cả chỉ là do cô ảo tưởngLiệu rằng khi cô chia tay Lục Thiên Quân thì có ai để ý tới cô nữa không? Cuộc sống luôn bắt ta phải chọn, chọn sai cũng được đúng cũng được nhưng bắt buộc phả lựa chọnCô đã lựa chọn đi con đường này thì phải biết nó sẽ có những gì chỉ tiếc là cô chưa làm gì được cho ba mẹ côCô khẽ cười đau khổ.Chắc những nổi đau này chỉ có mình cô biếtCầm ly rược lên uốngBóng dáng ai đó quen thuộc bước tới sau lưng cô"Chào người yêu cũ"Hóa ra là tên cặn bã Trình Phương cũng có mặt ở đâyNghe giọng nói quen thuộc thì Lạc Hân xoay người lạiCũng lâu rồi không thấy hắn ta, nay cô thấy mặt hắn thì chỉ muốn bóp ch3t hắn.
"Tôi tên Lạc Hân rất vui được biết ông" Lạc Hân đưa tay ra vui vẻ đáp
"À là cô Lạc rất hân hạnh được biết cô" Ông Lưu vui vẻ nói lại
Nghe đến tên Lạc Hân thì ai nấy bàn tán sôi nổi
"Không phải là tiểu thư nhà họ Lạc cách đây vài năm bị phá sản đó chớ"
"Không ngờ Lục tổng lại cưới phải cô vợ chẳng làm ra trò trống gì"
"Nghe nói năm xưa là do bạn trai của cô ta hại gia đình cô ta ra nông nổi ấy"
.............
Rất nhiều lời bàn tán về cô được nổi lên
Gia đình cô lúc đó cũng có tiếng nên cũng được mọi người biết đến
Nghe đến từng câu từng chữ như đâm vào cô
Họ nói cô là người gây tai họa cho gia đình mình còn là vị hôn thê của Lục Thiên Quân
Tin này quả thật rất hot
Lạc Hân có phần nhút nhát thấy ánh mắt của mọi người nhìn mình như có phần nguyền rủa.
Cô càng nắm chặt tay Lục Thiên Quân.
Đôi mắt khẽ cụp xuống
Biết được lời bàn tán không tốt về vợ mình Lục Thiên Quân nhìn một vòng
Ánh mắt này thay cho lời nói của mình rằng" Ai dám mở miệng nói vợ anh nữa người đó sẽ phải chết"
Họ như hiểu được ánh mắt giết người của anh nên im phăng phắc rồi giật mình quay sang hướng khác tránh ánh mắt của anh
Đám người này thật sự rất sợ Lục Thiên Quân nên cũng tự lượng sức mình
"Hai người cứ tự nhiên tôi vào trong một lát" Nói xong Ông Lưu quay người đi
Lục Thiên Quân mỉm cười gật đầu đáp lại lời nói
Lạc Hân hít một hơi thật sâu lấy lại tinh thần cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể
Mặc dù họ không nói gì nhưng trong lòng họ nghĩ gì cô hiểu rõ
Lạc Hân là người am hiểu người khác rất giỏi.
Chỉ cần nhìn vào ánh mắt, lời nói của họ thì cô đã đoán được họ nghĩ gì
Lục Thiên Quân đoán được cô đã giữ được bình tĩnh lấy tay vỗ nhẹ vào bàn tay cô.
Ánh mắt lúc nảy đã tan biến gì đây chỉ còn là ánh mắt ân cần dành cho cô thôi
"Bà đâu" Lạc Hân sựt nhớ ra buổi tiệc hôm nay tới đây vì lí do gì
Nảy giờ đứng đây trò chuyện cũng lâu sao không thấy bà
Lục Thiên Quân ngước mắt về phía trong buổi tiệc
Bà đang đứng nói chuyện cùng một vài người bạn của mình.
Chắc là bà chưa biết sự xuất hiện của bọn họ
Lục Thiên Quân dắt tay Lạc Hân đi về phía bà
Bà quay sang thấy cháu mình thì mừng rỡ
"Sao hai con đến trễ thế bà đợi nảy giờ" Bà ôn nhu lấy tay sờ lấy bã vai của hai đứa cháu bà yêu nhất
"Dạ do kẹt xe một chút nhưng bây giờ cháu đã ở ngay trước mặt bà rồi" Lạc Hân hiểu chuyện cầm lấy tay bà rồi vỗ về nói
Chỉ có mấy câu này thôi đã làm cho những người bạn xung quanh của bà phải há hốc rồi
Công nhận cháu dâu bà giỏi thật nói ra lời nào thì đều được bà ưng ý hết sức
Bà từ này tới giờ không quan tâm đến Lục Thiên Quân
Lục Thiên Quân thì cũng đã quá hiểu tánh bà rồi "Có mới nới cũ" thôi cứ chiều bà
"Mọi người cứ từ từ nói chuyện.
Bà xã anh ra ngoài gặp một vài đối tác có gì gọi anh" Lục Thiên Quân lấy tay mình đặt lệ vai của Lạc Hân
Mặc dù cả hai đang diễn kịch nhưng Lạc Hân lại thấy có chút vui vuii cứ như cả hai là đôi vợ chồng thật
Cô mỉm cười gật đầu
Bà và những người bạn được phen hú vía.
Không ngờ Lục Thiên Quân có trái tim lạnh như băng vậy mà cũng nói ra được những lời này
Đến bà cò không tin
Lục Thiên Quân quay sang đi về phía trước.
Lạc Hân thì dõi theo bóng dáng của Lục Thiên Quân cũng có chút nuối tiếc
Bà cứ vậy mà giới thiệu cháu mình cho các bà bạn.
Khen cô hết lời
Cứ cái đà này thì mũi cô sẽ nở ra mất
"Bà ơi cháu muốn đi xung quanh đây.
Mọi người ở đây nói chuyện nha" Lạc Hân lễ phép gật đầu nói với mọi người
"Được cháu đi đi" Bà hiểu cô cháu dâu mình muốn làm gì, chắc là đi tìm Lục Thiên Quân nên bà vui vẻ đáp lại
Lạc Hân được sự cho phép thì cúi đầu lui ra sau
Xung quang đây được trang trí rất bất mắc khiến cô cũng trầm trồ
Lạc Hân lúc còn là một thời vô lo vô nghĩ luôn tưởng tượng ra ngày đẹp nhất trên đời sẽ như thế nào.
Nó như trong truyện ấy đẹp đẽ khiến cho cô luôn mơ mộng về nó
Nhưng hiện tại cô chẳng được gì cả chỉ là do cô ảo tưởng
Liệu rằng khi cô chia tay Lục Thiên Quân thì có ai để ý tới cô nữa không? Cuộc sống luôn bắt ta phải chọn, chọn sai cũng được đúng cũng được nhưng bắt buộc phả lựa chọn
Cô đã lựa chọn đi con đường này thì phải biết nó sẽ có những gì chỉ tiếc là cô chưa làm gì được cho ba mẹ cô
Cô khẽ cười đau khổ.
Chắc những nổi đau này chỉ có mình cô biết
Cầm ly rược lên uống
Bóng dáng ai đó quen thuộc bước tới sau lưng cô
"Chào người yêu cũ"
Hóa ra là tên cặn bã Trình Phương cũng có mặt ở đây
Nghe giọng nói quen thuộc thì Lạc Hân xoay người lại
Cũng lâu rồi không thấy hắn ta, nay cô thấy mặt hắn thì chỉ muốn bóp ch3t hắn.
Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… "Tôi tên Lạc Hân rất vui được biết ông" Lạc Hân đưa tay ra vui vẻ đáp"À là cô Lạc rất hân hạnh được biết cô" Ông Lưu vui vẻ nói lạiNghe đến tên Lạc Hân thì ai nấy bàn tán sôi nổi"Không phải là tiểu thư nhà họ Lạc cách đây vài năm bị phá sản đó chớ""Không ngờ Lục tổng lại cưới phải cô vợ chẳng làm ra trò trống gì""Nghe nói năm xưa là do bạn trai của cô ta hại gia đình cô ta ra nông nổi ấy".............Rất nhiều lời bàn tán về cô được nổi lênGia đình cô lúc đó cũng có tiếng nên cũng được mọi người biết đếnNghe đến từng câu từng chữ như đâm vào côHọ nói cô là người gây tai họa cho gia đình mình còn là vị hôn thê của Lục Thiên QuânTin này quả thật rất hotLạc Hân có phần nhút nhát thấy ánh mắt của mọi người nhìn mình như có phần nguyền rủa.Cô càng nắm chặt tay Lục Thiên Quân.Đôi mắt khẽ cụp xuốngBiết được lời bàn tán không tốt về vợ mình Lục Thiên Quân nhìn một vòngÁnh mắt này thay cho lời nói của mình rằng" Ai dám mở miệng nói vợ anh nữa người đó sẽ phải chết"Họ như hiểu được ánh mắt giết người của anh nên im phăng phắc rồi giật mình quay sang hướng khác tránh ánh mắt của anhĐám người này thật sự rất sợ Lục Thiên Quân nên cũng tự lượng sức mình"Hai người cứ tự nhiên tôi vào trong một lát" Nói xong Ông Lưu quay người điLục Thiên Quân mỉm cười gật đầu đáp lại lời nóiLạc Hân hít một hơi thật sâu lấy lại tinh thần cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thểMặc dù họ không nói gì nhưng trong lòng họ nghĩ gì cô hiểu rõLạc Hân là người am hiểu người khác rất giỏi.Chỉ cần nhìn vào ánh mắt, lời nói của họ thì cô đã đoán được họ nghĩ gìLục Thiên Quân đoán được cô đã giữ được bình tĩnh lấy tay vỗ nhẹ vào bàn tay cô.Ánh mắt lúc nảy đã tan biến gì đây chỉ còn là ánh mắt ân cần dành cho cô thôi"Bà đâu" Lạc Hân sựt nhớ ra buổi tiệc hôm nay tới đây vì lí do gìNảy giờ đứng đây trò chuyện cũng lâu sao không thấy bàLục Thiên Quân ngước mắt về phía trong buổi tiệcBà đang đứng nói chuyện cùng một vài người bạn của mình.Chắc là bà chưa biết sự xuất hiện của bọn họLục Thiên Quân dắt tay Lạc Hân đi về phía bàBà quay sang thấy cháu mình thì mừng rỡ"Sao hai con đến trễ thế bà đợi nảy giờ" Bà ôn nhu lấy tay sờ lấy bã vai của hai đứa cháu bà yêu nhất"Dạ do kẹt xe một chút nhưng bây giờ cháu đã ở ngay trước mặt bà rồi" Lạc Hân hiểu chuyện cầm lấy tay bà rồi vỗ về nóiChỉ có mấy câu này thôi đã làm cho những người bạn xung quanh của bà phải há hốc rồiCông nhận cháu dâu bà giỏi thật nói ra lời nào thì đều được bà ưng ý hết sứcBà từ này tới giờ không quan tâm đến Lục Thiên QuânLục Thiên Quân thì cũng đã quá hiểu tánh bà rồi "Có mới nới cũ" thôi cứ chiều bà"Mọi người cứ từ từ nói chuyện.Bà xã anh ra ngoài gặp một vài đối tác có gì gọi anh" Lục Thiên Quân lấy tay mình đặt lệ vai của Lạc HânMặc dù cả hai đang diễn kịch nhưng Lạc Hân lại thấy có chút vui vuii cứ như cả hai là đôi vợ chồng thậtCô mỉm cười gật đầuBà và những người bạn được phen hú vía.Không ngờ Lục Thiên Quân có trái tim lạnh như băng vậy mà cũng nói ra được những lời nàyĐến bà cò không tinLục Thiên Quân quay sang đi về phía trước.Lạc Hân thì dõi theo bóng dáng của Lục Thiên Quân cũng có chút nuối tiếcBà cứ vậy mà giới thiệu cháu mình cho các bà bạn.Khen cô hết lờiCứ cái đà này thì mũi cô sẽ nở ra mất"Bà ơi cháu muốn đi xung quanh đây.Mọi người ở đây nói chuyện nha" Lạc Hân lễ phép gật đầu nói với mọi người"Được cháu đi đi" Bà hiểu cô cháu dâu mình muốn làm gì, chắc là đi tìm Lục Thiên Quân nên bà vui vẻ đáp lạiLạc Hân được sự cho phép thì cúi đầu lui ra sauXung quang đây được trang trí rất bất mắc khiến cô cũng trầm trồLạc Hân lúc còn là một thời vô lo vô nghĩ luôn tưởng tượng ra ngày đẹp nhất trên đời sẽ như thế nào.Nó như trong truyện ấy đẹp đẽ khiến cho cô luôn mơ mộng về nóNhưng hiện tại cô chẳng được gì cả chỉ là do cô ảo tưởngLiệu rằng khi cô chia tay Lục Thiên Quân thì có ai để ý tới cô nữa không? Cuộc sống luôn bắt ta phải chọn, chọn sai cũng được đúng cũng được nhưng bắt buộc phả lựa chọnCô đã lựa chọn đi con đường này thì phải biết nó sẽ có những gì chỉ tiếc là cô chưa làm gì được cho ba mẹ côCô khẽ cười đau khổ.Chắc những nổi đau này chỉ có mình cô biếtCầm ly rược lên uốngBóng dáng ai đó quen thuộc bước tới sau lưng cô"Chào người yêu cũ"Hóa ra là tên cặn bã Trình Phương cũng có mặt ở đâyNghe giọng nói quen thuộc thì Lạc Hân xoay người lạiCũng lâu rồi không thấy hắn ta, nay cô thấy mặt hắn thì chỉ muốn bóp ch3t hắn.